Thiếp Khuynh Thành tập 11

Loading...

Phong Mang

Mẹ độc thân tuổi 18

Im The Final Boss

Mrs. Seonnyeo

Edit: Phi Nguyệt

Mộ Dung Ca thầm mắng: Lũ chúng bay đều là một đám chó điên sói hoang! Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bị người ta róc thịt lột da! Đã có bao nhiêu cô gái chết ở trong tay chúng bay, có bao nhiêu sự trong sạch của nữ nhi bị hủy hoại bởi chúng bay rồi? Thế nhưng chúng bay còn không biết chừng mực! Nếu thời đại này mà có bệnh AIDS thì…***. Cô đem tất cả các sự kiện khủng bố, các loại bệnh độc gắn hết lên người hai tên kia.

Thầm mắng một lúc lâu, Mộ Dung Ca mới bình tĩnh lại để đánh giá tình hình trước mặt, sao tên Trương tướng quân và tên Tĩnh vương này không làm ầm ĩ hơn nữa đi, nếu được thế thì cô còn muốn cảm tạ bọn họ đã cho cô thêm thời gian đấy!

Đang lúc cô thầm kêu may mắn, mau chóng nghĩ xem phải dùng biện pháp nào để thoát khỏi ma chưởng của hai tên này, thì đột nhiên cô cảm giác có một ánh mắt đang nhìn mình đầy hứng thú. Cô xoay đầu lại liền phát hiện ra Tề quốc thái tử Triệu Tử Duy đang ngồi tựa vào ghế, hai tròng mắt tà mị lấp lóe ánh sáng ‘thợ săn gặp con mồi’, nghiền ngẫm nhìn chằm chằm vào cô.

Mộ Dung Ca nhẹ nhíu mày, bên này cô đang phải đau đầu nghĩ cách làm sao thoát khỏi ma chưởng của hai tên kia, và còn cả đám ánh mắt sáng quắc của những kẻ ‘thích-xem-chuyện-náo-nhiệt’ đang bủa vây lấy cô nữa, thế mà hắn lại ngồi đấy, thản nhiên xem diễn sao?

Quả nhiên tâm của đàn ông ở cái thời đại này bị chó gặm hết rồi, chẳng có nổi một người tốt. Cô thầm trừng mắt với Triệu Tử Duy rồi nhanh chóng chuyển về trạng thái bình thản như lúc đầu.

“Tĩnh vương, Trương tướng quân, Khánh vương có lệnh, đêm nay để cho Mộ Dung Ca cùng hầu hạ hai người ạ.” – Tỳ nữ lúc nãy đã đi đến trước mặt ba người, cúi đầu nói.

Tĩnh vương cùng Trương tướng quân nghe thấy vậy liền đồng loạt quay lại nhìn Phượng Dịch. Nếu Phượng Dịch đã mở miệng thì bọn họ không thể tranh cãi nữa, dù sao đêm nay bọn họ đều được thưởng thức Mộ Dung Ca, nếu còn cãi vã ầm ĩ thì đối với ai cũng không tốt, ngược lại còn bị các vị khách ở đây chê cười.

“Như thế cũng được.” – Hai người cùng đồng ý.

Một nữ hầu hai nam? 3P á? Thèm vào!

Mộ Dung Ca ngẩng đầu bắn ánh mắt sáng quắc về phía Phượng Dịch, trước đây cô với hắn không quen biết, cũng không có thù oán gì với nhau, Mộ Dung Ca trước kia có ân oán gì với hắn đều là chuyện của ‘bọn họ’, không liên quan gì đến cô. Nhưng giờ Phượng Dịch nói những lời này lại làm cô khắc cốt ghi tâm tận đáy lòng, thật đáng hận!

Ánh lửa trại lay động giúp che dấu đi ánh mắt vừa sáng quắc như chim ưng, vừa lạnh thấu xương của Mộ Dung Ca, còn Phượng Dịch từ đầu tới cuối cũng không thèm liếc mắt nhìn cô một cái, chính vì thế mà sau này hắn có hối hận cũng không kịp!

Nhưng một cái liếc mắt này lại bị Nguyên Kỳ cùng Triệu Tử Duy nhìn thấy.

Nguyên Kỳ trời sinh tôn quý, cả người tao nhã phiêu dật như thiên tiên, nhìn hắn tưởng như ôn hòa, nhưng ở dưới tấm mặt nạ ôn hòa lại là ý thức từ chối tất cả mọi người hãy cách xa hắn một ngàn dặm, hắn rất lạnh lùng, thậm chí so với bất kì ai hắn cũng đều tàn nhẫn hơn. Hắn nhìn ai cũng dùng ánh mắt nhàn nhạt như thế, có bao nhiêu người hắn quen biết hoặc không quen biết đã từng làm hắn phải phập phồng sóng mắt?

Vậy đối với cô gái này thì sao? Cô ta cũng có chút tâm cơ đấy nhưng số phận lại quá thiếu may mắn, người đã từng bại dưới tay Lâm Vi thì làm sao có thể khiến sóng mắt của hắn lay động được? Hắn cười nhẹ, tao nhã đưa chung rượu phản chiếu ánh sáng ngọc lấp lánh lên, từ tốn nhấp nháp hương rượu thơm ngát.

Nét hứng thú trong mắt Triệu Tử Duy ngày càng đậm, cánh môi mỏng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhẹ đầy mị hoặc, hắn nhìn sang Phượng Dịch. Mộ Dung Ca có tư sắc tuyệt vời, tuy hắn đã nhìn quen mỹ nhân khắp thiên hạ nên cũng không cho rằng cô là tuyệt sắc khuynh thành, nhưng có một mỹ nhân cỡ này ái mộ si mê thế mà Phượng Dịch lại không nhìn thấy, còn đem mỹ nhân biếm thành ca kĩ để vạn người chà đạp nữa chứ! Quả nhiên là máu lạnh vô tình.

Mộ Dung Tẫn vẫn đang ẩn nấp giữa đám người, nghe thấy mệnh lệnh vừa rồi khiến cả thân hình của hắn lạnh ngắt như đang đứng dưới trời đông giá rét giữa tháng Chạp vậy, người thân của hắn chỉ còn lại vị tỷ tỷ này, tỷ tỷ của hắn ôn nhu hiền dịu như vậy mà lại bị hai tên thấp hèn kia vũ nhục! Hắn như bị sét đánh, đứng im bất động.

Thực ra mà nói, đối với các ca kĩ khác thì đồng thời hầu hạ hai người nam nhân hoặc nhiều hơn trong một buổi tối là chuyện hết sức bình thường, cho nên khi các nàng nghe thấy mệnh lệnh của Phượng Dịch cũng không lấy gì làm lạ.

Mộ Dung Ca nắm chặt con dao găm ở trong tay, ánh mắt lại càng bình tĩnh, cô nhìn về phía tên thái tử Triệu Tử Duy đang ngồi nhàn nhã xem diễn kịch kia, cô không có nhiều lựa chọn, cho nên cô chỉ có thể đánh cược một phen. Cô nhìn thoáng qua gương mặt tái nhợt của Mộ Dung Tẫn, khóe miệng khẽ nở một nụ cười, nụ cười ấy rực rỡ làm vạn hoa thất sắc.

Mộ Dung Tẫn sững sờ, khóe mắt hắn cay cay, những giọt lệ không đè nén được nữa cứ thế tuôn rơi.

Đây chính là tâm ý tương thông kỳ diệu của tình thân cốt nhục.

Trước mặt đám người đang cười nói ồn ã, Mộ Dung Ca quỳ đầu gối xuống đất, hai mắt sáng rực đầy thâm tình nhìn Triệu Tử Duy, cô cất cao giọng nói: “Thiếp ngưỡng mộ Tề quốc thái tử đã lâu, nguyện hiến dâng đêm đầu tiên của mình cho thái tử! Mong Tề quốc thái tử thành toàn cho tâm nguyện của thiếp!”

Đúng, bằng bất cứ giá nào cô cũng phải đánh cược một lần! Cô đã thầm quan sát đám người ở đây, rặt toàn một lũ vô tâm vô phế nên cô không thể xin giúp đỡ từ bọn chúng. Duy chỉ có khuynh thế chi dung Hạ quốc thái tử Nguyên Kỳ và vị Tề quốc thái tử Triệu Tử Duy mà cô đang thổ lộ đây là khác biệt.

Đối với Nguyên Kỳ, cô cảm thấy thật sự sợ hãi con người này, nam nhân này nhìn tưởng ôn hòa nhưng thực ra lại thâm trầm sâu không lường được, cô sợ rằng, nếu cô mở miệng cầu viện hắn thì ý đồ của cô sẽ bị hắn nhìn thấu mất. Huống chi hắn là người ở trên cao, thân phận tôn quý vô cùng, sợ là trong mắt hắn chẳng thèm nhìn tới một tiểu nhân vật là cô đây, làm sao còn rỗi hơi mà quan tâm đến sự sống chết của cô.

Nhưng Triệu Tử Duy thì khác, hắn ta ngay từ đầu đã có hứng thú với cô, nếu cô tính nhầm thì cùng lắm là chịu cảnh tình một đêm với hắn thôi, cô là người đến từ thế giới hiện đại nên tư tưởng không quá mức cổ hủ, cô chỉ cần tự do mà thôi! Huống hồ gì, gương mặt của Triệu Tử Duy cũng không đến nỗi nào, nếu không muốn nói là vô cùng anh tuấn, nên cô cảm thấy chấp nhận được. Nhưng nếu có cơ hội thì tuyệt đối cô sẽ không để mình phải thất thân.

Mọi người trừng mắt nhìn, cứng họng, cô gái này có biết mình đang nói cái gì không đấy?!

Mộ Dung Tẫn kinh ngạc, đây là vị tỷ tỷ tính tình dịu dàng của hắn đấy sao? Tỷ tỷ là vì hắn ư? Cái liếc mắt vừa rồi là…

Như Băng kinh ngạc, không ngờ Mộ Dung Ca lại làm điều mà nàng không dám làm, nàng vụng trộm liếc nhìn Nguyên Kỳ. Nếu nàng cũng có sự dũng cảm này thì có lẽ đã không rơi vào hoàn cảnh hèn mọn như hôm nay.

Triệu Tử Duy trợn mắt, kinh ngạc nhìn Mộ Dung Ca, sắc hứng thú trong mắt hắn càng đậm, “Ha, bản cung cũng biết mị lực của mình bắn ra bốn phương khiến nữ tử khắp thiên hạ theo đuổi. Nhưng, bản cung rất tò mò muốn biết, nàng ái mộ bản cung như thế nào?” – Cô gái này không ngu ngốc, thật lòng nàng ta muốn hiến thân sao?

Không ai phát hiện ra, lúc Mộ Dung Ca to gan mở miệng thổ lộ với Triệu Tử Duy thì khóe mắt của người luôn cười điềm đạm – Nguyên Kỳ khẽ nhúc nhích, nhưng cũng chỉ giật một cái rất nhanh mà thôi.

Phượng Dịch cau mày, lá gan của Mộ Dung Ca lớn thật đấy, lại còn dám chủ động thỉnh cầu hiến thân? Đúng là đồ không biết liêm sỉ!

Tĩnh vương cùng Trương tướng quân nghe Mộ Dung Ca nói xong, hai mắt lập tức trợn tròn, cả hai đều nghĩ cô đang khinh thường không muốn hầu hạ bọn họ.

Tĩnh vương giận dữ chỉ tay vào Mộ Dung Ca, “Ngươi có còn biết hổ thẹn không đấy? Đồ không biết thân biết phận, với thân phận của ngươi bây giờ mà lại dám tơ tưởng đến Tề quốc thái tử ư? Chớ để thân thể dơ bẩn của ngươi làm ô uế thái tử!”

“Đừng ỷ mình có vài phần nhan sắc thì muốn làm gì thì làm!” – Mặt mũi của Trương tướng quân trở nên kỳ quặc, hắn nói nhanh. Nàng ta đúng là quá coi trọng bản thân mình rồi, lại còn muốn trèo lên giường của Tề quốc thái tử cơ đấy?

Kinh ngạc qua đi, tất cả mọi người liền châu đầu, ghé tai nghị luận ầm ầm với nhau, chủ đề không có gì khác ngoài việc Mộ Dung Ca không biết hổ thẹn, lại dám to gan lớn mật.

Mộ Dung Ca nghe thấy mấy câu bàn tán của đám người này cũng không khỏi cười lạnh trong lòng. Không biết hổ thẹn? Nếu ngoan ngoãn làm một ca kĩ để cho bọn họ giẫm đạp thì mới là hổ thẹn ấy! Trong lòng cô giận lắm nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra thẹn thùng, xấu hổ cúi đầu, muốn nói nhưng còn e ngại ngẩng đầu lên nhìn Triệu Tử Duy vài lần.

Loading...

Thiếp Khuynh Thành tập 250

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...