Tiếu Vương Phi Khuynh Quốc tập 79

Loading...

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Sống Chung Với Mẹ Chồng

Manh Thê Khó Dỗ

Quý Bà Phu Nhân Là Quái Thú!

Cả ngày, tìm kiếm khắp các chợ và các trấn xung quanh thành, nhưng khi sắc trời đang dần tối xuống, một chút bóng dáng Lạc Tử Mộng cũng không tìm được. Hàn Hạo Thần nắm chặt quyền trong lòng đã bất ổn, vốn nghĩ rằng nàng chỉ ham chơi, nhưng nàng lần này ngay đến cả Liên Vân cũng không mang theo.

Chẳng lẽ thật sự bỏ đi như vậy?

Nghĩ đến những điều Hô Duyên Phong nói lúc trước, hắn lại càng thêm hoang mang, cảm giác lo lắng càng ngày càng nặng, chẳng lẽ nói nàng không phải mất tích, mà muốn ở bên ngoài chơi đã xong mới quay trở về?

Thiệu Tần thấy trời đã tối, do dự một chút rồi nói: "Không tìm được, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều."

Hàn Hạo thần vừa nghe thấy vậy có chút hoảng hồn lập tức nói: "Phái người ra ngoài thành tìm một chút, cho dù đào sâu ba thước cũng phải tìm ra cho Bổn vương."

"Dạ!" Thiệu Tần Lập tức xoay người hạ lệnh cho hộ vệ trong thành ra ngoài thành lục soát.

Hàn Hạo Thần hốt hoảng, đây là địa phương do hắn quản lý, theo lý thuyết không nên xảy ra chuyện bắt cóc mới đúng, nhưng hắn lại không làm sao để bản thân tin tưởng Lạc Tử Mộng là ở thần vương phủ chơi chán rồi, cho nên mới lựa chọn trở về.

Tự lừa dối mình là chuyện bình thường hắn kiêng kỵ nhất, nhưng hôm nay chính hắn lại làm chuyện như vậy .

Dường như đã lật tung hết các nóc nhà, vẫn không thấy tung tích của nàng, ngẩng đầu nhìn "Hương ngữ lâu", cúi đầu nghĩ chỗ này có hay không. Nhưng. . . . . . Nơi này là thanh lâu, nàng làm sao có thể đến những nơi này.

Thiệu Tần nhìn vẻ mặt của hắn, có chút không xác định hỏi "Vương Gia. . . . . . muốn tra nơi này?"

"Mỗi phòng bên trong bên ngoài đều lục soát một lần." Hàn Hạo Thần trầm thấp giọng nói cuối cùng cũng đã mở miệng.

"Dạ!" Thiệu Tần lên tiếng trả lời mang theo một nhóm người đi trước vào lục soát người.

Bây giờ đang là giờ Thanh lâu kiếm sống, Hàn Hạo Thần mang theo một đám quan binh đi vào lục soát người khó tránh khỏi kinh động khách làng chơi bên trong, vốn dĩ người trong phòng đang "Làm việc" cũng bị dọa sợ mặc quần áo chui ra.

"A! chuyện gì xảy ra vậy?" Cẩm nương nghe được động tĩnh từ trên lầu đi xuống, thấy tình hình như thế trong lúc nhất thời có chút kinh sợ, bởi vì nhiều năm thanh lâu nàng cho tới bây giờ chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy, cho dù là quan binh đến đây tìm người cũng không không có sợ hãi như vậy. Nhưng khi nàng nhìn thấy Hàn Hạo Thần đang đứng trong hành lang, nhất thời bị bị dọa sợ. Nàng thế nào sẽ không nhận lầm người, người trước mắt này chính là thần Vương Gia danh tiếng lừng lẫy.

"Ơ, không biết ngọn gió nào đã mang Vương Gia đến đây?" Nói xong, nàng liền lắc lắc mông tiến ra đón, nghĩ đến vừa rồi Lạc Tử Mộng phát hiện ra thì dược đã phát huy tác dụng, từ từ ngừng tranh cãi, hiện tại ngoan ngoãn nằm ở trên giường chờ khách quý.

"Ngươi có từng gặp qua người này không?" Hàn Hạo Thần ý bảo Tiểu Đông đem bức họa mở ra.

Khi Cẩm nương nhìn thấy người trên bức họa thì lập tức biến sắc, nghĩ đến Lạc Tử Mộng lúc tỉnh táo lúc liên tục nói mình là người của thần vương gia i, lúc ấy nàng không tin chút nào, nhưng hôm nay xem ra đúng thật không phải là giả, nhưng khi nàng nghĩ đến bây giờ Lạc Tử Mộng đã bị nàng cho uống xuân dược, nhịn không được hoảng sợ cả người chợt lạnh.

"Không, không, không biết." Cẩm nương cúi đầu thu hồi nụ cười, vẻ mặt có chút hốt hoảng, cố hết sức khống chế nhưng lại không cách nào đè xuống nỗi sợ hãi trong lòng đối với Hàn Hạo Thần. Nàng đã thấy qua vô số nam nhân, duy chỉ trước mắt Hàn Hạo Thần sinh lòng sợ hãi, đặc biệt là ánh mắt của hắn, khiến cho nàng không dám nhìn thẳng.

Hàn Hạo Thần thấy ánh mắt né tránh của nàng nói quanh co lòng vòng, chắc chắn có chuyện gì đang dấu không cho ai biết. vừa rồi thấy nàng đi từ trên gian phòng trên lầu kia xuống, đoán rằng vấn đề nhất định xuất phát từ gian phòng kia.

Không do dự nữa, hắn sải bước hướng gian phòng đi tới.

"Vương Gia, không thể lên, bây giờ cô nương không tiện. . . . . ." Cẩm nương đang muốn ngăn trở, Thiệu Tần đã nhanh chóng một tay giữ chặt bả vai của nàng khiến nàng không dám nhúc nhích.

Hàn Hạo Thần đi tới cửa, nghe được âm thanh bên trong phòng hình như có chút khác thường, hắn dù chưa làm chuyện nam nữa, nhưng theo phản ứng của thân thể theo bản năng nói cho hắn biết, bên trong rốt cuộc là âm thanh gì.

Hít một hơi, hắn cũng không quản nhiều như vậy, chỉ sợ âm thanh này là phát ra từ miệng nàng.

Dùng sức đẩy cửa ra, phát hiện cửa cũng không khóa lại, khi hắn bước vào bên trong phòng thì mới phát hiện bên trong chỉ có một cô gái nằm ở trên giường. Hắn ra y phục trên người nàng đã lộn xộn, không phải là ai khác, chính là Lạc Tử Mộng đã mất tích.

Hắn sải bước đi về phía nàng, lại thấy hai gò má của nàng ửng hồng vạt áo đã lỏng, ánh mắt gợi tình, cứ như vậy thẳng tắp ôm lấy hắn.

Ngồi vào mép giường đưa tay mốn thăm dò nhiệt độ trên trán nàng, không ngờ tựa đầu một bên, môi cứ như vậy rơi vào lòng bàn tay của hắn, hắn không khỏi đỏ bừng cả mặt, muốn đem tay rút về, nàng lại đột nhiên đứng dậy ôm chặt cổ của hắn ấn môi lên trên môi của hắn.

Hắn biết nàng trúng xuân dược, nếu không hợp hoan cùng người khác, sau hai canh giờ chắc chắn huyết mạch sẽ bị nổ mà chết.

Nhưng mà sống lưng hắn lúc này đã căng cứng, trên trán bởi vì chịu đựng nổi gân xanh đã ướt đẫm mồ hôi.

"Vương Gia, tìm được Lạc. . . . . ." Thiệu Tần vốn muốn hỏi đã tìm được Lạc cô nương hay chưa, lại nhìn lại hai người bọn họ chắc là như thế. . . . . .

Hàn Hạo Thần muốn kéo nàng ra, nhưng bị hai cánh tay của nàng ôm chặt lấy cổ không có cách nào tách được, bất đắc dĩ chỉ đành phải vung tay lên đêt cho tấm màn rơi xuống, cho đến khi hai người được tấm màn che kín, Thiệu Tần mới chợt hiểu ra hồi hồn lập tức lui thân đi ra ngoài hơn nữa còn đóng cửa phòng.

"Khó chịu. . . . . ." Môi của nàng như có như không ghé vào cạnh môi hắn nhẹ giọng nỉ non.

Hàn Hạo Thần không ngờ Lạc Tử Mộng bị hạ thuốc nặng như vậy, chỉ mới qua một khắc, mặt của nàng đã nóng lên càng ngày càng đỏ, mặc dù nói khó chịu, tuy nhiên lại không biết muốn cái gì, miệng đắng lưỡi khô, nàng lại đem môi dò xét trong miệng hắn như muốn đòi lấy thứ gì đó.

Hắn dây cung đã căng lênkhó khống chế được nữa, nhưng hắn không muốn lần đầu tiên của nàng mất đi ở đây, cho dù tổn thương đến ai nhưng hắn lại không có cách nào tổn thương nàng.

Lầu dưới Tiểu Đông không ngừng hỏi Thiệu Tần đã xảy ra chuyện gì, nhưng Thiệu Tần lại đỏ mặt không có cách nào trả lời, chỉ là hạ lệnh, tất cả mọi người trở về đem theo cả Cẩm nương mang về chờ đợi Hàn Hạo Thần xử trí, nhưng người khác đang tìm kiếm cũng ngừng lại, mà cuối cùng chỉ còn hắn và Tiểu Đông ở lại chờ .

Hai người đang muốn đi ra Hương Ngữ lâu, lại thấy Hàn Hạo Thần đem Lạc Tử Mộng “không chỉnh tề” ôm ra, nhưng mà trên người của Lạc Tử Mộng được khoác áo choàng Hàn Hạo thần, người bên ngoài nhìn thấy bên trong có một người đang không ngừng lộn xôn, nhưng không biết đó là ai.

Đến thần vương phủ, Hàn hạo thần đem lạc Tử Mộng ôm đến Tầm Mộng cư, Thiệu Tần cùng Tiểu Đông tự giác mở cửa. Bây giờ đã qua bữa tối nửa canh giờ, nhưng nhìn dáng vẻ bọn họ là biết không cách nào dùng bữa tối rồi, cho nên Thiệu Tần đành phải ra lệnh đem đồ ăn trong phòng ăn để yên đó, đợi đến lúc Vương Gia phân phó lúc đó hâm nóng lại dùng.

Bên trong Tầm Mộng cư

Hàn Hạo thần đem Lạc Tử Mộng nhẹ nhàng đặt vào trên giường, vừa mới buông tay, nàng liền đem áo choàng trên người ném xuống đất, trong miệng còn đang không ngừng oán giận: "Nóng đến chết rồi, ngươi muốn ngạt chết ta! Cũng biết ngươi chán ghét ta. . . . . ."

"Ai nói Bổn vương chán ghét ngươi." âm thanh của Hắn khàn khàn nhìn Lạc Tử Mộng ý loạn tình mê lại không nhịn được nuốt nước miếng.

Chỉ thấy nàng từ trên giường ngồi dậy mềm yếu không xương úp sấp trước ngực của hắn, vừa cởi y phục trên người vừa chà xát lung tung trên người hắn lắm lẩm bẩm nói: "Ngươi không chán ghét ta? Vậy tại sao không giúp ta cởi quần áo? Ta cởi không hết. . . . . . Nóng quá. . . . . . nóng chết ta rồi."

"Cởi, cởi, cởi quần áo?" Hàn Hạo Thần từ trước tới nay lần đầu tiên nói lắp, thấy nàng càng không ngừng cởi áo quần trên người mình lại không biết làm thế nào để cởi ra, trên người xúc động càng sâu, hắn biết hắn hôm nay phải trở thành thuốc giải của nàng, nhưng mà trong lòng không cảm thấy bởi vì thân phận Vương Gia của mình mà khó chịu, ngược lại cảm giác được bản thân sớm đã có xúc động này rồi.

Loading...

Tiếu Vương Phi Khuynh Quốc tập 142

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...