Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 9

Loading...

Võ Lâm Tuyệt Địa

Chiến Thần Bất Bại

Shibuya Kingyo

Thế Giới Cận Tử

Chương 9

"Mày thật là, đống đồ này mà cũng mang hết lên đây được, hơi bị nặng đó!”

Mộ Phong cầm chén trà trong tay tựa vào ban công ngắm nhìn một mảnh xanh biếc ở bên ngoài, ở giữa mùa đông khiến lòng người không tự chủ mà ấm lại.

Hàn Dẫn Tố nhớ tới hôm đó rồi buột miệng:

"Phương Chấn Đông mang đến.”

"Phương Chấn Đông? Là ai?”

Hai mắt Mộ Phong nhất thời trợn to, như hai đèn pha quan sát cô gái trước mặt này. Tuy nói kết hôn rồi lại ly hôn nhưng không thể không nói, đúng là người mỹ miều mềm mại như nước, thu hút người khác vô cùng.

Ban đầu lúc cô vào học ở viện mỹ thuật đã gây ra một trận sóng gió, chỉ tiếc lúc đó cô quá bận rộn, hơn nữa lại thích sống một mình, cũng không tham gia vào hoạt động trường lớp gì cả, vô cùng không thích sống chung, lại rất xinh đẹp nên vô tình bị các cô gái khác không thích kết bạn và ghen tị. Vì thế cô bị cô lập.

Mộ Phong ở cùng phòng với Hàn Dẫn Tố trong ký túc xá, hơn nửa năm cũng không thể nào nói chuyện cùng nhau. Hai người thân nhau được cũng vì Mộ Phong chủ động kết giao mà thôi.

Vừa lúc đi căn tin liền để quên ví trên bàn, may vừa lúc Hàn Dẫn Tố nhặt được, khi đó Mộ Phong cũng bận rộn đi làm, khuya muộn mới trở lại ký túc xá. Lúc về Hàn Dẫn Tố liền lặng lẽ trả cho cô.

Lúc đó số tiền trong ví Mộ Phong có cũng không ít, vừa mới đi thăm Dì Hai ở Mỹ về được cho tiền, khoảng mấy ngàn, đối với sinh viên mà nói đó không phải là số tiền nhỏ.

Trong trường đại học cũng sẽ không có chuyện nhặt được của rơi mà đem trả lại. Đừng nghĩ đến chuyện mất đồ có thể lấy lại được, thậm chí có thể là người trong ký túc xá lấy, tâm trạng Mộ Phong cực kỳ sa sút, nào ngờ lúc về lại gặp bất ngờ như vậy.

Về nhà cô nói chuyện này với mẹ, mẹ cô bảo rằng người bạn này đáng để kết giao. Phẩm cách là từ nhỏ dưỡng thành, đây là một đứa bé ngoan hiếm có. Không biết từ lúc nào hai người đã trở thành bạn tốt.

Tiếp xúc đã lâu, Mộ Phong phát hiện Hàn Dẫn Tố thật ra thì một chút cũng không kiêu ngạo, không bao giờ thích làm khó người khác, tình tình lại tốt nữa, không so đo phiền toái với người khác. Hai người cực kỳ hợp nhau.

Dần dần tất cả những chuyện khuê mật cũng không giấu nhau, Hàn Dẫn Tố mới nói cho cô biết chuyện trong nhà, cô hiểu tất cả. Thật ra cũng không có gì là khó hiểu cả, người ta nói có mẹ kế thì có bố dượng (ý bảo là bố mà cưới mẹ ghẻ về thì bố đẻ cùng thành bố dượng thôi), nhưng điều Mộ Phong vẫn thấy uất ức là cô gái như Dẫn Tố đáng lẽ phải cả đời được cưng chiều, nào đâu số phận lại lênh đênh như vậy.

Trong nhà đã vậy mà chồng thì còn là một tên khốn kiếp. Ban đầu, Hàn Dẫn Tố kết hôn với Trịnh Vĩ, Mộ Phong cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nói thật, khi đó người có ý với Dẫn Tố không thiếu, không hiểu sao lại cố tình gả cho Trịnh Vĩ.

Hàn Dẫn Tố là hoa khôi của viện mỹ thuật mà cắm trên bãi cứt chó, so với cứt trâu còn không bằng. Nuôi tên khốn đó hai năm như mẹ nuôi con, kiếm tiền rồi lo việc nhà, cuối cùng thì Trịnh Vĩ lại mèo mỡ với con gái của mẹ kế. Thật con mẹ nó, tiện nam cái gì cũng có.

Thật ra thì ở trong lòng Mộ Phong nghĩ Dẫn Tố nên sớm ly hôn, tên đàn ông đó có đáng gì để lưu luyến, Mộ Phong ghét nhất là dạng đàn ông chỉ biết ăn cơm chùa.

Mà lúc này nghe nói về Phương Chấn Đông nên không nhịn buồn bực, giao tế của Hàn Dẫn Tố rất hẹp, dường như quen biết không được mấy người, tự dưng nhảy ra một người mới không thể không khiến Mộ Phong ngạc nhiên.

Hàn Dẫn Tố nhìn vẻ mặt biến hóa của Mộ Phong không khỏi mỉm cười:

"Cậu của học trò mình, là quân nhân, không, mà chính xác là sĩ quan, dù sao trên bả vai có vạch và sao khá nhiều.”

"Vạch và sao?”

Mộ Phong nhướng mày thật cao:

"Mấy vạch? Mấy sao? Mày có nhìn rõ không?”

Hàn Dẫn Tố cẩn thận nhớ lại một lúc:

"Hình như là ba sao hai vạch.”

"A a. . . . . ."

Mộ Phong kêu to lên:

"Đó là Thượng tá à! Cấp bậc Thủ trưởng đó, vậy thì già lắm, không đúng. Học sinh của mày cũng không lớn lắm, số tuổi không phải là già mới phải.”

Hàn Dẫn Tố trở lại ngồi sofa:

"Không lớn tuổi lắm, nhìn qua khoảng chừng hơn ba mươi.”

"Ôi! Anh lính của tôi! A! Không đúng, đồng chí Thủ trưởng nha! Có đẹp trai không?”

Mộ Phong hoa si đuổi theo hỏi thăm, Hàn Dẫn Tố gật đầu:

"Ừ! Đẹp trai, hơn nữa chính anh ta nói còn độc thân"

"À?"

Mộ Phong chợt nghiêm túc suy nghĩ, ngắm nhìn Hàn Dẫn Tố, cô mặc một bộ đồ ở nhà rộng thùng tình che lấp đi chiếc eo nhỏ nhưng càng làm cho thân thể cô càng mảnh khảnh, rất cân xứng với khuôn mặt nhỏ nhắn. Da thịt trắng nõn cùng với ngũ quan xinh đẹp nhìn qua vô cùng trẻ tuổi, như vừa mới đến tuổi hai mươi.

Mà trên người còn mang vẻ đẹp ý vị của cô gái vùng Giang Nam, ngồi ở đó tựa như bức tranh khuê nữ tinh xảo nhất, mang vẻ cổ điển, ưu nhã mà xinh đẹp.

Mộ Phong cảm thấy Trịnh Vĩ thật là một kẻ ngu đần, mặc dù Hàn Dĩnh dáng dấp không tồi nhưng cái loại đàn bà yêu mị kia nhất thời có vẻ tốt nhưng bên trong thô tục và nông cạn. Không hiểu hắn ta đã nghĩ gì, cũng có thể như người ta nói, đàn ông phần đông là vui vẻ nhất thời, đối với đàn ông mà nói, phụ nữ quá đẹp đôi lúc cũng khiến cho họ có lúc chán nản.

Tìm được người đàn ông có thể thật lòng thương tiếc bạn, thật lòng yêu bạn ở trên đời này còn khó hơn so với lên trời. Nhưng Mộ Phong vẫn tin tưởng sẽ có người đàn ông tử tế có thể nhìn ra Dẫn Tố, dù chưa thích, hơn nữa làm quân nhân sẽ vô cùng nghiêm túc, vừa mới gặp mặt đã nói cho Dẫn Tố biết anh ta còn độc thân chính là dấu hiệu ban đầu.

Huống chi còn còn giúp cô mang đủ thứ lỉnh kỉnh này lên nhà, mà người ta cũng không phải là người bình thường à, là Thượng Tá đó! Mộ Phong cũng có người anh họ là quân nhân nên có thể hiểu đôi chút về cấp bậc. Thượng Tá nhất định là cán bộ cao cấp rồi, không ngờ Dẫn Tố ly hôn ngược lại lại làm nở ra bông hoa đào lớn như vậy.(Hoa đào là chỉ nhân duyên đó các nàng.)

Vì vậy nên hỏi như thẩm vấn phạm nhân:

"Mày nói là lần đầu tiên hai người gặp nhau, anh ta rất tuấn tú, sau đó còn nói cho mày biết anh ta còn độc thân, hơn nữa còn giúp mày đến chỗ Trịnh Vĩ mang mấy thứ đồ này về. Lại còn sắp xếp tươm tất mới đi đúng không?”

Hàn Dẫn Tố gật đầu một cái, Mộ Phong không khỏi nhăn trán:

"Hàn Dẫn Tố, có phải mày bị tên tiện nam Trịnh Vĩ giày vò quá nên ngu đi? Rõ ràng người ta có cảm tình với mày, chẳng phải là đang muốn theo đuổi mày sao?”

"À. . . . . ."

Hàn Dẫn Tố lắc đầu như trống bỏi, tuôn ra từng tràng:

"Cậu đừng đoán mò à, mình với anh ta chỉ mới gặp nhau có một lần mà thôi. Hơn nữa, không gạt cậu, nhà anh ta quá gia thế, nghe bạn dạy Piano lớp bên cạnh nói hình như là lãnh đạo cấp cao gì đó. Về phần giúp mình đưa đồ, chắc là anh ta chỉ muốn cảm ơn mình đưa cháu trai anh ta về thôi.”

"Đồ ngu ngốc!"

Mộ Phong lắc đầu một cái, giảng giải cho cô:

"Hàn Dẫn Tố, mày thật là cái đồ chậm tiêu, đàn ông thì đừng bao giờ đụng đến quân nhân. Họ không vô duyên vô cớ đối xử tốt với phụ nữ đâu, hơn nữa mày soi gương đi, cái vẻ yếu đuối ngơ ngác này mà nhìn ai thì kẻ nào có thể chịu được.”

Hì hì một tiếng, Hàn Dẫn Tố nhịn không được nở nụ cười, lúc còn học đại học, Mộ Phong cũng thường nói vậy làm cô bật cười.

Mắt Mộ Phong đảo quanh một vòng, cẩn thận suy nghĩ một chút lại gãi đầu. Có phải mình nhìn gà hóa quốc không nhỉ? Mà dù sao anh ta cũng là quân nhân, ra tay là chuẩn xác, mà Mộ Phong nghi ngờ quét qua cô gái đang cười đến rực rỡ kia. Mỹ nữ như vậy thì thật đúng là không tin không có người đàn ông nào không đổ được.

Chợt nhớ tới một chuyện , vội nháy chớp mắt nói:

"Dẫn Tố, thiếu chút nữa quên, mày còn nhớ Đường Tử Mộ không?”

"Đường Tử Mộ?"

Trong đầu Hàn Dẫn Tố xẹt qua một hình ảnh mơ hồ, khẽ gật đầu:

"Cậu nói đến đàn anh của chúng ta, nổi tiếng vô cùng ai cũng biết, có thể đoạt giải thưởng quốc tế, nghiễm nhiên trở thành họa sỹ trẻ nhất rồi.”

Mộ Phong ngây ngốc nhìn cô thật lâu mới nói:

"Anh ấy hiện giờ đang mở phòng tranh, cùng với ông chủ công ty tao có giao tình. Hôm đó anh ấy đến công ty tao vừa lúc gặp anh ấy, anh ấy vẫn còn hỏi thăm tin tức mày. Tao nói thẳng tình hình luôn, anh ấy bảo rất ngưỡng mộ tài vẽ của mày. Nếu như mày muốn có thể đem tranh đến chỗ anh ấy gửi bán, nói không chừng có thể bán giá cao, có rất nhiều người nước ngoài muốn mua đấy, không phải mày đang muốn mua nhà sao? Dựa vào chút lương giáo viên dạy mỹ thuật ở trung tâm nghệ thuật đi đến bao giờ? Không bằng suy nghĩ một chút đi.”

Nói xong rút danh thiếp từ trong túi ra đưa cho cô:

"Đây là danh thiếp của Đường Tử Mộ, nếu mày muốn tốt lên thì nên liên lạc với anh ấy. Tao thấy mày nên thử xem, nếu có thể bán được thì mày cũng sẽ thoải mái hơn rất nhiều, còn nữa, bà ngoại mày đang bệnh, nếu phải nằm viện thì chút tiền gửi ngân hàng của mày không đủ nhét kẽ răng.”

Hàn Dẫn Tố hơi ngây ngốc chốc lát, cầm lấy danh thiếp rồi ôm Mộ Phong thật chặt, hồi lâu mới nói:

"Cám ơn cậu Mộ Phong"

Mộ Phong vỗ vỗ lưng cô cười hắc hắc:

"Nếu để cho những chàng trai ngày xưa theo đuổi mày mà nhìn thấy chắc sẽ hâm mộ tao lắm đấy.”

Hàn Dẫn Tố buồn buồn nói:

"Cũng không phải."

Mộ Phong đẩy cô ra, nhìn thẳng vào mặt cô, nói nghiêm túc:

"Dẫn Tố, mày rất tốt, mày là cô gái xinh đẹp nhất thiên hạ. Cái tên Trịnh Vĩ kia mắt mù nên mới thế, mày nhất định sẽ tìm được người đàn ông của mày, được hạnh phúc chân chính. Tin tao đi, hơn nữa….”

"Hơn nữa cái gì?"

Hàn Dẫn Tố nghi hoặc nhìn cô, mắt Mộ Phong lóe lên, cười cười che giấu:

"Không có gì, thôi, tao về trước đây, ngày mai còn có việc đại boss giao.”

Mộ Phong nghĩ trong lòng, thôi hay là để Dẫn Tố nhận ra đi, bên cạnh cô ấy trừ tên khốn Trịnh Vĩ kia ra còn có nhiều người đàn ông tốt. Lại nói, Đường Tử Mộ lại quá mức giấu kín nên Dẫn Tố không thể nhận ra được tấm lòng của người ta.

Đường Tử Mộ là ai? Là anh chàng siêu cấp đẹp trai của Viện Mỹ Thuật, là linh hồn của mọi người, lại đẹp trai, gia thế tốt hơn nữa năng lực lại trác tuyệt làm người ta mê mẩn một hồi len lén viết thư tình. Sau đó Đường đại công tử cũng đến ký túc xá chơi thật, còn mấy lần đến ăn cơm nữa, mà nhiều lần như vậy đều vắng mặt Dẫn Tố.

Vừa ban đầu, bọn nữ sinh ở Ký Túc Xá, tim ai cũng tán loạn nghĩ người ta nhìn trúng mình, ai ngờ mời đến vài lần mà người ta vẫn cứ lặng lẽ.

Sau đó Mộ Phong từ trong cơn mê tỉnh lại, nghĩ kỹ mới hiểu được, không chừng chính là Đường đại công tử đang coi trọng Hàn Dẫn Tố. Xin tá túc tại Ký Túc Xá ăn cơm cũng chỉ là vì người say không phải vì rượu, chỉ muốn gặp người suốt ngày không thấy bóng dáng kia.

Sau đó Dẫn Tố qua lại với Trịnh Vĩ rồi kết hôn, Đại công tử ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, thoáng một cái đã mấy năm trôi qua rồi, hôm nay quay đầu lại nhìn thì không ngờ vật còn người mất rồi.

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 67

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...