Thiếp Khuynh Thành tập 47

Loading...

Bảy ngày ân ái

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

The Original Stone: Black Rock Shooter

Cô Vợ Bị Bán

Edit: L2NT

Beta: Phi Nguyệt

Chẳng phải đối với hắn, cô chỉ là một quân cờ sao? Không lẽ hắn định làm tổn hại quân cờ có giá trị lợi dụng nhất hiện nay?

Những lời nói làm người khác phải đỏ mặt tía tai này của Triệu Tử Duy chỉ khiến Mộ Dung Ca cau mày, muốn đẩy hắn ra. Cô thầm mắng: Hắn hành động như vậy có khác gì với người nguyên thủy?

“Thái tử hẳn đã biết rõ, Khánh vương Phượng Dịch chưa từng động vào người thiếp.” – Giọng cô lạnh như băng. Thân thể này tuy đã được gả cho người khác, nhưng lại thuần khiết đến mức khó tin.

Mộ Dung Ca hất tay hắn ra, lạnh lùng nói: “Không phải Thái tử muốn có thiếp đấy chứ?” – Cô là một người hiện đại, cả ngày nhìn thấy những cảnh thân mật ở trên ti vi, chẳng lẽ còn kém hơn cả người cổ đại ư? Nhưng, sự nhẫn nhịn của cô cũng chỉ có giới hạn! Vì Tẫn Nhi, cô sẵn sàng để Triệu Tử Duy lợi dụng mình, tuy nhiên, không có nghĩa là hắn có thể lợi dụng cả thân thể của cô!

Nhìn thấy nét quật cường trong mắt Mộ Dung Ca, Triệu Tử Duy cúi xuống khẽ xoa cánh tay bị cô đẩy ra, đôi mắt hắn thâm trầm như đêm tối, ánh nhìn lạnh như băng:

“Ngươi nên tự biết thân biết phận của mình!”

Nói xong, hắn sấn tới, mạnh mẽ bá đạo đè cô xuống dưới. Cơ thể cường tráng nóng rực, xa lạ, mùi hương đàn ông phủ khắp người cô. Không giống với mùi hương thoang thoảng của Nguyên Kỳ, trên người Triệu Tử Duy nồng đậm hơi thở lạnh băng rất nam tính.

Hắn ghì chặt cô trong lòng, Mộ Dung Ca phát hiện ra nơi nào đó trên thân thể hắn đang trỗi dậy.

Trong đầu cô ầm vang, một thông tin chính xác truyền vào não bộ:

Hắn thật sự muốn cô!

Hiện giờ cô không có khả năng kháng cự lại hắn! Lúc này gặp khó khăn cô mới thấy hối hận, từ nhỏ đến lớn cô từng học qua nhiều tài nghệ, thứ nào cũng tinh thông, chỉ có taekwondo là không chịu học. Nếu cô mà học taekwondo thì làm sao chịu rơi vào cái hoàn cảnh khốn khiếp này?

Đây là lần đầu tiên cô ở gần một người đàn ông, lại còn ở trong hoàn cảnh vô cùng mờ ám! Hai má Mộ Dung Ca đỏ bừng, cô mất bình tĩnh, tay chân luống cuống.

“Thái tử, chẳng lẽ ngài không biết muốn có thiếp bây giờ là thiếu sáng suốt ư?” – Cô cố tỏ ra lạnh lùng, không để lộ chút ấm áp nào.

Khóe miệng hắn kéo lên thành nụ cười đầy dục vọng, bàn tay vuốt ve bên hông Mộ Dung Ca, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Hầu hết đàn ông Phong quốc đều không quan trọng việc con gái còn trong trắng hay không. Nếu hắn dám đuổi ngươi đi, chẳng phải hắn không nể mặt bản cung sao?” – Khoảng cách tới thủ đô Phong quốc càng lúc càng gần, nhưng không hiểu vì sao hắn lại có ý muốn giết người, hình ảnh của nàng xuất hiện trước mắt hắn ngày càng tăng. Nếu hắn có được nàng một lần, chắc chắn sẽ cảm thấy tất cả nữ nhân giống như nhau, đều chỉ là công cụ làm ấm giường mà thôi.

Mộ Dung Ca nhíu chặt mày, hôm nay Triệu Tử Duy dường như hơi khác lạ, nhưng khác thế nào thì cô không rõ, cũng không hiểu nổi. Song, lúc này đây cô lại muốn buông lỏng tinh thần, trong thời thế loạn lạc mà chỉ nghĩ phải bảo vệ sự trong sạch ình là điều vọng tưởng. Nếu cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi, thì cô phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Cô từ từ nhắm mắt, đợi hắn chiếm đoạt cơ thể mình.

Dù trong thời điểm nào Triệu Tử Duy cũng đều nắm quyền chủ động. Hắn bá đạo ấn đầu cô xuống, không cho cô né tránh, đôi môi nóng bỏng của hắn bắt đầu công thành chiếm đất. Mặc dù Mộ Dung Ca cắn chặt răng nhưng sao có thể đọ với sức mạnh của hắn. Triệu Tử Duy tách hàm răng đang nghiến chặt, hơi thở của hắn quấy đảo trong miệng cô.

Vốn Mộ Dung Ca tưởng rằng mình có thể chịu đựng sự chiếm đoạt ngang ngược này, nhưng trước giờ cô không phải là người dễ khuất phục! Giờ phút này, cô chỉ cảm thấy chán ghét và phẫn nộ, cô mở to mắt, đối đầu với ánh nhìn đầy dục vọng của Triệu Tử Duy.

Chạm vào ánh mắt lạnh lẽo đầy chán ghét của cô, nỗi ham muốn đang trào dâng trong hắn bỗng tan biến, hắn mơ hồ nhìn cô. Mộ Dung Ca lập tức đẩy Triệu Tử Duy ra, bối rối lăn từ trên giường xuống đất, ra sức thở dốc. Cô vẫn cảm nhận được mùi hương trên người hắn đang vấn vít quanh mũi.

Nhìn từng cử động của Mộ Dung Ca, Triệu Tử Duy tái mặt, đáy mắt vằn lên những tia đỏ, giọng nói của hắn lạnh thấu xương: “Ngươi không vui khi bản cung chạm vào ư?”

Trước giờ bên người hắn không thiếu nữ nhân, mỗi khi hắn nổi hứng luôn có người đáp ứng. Không những thế, bọn họ còn dùng mọi thủ đoạn để được hắn sủng hạnh, hắn chưa từng gặp loại nữ nhân nào như thế này. Rõ ràng nhìn như hèn mọn, nhưng tính cách khác xa với đám đàn bà kia.

Mộ Dung Ca ổn định hơi thở, dù chưa vững tinh thần nhưng cô đã nghĩ ra kế sách đối phó với Triệu Tử Duy. Cô ngẩng đầu nhìn hắn, cười tươi: “Thiếp tự biết thân phận mình thấp kém, sao có thể không thích khi được Thái tử đụng chạm? Thiếp chỉ không muốn sau này Thái tử phải hối hận mà thôi. Huống chi, số người làm ấm giường ở bên cạnh Thái tử nhiều vô kể, đâu đến lượt thiếp. Mấy hôm nữa thiếp được dạy dỗ cẩn thận, hiểu biết phải trái, lúc ấy thiếp hầu hạ Thái tử chẳng phải tốt hơn sao?”

Triệu Tử Duy nhíu mày, cô ta đang đưa ra lí do xuống nước cho hắn. Hỏng mất khúc dạo đầu nên hắn chẳng còn nóng lòng phát dục nữa, lí trí cũng dần trở lại.

“Được, tốt lắm.” – Hắn cười lạnh, thu lại ánh mắt đánh giá Mộ Dung Ca. Nhưng không hiểu vì sao, khi nghe thấy cô chủ động yêu cầu người khác dạy dỗ, đáy lòng hắn chợt nổi lên chán ghét và căm hận. Nếu có người đàn ông khác dám chạm vào cô, hắn chắc chắn sẽ giết người đó!

“Thái tử, Lan Ngọc công tử đang ở dưới lầu.” – Lưu Vân vẫn đứng canh ở cửa bỗng bẩm báo. Mộ Dung Ca khẽ ngước mắt, là Lan Ngọc công tử dung mạo như tiên được khắp thiên hạ đồn đại sao? Tên thật của y không một ai biết, nên thế nhân đều tôn xưng là Lan Ngọc công tử. Hiện tại y đang ở trong khách điếm này? Y xuất hiện vào lúc này chẳng lẽ là vì cũng muốn kết hôn với Thiện Nhã công chúa?

Một nam tử không màng thế tục như y, nếu muốn kết đôi với Thiện Nhã công chúa để có thêm vài tòa thành trì, thì e là phải nhập tục rồi, thật đáng tiếc! Nhưng, điều này lại khiến cô càng thêm tò mò với vị công chúa kia, rốt cục dung mạo tuyệt trần đến dường nào mà có thể làm cho tất cả nam tử trong thiên hạ, bất luận là giới quyền quý hay chốn giang hồ đều tranh đoạt điên cuồng đến vậy?

Triệu Tử Duy lập tức bật dậy, xem ra việc Lan Ngọc công tử đến đây có phần ngoài ý muốn của hắn.

“Hắn ở dưới lầu làm gì?” – Triệu Tử Duy vừa sửa sang quần áo, vừa trầm giọng hỏi.

Lưu Vân nghe vậy bèn trả lời: “Ông chủ khách điếm bày ra một ván cờ, nhiều năm qua chưa có ai phá giải được, ấy vậy mà Lan Ngọc công tử chỉ cần ba bước đã phá vỡ thế cờ. Ông chủ khách điếm bèn đặt tiền cược, nếu ai có thể ngồi đánh cờ với Lan Ngọc công tử, chỉ cần thắng hoặc hòa, sẽ được một nghìn hai trăm lượng.”

Một nghìn hai trăm lượng?? Đáy mắt Mộ Dung Ca lóe sáng, trong thời buổi loạn lạc thì số tiền này không nhỏ nha, có thể đủ ột người sống cả đời. Ông chủ khách điếm chi mạnh tay vậy, có lẽ vì cho rằng không một ai trong thiên hạ có thể thắng được Lan Ngọc công tử.

Loading...

Thiếp Khuynh Thành tập 250

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...