Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1145

Loading...

Điệu Sáo Mê Hồn

Yêu Thần Ký

Shinuhodo Moteru Tsumetai Seitokaichou

Dai Dark

Ôn Uyển nghe xong, trong mắt hiện lên tia tức giận. Giang Vi đúng lúc làm bánh mứt táo Minh Cẩn thích ăn nhất. Điểm tâm cùng nước trà tách ra đều không có độc, ăn cùng thì độc. Sao có thể trùng hợp như vậy? Đây rõ ràng là có người tỉ mỉ an bài nhằm vào Minh Cẩn mà.

Minh Cẩn còn đang hôn mê, Ôn Uyển không thể bỏ đi. Chuyện này tạm thời để cho Hạ Ảnh hiệp trợ Tôn công công đi thăm dò. Nàng mặc dù cũng rất muốn bắt hung thủ, nhưng lhiện tại quan trọng nhất là bảo vệ nhi tử. Những thứ khác đều chờ Minh Cẩn tỉnh lại rồi hãy nói.

Hạ Dao vừa tỉnh đã nghe Minh Cẩn gặp chuyện không may, trúng độc. Nơi nào còn có thể an tâm dưỡng bệnh. Lập tức mang theo Hạ Nhàn cùng vào hoàng cung. Hạ Dao có thân phận đặc thù, trên người có lệnh bài có thể tùy thời tiến cung.

Hạ Dao đến hoàng cung, nhìn Ôn Uyển ánh mắt sưng đỏ, còn có Minh Cẩn đang nằm trên giường hôn mê bất tỉnh. Trong bụng khổ sở. Nếu biết như thế, nàng đáp ứng Quận chúa ngày mai tiến cung. Ngày mai thân thể của nàng sẽ khoẻ, tất nhiên có thể cùng theo bọn họ. Cũng sẽ không xảy ra chuyện gì. Ngàn vàng cũng không mua được hai chữ sớm biết a! Hối hận cũng vô dụng.

Hạ Dao khó chịu thì khó chịu, nhưng vẫn cố gắng khuyên Ôn Uyển: “Quận chúa, người cả ngày nay cũng không ăn một chút gì sao? Quận chúa, Minh Duệ, Minh Cẩn còn muốn dựa vào người tới che chở đấy. Quận chúa, người không thể ngã xuống. Nếu người cũng ngã xuống, Minh Duệ với Minh Cẩn phải làm sao đây?” Lúc trước Hạ Hương cũng đã khuyên Ôn Uyển ăn, nhưng Ôn Uyển ăn không vào.

Ôn Uyển lắc đầu: “Không có khẩu vị.” Nàng hiện tại cái gì cũng ăn không vào.

Hạ Dao nhìn Minh Duệ đang bên cạnh Ôn Uyển, chỉ có thể lấy Minh Duệ ra làm cớ: “Quận chúa, người không ăn Minh Duệ cũng phải ăn. Không nghĩ vì mình, cũng phải nghĩ vì hài tử a! Cả một ngày này, Minh Duệ cũng chưa ăn gì đâu.” Hạ Dao biết cũng chỉ có biện pháp này mới có thể làm cho Ôn Uyển ăn cái gì đó.

Minh duệ lắc đầu: “Hạ Dao cô cô, con không đói bụng.”

Ôn Uyển sờ sờ đầu Minh Duệ. Mặc dù hiện tại nàng không có chút khẩu vị nào. Nhưng cũng không thể bởi vì không có khẩu vị mà khiến cho hài tử cũng không ăn cơm. Vì hài tử, thế nào cũng phải ăn cơm: “Hạ Dao, bảo các nàng đem cơm mang vào. Ở chỗ này ăn.” Nói xong cúi đầu nói với Minh Duệ: “Bảo bảo đừng sợ. Mẹ không có chuyện gì, Mẹ sẽ không ngã xuống đâu. Cơm mang lên còn muốn ăn. Không ăn cơm không được .”

Minh Duệ gật đầu: “Mẹ. . . . . .” Minh Duệ hiện tại hối hận không thôi. Nếu hắn biết như vậy, cho dù có ở trong ngự hoa viên đánh Minh Cẩn một trận, cũng sẽ không để cho hắn ăn đồ lung tung.

Thức ăn rất thịnh soạn, từng món ăn từ từ được bày ra. Lần này đồ ăn là do Hạ Nhàn làm, cố ý làm những món ăn ngày thường Ôn Uyển thích ăn.

Món ăn mặc dù rất thịnh soạn, nhưng hiện tại Ôn Uyển nào có tâm tình. Ôn Uyển ăn rất nhanh, cố gắng lấp đầy bụng. Sau khi Ôn Uyển cơm nước xong đặt bát đũa xuống. Ngẩng đầu nhìn thấy thức ăn trong chén Minh Duệ cũng không động đến mấy cái. Ôn Uyển gắp thức ăn cho Minh Duệ: “Bảo bảo, làm sao không ăn?”

Minh Duệ gật đầu, cúi đầu bới bới cơm. Bữa cơm này ăn được không có chút mùi vị, chẳng qua tất cả thức ăn Ôn Uyển gắp cho hắn, hắn đều ăn hết. Ăn không trôi, thì liều mạng nuốt xuống.

Chờ Minh Duệ ăn xong, Ôn Uyển cũng không trở lại bên cạnh Minh Cẩn. Mà ôm Minh Duệ, thương yêu nói: “Bảo Bảo, con không ăn những thứ điểm tâm nước trà kia. Mẹ đã cảm thấy ông trời phù hộ rồi. Đừng khổ sở, càng đừng tự trách. Nếu không, Mẹ càng khó chịu hơn. Muốn trách, thì trách Mẹ. Là Mẹ không bảo vệ tốt con và đệ đệ.”

Minh Duệ cắn môi dưới, không nói gì. Mẹ đã dùng hết toàn lực để bảo vệ bọn họ, cái này hắn cũng biết. Trách thì chỉ có thể trách hắn bây giờ còn quá nhỏ.

Ôn Uyển nhìn vẻ mặt Minh Duệ, cũng biết không phải đôi ba lời là có thể khuyên được. Biện pháp duy nhất chính là Minh Cẩn sớm tỉnh lại một chút, Minh Duệ không cần tự trách nữa, nàng cũng có thể yên tâm. Chẳng qua không biết lúc nào mới có thể tỉnh lại.

Ôn Uyển chờ đợi gần nửa ngày, thấy vẻ mặt Minh Duệ, cuối cùng chỉ có thể mở miệng: “Bảo bảo, đi ngủ thôi.” Thấy Minh Duệ không muốn, Ôn Uyển vuốt trán của hắn: “Cũng không cần con ra bên ngoài, nằm xuống trên giường. Chờ đệ đệ tỉnh lại Mẹ sẽ gọi con. Bảo bảo ngoan, con còn nhỏ, thân thể gánh không được.” Nàng là người lớn, tố chất thân thể tốt. Minh Duệ cho dù hai năm qua một mực luyện công, thân thể so với đứa nhỏ bình thường tốt hơn, nhưng trải qua chuyện lớn như vậy, cả người mỏi mệt. Ôn Uyển sợ hắn chịu không được.

Hạ Dao ở bên cạnh cũng khuyên: “Minh Duệ, nghe lời Quận chúa đi. Nếu con cũng ngã bệnh. Đến lúc đó Quận chúa sẽ phải chiếu cố cả con và Minh Cẩn đấy. Minh Duệ hiếu thuận như vậy, khẳng định sẽ không để Mẹ lo lắng đâu, đúng không?” Hạ Dao bây giờ càng ngày càng biết cách dỗ người rồi.

Minh Duệ nhìn thoáng qua Ôn Uyển, gật đầu. Ở trong cùng một phòng, mở mắt là có thể thấy. Ôn Uyển tới đây giúp hắn cởi áo khoác dép cùng vớ nâng lên giường, đắp kín chăn cho hắn.

Ôn Uyển thấy Minh Duệ híp mắt, nhìn một hồi. Rồi xoay người trở lại bên giường Minh Cẩn, vuốt khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Minh Cẩn, tim Ôn Uyển như bị đao cắt. Để cho nhi tử nàng một phen chịu tội lớn như vậy, lần này nếu không đại khai sát giới, họ thật sự cho nàng là Bồ Tát đất sao?

Ôn Uyển canh chừng Minh Cẩn, hôm nay bị kích thích quá lớn, nàng gục ở bên giường không tự chủ nhắm mắt lại.

Minh Duệ mở mắt, nhìn bóng lưng đơn bạc của mẫu thân, trong mắt không biết tại sao lại thấy ẩm ướt. Hắn cho rằng Mẹ bởi vì đệ đệ gặp chuyện không may sẽ trách tội hắn, không nghĩ tới Mẹ một chút cũng không trách hắn.

Minh Duệ vừa định đứng dậy, Hạ Dao đã đi tới. Thấy hắn muốn đứng dậy, liền đè xuống: “Minh Duệ, nghe lời, ngoan một chút ngủ đi. Mẹ của con cô cô sẽ chiếu cố. Con bây giờ cần phải bảo trọng chính mình, đừng làm cho Quận chúa lo lắng, biết không?”

Minh Duệ cảm kích hướng về phía Hạ Dao gật đầu.

Hạ Dao một lần nữa đắp kín chăn cho Minh Duệ, sờ sờ trán của hắn: “Không có việc gì. Con cũng đừng lo lắng ẹ con, mẹ con có sóng to gió lớn gì mà chưa trải qua, sẽ không bị đả kích đâu. Chỉ cần hai huynh đệ cùng phụ thân các con không có chuyện gì, cũng không có gì có thể lay động được mẹ con. Biết không?” Hiện tại Minh Cẩn chẳng qua là ngủ mê man, thái y nói không có trở ngại gì. Cho nên Hạ Dao không còn lo lắng như vậy.

Minh Duệ rất nghe lời.

Hạ Dao nghe được nói Hạ Ảnh trở lại, đứng dậy lặng lẽ đi ra ngoài gặp Hạ Ảnh. Hạ Dao vừa thấy Hạ Ảnh, sắc mặt trầm xuống. Mặc dù nàng biết chuyện này không thể trách Hạ Ảnh, nhưng việc này làm quá không cẩn thận. Nếu nàng ở đó, tuyệt đối sẽ không để cho Minh Cẩn tùy tiện ăn cái gì: “Quận chúa mới vừa ngủ, có chuyện gì cứ nói với ta trước. Lần này, cho dù Quận chúa nguyện ý buông tha, ta cũng không đồng ý đâu.” Nàng vốn coi Minh Duệ, Minh Cẩn là hài tử của mình. Lần này Minh Cẩn bị kẻ khác tính kế lớn như vậy, không để cho bọn hắn sống không bằng chết, đầu nàng liền lấy xuống làm cầu cho bọn hắn đá.

Hạ Ảnh cũng tự trách, nhưng nàng biết bây giờ không phải là thời điểm tự trách: “Hạ Dao, lần này Minh Cẩn là bị người ta lợi dụng. Đã điều tra ra. Bọn họ chính là hướng vào Giang Vi.”

Hạ Dao hừ lạnh một tiếng: “Ngươi định nói cho ta biết, Giang Vi cũng thích ăn bánh mứt táo sao?” Nào có chuyện trùng hợp như vậy.

Sự thật chứng minh, Giang Vi thật thích ăn bánh mứt táo. Hạ Ảnh đối với lần này cũng rất bất đắc dĩ: “Ta điều tra rồi, Giang Vi thật thích bánh mứt táo. Trong cung thường xuyên làm để ăn. Lần này, bọn họ là muốn Giang Vi chết.” Giang Vi lúc đó cũng ăn gần xong cả bàn điểm tâm, nếu ăn xong một bàn này, lại uống thêm một chén nước trà, tuyệt đối mất mạng.

Lần này Minh Cẩn không trúng độc quá nặng, cũng nhờ có Minh Duệ giám sát. Bởi vì thường ngày Ôn Uyển chỉ cho phép Minh Cẩn ăn hai khối điểm tâm, cho nên lần này sau khi Minh Cẩn ăn hai khối, Minh Duệ liền không để hắn ăn nữa.

Trong điểm tâm bỏ một loại nguyên liệu, cùng với một vị khác hạ trong nước trà, ăn cùng nhau sẽ có độc. Nhưng bởi vì Minh Cẩn chỉ ăn hai khối, độc tính tương đối nhẹ, cộng thêm Hạ Ảnh nhanh chóng đem đồ ăn trong bụng Minh Cẩn đánh cho nôn ra. Sau lại một hồi dùng thuốc để làm cho bụng Minh Cẩn trống rỗng, nên Minh Cẩn trúng độc rất nhẹ.

Hạ Dao biết Hạ Ảnh sẽ không che chở cho kẻ hại Minh Cẩn. Hạ Ảnh có lẽ không thương yêu Minh Duệ cùng Minh Cẩn được như nàng và Ôn Uyển, ngày thường cũng không biểu hiện ra nhiều thân mật. Nhưng Hạ Dao biết, Hạ Ảnh cũng rất thương yêu hai đứa bé. Nếu không thì sẽ không giấu diếm chuyện gì với hoàng đế.

Hạ Dao cười lạnh nói: “Ta thèm vào quản nó trùng hợp hay không trùng hợp, chuyện lần này, bất kể là ai, chỉ cần dính dáng đến, ta muốn bọn họ toàn bộ phải chết.” Cho dù hoàng đế ngăn trở, nàng cũng muốn bọn họ chết.

Hạ Ảnh không có tỏ vẻ phản đối, chuyện lần này quả thật như Hạ Dao nói, coi như là trùng hợp cũng phải đại khai sát giới. Không những thế, còn phải để cho những kẻ còn ở trong bóng tối đối với Quận chúa và hai đứa bé, trong lòng có một cảnh cáo. Để cho bọn họ không dám đánh chủ ý lên hai đứa bé. Nếu không, liền cho bọn họ trả giá thật nhiều.

Hạ Dao thấy Hạ Ảnh không phản đối, trong lòng mới thoải mái một chút: “Hoàng thượng có thái độ gì?” Nàng đã có ý tứ này, nếu hoàng đế có thể chủ trì thì tiến hành tương đối thuận lợi. Nếu hoàng đế phản đối, chuyện này sẽ có chút ít phiền toái. Dĩ nhiên, cho dù phiền toái cỡ nào Hạ Dao cũng sẽ không buông tha.

Hoàng đế đối với lần này cũng một bụng nộ khí. Vốn Ôn Uyển đối với hoàng cung còn có e ngại. Cũng bởi vì như thế mới sớm chuyển ra khỏi hoàng cung, đến ở trong phủ đệ bên ngoài. Ôn Uyển ở trong hoàng cung ba lần bốn lượt gặp tai họa, nhưng kể từ khi chuyển đến phủ đệ, lại không nửa điểm không tốt ( điều này có thể giống nhau sao, Ôn Uyển là lão đại phủ Quận chúa, ai ăn gan hùm mật gấu muốn đi hại chủ chứ?).

Hiện giờ số lần tới hoàng cung càng ngày càng ít ỏi, lý do cũng là vì nàng sợ hậu cung này. Mà hiện tại chứng minh, Ôn Uyển không phải lo lắng suông, mà thật sự có tồn tại, không biết được có bao nhiêu người đối với Minh Duệ và Minh Cẩn chứa tâm tư ác độc: “Ôn Uyển bây giờ đang làm cái gì?” Hoàng đế biết Minh Cẩn uống thuốc xong đi nằm ngủ. Ôn Uyển vẫn luôn chờ đợi bên cạnh hài tử. Nhưng vẫn nghĩ hỏi một chút, chỉ có hỏi một chút, ông mới có thể an tâm.

Tôn công công tiểu tâm dực dực nói: “Quận chúa mới vừa rồi ăn một chén cơm, lúc này vẫn còn canh giữ bên cạnh Nhị công tử. Đại công tử cũng ở trong phòng.”

Sắc mặt hoàng đế mới hòa hoãn một chút, có thể ăn cơm là tốt rồi.

Ôn Uyển nghe Hạ Dao bên tai nàng nói thầm. Nghe xong vuốt vuốt trán Minh Cẩn, lần này may có Minh Duệ giám sát không cho Minh Cẩn ăn quá nhiều, độc tính nhẹ không có tạo thành hậu quả đáng sợ. Bây giờ nhìn lại, Minh Cẩn không biết lòng người hiểm ác, sau chuyện lần này, cũng phải bắt đầu dạy cho bọn nhỏ biết, hoàn cảnh của bọn họ có nhiều hiểm ác.

Minh Duệ tự mình mặc quần áo tử tế, đi tới bên cạnh Ôn Uyển, dựa vào Ôn Uyển, nhẹ nhàng gọi: “Mẹ.” Minh Duệ thấy bộ dáng này của Ôn Uyển, tâm tình Minh Duệ lại càng khó chịu. Ban đầu chỉ cần hắn kiên trì một chút nữa, hoặc là uy hiếp Minh Cẩn nếu dám ăn liền đánh cho hắn một trận, có lẽ sẽ không có chuyện này.

Ôn Uyển nhìn thần sắc áy náy không chịu nổi của Minh Duệ, liền ôm hắn nói: “Đừng khổ sở. Thái y nói, đệ đệ con không có đáng ngại. Chỉ cần cố gắng nghỉ ngơi sẽ khoẻ lại.”

Minh Duệ cắn răng nói: “Mẹ, người yên tâm. Con sẽ không để cho chuyện như vậy xảy ra nữa.” Một lần là đủ rồi, không có lần sau.

Ôn Uyển gật đầu: “Ừ, Mẹ cũng sẽ không để chuyện như vậy xảy ra lần thứ hai.”

Loading...

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1357

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...