Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 63

Loading...

Chạy Tình

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh

My Office

Dâm Dục Hùng

Chương 62

“Ly hôn? Được thôi! Nhà cửa thuộc về tôi, còn bồi thường tổn phí tuổi thanh xuân cho tôi hai mươi vạn, nếu không thì đừng hòng!”

Triệu Hồng cũng đã nhìn ra chuyện như vậy nếu Hàn Thanh Sơn đã suy nghĩ minh bạch sẽ không còn cứu vãn được gì nữa. Vạch mặt rồi thì cần phải tận lực chiếm lợi thế nếu không bà và Hàn Dĩnh về sau lấy gì để sống?

Hàn Thanh Sơn mặc dù vẫn biết Triệu Hồng giảo hoạt không nói đạo lý được nhưng không nghĩ lại vô sỉ đến chừng này, không thể ngờ được cả người tức giận run cầm cập nhất thời không biết nói gì. Cảm giác toàn thân máu ào ào xông lên rồi cảm thấy trước mặt tối sầm ngã rầm xuống, miệng co quắp sùi cả bọt mép.

Triệu Hồng sợ hết hồn cũng không nhịn luống cuống tay chân nhưng rất nhanh trấn định lại. Ý niệm trong lòng trong nháy mắt chuyển qua, Triệu Hồng cũng hiểu mặc dù mình có la lối om sòm nhưng nếu cùng Hàn Thanh Sơn ra tòa thì bà cũng không đòi được gì. Hàn Thanh Sơn là người đàng hoàng nhưng không có năng lực, nhưng con gái ông ta là Hàn Dẫn Tố và con rể Phương Chấn Đông còn cả Phương Gia gia thế hiển hách nữa. Bà là dân thường lại không hiểu biết nhiều, nếu đưa ra tòa ly hôn kết quả không cần nghĩ cũng biết.

Nhưng nếu như Hàn Thanh Sơn chết đi thì lại khác, bà và ông ta là vợ chồng trên giấy tờ, trên pháp luật là người thừa kế, mặc dù tiền không có nhiều nhưng căn nhà này giá trị không ít. Tình huống này của Hàn Thanh Sơn bà không lạ, bà đang nghĩ làm thế nào để ông ta nhanh chết, chảy máu não thì đa số không sống được.

Triệu Hồng suy nghĩ xong ánh mắt quét về phía cửa nơi Hàn Dĩnh đang đứng ngu si ở đó lúc này đột nhiên định thần lại vớ lấy điện thoại bàn. Triệu Hồng mắng thầm bước mấy bước rút dây điện thoại ra.

Hàn Dĩnh gấp đến mức không nhịn được:

“Mẹ, mẹ điên rồi! Con gọi 120, cha đã như vậy rồi phải đưa gấp đến bệnh viện!”

Ánh mắt Triệu Hồng lạnh lùng:

“Gì mà cha? Những lời mẹ và ông ta nói con không nghe thấy sao? Ông ta căn bản không phải là cha con, Hàn Thanh Sơn đã biết con không phải là con gái ông ta, thay vì để cho ông ta và mẹ ly hôn không bằng để cho ông ta chết thì hơn!”

Hàn Dĩnh ngu ngơ khiếp sợ nhìn chằm chằm Triệu Hồng giống như nhìn một người xa lạ, trong miệng thì thào nói:

“Mẹ nói ông ấy không phải là cha con sao?……Con vẫn cho rằng……Hàn Dẫn Tố cướp đi tất cả của con……tại sao giờ tất cả đều không phải, tại sao……..”

Những cố chấp trong lòng bao nhiêu năm đột nhiên biến thành chuyện cười, cô ghen tỵ phẫn hận với Hàn Dẫn Tố nhiều năm như vậy, vẫn cho là cô ta đã đoạt đi cha của mình, đoạt đi gia đình hạnh phúc mình nên có giờ phát hiện tất cả đều là giả dối, thật là chuyện nực cười! Hàn Dĩnh cảm thấy trong lòng, trong đầu óc của cô trở nên vô ích, mất đi lý do để phẫn hận cuộc đời cô cũng giống như chuyện cuời.

Chợt nhớ tới Hàn Thanh Sơn đối với cô bao nhiêu năm yêu thương và dung túng, để cho ông chết cô quả không làm được. Hàn Dĩnh xoay người lục điện thoại trong túi ra nhấn mấy cái không thấy phản ứng đoán chừng là hết pin rồi. Lại đứng lên đoạt lấy túi của Triệu Hồng lấy điện thoại nhấn số gọi.

Triệu Hồng đoạt lại hung hăng ném xuống cực kỳ tức giận mắng:

“Tiểu Dĩnh, con điên rồi, nếu ông ta không chết chúng ta sẽ bị đuổi ra khỏi cửa con có biết hay không. Ông ta không phải là cha con, không phải….”

“A. . . . . .”

Hàn Dĩnh bịt lấy lỗ tai hét lớn, thanh âm bén nhọn chói tai giống như phát điên, cái gì cầm trên tay cũng ném sang Triệu Hồng:

“Mẹ nói bậy, mẹ nói bậy, ông ấy là cha con, ông ấy chính là cha con……”

Triệu Hồng tức điên lên, không ngờ bình thường Hàn Dĩnh khí thế là vậy nhưng năng lực chịu đựng lại kém như vậy, có chuyện cỏn con vậy mà không chịu nổi, y hệt kẻ điên.

Triệu Hồng quyết định chạy nhanh tới đè Hàn Dĩnh lại giơ tay lên tát một cái vang dội:

“Con tỉnh táo lại cho mẹ, làm loạn gì đó? Lộ ra hàng xóm khai ra thì không tốt đẹp gì đâu!”

Vừa dứt lời chợt nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên trong đêm tối rất chói tai khiến hai mẹ con sợ hết hồn.

Nhà của Hàn Gia ban đầu là phòng cơ quan mẹ Hàn Dẫn Tố phân cho, hiệu quả cách âm không tốt lắm, bên trái bên phải đều là hàng xóm mấy chục năm. Cách vách là Thím Trương vốn là người nổi tiếng thích chõ mõm vào chuyện người khác vừa nghe thấy động tĩnh liền vội vàng nhấn chuông cửa vừa lớn tiếng hỏi:

“Lão Hàn, hai người cãi nhau hay làm gì mà ồn ào náo nhiệt thế!”

Triệu Hồng tức giận bạt vào đầu Hàn Dĩnh một cái, Hàn Dĩnh tránh khỏi mẹ cô bước ra ngoài mở cửa vội vàng nói:

“Thím Trương, thím mau gọi 120, cha cháu bị ngã rồi!”

Thím Trương ghé qua thấy Hàn Thanh Sơn đang nằm co quắp ở đó không còn chút ý gì nữa vội chạy về nhà gọi xe cứu thương đến.

Lúc Hàn Dẫn Tố cùng Phương Chấn Đông chạy tới thì Hàn Thanh Sơn đã không qua khỏi. Hàn Dẫn Tố cảm thấy trước mặt tối sầm liền ngất đi. Phương Chấn Đông cũng không nghĩ sẽ có biến cố như thế này, làm rể Hàn Gia nên vừa phải bắt tay vào lo liệu tang lễ vừa lo lắng cho vợ anh. Dù sao cô cũng vừa mới ở cữ xong liền gặp cha mất anh sợ cô không chịu nổi.

Từ khi nghe được tin dữ đến khi tang lễ kết thúc, Hàn Dẫn Tố một câu cũng không nói qua. Lúc quỳ tại linh đường cô cũng như là tượng gỗ, nước mắt lướt qua gương mặt trắng xanh nhỏ nhắn trong nháy mắt ướt một mảnh khiến Phương Chấn Đông nhìn mà thấy thương.

Triệu Hồng nhịn chừng được mấy ngày, nhịn đến khi Hàn Thanh Sơn được chôn cất xong xuôi liền không chịu được nữa trước mặt trực tiếp vào đề:

“Tôi nói con rể! Người cũng đã hạ táng rồ, chuyện sau đó cần giải quyết thì nên giải quyết đi! Có câu anh em cần phải rõ ràng, chúng ta không cần thiết phải che giấu giả bộ, ngài quan lớn không quan tâm nhưng chúng tôi cần phải ăn cơm sống qua ngày!”

Hàn Dẫn Tố ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Triệu Hồng làm Triệu Hồng không khỏi chột dạ co rúm lại một chút. Người đàn bà này quả là độc ác, cha đưa vào bệnh viện mà bà ta ngay cả viện phí cũng không đóng nếu không phải Thím Trương giúp một tay thì cha cô ngay cả cơ hội cứu cuối cùng cũng không có. Bà ta căn bản không mảy may đến tình vợ chồng, hôm nay nhìn bộ mặt tham lam thế này càng làm cho người ta thấy ghê tởm đến buồn nôn.

Triệu Hồng vô cùng hiểu, bất luận như thế nào thì đây chính là cơ hội cuối cùng, dù sao thì Hàn Thanh Sơn cũng không cứu được, nếu không vì chuyện sau đó thì đã dễ dàng giải quyết rồi đó là sổ đỏ của căn nhà này bà lật khắp nơi rồi mà tìm không thấy. Bà nghĩ không chừng Hàn Thanh Sơn đã ra chiêu gì đã sớm đề phòng bà rồi, mặt mũi đâu thể ăn thay cơm, lúc này mà để ý tới nó thì không còn làm gì được. Nghĩ đến đây liền đi thẳng vào vấn đề:

“Đại Tiểu Thư, cô có trừng mắt nhìn tôi cũng vô dụng, cô có bản lĩnh gả cho nhà chồng tốt chắc không có ý định tranh chấp chút tài sản này với cô nhi quả phụ chúng tôi chứ? Cô cũng biết cha cô cũng không có gì khác nữa nên căn nhà này cũng nên thuộc về em gái cô chứ?”

Hàn Dẫn Tố nhìn bà, ánh mắt lạnh lùng thẳng tắp như một lưỡi dao bén sắc lạnh như muốn đào cả ngực Triệu Hồng lên xem xem lòng bà ta được làm bằng thứ gì mà không có nhân tính như vậy?

Không cần Hàn Dẫn Tố mở miệng Phương Chấn Đông cũng rõ ràng ý tứ của vợ. Căn nhà này là của mẹ vợ đã chết tất nhiên cô sẽ không đồng ý cho người khác, hơn nữa xảy ra chuyện này Phương Chấn Đông mới biết giấy tờ nhà vẫn ở trong tay bà ngoại Tố Tố mà căn nhà này cũng của Tố Tố.

Có thể đây là mẹ vợ đã để lại cho Tố Tố một đường lui, vì vậy trên pháp luật, căn nhà này căn bản không có liên quan gì tới mẹ con Hàn Dĩnh.

Triệu Hồng không biết điều này bằng không không cần phải ngồi ở đây mà chờ tang sự xong sẽ lập tức bán luôn nhà.

Phương Chấn Đông căn bản không muốn nghĩ xem bà ta đang tính gì liền đem bản sao giấy tờ nhà đất để trên mặt bàn đẩy lên trước:

“Phòng này là của Tố Tố, không có liên quan gì với người khác hết!”

Sắc mặt Triệu Hồng biến đổi, cầm tờ giấy lên nhìn liền bối rối, tức giận đến run cầm cập. Làm tới làm lui cuối cùng căn nhà này một cọng lông cũng không vớt được, khẽ nghiến răng xé nát tờ giấy:

“Cái này không tính, tôi gả cho Hàn Thanh Sơn bao nhiêu năm thì nhà này phải là của tôi, trong lòng các người đều rõ ràng đừng có mà giả vờ hồ đồ. Tiểu Dĩnh dù sao cũng là máu mủ của Hàn Thanh Sơn, chẳng lẽ cuối cùng bị đuổi ra khỏi nhà. Các người ỷ thế hiếp muốn bắt nạt mẹ con tôi sao? Đừng hòng! Hàn Thanh Sơn, ông vừa mới chết con gái và con rể ông liền muốn đuổi chúng tôi ra khỏi nhà, ông mở mắt ra mà xem đây là con gái tốt của ông đó…..”

Triệu Hồng khóc rồi gào thét nhưng ngay cả chút nước mắt đều không có, Hàn Dẫn Tố nắm chặt tay vịn trên sofa xem kịch. Đến giờ cô vẫn không hiểu vì sao cha lại có thể cưới người đàn bà dối trá độc ác này, hơn nữa sao Hàn Dĩnh có thể là em gái cô. Ánh mắt cô không tự chủ rơi trên người Hàn Dĩnh.

Hàn Dĩnh đối diện với ánh mắt cô, trong nháy mắt liền cúi đầu. Bao nhiêu gây sự và ghen tỵ trước kia giờ biến mất hết. Đại đa số thời điểm sẽ thấy cô ta ngồi trong góc ngẩn ngơ người không biết nghĩ gì. Mà lúc này chỉ biết túm lấy áo Triệu Hồng khép nép, chút phản ứng cũng không có.

Phương Chấn Đông hình như đã sớm tính đến ngày này, cầm một tờ giấy được Tiểu Lưu đưa đến:

“Đây là kết quả xét nghiệm ADN, Hàn Dĩnh có phải là con gái của cha hay không tôi nghĩ bà là người rõ ràng nhất! Người chết là hết, cha đã đi rồi tôi hy vọng bà không quấy rầy sự thanh tĩnh của ông ấy. Nếu như bà cố ý muốn gây chuyện thì tôi và Tố Tố sẽ theo đến cùng, hơn nữa cha cũng có một căn nhà cũng sớm sang tên bà rồi đúng không?”

Lời nói của Phương Chấn Đông có khí phách làm Triệu Hồng trong nháy mắt đỏ lên rồi biến thành trắng bệch. Chợt phát hiện người đàn ông này quá đáng sợ, chút tiểu xảo của bà trước mặt anh ta không có chút giá trị. Mà anh ta cũng đang cảnh cáo bà nếu không biết khó mà lui thì ngay cả căn phòng trong tay bà cũng không giữ được.

Cho tới bây giờ Triệu Hồng mới biết, Hàn Thanh Sơn nhìn hồ đồ nhưng trong lòng vẫn luôn đề phòng bà, may mà mấy năm trước dụ dỗ ông ta sang tên phòng kia cho bà.

Triệu Hồng không muốn cũng chỉ có thể mang theo Hàn Dĩnh ảo não mà rời đi, cũng hiểu có khuấy nữa thì cũng không có phần ăn. Tiểu Lưu cũng lui ra ngoài, Hàn Dẫn Tố ngẩng đầu nhìn Phương Chấn Đông:

“Khi nào thì anh chuẩn bị những thứ này? Sao em không biết?”

Giọng nói yếu ớt khiến Phương Chấn Đông đau lòng không thôi, đưa tay vén sợi tóc mai rũ xuống nhỏ giọng giải thích:

“Xét nghiệm là Phương Nam làm, lúc trước khi sắp xếp công việc cho Hàn Dĩnh thuận tiện thì làm luôn. Tiểu Nam vẫn nói có người chị ngu ngốc như em sao có thể có đứa em gái như vậy. Về phần giấy tờ nhà thì anh chỉ có thể nói vì mẹ rất yêu thương em, bất luận đúng hay sai thì đều đã qua rồi. Anh nghĩ mẹ muốn nhất có lẽ là muốn em hạnh phúc, những kẻ kia là người ngoài không liên quan đến chúng ta cho nên không cần quá làm khó. Mấy hôm nay em khóc đến mức lòng anh cũng héo lắm rồi.”

Hàn Dẫn Tố đưa tay sờ sờ mặt của anh, râu nhô ra thô sáp đâm vào tay, mấy ngày hôm nay bận rộn mệt nhọc, cô thậm chí không thể tượng tưởng nổi nếu không có người đàn ông này cô cũng không biết nên làm gì. Cô tựa vào ngực anh, cằm tựa vào vai anh cất giọng mềm nhũn:

“Chấn Đông, anh ở đây với em vài ngày được không? Em muốn dọn dẹp một chút đồ mà cha vẫn dùng khi còn sống.

Phương Chấn Đông xoa xoa tóc cô:

“Được.”

Tác giả có lời muốn nói: ngày mai là Đại Kết Cục, tiếp theo là phiên ngoại. Phiên ngoại có Lão Phương thao luyện cô vợ nhỏ, cô vợ nhỏ liền hung hăng phản kháng cuộc sống hạnh phúc và tính phúc. Còn có kết quả cuối cùng của đám người đó vô cùng rõ ràng. Vì vậy phiên ngoại không ngắn, dự tính khoảng một vạn chữ trở lên, thích thì tiếp tục, không thích thì ta dừng ở đây.

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 64

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 62

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...