Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 7

Loading...

Trao lầm tình yêu cho anh

Duy Ngã Độc Tôn

Chủ Thần Quật Khởi

Nữ Tài Thần Hôm Nay Cũng Rất Nghèo

Chương 7

"Đó là em gái của cô?”

Lúc dừng ở đèn đỏ Phương Chấn Đông mở miệng, tuy là câu hỏi nhưng vẫn tràn đây cường ngạnh khiến người nghe không thể không trả lời. Mà hình như đã quen bị cường ngạnh, Hàn Dẫn Tố trả lời theo thói quen:

"Cô ta là con gái mẹ kế tôi.”

Phương Chấn Đông không khỏi chau chau mày, Hàn Dẫn Tố nghiêng đầu quan sát anh chốc lát:

“Anh có thấy Hàn Dĩnh xinh đẹp không?”

Sắc mặt Phương Chấn Đông không hề biến hóa, chờ đèn giao thông trước mặt đổi, đạp ga vượt lên. Thật ra sau khi nói ra câu này Hàn Dẫn Tố bắt đầu hối hận, nói cho cùng thì cô và Phương Chấn Đông ngay cả bạn bè cũng không phải, hỏi điều này có chút kỳ quái.

 

Chẳng qua là do cô đột nhiên tò mò, dường như đàn ông nào gặp qua Hàn Dĩnh đều thấy cô ta xinh đẹp, ngay cả Mộ Phong cũng từng nói: “Phong tình của Hàn Dĩnh các cô gái đều mơ ước, cô ta có thể đem đồ rẻ tiền mặc thành trang phục xinh đẹp thì không mấy cô gái có thể làm được.”

Hơn nữa trước khi ly hôn, những lời Trịnh Vĩ nói không cần giấu diếm kia, mặc dù sau đó anh ta muốn thu hồi nhưng cô thừa hiểu thường thường đàn ông lúc ấy mới là nói thật lòng.

Đối với suy nghĩ của Trịnh Vĩ, cô không cảm thấy quá kỳ lạ. Hiện tại điều duy nhất may mắn đó là sau hai năm cuối cùng cuộc hôn nhân này đã kết thúc. Nếu như sau mười năm cô mới nhìn rõ người đàn ông như Trịnh Vĩ thì mới là quá thê thảm.

"Không xinh đẹp, có sức cám dỗ "

"A. . . . . ."

Lúc Hàn Dẫn Tố cho là Phương Chấn Đông sẽ không trả lời cô, cô nghĩ anh ta không trả lời được thì Phương Chấn Đông đột nhiên lên tiếng. Cô theo bản năng “A” lên một tiếng.

Khóe miệng Phương Chấn Đông nhẹ nâng lên một chút, cô gái nhỏ này thật hay mất hồn, thường là lơ đãng hồn bay trên mây, nhìn trời thật u mê giống như là đứa trẻ chưa có kinh nghiệm sống.

Nhưng mới vừa rồi không phải lúc đối mặt với chồng trước, cô tựa như một con mèo đang giương móng vuốt, cái kiểu tức giận bộc phát khiến cả người cô như muốn xù lông, đầy phòng bị, sắc bén tựa như lúc ở trung tâm nghệ thuật đang nghe điện thoại.

So sánh xong, Phương Chấn Đông thích nhìn bộ dáng bây giờ của cô hơn. Anh thích? Anh không khỏi bật cười, chẳng hiểu nổi mình. Nhưng mà, chồng trước của cô…..

Phương Chấn Đông cau mày thật chặt:

"Người chồng như vậy nên sớm ly hôn.”

"A. . . . . ."

Hàn Dẫn Tố có chút không thích ứng được mỗi câu bật ra, một lát lại một câu từ Phương Chấn Đông, thật lâu mới hiểu là anh ta đang nói cô, nhất thời có chút xấu hổ không biết nên nói cảm ơn hay là không.

Vì vậy chớp mắt mấy cái định đổi chủ đề:

"Cái đó…. trước mặt quẹo trái"

Nhưng Phương Chấn Đông cũng không nể tình, nói thẳng:

"Mắt lựa chọn đàn ông của cô thật sự có vấn đề, cô gái trẻ nên phải thận trọng một chút.”

Giọng nói giống là anh ta là cha cô vậy, mà trên thực tế thì từ khi mẹ cô chết, cha cô chưa từng quan tâm đến việc của cô. Mà muốn trong nom cũng không có quyền, Hàn Dẫn Tố kìm nén bực bội nói:

"Vâng, những lời này anh về sau nói cho con gái anh là được rồi.”

Phương Chấn Đông lái vào tiểu khu mà cô chỉ, nén giận mà nói:

"Tôi không có con gái, trên thực tế tôi còn độc thân.”

"A. . . . . ."

Hàn Dẫn Tố cảm thấy theo dọc đường đi, cô nói từ “A” còn nhiều hơn hai mươi lăm năm qua cộng lại. Anh ta dám biến cô thành đứa ngốc tràn đầy ngơ ngác.

Phương Chấn Đông có tính đàn ông rất lớn, Hàn Dẫn Tố muốn giúp đều không cho. Cứ để cô đứng bên cạnh, cô đành cắn móng tay đứng trong phòng khách nhìn anh chuyển đồ lên từng chuyến từng chuyến.

Vốn là muốn để anh ta để đó rồi trưa nay không có việc gì làm cô sẽ tự sắp xếp. Ai ngờ anh ta hỏi luôn: “ Có phải cô muốn để ở ban công?”, Cô ngây ngốc gật đầu nhìn anh sắp xếp luôn.

Từng tầng một rất nhanh chóng được dựng xong, bùn đất cùng được vun vào thỏa đáng, động tác lưu loát thành thạo như là đây chính là việc thường ngày của anh vậy.

Không khí trong nhà rất ấm, ban công cũng được che chắn nên nhiệt độ cũng không thấp, Phương Chấn Đông đã cởi áo ngoài của quân trang, hiện nó đang yên vị trên tay cô, một tay khác thì đang cầm cà vạt anh vừa tháo xuống.

Vừa đúng giữa trưa, ánh mặt trời mùa đông chiếu thẳng xuống ban công, ánh sáng xuyên qua cửa sổ bằng kính rọi xuống người anh làm sáng lên cảm một vùng, như phác họa khiến hình ảnh của anh càng thêm chân thật.

Áo sơ mi xanh nhạt, ống tay áo vén lên đến cùi chỏ, cúc áo cũng mở ra mấy cái, thật khác với hình ảnh nghiêm túc lúc nãy, giờ đây trông thật nhàn nhã.

Hàn Dẫn Tố tuy không phải là kẻ háo sắc nhưng không thể không thừa nhận dáng vẻ người đàn ông này rất ưa nhìn. Thật không hiểu nổi, vì sao người như anh ta còn độc thân? Chẳng lẽ các cô gái trong thiên hạ đều mù mắt rồi sao? Hay là đều giống cô nhìn đàn ông đều thấy tiện nam, gặp ai cũng thấy bại hoại?

Phương Chấn Đông cầm chiếc xẻng nhỏ trong tay, phát hiện tiểu nha đầu này đang nhìn mình chằm chằm, đôi mắt không động đậy không biết là đang nghĩ những gì?

Anh xoa xoa tay:

"Phòng rửa tay đâu?”

"A, bên kia"

Hàn Dẫn Tố tiện tay chỉ, anh xoay người đi vào.

Mở vòi hoa sen rửa tay sạch sẽ, theo thói quen anh quan sát xung quanh một vòng. Nhìn ra được nha đầu này là người thích sạch sẽ, mặc dù đến nơi này không lâu nhưng không nhiễm một hạt bụi. Đồ tắm rửa cũng được xếp gọn gàng, tỉ mỉ, hơn nữa màu sắc thật ấm áp, cảm giác rất thoải mái.

Phòng ốc của cô không tính là nhỏ, hơn nữa khu nhà này so với chỗ cũ của cô tốt hơn nhiều, xem ra cô cũng không phải là loại con gái ham hưởng thụ. Hơn nữa lương của giáo viên ở đó không phải rất cao sao? Phòng này nếu như thuê thì không ít tiền.

Phương Chấn Đông ra ngoài liền nhìn thấy nha đầu kia đang đứng ở cửa, thấy anh ra ngoài cô có chút bối rối nói:

"Thật ngại, để cho anh bận rộn lâu như vậy, nếu như anh rảnh rỗi mời anh ở lại ăn cơm, giờ cũng đã mười hai giờ rồi.”

Phương Chấn Đông cúi đầu xem một đồng hồ, gật đầu một cái, thật ra trong lòng Hàn Dẫn chỉ mong anh ta nói câu:

"Không, tôi còn có việc"

Nào biết anh lại vui vẻ ở lại như vậy, kinh ngạc ngắn ngủi rồi đem quân trang anh để trên ghế sofa:

"Vậy trước hết mời anh ngồi, lập tức xong ngay.”

Phương Chấn Đông rất tự nhiên quan sát phòng khách của cô, thật ra thì phòng của cô không tính là lớn, phòng khách khá nhỏ, cái kiểu căn hộ bình dân.

Phòng khách bày chiếc sofa bằng vải bố, phía trước là tủ TV, trên tường có treo một bức tranh vẽ một người. Phương Chấn Đông quan sát thật lâu mới phát hiện người phụ nữ trong tranh kia có mấy phần giống Hàn Dẫn Tố nhưng lớn tuổi hơn cô nhiều và có vẻ mặt tang thương, không giống biểu hiện trên khuôn mặt Hàn Dẫn Tố.

Hàn Dẫn Tố trước tiên rót một chén trà bưng ra, đặt ở trên khay trà, hơi có chút lúng túng mà nói:

"Mời uống trà, chỗ này chỉ có trà xanh.”

Phương Chấn Đông vào bức tranh trên tường:

"Đây là ai?"

"Mẹ tôi, là tôi dựa vào trí nhớ để vẽ, đó là tác phẩm tốt nghiệp.”

Gian phòng này mặc dù bố trí đơn giản, nhưng lại toát ra hơi thở nghệ thuật rất đặc biệt, rất có phong cách của cô gái này. Phương Chấn Đông chậm rãi đi tới cửa phòng bếp nhìn vào bên trong thấy cô đang bận rộn. Động tác cô rất lưu loát, không lâu sau liền bày được mấy món ăn từ trong nồi lên bàn rồi. Nói thật, Phương Chấn Đông vốn rất bất ngờ, anh cảm thấy cô có vẻ là kiểu cô gái ngón tay không chịu dính một giọt nước.

Hai người ngồi đối diện ở bàn ăn gần cửa sổ, không khí có vài phần lúng túng, ít nhất là Hàn Dẫn Tố cảm thấy lúng túng, cô có chút thấp thỏm nhìn người đàn ông đối diện.

Đối với tài nấu nướng của mình, cô luôn tự tin, dường như được mẹ truyền toàn bộ nhưng Trịnh Vĩ lại không thích. Bởi vì cô chủ yếu là nấu các món rau theo kiểu Miền Nam, sau lại không thể thay đổi để làm đồ ăn Miền Bắc.

Hôm nay ly hôn, thức ăn cô mua chỉ để cho mình cô ăn, tất nhiên sẽ là các món miền Nam, cô chỉ sợ Phương Chấn Đông là người Miền Bắc ăn không hợp.

Anh ăn rất khỏe, hai bát cơm, một bát canh, thức ăn trên bàn bị tiêu diệt sạch. Hàn Dẫn Tố thu dọn bát đĩa rửa xong thấy Phương Chấn Đông vẫn còn ngồi bên ngoài chưa có ý định đi, đành phải bưng ấm trà mới ra:

"Cô nấu ăn thật giỏi.”

Hàn Dẫn Tố sửng sốt:

"Anh thích?"

Phương Chấn Đông gật đầu một cái:

"Trước kia ở trường quân đội có một người bạn là người Hàng Châu, tôi có đi Hàng Châu mấy lần, mẹ anh ấy nấu ăn rất ngon.”

Sắc mặt Hàn Dẫn Tố khẽ ảm đạm, nhỏ giọng nói:

"Mẹ tôi cũng làm đồ ăn rất ngon.”

Tiểu nha đầu khổ sở, đầu hơi cúi xuống, ánh mặt trời chiếu vào ánh lên máu tóc làm tỏa ra một vầng sáng đem bao quanh khuôn mặt nhỏ nhắn chưa đến một bàn tay, vừa mông lung trong suốt.

Hàn Dẫn Tố chợt định thần, chớp mặt mấy cái:

"Cái đó, cám ơn anh đã giúp tôi nhiều như vậy.”

Phương Chấn Đông chân mày cũng không động một cái:

"Phòng này là cô thuê?”

Hàn Dẫn Tố đơn giản gật đầu một cái:

"Là tôi đang định vào ngày nghỉ nhận mấy học sinh đến đây dạy kèm cho nên ban đầu đã tìm phòng rộng một chút. Dù sao thì trình độ học sinh ở trung tâm nghệ thuật không giống nhau, rất khó tùy theo khả năng để mà dạy, tất nhiên cũng vì muốn kiếm tiền một chút.”

Ánh mắt Phương Chấn Đông lóe lên, cô gái nhỏ này rất thẳng thắn, hơn nữa rất thẳng thắn đáng yêu. Anh đứng dậy thắt cà vạt, cô ngước lên đưa áo khoác cho anh, Phương Chấn Đông nhận lấy liếc nhìn cô một cái:

"Cô rất hi vọng tôi đi?"

"Không, không phải. . . . . ."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Dẫn Tố đỏ lên, nói lắp bắp, không khỏi ảo não nhìn anh:

"Quân nhân đều hàm súc như anh sao?”

Phương Chấn Đông đi tới cửa một mặt đi giày một mặt ngẩng đầu nhìn cô:

"Không cần thiết phải hàm súc, tôi thích nói thẳng.”

Phương Chấn Đông đi rồi Hàn Dẫn Tố mới ngửa mặt thở dài, ở chung cùng với người đàn ông này thật có áp lực.

Phương Chấn Đông ra khỏi thang máy, rồi lên xe mới phát hiện để điện thoại di động ở trên xe, âm thanh bíp bíp nhắc nhở hai tiếng, anh cầm lấy nhìn qua rồi nhấn gọi lại.

Bà Phương bên này cũng đang vội muốn chết, cô gái đi xem mắt đã đến rồi nhưng không thấy bóng dáng Phương Chấn Đông đâu. Điện thoại cũng không nhận, bà Phương biết con trai mình bài xích chuyện coi mắt, từ lúc bắt đầu đã như vậy rồi. Nhưng đã lớn tuổi như vậy rồi phải cưới vợ mới có thể cho bà bồng cháu được.

Đánh điện tới ông bà nội của Tiểu Phong thì Tiểu Phong nói con trai bà đã đi ngay rồi, sao lúc này còn chưa thấy người? Điện thoại bắt máy, bà Phương có mấy phần bất mãn chất vấn:

"Con ở đâu vậy?”

Lúc này Phương Chấn Đông mới nhớ tới hình như còn phải đi xem mắt, cần anh phải có mặt nhưng anh đã quên hết sạch rồi.

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 67

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...