Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1116

Loading...

Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo

Gió Chớ Động Tình

Tớ Muốn Khóc Cùng Cậu Vào Thứ Năm.

Tích Lịch

Vừa rạng sáng ngày thứ hai Ôn Uyển đang đánh quyền ở trong sân. Ba đứa bé cũng muốn cùng lúc rời giường rèn luyện. Minh Cẩn cố nằm ỳ thì trực tiếp bị Minh Duệ kéo lên. Minh Cẩn oa oa kêu to, sau đó cười khổ đứng lên. Hạ Dao đối với tràng diện này đã tập mãi thành thói quen rồi.

Hai người xuống giường, nước đã được chuẩn bị xong. Ôn Uyển chú trọng dưỡng thân, cho nên buổi sáng đánh răng dùng nước ấm, rửa mặt dùng nước lạnh.

Lúc Minh Duệ và Minh Cẩn đi ra thì Linh Đông đã ở trong sân. Minh Duệ nhìn thoáng qua Minh Cẩn, do tên này cản trở đấy, xem đi, lại đến muộn.

Ở trong tứ hợp viện nho nhỏ này có trồng mấy cây đại thụ cao lớn. Nửa đêm ngày hôm qua, vào phòng đã nghĩ ngợi tranh thủ thời gian tìm giường ngủ, làm gì còn chú ý trong sân nhỏ có thứ gì thú vị. Minh Cẩn nhìn, cảm thấy cái cây này rất lạ, không giống cây nào trong nhà. Lúc này không nhìn thẳng ánh mắt Minh Duệ đang trách cứ, mà hỏi Ôn Uyển đang đánh quyền: “Mẹ, đây là cây gì? Con làm sao chưa thấy qua.”

Ôn Uyển cười chỉ vào cây nói: “Đây là du tiền thụ (cây du có quả giống đồng tiền). Quả du chín vào tháng tư, đến lúc đó các con muốn ăn sống hay ăn chín đều có thể.”

Minh Cẩn hiếm lạ: “Còn có thể ăn sống? Ăn cái gì?”

Hạ Dao hé miệng vừa cười vừa nói: “Ăn lá cây.” Quả du và lá cây đều có thể ăn.

Minh Cẩn mở to hai mắt nhìn, không thể tưởng tượng nổi nói: “Lá cây? Lá cây còn có thể ăn? Vậy chúng ta không phải trở thành bé thỏ trắng sao?” Nghe nói bé thỏ trắng là ăn cỏ cùng lá cây đấy.

Ôn Uyển đổ mồ hôi dữ dội, nàng đã rất cố gắng phổ cập tri thức ấy hài tử rồi. Không nghĩ tới, vẫn nuôi ra một nhi tử không hiểu chuyện gì?

Minh Duệ bắn Minh Cẩn một cái: “Đần, lá cây người cũng có thể ăn.” Minh Cẩn đau oa oa kêu to, đau khổ nhìn Ôn Uyển đứng mỉm cười bên cạnh.

Hôm nay thời tiết rất tốt. Trời râm mát, tuy không có mặt trời, nhưng cũng không âm u đấy. Thời tiết tốt như vậy, tất nhiên là Ôn Uyển muốn dẫn ba đứa bé đi ra ngoài dạo. Ba đứa bé nhìn từng dãy nhà ở thấp bé khó coi trước mắt, bốn phía phòng ở còn dùng hàng rào vây quanh. Ba hài tử cảm thấy rất thần kỳ.

Minh Cẩn lại dẫn đầu đặt một câu hỏi: “Mẹ, vì sao bọn họ lại ở nhà ở khó coi như vậy?” trầm thấp bụi bẩn, khó coi chết đi được.

Ôn Uyển không trả lời Minh Cẩn, ngược lại hỏi Linh Đông trước: “Linh Đông, con cảm thấy nhà của bọn họ cũng khó coi sao?”

Tất cả trước mắt đã vượt ra khỏi tưởng tượng của Linh Đông. Không nói tới nhà của bọn họ không cách nào so sánh với Đông cung cùng phủ Quận chúa. Mà ngay cả phòng ốc hạ nhân nhà hắn ở cũng tốt hơn những cái này. Linh Đông lập tức gật đầu: “Cô cô, chỗ ở của những người này rất đơn sơ.”

Ôn Uyển cười nói với ba đứa bé: “Mẹ kể cho các con nghe một câu chuyện, kỳ thật đây cũng không phải câu chuyện, là chuyện thật trên sử sách có ghi lại. Có một năm ở một nơi đã xảy ra hạn hán, dân chúng không có cơm ăn, hoa cỏ cây cối trên núi có thể ăn đều ăn hết sạch rồi. Thật sự là không có gì có thể ăn, chỉ có thể ăn đất quan âm. Muốn biết đất quan âm là cái gì sao?”

Minh Cẩn ngồi xổm xuống nhìn mặt đất: “Mẹ, đất quan âm không phải là đất sao? Đất cũng có thể ăn sao?” Cái này thật đúng là chuyện hiếm có rồi.

Ôn Uyển sắc mặt bình thản nói: “Chúng ta giẫm dưới chân chính là đất, nhưng không phải đất quan âm, đất này ăn nhiều sẽ chết. Đất quan âm ăn nhiều tuy sẽ không chết luôn, nhưng ăn nhiều đất quan âm không thể đi xí, làm ỗi người ăn nó đang sống tốt đẹp bị nghẹn chết.”

Sắc mặt Minh Cẩn thoáng chốc đỏ bừng. Linh Đông cùng Minh Duệ cũng là vẻ mặt kinh hãi nhìn Ôn Uyển. Còn có loại chuyện này, bọn hắn vì sao chưa từng nghe qua?

Ôn Uyển lắc đầu nói: “Đại thần tấu với hoàng đế, thỉnh cầu hoàng đế trợ cấp thiên tai, cứu trợ dân chúng. Hoàng đế nghe đại thần tấu, vô cùng ngạc nhiên hỏi đại thần tại sao dân chúng không có cơm ăn, không ăn thịt cháo, còn muốn ăn đất quan âm chứ?”

Ôn Uyển nói xong nhìn ba hài tử.

Linh Đông sắc mặt thay đổi mấy lần. Trên đời này còn có hoàng đế hoang đường như vậy. Minh Duệ lại nhìn Ôn Uyển, trong mắt có tò mò, bé vì sao chưa từng nghe qua chuyện xưa này. Minh Cẩn thì kỳ quái hỏi lại: “Mẹ, dân chúng đến cơm cũng không có để ăn, làm sao có thịt ăn?”

Ôn Uyển nghe xong rất vui mừng, cố gắng hai năm qua cũng không có uổng phí toàn bộ. Ít nhất Minh Cẩn cũng biết thịt quý hơn cơm. Không có cơm ăn vậy thì càng không khả năng có thịt ăn a: “Ừm, Minh Cẩn nói rất đúng. Không có cơm gạo ăn, tất nhiên cũng không có thịt ăn. Các con cảm thấy những ngôi nhà này rất đơn sơ, rất khó coi đúng không?”

Ba đứa nhỏ đều gật đầu.

Ôn Uyển cười một tiếng: “Nhưng mà các con biết không? Mỗi hộ nhà nông trong nông trang đều là ba bữa cơm không lo, mỗi tháng cũng chỉ có thể một lần ăn thức ăn mặn, nông hộ này cũng đã được coi là phú hộ. Các con nói nhà khó coi, nhưng ở trong mắt dân chúng bình thường đã là nhà ở rất tốt rồi.” thôn Thập Lý này của Ôn Uyển, đã là thôn giàu có nổi tiếng gần xa rồi. Cũng là nơi mà cô nương muốn gả tiến vào thôn Thập Lý. Mặc dù hiện tại triều Đại Tề giàu có rồi, không có xuất hiện việc người chết đói. Nhưng mà dân chúng thật ra cũng chỉ là giải quyết được vấn đề ấm no. Những thứ khác cao cấp hơn vẫn rất khó khăn đấy.

Linh Đông ngẩng đầu hỏi Ôn Uyển: “Cô cô, người nói là những căn phòng này trong mắt dân chúng đã rất tốt rồi sao?”

Ôn Uyển gật đầu: “Mẹ không hi vọng các con sau khi lớn lên cũng không hiểu biết như vậy. Phải biết là với một hộ nông gia như vậy, lợi nhuận một năm mười lượng bạc đã có thể giải quyết sinh kế một nhà rồi. Các con nếu không biết nhận thức cái gì, vậy mẹ nói cho các con biết. Minh Cẩn, cái khóa trường mệnh con đeo trên cổ này cũng đã đủ ột hộ nông dân cả đời không lo ăn mặc rồi.”

Minh Cẩn vuốt trường khóa mệnh trên cổ, cầm trong tay, nhìn kỹ trường khóa mệnh. Bé còn không biết, khóa của mình đáng giá như vậy đó a!

Ôn Uyển dẫn ba đứa bé đi tới đồng ruộng. Ở bên trong đồng ruộng, nông dân đã ở đó làm việc rồi. Mọi người nhìn thấy Ôn Uyển, muốn từ đồng ruộng đi lên hành lễ. Ôn Uyển khoát khoát tay: “Các ngươi đang bận. Đừng vì bản cung mà làm trễ nãi công việc.”

Ôn Uyển chỉ vào cánh đồng chưa có canh tác: “Minh Cẩn, con có biết hạt cơm mỗi ngày con đều không ăn , muốn con ăn tựa như muốn mệnh của con làm sao mà có không?”

Minh Cẩn lắc đầu. Hai đứa nhỏ khác cũng lắng nghe Ôn Uyển nói chuyện.

Ôn Uyển tiếp nhận cái túi nhỏ Hạ Dao đưa tới. Bên trong cái túi nhỏ đựng hạt thóc giống . Ôn Uyển chỉ vào hạt giống lúa nói: “Đầu tiên phải chọn lựa hạt thóc giống. Cái này là hạt thóc giống.Trước tiên đem thóc giống thúc mầm, sau khi thúc mầm thì bắt đầu ươm mạ mầm…” Ôn Uyển chỉ nói đơn giản hai câu, còn lại thì mời lão nông có kinh nghiệm phong phú đến giải thích cặn kẽ quá trình gieo trồng hạt thóc cho ba đứa bé nghe. Trước đó Ôn Uyển có căn dặn, muốn hắn đem quá trình gieo trồng hạt thóc gian khổ nói kỹ càng cặn kẽ.

Sau gần nửa ngày, Minh Cẩn trợn mắt há mồm nói: “Mẹ, nhiều trình tự làm việc như vậy à?”

Ôn Uyển lắc đầu: “Đây là thời điểm mùa màng tốt. Nếu gặp phải hạn hán hay lũ lụt, thì một hạt thóc đều không thu được. Một năm vất vả toàn bộ cũng mất hết. Ông cậu hoàng đế con là minh quân, triều Đại Tề dưới sự cai trị của người trăm họ an cư lạc nghiệp. Không có xuất hiện hiện tượng người chết đói. Nhưng mà trước kia, gặp phải thiên tai nhân họa thì rất nhiều dân chúng không có cơm ăn, bị chết đói. Khi đó, rất nhiều người không có cách nào khác chỉ có thể bán nhi bán nữ.”

Minh Cẩn há hốc mồm: “Không thể nào đâu? Ngay cả con của mình đều cam lòng bán đi?” Cha mẹ này quá nhẫn tâm rồi.

Lão giả đứng ở một bên nghe lời Minh Cẩn nói, sắc mặt bi thương: “Nhị công tử, bán còn có thể tìm con đường sống cho hài tử. Không bán ở nhà cũng không còn cơm ăn, chỉ có thể chờ chết.”

Minh Cẩn còn đang trong khiếp sợ, Minh Duệ tương đối nhạy cảm: “Ý của ngươi là?” Nhìn vẻ mặt này cũng biết, lão nhân trước mắt khẳng định cũng đã từng làm chuyện như vậy.

Lai lịch lão giả Ôn Uyển đã sớm biết rõ ràng, cũng bởi vì bị Ôn Uyển nhìn trúng mới tìm tới đây. Ôn Uyển gật đầu với lão giả một cái. Lão giả mới hướng về ba hài tử nói: “Ba mươi năm trước, nơi này xảy ra một cuộc hạn hán, trong nhà không có lương thực để qua mùa đông mắt thấy sắp bị chết đói. Không có cách nào khác, chỉ có thể đem hai hài tử lớn nhất trong nhà bán đi. Như vậy hài tử có thể còn mạng sống, được tiền rồi một nhà cũng đều lần lượt vượt qua.”

Minh Cẩn nhìn thẳng cái người bán nhi bán nữ trước mắt, lập tức trực tiếp bị chấn động: “Ngươi vậy. Ngươi quá nhẫn tâm rồi?”

Lão giả bất đắc dĩ nói: “Nếu không nhẫn tâm, cả nhà đều phải chết đói. Ít nhất hiện tại cả nhà đều sống qua, thời gian trôi qua cũng càng vui vẻ rồi.”

Linh Đông hỏi càng chân thật: “Vậy hài tử ngươi bán đi đâu? Bây giờ đã tìm trở về chưa?”

Lão giả nghĩ đến con gái đã không còn, lập tức trong mắt có lệ: “Nhi tử tìm về được rồi, con gái lão bị chủ nhà đánh chết.” Kỳ thật nói tiếp, lão giả coi như là mệnh tốt. Bao nhiêu người bán nhi nữ bán đi sẽ không tìm được. Cho dù tìm được cũng không có tiền chuộc thân. Đây cũng nguyên nhân bởi vì có Ôn Uyển, ở đây từng nhà đều giàu có , lão giả này mới có tiền cầm đi chuộc nhi tử về. Chỉ tiếc đại nữ nhi của hắn bị bán đi không đến hai năm, đã bị chủ nhà đánh chết.

Cái đề tài này rất trầm trọng, tràng diện thoáng chốc an tĩnh.

Cơm trưa là ăn ở trong một hộ nhà nông. Ăn đều là ăn đồ nhà nông, cải trắng muối dưa chua, đậu hũ tê cay, trứng tráng rau hẹ, cơm là gạo lức làm ra. Nguyên liệu đồ ăn cũng được, nhưng mà tay nghề thật sự không được. Cơm gạo lức rất cứng, không nói Minh Cẩn, mà Linh Đông cùng Minh Duệ ăn đều trực tiếp cau mày. Trong ba đứa bé, Minh Duệ cùng Linh Đông miễn cưỡng ăn hết nửa bát cơm, Minh Cẩn thì trực tiếp nhất, chỉ ăn một miếng cơm liền bỏ, lại không muốn ăn.

Ôn Uyển cũng không nói bọn hắn, chỉ yên tĩnh ăn cơm.

Ba đứa bé đều không lên tiếng, lẳng lặng chờ Ôn Uyển. Ăn cơm chú ý không nói chuyện, hơn nữa trưởng bối không có hạ bàn, hài tử cũng không thể rời bàn. Những lễ nghi cơ bản này ba đứa bé đều trước sau như một tuân theo. Cho nên lúc này ai cũng không có lên tiếng.

Trong lòng kỳ thật Ôn Uyển cũng rất đau khổ, cơm cứng cẩn thận nhai kỹ là được, dù thế nào ăn lương thực phụ( ngô khoai sắn, hoa màu…)đối với thân thể cũng tốt. Làm cho người không chịu nổi chính là đồ ăn, cải trắng muối chua không nói, dưa chua cũng là cái vị kia. Nhưng đậu hũ cùng rau hẹ thật sự là khó ăn muốn chết, thời đại này dầu ăn là thứ tinh quý, bởi vì nơi này không có dầu thực vật. Dân chúng vì cạn dầu thường làm đồ ăn đều không bỏ dầu, mà lúc trước Ôn Uyển có nhắc nhở dựa theo đồ ăn ngày thường các nàng mà làm ra. Cho nên lúc này đồ ăn chỉ như nấu nước sôi không khác lắm. Cái hương vị kia, có thể tưởng tượng được, vô cùng khó ăn. Thói quen ăn mỹ vị món ngon, những thứ này có thể so với thức ăn cho heo. Nhưng mà vì làm gương tốt cho hài tử, Ôn Uyển giả dạng làm một bộ dáng vị rất ngon. Thật ra thì nuốt huyết lệ vào trong bụng. Người làm mẹ thật khổ ah.

Minh Duệ thấy Ôn Uyển nhai từ từ nuốt chậm, vẻ mặt thản nhiên, Minh Duệ lại im lặng mà bưng chén lên, tiếp tục ăn. Linh Đông cũng học Minh Duệ tiếp tục ăn cơm. Hai người cầm chén ăn hết đồ ăn bên trong, nhưng không thêm cơm nữa. Minh Cẩn thì thế nào cũng đều không muốn ăn.

Loading...

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1357

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...