Thiếp Khuynh Thành tập 80

Loading...

50 Sắc Thái Fifty Shades of Grey

Đại Tiểu Thư Đi Học

Thần Thương Dị Yêu Lục

Atelier Tanaka

Edit: Phi Nguyệt

Nguyên Kỳ trầm mặc một lúc, đột nhiên nói: “Theo sát Lan Ngọc công tử, sau khi rời khỏi Phong quốc thì đi tới đâu.” – Triệu Tử Duy không ngại nguy hiểm trở về kinh đô, hành động ấy có khiến nàng cảm động?

Nếu nàng ta dám cảm động thì đúng là không biết tự lượng sức mình. Ba tháng đối với nàng ta có lẽ quá dài rồi! Ánh mắt Nguyên Kỳ trở nên u ám thâm trầm, từ hắn tỏa ra thứ áp lực kinh hồn khiến những người đứng ngoài xe ngựa cũng có thể cảm nhận được.

Gia Kiệt lập tức hiểu ra, Triệu Tử Duy vì muốn Mộ Dung Ca cảm động mà có thể làm chậm lại thời gian quay về Tề quốc củng cố địa vị của mình. Và việc hắn ta để Lưu Vân ở cạnh Mộ Dung Ca chắc chắn là có mục đích, hắn muốn mỗi khi Mộ Dung Ca nhìn thấy Lưu Vân sẽ nhớ đến hắn, nếu vậy Mộ Dung Ca có muốn quên hắn cũng rất khó khăn. Ngoài Triệu Tử Duy ra còn có Lan Ngọc công tử, Lan Ngọc có mục đích gì đây? Dành nguyên một ngày một đêm suy nghĩ về vấn đề này nhưng Gia Kiệt vẫn chưa tìm ra được bất kì manh mối nào.

“Tề quốc có động tĩnh gì không?” – Nguyên Kỳ lạnh nhạt hỏi. Lúc này quanh thân hắn không còn lực áp bức nữa, nhưng vẫn khiến người khác căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.

Tên hắc y ám vệ được chính tay Nguyên Kỳ bồi dưỡng, trong công việc vẫn luôn chu toàn, gã không hề nghĩ ngợi mà tiếp tục trả lời: “Bẩm Thái tử, Thập hoàng tử của Tề quốc hiện đang được Tề hoàng đế tín nhiệm và trọng dụng, địa vị của y ngày một cao hơn, bắt đầu có những quan viên đi theo y. Tin chắc trong tương lai, Thập hoàng tử cùng Thái tử Tề quốc sẽ có một màn tranh đấu khốc liệt.”

Nguyên Kỳ mỉm cười: “Quả nhiên bản cung đã không nhìn lầm Mộ Dung Tẫn.” – Thằng nhóc đó chỉ mới mười hai tuổi, lại lớn lên ở Nguyên quốc nhỏ bé, nhưng tới Tề quốc mấy tháng đã có được sự tín nhiệm của Tề hoàng đế, trở thành mối uy hiếp lớn nhất của Triệu Tử Duy, Mộ Dung Tẫn, thằng nhóc này khá đấy!

“Chủ công, theo ty chức thấy, Thập hoàng tử Tề quốc tuyệt đối không phải là đối thủ của Thái tử Tề quốc. Nếu y đã muốn có nô Mộ Dung Ca, chi bằng chúng ta đem nô Mộ Dung Ca dâng cho Thái tử Tề quốc, để y trầm mê trong nữ sắc, tạo cơ hội cho Thập hoàng tử kia phát triển lớn mạnh, như vậy nội bộ Tề quốc tất loạn, chủ công cũng có thể ngồi ngoài làm ngư ông đắc lợi.” – Một gã phụ tá đứng sau lưng Gia Kiệt nghe thấy cuộc đối thoại giữa Nguyên Kỳ và hắc y ám vệ liền nảy ra kế sách trong đầu, gã lập tức lướt qua Gia Kiệt, hướng vào trong xe ngựa, hiến kế.

Đôi lông mày của Gia Kiệt nhẹ nhíu lại, y nhìn tay phụ tá ở trước mặt, là phụ tá mà không có tâm cơ thì không thể ở lại bên cạnh Thái tử. Nhưng thật ra kế sách của tay phụ tá này dù có chút âm hiểm nhưng vẫn có thể xem là một kế hay. Chỉ tiếc gã vẫn chưa nhìn ra được thái độ khác thường của chủ công đối với Mộ Dung Ca, vì vậy để Mộ Dung Ca trở về vòng tay của Triệu Tử Duy tuyệt đối là một kế sách tồi. Hơn nữa, trong thời gian ngắn mà Mộ Dung Tẫn có được như ngày hôm nay, tin chắc rằng chẳng bao lâu nữa y cũng sẽ là đối thủ lớn nhất của Triệu Tử Duy.

“Ngươi đi theo bản cung bao lâu rồi?” – Nguyên Kỳ nhìn lướt qua gã phụ tá tên Na Mạc Liêu.

Câu hỏi này khiến gã mừng rỡ như điên, lập tức đáp: “Khởi bẩm chủ công, chừng hơn năm năm rồi ạ.”

“Tận năm năm cơ à.” – Nguyên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng nói. Sau đó liếc mắt sang Gia Kiệt, hạ lệnh. – “Ngươi biết phải làm sao rồi đấy.”

Gia Kiệt lập tức đáp: “Ty chức tuân mệnh.” – Đã là người đi theo chủ công, thì điều quan trọng nhất phải hiểu được chính là không thể làm trái mệnh lệnh của người, càng không được tự ình là thông minh, hiến kế khi chủ công chưa cho phép! Không tự chủ được mà làm ra những hành vi sốc nổi như vậy, kết cục chỉ có một con đường chết!

Na Mạc Liêu trở nên ngây ngốc, gã chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Gã còn đang chờ Thái tử khen ngợi, lập tức chọn dùng kế hoạch của gã, rồi sau đó người sẽ nâng gã lên ngang hàng với Gia Kiệt. Nhưng ai ngờ Thái tử lại không làm như thế, còn quay sang phân phó cho Gia Kiệt làm việc.

Trong lúc gã còn đang hoang mang, Gia Kiệt đã đi tới trước mặt, lắc đầu nói: “Ngươi không xứng làm phụ tá của Thái tử nữa.”

“Cái gì?!” – Na Mạc Liêu nhất thời ngẩn người, tại sao chỉ trong nháy mắt gã đã không còn xứng làm phụ tá nữa? Vừa rồi gã còn dương dương tự đắc cho rằng mình đã lập công ở trước mặt Thái tử, nhưng giờ khắc này cục diện biến hóa khiến gã không kịp có phản ứng.

Nhưng gã có thể làm phụ tá cho Nguyên Kỳ nhất định cũng là kẻ thông minh hơn người, gã lập tức hiểu ra vì sao mình lại bị rơi vào tình cảnh tai họa này, bởi vì gã đã quá nóng lòng muốn lập công nên chưa được sự đồng ý của Thái tử đã nhảy vào hiến kế, đây là điều tối kỵ! Na Mạc Liêu tuyệt vọng ngồi bệt dưới đất, bao nhiêu năm nỗ lực chỉ vì một phút không cẩn thận mà tiêu tan hết!

Trong mắt Gia Kiệt khẽ lóe lên ý cười lạnh lùng, đúng là không biết tự lượng sức mình! Phất tay một cái, lập tức có một tên hộ vệ đi vào dẫn gã phụ tá kia ra. Xong việc y quay trở lại đứng trước xe ngựa, chờ mệnh lệnh của Nguyên Kỳ.

“Khởi hành.”

Theo mệnh lệnh của Nguyên Kỳ, đoàn người lại tiếp tục lên đường trở về Hạ quốc.

Tên hắc y ám vệ cũng nhanh chóng lui đi, gã quay trở về kinh thành Phong quốc, tiếp tục giám sát nhất cử nhất động của Mộ Dung Ca.

—————–

Triệu Tử Duy chạy cả đêm trong mưa mới đuổi kịp đoàn người Quất Đào. Thân thể mạnh mẽ như sắt thép của hắn cuối cùng cũng bị nhiễm phong hàn nghiêm trọng.

Hắn hôn mê bất tỉnh một ngày một đêm, cả đoàn người vẫn tiếp tục lên đường, mình Quất Đào ở bên cạnh bảo vệ chăm sóc cho hắn. May mắn trong đoàn người đi theo lần này có ngự y giỏi nhất Tề quốc, nếu không bệnh phong hàn của Triệu Tử Duy sợ rằng phải mất hai tháng mới có thể thuyên giảm.

Lần đổ bệnh này của Thái tử đã khiến Quất Đào rất sợ hãi, Thái tử chưa từng bị bệnh, ngay cả phong hàn cũng chưa bị nhiễm lần nào. Trong mắt của tất cả mọi người, thái tử là một người vĩ đại không ai sáng bằng. Nhưng lúc này đây, khi Thái tử ở trong trạng thái hôn mê, người lại nhiều lần gọi lên ba chữ Mộ-Dung-Ca.

Lưu Vân đã bị Thái tử điều phái ở lại bên cạnh Mộ Dung Ca, Quất Đào càng nhìn bộ dạng bệnh tật của Thái tử lúc này, càng hận. Mộ Dung Ca, cô ta quả nhiên là một kẻ chuyên gây tai họa! Còn dám liên lụy đến cả Thái tử!

“Thái tử, tình yêu nam nữ sao có thể so sánh với giang sơn thiên hạ?!” – Quất Đào ngồi bên cạnh thầm nói.

Cẩm Đức xốc mành sa, bước vào trong xe ngựa. Nàng cầm một chiếc khăn vừa nhúng qua nước nóng lau tay chân cho Triệu Tử Duy.

“Mộ Dung Ca…” – Triệu Tử Duy từ trong hôn mê lại cất tiếng gọi nỉ non.

Cẩm Đức lập tức ngẩng đầu nhìn Quất Đào, cắn răng nói: “Xem ra trong lòng Thái tử đã có Mộ Dung Ca, về lâu về dài cô ta nhất định sẽ trở thành trở ngại trên con đường xưng bá thiên hạ của Thái tử!”

Đôi mắt Quất Đào lóe lên, vẻ mặt nàng hiện lên nét tàn nhẫn: “Vì nghiệp lớn của Thái tử, ta sẽ giết chết Mộ Dung Ca, sau đó quay về tự vẫn trước mặt người để tạ tội!”

“Vạn lần không được! Thái tử nhất định không bỏ qua cho ngươi. Hơn nữa lúc này còn có Lưu Vân đang bảo hộ Mộ Dung Ca, ngươi không phải là đối thủ của hắn.” – Câu nói của Quất Đào khiến Cẩm Đức hốt hoảng, tay khẽ run. Tuy nàng cũng không muốn thấy Thái tử bị hủy hoại, nhưng giờ Thái tử đã thành ra như vậy, dù nàng cùng Quất Đào có muốn ra tay nhưng chắc chắn thái tử sẽ không cho phép. Nếu cứ hành động bừa bãi, kết cục cuối cùng của các nàng chính là cái chết.

“Ngươi sợ chết sao?” – Quất Đào nhìn Cẩm Đức lạnh giọng hỏi, đôi mắt ánh lên nét tàn nhẫn.

Cẩm Đức cắn răng: “Ta sao lại sợ chết chứ.” – Từ lúc đi theo Thái tử, sinh tử của các nàng đã là của người, chỉ cần một câu nói của Thái tử thì các nàng có thể hy sinh tính mạng, vì Thái tử bất cứ chuyện gì cũng có thể làm, vậy làm sao còn biết sợ chết! Đây đúng là sự sỉ nhục lớn nhất đối với nàng.

“Vậy ngươi ở đây chăm sóc cho Thái tử. Nếu Thái tử tỉnh lại, ngươi cứ nói cho người biết việc ta đang làm. Khi trở về ta sẽ dùng cái chết để tạ tội với người.” – Quất Đào lập tức đứng dậy đi ra ngoài. Tới trước cửa xe ngựa, nàng quay đầu lại dặn dò Cẩm Đức. Nàng không sợ chết, chỉ cần không còn kẻ nào đứng trước ngáng đường Thái tử.

—————–

Vốn Mộ Dung Ca định cải trang trước khi khởi hành, nhưng lại nghĩ có cải trang cũng chẳng để làm gì, hẳn lúc này đang có không ít người âm thầm theo dõi cô, nếu đã vậy sao cô còn phải làm việc thừa thãi?

Sắc mặt của Lan Ngọc công tử hôm nay đã khá hơn, không còn trắng bệch như mấy hôm đầu. Nhưng Mộ Dung Ca vẫn luôn cảm thấy cơ thể y như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Đã có lúc cô thắc mắc vì sao y lại trở thành như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn không trực tiếp hỏi.

Môi trường sống ở thời cổ đại rất trong lành, không hề bị ô nhiễm, mà những người cô gặp ở nơi đây hầu hết đều có xuất thân quyền thế, dung mạo lại đẹp đẽ tuyệt trần khiến họ trở nên kiêu căng tự phụ. Khi Lan Ngọc công tử đứng cạnh Tiểu Thập, y chỉ kém hắn khoảng sáu tới bảy cm. Lan Ngọc không có gương mặt khuynh thành như Nguyên Kỳ, không có đôi mắt tà mị của Triệu Tử Duy, càng không có vẻ thanh lịch như Lâm Khinh Trần, nhưng y có những nét tao nhã rất riêng, gương mặt cũng thanh tú ưa nhìn. Hơn nữa, ở y không có sự lạnh lùng, ngược lại còn khiến người khác cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Nàng đang suy nghĩ gì vậy?” – Lan Ngọc mỉm cười nhìn Mộ Dung Ca ngồi thất thần trên xe ngựa.

Mộ Dung Ca định thần lại, cô ngượng ngùng: “Bệnh tình của Lan Ngọc công tử không thể chữa khỏi sao?”

Nghe thấy vậy, hai mắt Lan Ngọc dường như trở nên xa xôi, giống như đang nhớ lại một đoạn hồi ức nào đó, nhưng y vẫn trả lời bằng giọng nói mềm nhẹ dịu dàng: “Có lẽ chỉ hai-ba ngày nữa là khỏi.”

Câu trả lời không rõ ràng khiến Mộ Dung Ca đột nhiên hiểu ra, dường như y không còn muốn sống trên cõi đời này nữa, cái chết đối với y có khi lại là sự giải thoát.

Mộ Dung Ca không tiếp tục đi sâu vào vấn đề này, ai cũng có bí mật của riêng mình, y cũng không ngoại lệ. Có thể bí mật thân thế ở đằng sau y khiến thế nhân phải khiếp sợ, nhưng nó cũng chẳng liên quan gì tới cô.

Bên ngoài xe ngựa, Tiểu Thập phụ trách điều khiển xe ngựa, nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người khiến mắt hắn bắt đầu ươn ướt. Độc đã xâm nhập sâu vào huyết quản, vào tận xương tủy của công tử, nếu muốn khỏi hẳn, nhất định phải hủy hoại hình tượng bao nhiêu năm qua của người. Tiểu Thập đã nhiều lần khuyên công tử nên buông lỏng tâm lý, phóng túng một tháng để giữ lại tính mạng, nhưng công tử kiên quyết cự tuyệt.

Thân thể của Lan Ngọc công tử lúc này đây yếu ớt vô cùng, ngay cả thuốc dùng hàng ngày cũng đang mất dần dược tính, Tiểu Thập không biết người còn có thể duy trì trong bao lâu nữa.

Lưu Vân liếc mắt sang Tiểu Thập, y âm thầm so sánh. Mặc dù cơ thể Tiểu Thập có khiếm khuyết nhưng võ công lại rất bí hiểm, có lẽ nếu đấu tay đôi với Tiểu Thập, y cũng chỉ có thể gắng gượng được hơn trăm chiêu.

Trong lòng thầm phỏng đoán, Công tử Lan Ngọc nhìn có vẻ như đang mang bệnh nặng, nhưng e rằng tu vi võ công của y còn cao hơn Tiểu Thập. Hai ngày nay hắn luôn quan sát nhưng vẫn không thấu tỏ được tu vi của Lan Ngọc. Khi đối mặt với y, đáy lòng hắn luôn sinh ra cảm giác sợ hãi vô biên. Thái tử để hắn ở lại bảo hộ cho Mộ Dung Ca, có lẽ cũng muốn hắn có thể dần dần tìm ra nhiều chuyện hơn nữa về Lan Ngọc công tử?

Lan Ngọc quá thần bí, không một ai biết thân phận thật của y, tu vi võ công, mục đích, hay căn bệnh lâu năm vẫn luôn dai dẳng bám theo y.

Lạc hoa cung.

“Thái tử Tề quốc có tình ý với Mộ Dung Ca?” – Lâm Thiện Nhã nhẹ nhíu mày, toàn thân ngập trong thùng nước tắm rải đầy cánh hoa hồng, nàng ta kinh ngạc trước thông tin do tử sĩ vừa bẩm báo. Ở yến tiệc tẩy trần, Triệu Tử Duy đã đem Mộ Dung Ca dâng cho phụ hoàng, lúc đó sự trầm mặc hồi lâu mới đi đến quyết định của y không khiến nàng suy nghĩ nhiều, nhưng lúc này đây, nàng mới phát hiện ra quả thực Thái tử Tề quốc để ý tới Mộ Dung Ca. Không phải chỉ đơn giản là yêu thích một nô tỳ, mà y thực sự đã yêu nó, không biết chừng sau này còn có thể đưa nó lên làm sủng thiếp.

Mới nghĩ tới đây thôi mà toàn thân Lâm Thiện Nhã đã dâng lên một cỗ sát khí, nàng ta không hề cảm thận được nước ấm quanh thân mà như thể đang ngâm mình trong một bồn nước lạnh vậy. Rốt cuộc Mộ Dung Ca đã dùng thủ đoạn gì mà có thể khiến cả Nguyên Kỳ lẫn Triệu Tử Duy phải lưu tâm?

Nếu là vì khúc cầm kĩ ngày đó, nó cũng chỉ được cho là có chút đặc biệt mà thôi, còn về kỹ xảo thì không thể so sánh nàng. Hơn nữa, bất luận là thân phận hay dung mạo, nó đều kém xa nàng.

Nhưng hết lần này tới lần khác nó lại làm cho hai nam nhân ưu tú đó phải để ý.

“Nô tỳ cũng không hiểu, ở yến tiệc tẩy trần Thái tử Tề quốc đã đem Mộ Dung Ca dâng cho hoàng thượng, như vậy đã nói lên ở trong lòng Thái tử, nó cũng chỉ là một đứa nô tỳ. Nhưng hôm nay Thái tử Tề quốc lại không tiếc mạo hiểm, đội mưa đội gió quay lại kinh thành tìm nó, còn để cận vệ Lưu Vân tới bảo hộ nó. Về điểm này, nô tỳ không có cách nào lý giải.” – Xảo Vân vừa chà lưng cho Lâm Thiện Nhã, vừa thắc mắc.

Lâm Thiện Nhã cười nhạt: “Bản cung nghe nói nữ nhân Nguyên quốc rất am hiểu thuật dụ dỗ, kỹ xảo khuê phòng khó ai bì kịp. Đến như Thanh Nhã yêu mị được Thục quý phi dạy dỗ cẩn thận cũng chưa chắc đã so sánh được với nó. Bản cung cũng lười quan tâm, chuyện đó cứ để Thanh Nhã tự giải quyết đi.”

Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện cũng đủ khiến nàng tỉnh táo lại. Nguyên Kỳ giữ Mộ Dung Ca lại hẳn có mục đích của chàng, nếu nàng ra tay thì dù gạt bỏ được một mối lo nhưng e rằng thứ bị tổn thất còn nghiêm trọng hơn. Huống chi lúc này Mộ Dung Ca đã được công tử Lan Ngọc cứu, bên cạnh còn có cận vệ của Triệu Tử Duy bảo hộ, e rằng tử sĩ của nàng khó có cơ hội ra tay.

Nếu Triệu Tử Duy đã để ý tới Mộ Dung Ca như vậy, thì kẻ cần lo lắng phải là Thanh Nhã chứ không phải nàng! Để Thanh Nhã sớm biết địa vị của nó ở trong lòng Triệu Tử Duy, thì nó càng hiểu rõ một điều, cho dù có được gả sang Tề quốc thì thân phận của nó cũng chỉ là một tỳ thiếp mà thôi. Nếu không được sự che chở của công chúa Lương quốc thì e rằng chỉ cần một đứa nô tỳ như Mộ Dung Ca cũng sẽ gây bất lợi cho nó.

“Ý của công chúa là…?”

Lâm Thiên Nhã hé miệng cười, đẹp khuynh quốc khuynh thành, nàng đưa tay hất lọn tóc qua sau vai, mái tóc suôn mềm, đen nhánh, nàng mỉm cười, nói: “Đem tin tức Thái tử Tề quốc quay lại tìm Mộ Dung Ca truyền ra ngoài.”

“Vâng!”

Lâm Thiện Nhã tuyệt đối không ngờ tới, nàng tính kế Thanh Nhã, nhưng lại vì thế mà đem đến nguy cơ diệt vong cho Phong quốc trong tương lai!

—————

Sau giờ Ngọ (12h trưa), tiết trời dần nóng lên, nhiệt độ đã tăng thêm nhiều so với mấy ngày mưa trước đó.

Vĩnh Ninh điện.

Sau giấc ngủ trưa, Lâm Thanh Nhã vừa tỉnh dậy thay y phục, thì thấy cung nữ hầu cận của nàng chạy vào tẩm điện với vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.

“Có chuyện gì mà ngươi cuống quýt lên thế?” – Lâm Thanh Nhã nhìn qua gương đồng thấy vẻ mặt lo lắng của cô cung nữ liền trầm giọng hỏi.

Lô Hội liếc mắt về phía người cung nữ đang chải đầu cho Lâm Thanh Nhã, nàng ta không nói mà chỉ khom người đứng ở một bên, Lâm Thanh Nhã thấy thế liền ra lệnh cho cô cung nữ chải đầu kia lui ra.

“Nói đi.”

Lô Hội lập tức bẩm báo: “Nô tỳ vừa tới Y phòng lấy y phục, ngẫu nhiên nghe thấy bọn cung nữ ở đó đang nghị luận to nhỏ với nhau. Không biết bọn họ lấy tin tức ở đâu, nói có người trông thấy Thái tử Tề quốc vốn đã rời khỏi kinh thành rồi, nay lại chạy suốt đêm quay về gặp nô tỳ Mộ Dung Ca ở khách điếm bình dân Như Long. Rốt cuộc Thái tử đã nói chuyện gì với Mộ Dung Ca thì không ai biết, chỉ biết khi Thái tử đi khỏi có để lại Lưu cận vệ bảo hộ cho Mộ Dung Ca.”

“Cái gì?” – Dung nhan xinh đẹp quyến rũ của Lâm Thanh Nhã cau lại. Một Lương Hân Hân đã khiến nàng mất ăn mất ngủ mấy ngày, phải chịu đủ mọi loại giễu cợt của đám người trong cung, thế mà lúc này đây lại nhảy ra thêm một Mộ Dung Ca nữa ư?

Lâm Thanh nhã chưa bao giờ nghĩ con ả Mộ Dung Ca sẽ là mối bận tâm của nàng, lúc trước nàng chỉ muốn lợi dụng nó để chiếm được sự tín nhiệm của phụ hoàng, tranh thủ lấy được phần hồi môn vì bản thân mình, thật không ngờ hôm nay nó lại là một trong những cái gai làm vướng bận mắt nàng!

Mộ Dung Ca chỉ là nô tỳ hầu hạ bên cạnh Triệu Tử Duy, lúc trước nàng nói sẽ khiến Triệu Tử Duy dâng Mộ Dung Ca cho phụ hoàng, nàng còn không thèm liếc mắt đến nó. Cứ tưởng nó chỉ là một tỳ nữ thấp hèn, được phụ hoàng coi trọng đã là phúc phần của nó rồi. Vậy mà… không ngờ nó vẫn chưa từ bỏ ý định muốn trèo cao!

Sắc mặt Lâm Thanh Nhã trở nên vô cùng khó coi, trong lòng nàng có dự cảm không tốt. Có thể ở trong lòng của Triệu Tử Duy, vị trí của nàng và Lương Hân Hân còn không bằng con tiện nhân Mộ Dung Ca đó! Nếu không phải chàng để tâm thì đã không phân phó Lưu cận vệ bảo hộ cho nó.

Có điều, nàng cảm thấy hơi nghi ngờ, – “Tin tức kia là do ai truyền ra?”

Những chuyện này, cung nữ trong cung không thể biết được, hơn nữa tin tức truyền đi nhanh như vậy, rõ ràng có người cố ý muốn để nàng biết.

Mộ Dung Ca kia không phải đã thuộc về Nguyên Kỳ rồi sao?

Chỉ cần suy nghĩ một chút sẽ đoán ra được ngay kẻ muốn biết tin tức của Mộ Dung Ca nhất hiện tại là ai. Lâm Thiện Nhã! Quả nhiên đê tiện!

“Nô tỳ cho rằng đây chỉ là lời đồn, nhưng lại nghe từ miệng thủ vệ gác cổng nói, khi Thái tử Hạ quốc rời khỏi hoàng cung đã để Mộ Dung Ca đứng trước cửa. Nô tỳ đoán rằng nó đã bị thất sủng nên mới dùng thủ đoạn khiến Thái tử Tề quốc quay lại kinh thành gặp nó.” – Lô Hội cúi đầu, nói lên những suy đoán của mình.

Sắc mặt Lâm Thanh Nhã ngày càng trở nên khó coi. Mộ Dung Ca lại thất sủng trước Nguyên Kỳ? Chẳng phải nó giỏi thuật dụ dỗ lắm sao? Còn câu dẫn được cả Triệu Tử Duy nữa mà?

Nàng nghiến chặt răng, thì ra đây chính là mục đích Lâm Thiện Nhã phao ra tin tức này, nó đang muốn ngồi chờ xem kịch vui!

“Nhanh giúp bản cung thay y phục, bản cung muốn đi thỉnh an phụ hoàng.” – Gương mặt nàng lúc đen lúc trắng, cơn phẫn nộ trong mắt tạm biến mất, nàng vội đứng lên phân phó cho Lô Hội.

Cũng bởi vì nàng không phải là con vợ cả nên không thể nuôi vài tên ám vệ, cho dù có muốn giết Mộ Dung Ca để loại trừ hậu hoạn cũng đành bất lực, thứ duy nhất nàng có thể bấu víu lúc này chỉ còn phụ hoàng. Chẳng phải phụ hoàng vẫn luôn có ý với Mộ Dung Ca đó sao? Hai ngày nay nàng phải vất vả lắm mới tìm được một đứa cung nữ có dung mạo giống Mộ Dung Ca ba phần để dâng lên phụ hoàng, lúc này nếu đem tin tức của Mộ Dung Ca nói cho phụ hoàng biết, chắc hẳn sẽ có được sự trợ giúp của người.

Lâm Thiện Nhã muốn mượn đao giết người, chẳng lẽ nàng lại không làm được?

C.80.1

Loading...

Thiếp Khuynh Thành tập 250

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...