Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1059

Loading...

Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Maria-Sama Ga Miteru

Bạch Môn Ngũ Giáp

Ôn Uyển đang chọn người ngày mai đi kiểm tra sổ sách, lại nghe thấy phía ngoài báo thái tử phi tới. Thái Tử Phi này là không mời mà tới, Ôn Uyển cười nhạt, thái tử quả thật thiếu kiên nhẫn, chưa gì đã tới cửa rồi.

Thật ra Như Vũ không muốn đi một chuyến này, nhưng nàng còn có biện pháp gì. Thái tử muốn nàng đi, nàng có thể không đi sao? Nhìn thấy Ôn Uyển, Như Vũ có vẻ áy náy.

Ôn Uyển nhìn thấy Linh Đông, kéo lại một chút: “Tiểu Linh Đông của chúng ta thật cao lớn. Để cô cô xem nào, lâu như vậy không gặp, thì không cần cô cô nữa đúng không.” Ôn Uyển hoàn toàn là bộ dáng dụ dỗ tiểu hài tử. Trong mắt Ôn Uyển, hài tử năm tuổi cũng vẫn là hài tử.

Linh Đông không tiếp xúc nhiều với Ôn Uyển, nhưng mỗi lần gặp mặt, Ôn Uyển đều hòa nhã dịu dàng với bé, nên Linh Đông đối với Ôn Uyển cũng rất thân cận: “Cần, cần cô cô, còn cả đệ đệ nữa.”

Ôn Uyển sờ sờ trán Linh Đông: “Đệ đệ đang chơi trong phòng, cháu đi qua xem bọn hắn nhé!” Hạ Dao mang Linh Đông đi qua. Trong phòng chỉ còn lại Ôn Uyển và Như Vũ.

Như Vũ áy náy nhìn Ôn Uyển: “Ôn Uyển. . . . . .”

Ôn Uyển khoát khoát tay: “Những lời xin lỗi gì gì đó không cần phải nói, vốn cũng không liên quan đến ngươi. Về phần cái khác, lần này là cậu hoàng đế để cho ta trở lại chưởng sự, ta chỉ là phụng thánh mệnh. Nếu không hôm nay ta vẫn còn đang ở thôn trang cùng Đại Bảo Tiểu Bảo nhà ta ngắm hoa đào kìa.” Ý tứ của Ôn Uyển rất rõ ràng, chuyện này là ý của hoàng đế, nàng chỉ phụng mệnh hành sự. Cho nên nói với nàng cũng vô ích, không cần lãng phí thời gian. Về phần nói lời xin lỗi…, Như Vũ không phải người trong cuộc, không liên quan, nên không cần nói với nàng.

Lần này Như Vũ không giống như ngày thường, nói sang chuyện khác, mà thành khẩn nói tiếp: “Ôn Uyển, ta nhiều lời mấy câu. Thương hành hàng năm lợi nhuận hơn ngàn vạn, không thể không khiến cho người ta đỏ mắt. Cho dù phía trên có hoàng thượng đè ép, có ngươi hậu thuẫn, cũng vẫn không ngăn được những kẻ đang nhìn chòng chọc kia. Chuyện này trong lòng ngươi nên có tính toán.” Lần này Ôn Uyển có thể chế trụ, sau này thì sao? Có thể áp chế tới khi nào?

Ôn Uyển nhàn nhạt nói: “Không phải ta muốn hưởng một mình, mà là ta cũng không còn biện pháp.” Nàng cũng không muốn vĩnh viễn chiếm lấy, chẳng qua bây giờ là lúc cần dùng tiền gấp. Chờ thiên hạ thái bình rồi, việc thiết lập cũng hoàn thiện, nàng nhất định sẽ đề nghị hoàng đế phân ra một phần cổ ra ngoài. Đến lúc đó, hoàng đế chắc chắn cũng đáp ứng. Chẳng qua bây giờ chưa phải lúc, hoàng đế muốn dùng tiền, mà nàng cũng muốn dùng tiền.

Như Vũ còn chưa buông tha: “Ôn Uyển, ngân hàng còn có thể phân lợi nhuận. Chỉ cần thương hành cũng chia ra một phần cổ ra ngoài, tranh chấp cũng sẽ không lớn như vậy nữa.” Ý của Như Vũ là, lúc ấy Ôn Uyển có thể thuyết phục hoàng đế, phân một phần năm cổ phần của ngân hàng ra ngoài, bây giờ thương hành cũng cứ làm như vậy là được rồi.

Ôn Uyển bật cười: “Phân ra một thành cổ vốn cũng không có vấn đề. Nhưng ngươi cho rằng cậu hoàng đế đáp ứng sao? Ngươi thật sự cho rằng cậu hoàng đế không lên tiếng, thì là mắt mờ tai điếc cái gì cũng không biết sao? Người không lên tiếng, là bởi vì sợ mất thân phận.” Hoàng đế không thể bởi vì một thương hành mà xử trí một nhóm lớn, nếu như vậy thì tấu chương vạch tội cũng có thể chất đầy ngự thư phòng rồi. Bởi vì dù nói thế nào, thương hành chỉ là làm ăn, thân là vua một nước lại vì làm ăn mà trách phạt hạ thần quả thật rất mất mặt . Hoàng đế không muốn làm chuyện mất mặt như vậy, cho nên chỉ có thể nhịn xuống khẩu khí này. Nhưng kẻ có thể làm cho hoàng đế nhẫn khí nén buồn bực, có thể có quả ngon để ăn sao? Rồi lại nói hoàng đế vốn đối với thái tử đã rất bất mãn. Về phần hậu quả, Ôn Uyển không cần nói thêm. Hiện giờ Ôn Uyển nguyện ý đi ra ngoài chủ sự, còn muốn chiếm tiện nghi lớn như vậy, đánh bàn tính cũng thật hay. Nhưng hoàng đế có đáp ứng không? Cho dù hoàng đế đáp ứng thì nàng cũng không đáp ứng. Nàng nguyện ý phân ra cổ, là bởi vì cho rằng có tiền mọi người cùng nhau kiếm, giảm thiểu tranh chấp. Ôn Uyển không thích phiền toái nhưng không có nghĩa là nàng sợ phiền toái.

Như Vũ cũng không ngu, tự nhiên hiểu ý ngoài lời của Ôn Uyển, nhưng vẫn uyển chuyển nói: “Ôn Uyển. Ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi.” Còn không phải thương hành một năm lợi nhuận đến hơn ngàn vạn, cho nên thái tử cùng nhiều kẻ khác cho dù bị kiêng kị cũng mạo hiểm muốn tính toán hay sao. Thật sự là tiền tài động nhân tâm.

Ôn Uyển cười nhạt: “Ta hiểu suy nghĩ của người nào đó, khẳng định trong lòng suy nghĩ xem ta thu được bao nhiêu bạc, trong phủ quận chúa khắp nơi có phải đều là vàng bạc hay không? Nhưng ta có thể nói rõ cho ngươi biết. Thương hành, ngân hàng còn có mấy sản nghiệp khác, lợi nhuận mấy năm này, một phân bạc ta cũng không cầm.” Ôn Uyển thầm bổ sung câu kế tiếp, nàng chỉ mới bắt đầu từ năm trước, lấy một phần lợi nhuận. Là bởi vì xây dựng hòn đảo cần tiền, nếu không Ôn Uyển cũng không tính toán nhận, dù sao tiền đủ dùng là tốt rồi, quá nhiều chính là tai hoạ.

Như Vũ có chút không kịp phản ứng, không cầm một phân bạc là có ý gì đây.

Hạ Dao khinh thường nói: “Thái Tử Phi, thương hành lợi nhuận hơn ngàn vạn là cho người ta xem mà thôi, nhưng toàn bộ số bạc này đều là hoàng thượng cầm đi dùng. Quận chúa nhà chúng ta đến một cắc cũng không dùng. Muốn phân cổ, muốn bán thuyền, vậy chỉ cần làm cho hoàng thượng đáp ứng, Quận chúa cũng sẽ không hai lời.” Nếu không phải vì có số bạc này hậu thuẫn, những năm này hoàng đế có thể giải quyết nhiều vấn đề dễ dàng như vậy sao? Có thể xây dựng kỵ binh doanh? Có thể khởi công xây dựng các công trình thuỷ lợi? Biết đỏ mắt ngó chừng tiền đồ lớn như vậy, mà lại không nghĩ xem tiền bạc là lấy ra từ đâu sao? Đoán chừng tất cả mọi người cũng nghĩ tới hoàng đế cầm tiền đi dùng, Quận chúa thì đem toàn bộ số tiền còn lại rồi.

Như Vũ ngơ ngác nhìn Ôn Uyển, hồi lâu không nói chuyện.

Ôn Uyển khẽ cười nói: “Chỉ cần hoàng đế cậu đồng ý, đừng nói thương hành, ngay cả ngân hàng, tửu lâu, sơn trang, ta một chút cũng không nhăn mày mà đem toàn bộ đấu giá. Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, ngươi nên biết bản tính của ta. Ta đối với tiền bạc không có quá nhiều yêu cầu, đối với ta mà nói tiền chỉ cần đủ dùng là được rồi. Nếu không phải không có cách nào khác, Đại Bảo Tiểu Bảo nhà ta cũng chỉ mới một tuổi, ta làm sao lại bỏ được bọn nhỏ, đi tiếp quản cục diện rối rắm như vậy. Nếu có thể, ta còn hi vọng có thể ngày ngày phụng bồi hài tử của mình, nhìn bọn nhỏ từng ngày từng ngày lớn lên. So với kiếm tiền thì chuyện này làm cho ta vui vẻ hơn.” Nếu không phải vì muốn Bạch Thế Niên có thể trở lại sớm một chút, Ôn Uyển mới không nhọc tâm nhọc sức kiếm tiền như vậy. Dĩ nhiên, Ôn Uyển thật ra cũng rất rõ ràng, hoàng thượng nói nghe thật hay. Nhưng nếu những sản nghiệp này thật đóng cửa, hàng năm thiếu một lượng tiền thu lớn như vậy. Đến lúc đó nếu nàng không chủ động mở miệng đi ra ngoài quản sự, hoàng đế cũng sẽ muốn nàng ra mặt. Mặc dù nói hiện giờ quốc khố không phải là trống không, nhưng cũng sẽ không thể thỏa mãn được hoàng đế. Phải biết rằng, lợi nhuận hàng năm của những sản nghiệp này chiếm đến một phần ba ngân sách của quốc khố đấy.

Thật ra Ôn Uyển hảo thanh hảo khí nói chuyện với Như Vũ như vậy, một phần cũng là muốn mượn cái miệng Như Vũ đem những tin tức này ra ngoài. Không phải là nàng không nỡ, mà là nàng cũng không làm chủ được.

Lúc này Như Vũ còn có thể nói gì, cái gì cũng không thể nói nữa. Chỉ có thể cười nói sang chuyện khác: “Duệ ca nhi với Cẩn ca nhi bây giờ hẳn là cao lớn lắm?”

Ôn Uyển mang nàng đến phòng đồ chơi, Như Vũ lần đầu tiên đến phòng đồ chơi, nhìn thấy cả phòng đều là đồ chơi liền ngây dại: “Này. . . . . .”

Ôn Uyển bỏ giầy, bước vào: “Đây là nơi chuẩn bị cho hài tử chơi đùa. Những thứ búp bê xinh đẹp kia là thứ Cẩn ca nhi thích. Còn các tranh ghép đủ loại màu sắc này, là thứ Dụệ ca nhi thích.”

Duệ ca nhi quay đầu thấy có người ngoài ở đây, đứng lên. Minh Cẩn nhìn thấy Ôn Uyển, liền nhào tới trong ngực Ôn Uyển: “Mẹ, người đi đâu vậy, thật lâu không gặp người nha.” Giọng nói non nớt, còn mang theo một chút trách cứ cùng chờ mong, khiến Ôn Uyển cực kỳ thích thú.

Ôn Uyển cười nói: “Mẹ bận rộn, đây là đại cữu mẫu của các con. Gọi đại cữu mẫu đi.”

Minh Duệ đứng lên cùng Như Vũ ra mắt, lễ xong liền đứng cạnh Ôn Uyển.

Minh Cẩn hướng Như Vũ ngọt ngào gọi: “Đại cữu mẫu.”

Người lớn đều thích hài tử miệng ngọt liền cười nói: “Minh Cẩn thật ngoan.”

Ôn Uyển để cho ba hài tử tự mình chơi đùa. Ôn Uyển tùy ý ngồi trên mặt thảm. Sắc mặt Như Vũ trong nháy mắt có chút cứng ngắc, phải nói, nàng từ nhỏ đã là thục nữ, cho tới bây giờ còn chưa bao giờ ngồi dưới đất đâu. Nhưng Ôn Uyển ngồi được, nàng chẳng lẽ lại không thể.

Ôn Uyển nhẹ nhàng cười một tiếng: “Không quen đúng không? Thật ra thì ta cảm thấy như vậy rất tốt, trước mặt người khác phải đoan chính hiền thục, sau lưng người ta còn phải đoan trang giữ lễ gì gì đó sao? Nhà chính là nơi để bản thân thả lỏng.” Trong nhà mình, đương nhiên là làm sao cho thoải mái là được, ở đâu ra lắm quy củ lễ nghi như vậy. Không biết mệt sao?

Như Vũ nghe được trong nhà là nơi để thả lỏng, trên mặt có chút mất tự nhiên. Nhưng rất nhanh lấy lại sắc mặt lúc ban đầu, cùng Ôn Uyển tùy ý nói chuyện.

Linh Đông đi theo Cẩn ca nhi chơi đùa . Cẩn ca nhi miệng rất ngọt, luôn miệng gọi biểu ca biểu ca Linh Đông, thật ra thì cũng là chỉ huy Linh Đông làm này làm kia . Linh Đông bởi vì hắn còn nhỏ, nên cũng nghe theo hắn.

Ôn Uyển nhìn không được nữa rồi, đi qua vỗ mông nhỏ của Cẩn ca nhi: “Tiểu tử thúi lại làm chuyện xấu. Thấy biểu ca con làm người tốt, liền khi dễ người. Có bản lãnh, khi dễ ca ca con đi.” Ở trước mặt Duệ ca nhi, Cẩn ca nhi có lanh lợi khôn khéo cũng chỉ giống một con mèo nhỏ, nào dám sai bảo Minh Duệ làm việc gì.

Minh Cẩn nhận lỗi rất nhanh: “Mẹ, con sai rồi. Con chính là muốn cùng biểu ca chơi đùa.” Ôn Uyển nựng khuôn mặt mềm mại của Minh Cẩn: “Linh Đông, tiểu tử này lanh lợi, đừng vì hắn nhỏ mà tùy theo ý hắn.”

Linh Đông cũng không ngại, ngược lại cười nói: “Không có chuyện gì, cháu là ca ca mà.”

Như Vũ cũng nói để cho hài tử bọn họ chơi đi! Thật ra thì Linh Đông từ nhỏ đến lớn cũng không có chơi đùa, trừ những món đồ Ôn Uyển đưa không có thứ đồ chơi gì khác. Bên cạnh không phải là bà vú thì chính là đại nha hoàn.

Ôn Uyển lắc đầu cười khổ: “Lão đại thì không khác gì tiểu lão đầu, hơn nữa tính cách quái gở, không thích tiếp xúc nhiều với người khác. Chỉ lo sau này không hợp với người khác. Tiểu Bảo thì giống hệt hầu tử, chỉ sợ quá mức nghịch ngợm sau này không quản được. Đều là làm cho người ta quan tâm, mang theo bọn hắn thật là mệt mỏi.”

Minh Duệ nghe Ôn Uyển nói hắn tính cách quái gở, đầu đầy hắc tuyến. Mặc dù hắn biết Ôn Uyển đây vì phòng bị người khác phát hiện hắn là thiên tài, nhưng có thể đừng nói hắn như vậy không?

Hàn huyên một hồi, Như Vũ mang theo Linh Đông trở về. Ôn Uyển mặc dù nhìn thấy vẻ mặt muốn lưu lại của Linh Đông, nhưng cũng không mở miệng lưu hắn lại. Cũng không phải nàng kiêng kỵ cái gì, mà là hiện tại thật sự bề bộn nhiều việc.

Sau khi đám người bọn họ đi rồi, Duệ ca nhi hỏi Ôn Uyển: “Mẹ, đại cữu mẫu tới là vì chuyện cửa hàng sao?”

Ôn Uyển cười gật đầu: “Ừ, là vì chuyện cửa hàng.”

Duệ ca nhi quái dị nhìn Ôn Uyển một cái, cửa hàng của mẹ, sao có thể khiến cho đương kim thái tử chú ý: “Mẹ, người có bao nhiêu cửa hàng? Hàng năm kiếm được bao nhiêu tiền a?” Món lợi nhỏ hẳn là không thể nào khiến cho thái tử chú ý tới đâu.

Ôn Uyển sờ sờ đầu Duệ ca nhi, chần chờ một chút rồi nói ra: “Hơn ngàn vạn lượng bạc. Thật ra thì đây đều là của ông cậu hoàng đế của con, không phải của mẹ. Mẹ chẳng qua là giúp đỡ xử lý thôi. Nhưng bởi vì lợi nhuận quá lớn, mọi người nhìn vào, cũng muốn tới phân một chút.”

Minh Duệ nghe Ôn Uyển nói ngàn vạn bạc, ánh mắt thiếu chút rớt ra ngoài. Nghe thấy là hoàng đế, sắc mặt mới hòa hoãn chút ít. Nhưng trong lòng Minh Duệ vẫn còn rất nhiều vấn đề.

Ôn Uyển cũng không muốn cùng Duệ ca nhi nói mấy chuyện này: “Những chuyện này mẹ sẽ xử lý tốt, con không cần lo lắng. Còn chưa tới đến lúc con quản những chuyện này đâu.”

Loading...

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1357

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...