Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1207

Loading...

Em là nhà

Vũ Động Càn Khôn

Dragon Ball Z & Onepunch-Man

Hậu Cung Của Nữ Đế

Một ngày nghỉ sau bảy ngày, khí trời rất tốt, trời trong nắng ấm. Ôn Uyển để cho mấy hài tử đi ra sân chơi.

Phương tiên sinh không đồng ý với đề nghị của Ôn Uyển, cho là lấy mất ngày nghỉ rồi, hiện tại Minh Cẩn không thể trễ nãi được. Gian khổ học tập mười năm, cũng không nên vì một chút vui đùa nhốn náo mà để mất.

Ôn Uyển cười nói: “Không biết tiên sinh có nghe nói qua ‘ mài đao không trễ công đốn củi ’ hay không? Ý của câu này chính là, mài đao mất thời gian nhưng cũng không làm trễ nãi việc đốn củi. Bởi vì đao mài bén, đốn củi sẽ ít phí sức. Hài tử đã chăm chỉ học sáu ngày, nghỉ ngơi một ngày cũng không làm trễ nãi ngày ngày học tập . Thời gian này thích hợp để nghỉ ngơi, không chỉ không làm trễ nãi việc học, mà còn có ích đối với bọn trẻ.” Ôn Uyển không muốn để cho Minh Cẩn suốt ngày trừ ăn cơm ra thì chính là học tập . Như vậy đối với sẽ tạo thành thương tổn.

Phương tiên sinh không có cách nào khác, trong phủ đệ Ôn Uyển là lão Đại, hắn là tiên sinh cũng không làm chủ được.

Minh Cẩn có chút do dự: “Mẹ, con còn có rất nhiều thứ chưa học.” Thật ra thì trong lòng Minh Cẩn rất muốn đi, nhưng nghĩ tới Thám Hoa Lang, lại không muốn.

Ôn Uyển cười rồi kéo tay Minh Cẩn : “Nghỉ ngơi một ngày cũng không làm trễ việc học. Mẹ nói cho con biết, có kéo có buông mới là học tập đích thực. Nếu không, vừa nghĩ chơi vừa lo học , học cũng không tốt, chơi cũng không được chơi, lãng phí suốt một ngày. Có lúc nên dành chút thời gian để chơi. Sau chuyến du ngoạn này, lại đem tất cả tâm tư để học tập.”

Minh Cẩn nghe lập tức nhoẻn miệng cười: “Mẹ, con nghe người.”

Ba hài tử dẫn mang tùy tùng đi chơi xúc cúc. Đúng lúc nghe được Mai nhi đã tới, Ôn Uyển mỉm cười. Lúc trước Mai nhi đã nói, muốn cho hai đứa con trai tới phủ của nàng chơi xúc cúc. Đơn giản mà nói chính là muốn trông thấy sân chơi có bộ dáng như thế nào.

Thật ra thì đây cũng là cách mà La Thủ Huân thay đổi biện pháp dạy con. Để cho Báo ca Nhi cảm nhận không khí trong phủ Quận chúa. Có lẽ cũng có thể tiến bộ. Thật ra thì không thể trách La Thủ Huân đem hết tâm tư làm vậy , thực tế khiến hắn rất đau đầu. Con trai lớn Hổ ca Nhi bảo nó đi theo hắn học võ công còn cảm thấy hứng thú nhưng là đối với việc đọc sách tuyệt không có chút hứng thú, muốn nó học chữ chẳng khác gì muốn lấy tính mạng nó. Còn Báo ca Nhi, cả ngày chỉ biết đọc sách, còn làm thơ phú, dĩ nhiên nếu như vậy hắn cũng cao hứng, nhưng vấn đề là Báo ca Nhi không muốn học võ. Nói chém chém giết giết không có ý nghĩa. Nói đến cái này La Thủ Huân cảm thấy hỏa lớn.

Hai hài tử rất có lễ tiết hành lễ với Ôn Uyển. Mai nhi bất đắc dĩ nói: “Ôn Uyển, ta cũng hết cách rồi. Hai hài tử nghe cha chúng nói nhà của ngươi có sân chơi. Liền sống chết muốn ta mang theo sang đây để gặp cho biết. Ôn Uyển a, đừng trách ta lại tới quấy rầy!”

Kỳ thật Mai nhi cho rằng hai đứa con trai của mình rất ổn. Thật ra Hổ ca Nhi rất tốt, giữ mình trong sạch, hơn nữa thân là thế tử thì không cần phải văn hoa. Báo ca Nhi không tồi, chăm chỉ học giỏi, sau này có thể tham gia thi khoa cử. Nhưng La Thủ Huân ngày ngày cùng Minh Duệ và Minh Cẩn ganh đua so sánh, bây giờ còn thường xuyên mang Linh Đông và Kì Triết ra để nói chuyện. Làm cho nàng rất là đau đầu. Cho nên phải kiên trì nói cùng Ôn Uyển cho xong, rồi mang hai đứa con trai tới đây.

Ôn Uyển vừa nghe liền cảm thấy vui vẻ: “Vậy cũng được. Ba hài tử đang chơi xúc cúc trên trận sâb , đi theo ta.”

Ở sân chơi xúc cúc , một đám hài tử đang rất vui mừng. Trừ ba hài tử, những đứa trẻ khác cũng được tỉ mỉ chọn lựa ra. Không chỉ để để chơi cùng, thời gian khác những hài tử này cũng phải học tập và luyện công. Đây là người Ôn Uyển bồi dưỡng để sau này cho Minh Duệ và Minh Cẩn.

Mấy người vừa tới bên cạnh sân, đã nghe Minh Cẩn lớn tiếng kêu”A Hoài, bên này, bên này.” Cẩn ca nhi lớn tiếng kêu, theo chiều xúc cúc bay chạy nhanh qua. Trên nền cỏ xanh mơn mởn, một đám hài tử vui đùa đuổi theo nhau.

Ôn Uyển cùng Mai nhi mang theo hai đứa bé đến bên bàn đá trong đình ngồi xuống. Trong lòng Hổ ca Nhi rất ngứa, nhưng lại không tiện mở miệng. Bởi vì tuổi tương đối lớn, mở miệng nói sẽ không tốt.

Báo ca Nhi không có chút kiêng kị :”Quận chúa, mẹ, con cùng ca ca cũng muốn chơi.” Báo ca Nhi không thể hiện gì nhưng không có nghĩa là Báo ca Nhi không thích chơi.

Mai nhi cười mắng Hổ ca Nhi, nói: “Con không nhìn xem con bao nhiêu tuổi rồi. Lại còn giật dây đệ đệ con đi theo chơi đoạt xúc cúc cùng với bọn Minh Cẩn. Qua mấy năm nữa con sẽ phải thành thân, lại giống như đứa bé, chỉ biết chơi. Ở trước mặt Quận chúa, cũng không sợ mất mặt.”

Hổ ca Nhi buồn bực, hắn nói cái gì cũng không ai tin. Báo ca Nhi nóng nảy: “Mẹ, con chỉ lớn hơn Minh Duệ đệ đệ bốn tuổi, cũng không coi là lớn quá nhiều. Quận chúa, người để cho cháu và đệ đệ chơi có được hay không?” Không thể chỉ xem mà không chơi, như vậy thì đến chỉ uổng công. Nhìn không thấy thì thôi, bây giờ nhìn thấy rồi, làm thế nào cũng phải ra sân a. Trước kia ở Minh Nguyệt sơn trang chỉ được nhìn mà không được chơi.

Ôn Uyển nhìn hướng Bắc có xích đu. Người phía dưới lập tức tay chân nhanh nhẹn trải lên trên mặt đất một tầng thảm dầy, sau đó trải thêm chiếu ở phía trên.

Ôn Uyển ngồi ở trên bàn đu dây, Mai nhi cũng ngồi ở trên một bàn đu dây khác. Hạ Ngữ cho người mang nước ép quả đào, dưa hồng, vải và trái cây lên.

“Ngươi muốn ăn cái gì, bảo các nàng đưa cho ngươi.” Ôn Uyển từ trên bàn đu dây, nhìn ba hài tử ở trên san, khóe miệng đều là ý cười: “Hổ ca Nhi, Báo ca Nhi, các cháu đợi lát nữa. Chờ bọn hắn đá xong trận này, các cháu đi theo chơi chung với bọn nó đi.”

Báo ca Nhi nghe vui lên, Hổ ca Nhi nghe thì ngại ngùng: “Không được, cháu không thể đi.” Thật ra thì Hổ ca Nhi cũng rất muốn đi. Nhưng hắn quả thật đã là tiểu đại nhân rồi.

Ôn Uyển cười ha hả không ngừng: “Ta đang cho cháu cơ hội, có đi hay không phụ thuộc một mình cháu quyết định.”

Mai nhi nhìn ba người trong sân vui vẻ chạy trốn khắp nơi, Mai nhi không nhịn được cảm khái nói “Nhìn mấy người hài tử chơi đùa thật vui vẻ, chả trách mấy hài tử này lớn lên khỏe mạnh như vậy. Ban đầu ngươi vì hài tử mà xây một sân chơi , tất cả mọi người đều nói ngươi muốn đem hài tử quần là áo lụa. Nhìn hôm nay xem, nơi này thật sự là sân chơi bổ ích.” Nghe hài tử lớn tiếng hoan hô, lớn tiếng la hét, tâm tình cũng tốt hơn không ít.

“Ha hả, thật ra thì càng dạy như vậy hài tử mới không trở thành quần là áo lụa. Hài tử khi học tiên sinh rất nghiêm khắc, ngươi quản quá chặt, cho nên hài tử sinh ra ác cảm đối với việc học tập. Cho nên quan niệm của ta, học tập được có căng có lỏng. Bảy ngày có thể dành ra một ngày để chơi. Không chỉ có để cho bọn trẻ vui vẻ, mà còn có một kỳ vọng đối với chúng, vừa rèn luyện thân thể vừa buông lỏng tâm tình rất tốt.” Ôn Uyển cười, từ trên bàn đu dây bước xuống, ngồi lên trên chiếu. Lấy một miếng dưa hồng ăn.

Mai nhi nhìn Ôn Uyển ngồi vào chiếu, nàng cũng leo lên ngồi, hai người ngươi một lời ta một câu. Một cuộc xúc cúc cũng đá xong.

“Mẹ, con mới vừa đá vào một quả, mẹ có thấy không?” khuôn mặt nhỏ nhắn của Cẩn ca nhi đỏ bừng, ánh mắt thì lóe sáng, đôi mắt nhìn Ôn Uyển đầy mong chờ.

Ôn Uyển lấy khăn lông lau cho Minh Cẩn đầu đầy mồ hôi ” Cố gắng là được, Cẩn ca nhi của mẹ càng ngày càng lợi hại. Có điều không nên kiêu ngạo, còn phải cố gắng lên, con xem một chút biểu cữu và biểu ca con đã đá vào hai quả cầu.”

Chờ lau xong mồ hôi trên trán, Minh Cẩn ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Ôn Uyển. Ôn Uyển đưa cho hắn đưa cho một miếng dưa hồng, sau khi Minh Cẩn nhận lấy liền ngồi cùng một chỗ ăn dưa với bọn Kỳ Triết.

Bởi vì đang vận động, nên Ôn Uyển không cho ăn nhiều: “Chỉ có thể ăn một miếng.” Minh Cẩn cười hì hì gật đầu đápg.

Mai nhi có chút cảm thán: “Minh Cẩn thật hiểu chuyện.” Trước đây Minh Cẩn ồn ào, nhưng bây giờ nhìn như rất hiểu chuyện.

Ôn Uyển cười nói: “Đúng vậy a, sau khi Minh Duệ đi, Minh Cẩn là nam tử hán duy nhất ở nhà rồi. Phải bảo vệ tốt người làm mẹ như ta, ôi, cho nên Minh Cẩn nhà ta không thể không hiểu chuyện. Nếu không thì làm sao bảo vệ nổi ta chứ?” Ôn Uyển nói những lời này, trên mặt mang đầy ý cười.

Khóe miệng Mai nhi co giật, nam tử hán bảy tuổi, còn bảo vệ Mẹ. Được rồi, suy nghĩ của Ôn Uyển khiến không ai hiểu được . Nhưng bất kể Ôn Uyển dùng biện pháp gì, đứa nhỏ này nhìn thật hoàn hảo. Nếu để cho trượng phu nhìn thấy, đoán chừng lại buồn bực.

Nghỉ ngơi một chút, Minh Cẩn mang theo Báo ca Nhi ra sân. Ôn Uyển nhìn Hổ ca Nhi trong mắt có chờ đợi, cười nói: “Đi đi, cha cháu năm đó đã là người lớn mười lăm tuổi mà còn ra sân chơi xúc cúc. Bây giờ không có cha cháu ở đây. Ra sân chơi nhường cho mấy đệ đệ một chút là được.”

Hổ ca Nhi nghe lời nhìn Mai nhi. Mai nhi tức giận nói: “Bảo con chơi thì con chơi đi” Cho nên hai anh em cùng đi theo ra sân.

Trận xúc cúc trở nên thật gay cấn. Báo ca Nhi ra chơi xúc cúc cũng khiến cho mọi người thật cao hứng, đá xong một trận thì trở lại bên cạnh hai người. Báo ca Nhi lau mồ nói: “Quận chúa, sau này cháu có thể mỗi ngày đều tới chơi không?” lúc trước Ôn Uyển để cho bọn họ gọi dì, nhưng hai người cũng kiên quyết gọi là Quận chúa. Nên Ôn Uyển cũng để mặc luôn.

Ôn Uyển cười ha hả không ngừng: “Không được. Minh Cẩn đệ đệ của cháu cũng thỉnh thoảng chơi một hồi thôi. Còn phải theo tiên sinh học tập, không thể ngày nào cũng chơi được.”

Báo ca Nhi có chút tiếc nuối.

Ôn Uyển thấy thế cười nói: “Chờ khi nào mấy đệ đệ cháu chơi, ta sẽ cho người báo cho cháu biết, cháu theo chân bọn họ cùng nhau chơi đùa, có được hay không?” Để cho mấy hài tử tới đây chơi, điểm này Ôn Uyển không để ý. Thêm mấy hài tử, phủ đệ của nàng sẽ càng náo nhiệt.

Báo ca Nhi nghe xong, ánh mắt lóe sáng lóe sáng , sau đó đôi mắt – trông mong nhìn về phía Mai nhi. Mai nhi cười nói: “Chuyện này thì phải xem cha con có đồng ý không. Chờ lúc trở về, ta sẽ nói với cha con. Nếu cha con đồng ý, Mẹ sẽ không có ý kiến.” Báo ca Nhi nghe xong câu này, ánh mắt lập tức ảm đạm lại.

Nhìn Báo ca Nhi, Ôn Uyển cười nói: “Việc này tự quyết định cũng không phải là khó. Hài tử buông lỏng một ngày để chơi không phải là chuyện xấu.”

Ôn Uyển thấy thần sắc do dự của Mai nhi liền cười: “Như vậy đi, ngươi đem việc học bảy ngày của Báo ca Nhi dồn lại thành sáu ngày. Phải nói rõ với Báo ca Nhi, nếu hoàn thành toàn bộ, đạt được yêu cầu của ngươi thì sẽ để cho hắn chơi một ngày. Nếu không hoàn thành, vậy thì không phải ngươi không hứa, mà là lỗi do hắn.”

Mai nhi có chút do dự: ” Được sao?”

Ôn Uyển nhìn hài tử đang chơi: “Trước thử một chút xem sao? Chưa thử qua làm sao ngươi biết là không được?” Đây chính là biện pháp vô cùng tốt .

Mai nhi cười, lại cùng Ôn Uyển nói đến làm ăn

Loading...

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển tập 1357

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...