Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 65

Loading...

Lộc Đỉnh Ký

Yêu Đúng Lúc, Gặp Đúng Người | Đúng Thời Điểm, Đúng Người

Cưng À! Chỉ Có Anh Không Biết Thôi

Sủng Phi Của Pharaoh

Chương 65: Theo đuổi

Từ ngày hôm đó, Hướng Thanh Lam không còn đến bệnh viện chăm sóc cho Tô Triết Thác, cô tiếp tục ở nhà phiên dịch tài liệu. Chị Lý đã gọi điện cho cô, nói cô có thể làm công việc ngày trước, tất nhiên, đó là bởi vì đã không có sự chèn ép của Tô Triết Thác.

Ngồi bên bàn học, cô thất thần nhìn màn hình máy tính tối đen, chiếc bút trong tay vẫn nắm thật chặt, chưa từng buông.

“Lam, em xem anh làm có đúng không?” Nam nhân đắc ý giơ tài liệu trong tay lên, cười nói.

“Lam, đã bảo chỗ này là để cho anh làm, sao em lại lấy mất của anh?” Nam nhân giận dỗi hét to, gắt gao ôm tài liệu vào trong lòng, chỉ sợ bị người khác cướp mất.

“Lam, sao em lại ăn ít như vậy, nếu cứ tiếp tục như thế này, anh sẽ thành heo, còn em thì thành giá đỗ mất thôi.” Nam nhân vươn tay véo nhẹ má cô, lại véo mặt mình một chút, sau đó san một nửa phần cơm của mình sang cho cô.

‘Thanh…’ Môi của cô nhẹ nhàng động, chiếc bút trong tay đột nhiên rơi xuống đất. Cô cúi đầu, vội vàng nhặt bút lên viết tiếp, máy tính của cô đã hỏng không sửa được, cho nên hiện tại phải viết tay tất cả tài liệu, so với trước kia bị chậm đi rất nhiều. Nhưng thật lòng mà nói, cô lại thích như vậy, quá bận rộn sẽ không có nhiều thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Ví như, nhớ nhung, đau xót.

Trong lâu đài Hoài Thụy, Uông Tiểu Lam mặc một thân quần áo Chanel, ngón tay còn khoa trương đeo hai chiếc nhẫn kim cương thật lớn. Arthur luôn rất hào phóng với cô, hầu như ngày nào cũng tặng cô một món quà quý giá, anh thực sủng cô, chỉ cần cô muốn, có khi sao trên trời anh cũng sẽ tìm cách hái tặng.

Nhẹ nhàng mơn trớn chiếc nhẫn trên tay, cô tựa người vào ghế sô pha mềm mại, đây là cuộc sống trước kia cô chưa từng nghĩ tới, cuộc sống làm một chủ nhân.

“Tiểu Lam, chiếc áo của cô đẹp quá.” Một nữ giúp việc mập mạp đi tới, hâm mộ nhìn Uông Tiểu Lam.

Thực ra cô cũng có chút ghen tị, trước kia bọn họ đều là bạn tốt không có chuyện gì phải giấu nhau, ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau. Nhưng là hiện tại, mọi thứ lại thay đổi một cách chóng mặt.

“Cô thích?” Uông Tiểu Lam cúi đầu nhìn chiếc áo trên người mình, đây là mẫu thiết kế mới nhất năm nay của Chanel, nhưng cô đã mặc nó được một thời gian rồi. Dù sao màu sắc này cô cũng không thích, tao nhã cởi bỏ từng chiếc cúc áo, cô hất hàm hỏi Tiểu Tây.

“Ừ.” Tiểu Tây dùng sức gật đầu, cảm giác nước miếng của mình đều sắp chảy ra đến nơi.

“Vậy cho cô thứ này đi.” Uông Tiểu Lam ném chiếc áo sang cho Tiểu Tây, nụ cười bên môi lại dẫn theo một tia đùa cợt.

“Thật sao, cô thật sự sẽ tặng nó cho tôi?” Ánh mắt Tiểu Tây bỗng chốc sáng rực, cẩn thận vuốt ve chiếc áo trên tay, không thể tin được hỏi lại. Dù sao chiếc áo này cũng còn rất mới, cô mới chỉ thấy Tiểu Lam mặc vài lần thôi, chẳng lẽ thật sự sẽ hào phóng tặng cho cô?

Uông Tiểu Lam nhẹ nhàng gật đầu, từ đầu tới đuôi cũng chưa từng rời đi sô pha, ngón tay uyển chuyển vân vê từng lọn tóc quăn dừng trên vai. Đây là kiểu tóc hôm nay cô vừa mới làm lại, tin chắc rằng  Arthur sẽ rất thích.

“Cảm ơn Tiểu Lam, cô tốt quá.” Tiểu Tây nói xong, vội vàng khoác thử áo lên người. Nhưng là, vì cô quá béo, chiếc áo gắt gao bó chặt lấy cơ thể, nửa bước khó đi. Cô chật vật bước ra ngoài, chỉ sợ dùng sức một chút là chiếc áo sẽ bục hết chỉ. Tuy cô mặc nó không được đẹp, nhưng khí phái nhất định cũng có vài phần, người khác sẽ phải hâm mộ cô lắm đây!

Mà Uông Tiểu Lam vẫn ung dung ngồi trên sô pha, khóe môi cong lên một chút, khẽ bật ra vài tiếng cười nhẹ.

“Vui vẻ lắm sao, đem bạn tốt trước kia làm kẻ ngốc ình đùa cợt?” Một tiếng nói lạnh nhạt truyền đến bên tai Uông Tiểu Lam, cô lập tức ngồi ngay ngắn, lấy tay che lại phần da thịt lộ ra ngoài quá nhiều, nhìn chằm chằm vào thiếu niên đang tựa người bên khung cửa.

“Cậu đứng đây từ lúc nào?” Uông Tiểu Lam cảnh giác hỏi, hiện tại cô đã cao quý hơn rất nhiều người, nhưng mỗi khi đứng trước mặt thiếu niên này, cô vẫn luôn cảm thấy mình chỉ là một nữ giúp việc hèn mọn.

“À, cũng không lâu lắm đâu.” Ngân Táp thản nhiên nhướng mày nói: “Chỉ vừa vặn thấy được cô lấy đứa mập kia ra làm trò đùa thôi. Thì ra cô cũng chỉ được đến vậy, thực không xứng đáng làm chủ nhân. Còn nữa…” Cậu ngừng lại một chút, đảo mắt nhìn qua Uông Tiểu Lam một vòng: “Không cần che làm gì, tôi đâu có chút hứng thú gì với cô.”

“Ngân Táp, cậu không cần quá đáng.” Uông Tiểu Lam đứng lên hét lớn, cô ghét nhất bị người khác coi mình là nữ giúp việc, với cô mà nói, đó chính là sỉ nhục.

“Tôi quá đáng? Tốt thôi, nếu nói thật cũng bị coi là quá đáng.”  Cậu thản nhiên nở nụ cười, chậm rãi đến gần Uông Tiểu Lam, vươn tay túm lấy một lọn tóc quăn xinh đẹp của cô ta.

“Ừ, mái tóc dài rất được, nhưng làm ra thế này cũng chỉ giống một con chó lông xù mà thôi. Hi vọng chủ nhân sẽ thích, đúng không, chó lông xù?” Ngân Táp nói xong, không khách khí rút ra một chiếc khăn mùi xoa lau sạch ngón tay, sau đó ném xuống đất, nghênh ngang rời đi.

“Cậu, cậu cách xa tôi ra một ít.” Uông Tiểu Lam vội vàng trốn đến mặt sau sô pha, cảnh cáo nói.

“Hừ, cô bảo tôi đến gần tôi còn không muốn đâu.” Ngân Táp lại tiếp tục coi thường nói, làm cho Uông Tiểu Lam tức đến đỏ mặt, nhưng cuối cùng cũng chỉ biết giận mà không dám làm gì. Cậu ta là trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Arthur, không phải người có thể dễ dàng trêu chọc. Hiện tại, thân phận của cô tại nơi này vẫn chưa rõ ràng, cho nên, không thể xung đột ngay mặt với cậu ta được.

Ngân Táp quay đầu, cao thấp đánh giá cô một lần, có chút ẩn ý khuyên bảo: “Một cô gái không cần quá thông minh làm gì, phải biết rằng, đôi khi quá thông minh, thì sẽ càng đoản thọ.”

Nửa đêm, Arthur mới trở về phòng ngủ, đang ngồi bên laptop giải quyết công việc, đột nhiên có một đôi tay vô cùng mềm mại xoa bóp lấy bả vai của anh. Anh thoải mái nhắm mắt lại hưởng thụ, cho đến lúc… cảm nhận được một lọn tóc quăn chạm vào cổ mình.

“Arthur, làm sao vậy?”Uông Tiểu Lam kỳ quái nhìn anh, rõ ràng đang rất thoải mái, sao tự nhiên lại nhìn cô tức giận như vậy, cô đã làm gì sai hay sao?

“Đi ra ngoài.” Arthur khẽ mở miệng, nói ra cũng là lời tuyệt tình lãnh khốc cô chưa từng phải nhận. Uông Tiểu Lam mở to hai mắt, không dám tin nhìn anh, cô không có nghe sai đi, anh thế nhưng bảo cô đi ra ngoài?

“Arthur, em là Lam của anh đây, vì sao anh lại nói như vậy, em làm sai điều gì sao?” Cô cầm lấy tay anh, nũng nịu nói.

“Đừng để tôi phải nói lần thứ hai, đi ra ngoài!” Arthur lạnh lùng bỏ ra tay cô, ánh mắt sắc bén khiến cô không khỏi rùng mình. Thật đáng sợ…

“Em… Em…” Uông Tiểu Lam còn muốn nói điều gì, nhưng dưới ánh mắt cảnh cáo của Arthur, chỉ biết ủy khuất đi ra ngoài. Mà đúng lúc này, Arthur lại đột nhiên lên tiếng.

“Nếu cô không làm lại mái tóc được như cũ, vậy thì, vĩnh viễn không cần bước vào phòng này làm gì.”

Tóc? Uông Tiểu Lam nhìn mái tóc quăn mình mới làm hôm nay, thế này mới nghĩ tới điều gì, vội vàng chạy ra ngoài. Đều là do mày, chết tiệt tóc!

“Kia không phải Lam của tôi, không phải…” Cửa bị người dùng sức đóng lại, Arthur ngồi trên sô pha thì thào tự nói, trong lòng bắt đầu có vô hạn mê mang…

Hướng Thanh Lam ôm tài liệu đứng đước cửa,  một tay lục lọi vào trong túi tìm chìa khóa. Trời đã chuyển sang đông, không khí bên ngoài thật sự là rất lạnh. Mở cửa ra, một làn hơi nước ấm áp ùa đến khiến cô thoải mái nheo mắt lại. Nhưng là… Ấm áp???

Vội vàng bật điện lên, cảnh tượng trước mắt khiến cô không khỏi sững sờ, xoa nhẹ hai mắt, cô cố gắng nhìn lại một lần nữa. Nhà của cô, sao lại biến thành như thế này, bên ngoài vẫn là thực cũ nát, nhưng phía trong lại hoàn toàn thay đổi, đồ dùng đã thay mới hoàn toàn, liền ngay cả chiếc giường cô sớm quen thuộc cũng không có.

Ai nói cho cô biết, rốt cuộc đây là có chuyện gì xảy ra được không, sao đột nhiên mọi thứ lại biến thành như vậy?

Cô vội vàng chạy tới mở tủ quần áo, bên trong đã không còn quần áo của Thanh. Nhìn sang bên giường, hai chiếc gối đầu của cô cũng biến mất, không có hơi thở của Thanh, không có…

“Thật đúng là quá nhỏ.” Một tiếng nói mang theo ghét bỏ vang lên, Hướng Thanh Lam ngẩng đầu, vừa vặn thấy được Tô Triết Thác mặc áo tắm đi ra. Anh khó chịu xoa xoa bả vai, đây mà là phòng tắm sao, bồn tắm của anh còn lớn hơn nơi này, thật đúng là…

Anh nhìn xung quanh một vòng, vừa lòng gật đầu, cũng tạm được, như vậy sẽ thoải mái hơn, tối thiểu còn có thể nhìn ra đây là nơi dành cho người ở. Nhất là, ánh mắt của anh nguy hiểm híp lại, nhất là những thứ nam nhân kia để lại, anh sẽ làm chúng biến mất hoàn toàn. Thật đúng là không thể nghĩ được, thời điểm anh xảy ra tai nạn, tên Thanh kia cũng biến mất khó hiểu, ông trời thật đúng là hậu đãi với anh. Cơ hội tốt như vậy, dù có thế nào anh cũng không thể bỏ qua được.

Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên lại thấy một chiếc gối đầu bay tới, cũng may anh nhanh tay tiếp được. Chân của anh đã khôi phục rất tốt, đây là kết quả sau bao ngày liều mạng trị liệu. Anh luôn cố gắng gấp ba lần người khác, trả giá bằng mồ hôi cùng đau đớn đâu phải một lời là có thể diễn tả, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, ai bảo anh hiện tại còn phải theo đuổi vợ cũ đâu.

“Lam Lam, em định mưu sát chồng hay sao?” Tô Triết Thác ôm chiếc gối vào trong lòng, vừa nói xong lại phải nghêng đầu né một chiếc gối khác.

Hướng Thanh Lam nắm chặt hai tay thành quyền đầu, cô nhắm hai mắt lại, đối với Tô Triết Thác, thật sự có loại xúc động muốn xông lên giết chết anh.

“Lam Lam, em xem đã vừa lòng chưa, có muốn về nhà mình nữa không, nơi đó bây giờ trống trải quá.” Anh lấy lòng nói, trên đời này khiến anh phải khép nép như vậy, Hướng Thanh Lam tuyệt đối là người đầu tiên.

‘Rời đi.’ Hướng Thanh Lam không tiếng động nói, nhưng hiển nhiên là Tô Triết Thác không thể hiểu được. Anh lo lắng đặt tay lên vai cô: “Lam Lam, em lạnh à, sao lại phát run thế kia?”

Hướng Thanh Lam cũng không nghe Tô Triêt Thác nói, cô đột nhiên xoay người, dùng hết sức lực đẩy anh ra khỏi cửa. Cô không muốn nhìn thấy anh, không muốn!

“Lam Lam, em muốn làm gì? Muốn anh ra ngoài thì ít nhất cũng nên đưa cho anh một chiếc quần được không?” Tô Triết Thác không dám dùng sức chống cự, chỉ có thể tùy ý để cô đẩy lui từng bước.

‘Phịch’

một tiếng, cánh cửa bị cô vô tình đóng lại, Tô Triết Thác trầm hạ mặt, bàn tay đặt trên cửa, cuối cùng lại vẫn không mở ra. Cô lưu luyến người kia sâu nặng đến thế sao, chẳng qua là vứt mấy thứ của hắn ta, cô lại nhìn anh giận giữ như vậy.

Cúi đầu nhìn chằm chằm áo tắm trên người, dưới chân còn xỏ dép lê, anh đang suy nghĩ phải về nhà thế nào, cánh cửa lại đột nhiên mở ra. Lam Lam vẫn còn lo lắng cho anh sao? Anh hớn hở suy nghĩ, chỉ là, còn chưa cao hứng được vài giây, mấy bộ quần áo đã bị cô thẳng tay ném ra ngoài, giống như anh.

“Lam Lam, em còn chưa đưa quần cho anh.” Tô Triết Thác lớn tiếng gọi, nhưng lần này dù có nói thế nào cô cũng không chịu mở cửa. Chờ đợi nửa giờ, cuối cùng anh đành phải cắn răng khoác tạm một chiếc áo, nửa người dưới vẫn quấn áo tắm, chân mang dép lê, chạy nhanh về phía xe hơi của mình đỗ bên kia đường, trong lòng thầm nghĩ, lần này cô thật đúng là quyết tuyệt.

“Thác, cậu…” Vũ Văn Thần vừa định mở miệng, kết quả nhìn thấy bộ dạng chật vật của Tô Triết Thác, đầu tiên là sửng sốt một hồi, sau đó không nhịn được cười lớn, trời ạ, đây là Thác mà anh biết hay sao? Hahaha…

“Câm miệng, Vũ Văn Thần.” Tô Triết Thác cắn răng nói xong, vừa thẹn vừa giận uy hiếp. “Vũ Văn Thần, còn cười nữa, tôi sẽ trừ tiền lương tháng này của cậu.”

“Trừ đi, tôi cũng không cần, tiền của tôi cũng đủ nhiều rồi, hahaha…” Vũ Văn Thần rốt cục thì cũng tìm được một cơ hội để chê cười Tô Triết Thác, đâu thể bỏ qua dễ dàng như vậy. Bộ dáng tức cười này đáng ra phải nhanh tay chụp lại, về sau có dịp đem ra uy hiếp Thác mới đúng.

Tô Triết Thác dùng sức trừng mắt nhìn Vũ Văn Thần, trực tiếp xoay người đi vào trong nhà, ‘phịch’ một tiếng đóng cửa lại. Mà Vũ Văn Thần rốt cuộc cũng biết an phận theo sau, nhận mệnh ngồi trên sô pha, cẩn thận đánh giá bốn phía. Thực xa lạ, Cung Như Tuyết đã thay đổi hoàn toàn nơi này, cũng không biết, sao Thác lại chịu được lâu như vậy.

Thay đổi một bộ quần áo chỉnh tề, Tô Triết Thác mới yên tâm đi ra, ánh mắt nhìn Vũ Văn Thần có chút phức tạp.

“Sao vậy, cậu đi tìm Thanh Lam lại bị cô ấy đuổi ra ngoài à?” Vũ Văn Thần nhìn thẳng vào Tô Triết Thác, không hiểu sao trông cậu ta lại vẫn có thể bình tĩnh được như vậy.

“Ừ.” Tô Triết Thác thản nhiên thừa nhận, dù sao, bộ dáng kia cậu ta cũng đã thấy được, có biết thêm chuyện này cũng chẳng là gì.

“Thác, tôi cũng không biết phải khuyên cậu thế nào cho phải, thế nên trước nay tôi vẫn luôn lựa chọn im lặng. Nhưng là lần này, tôi rất hi vọng cậu có thể giải quyết cho thỏa đáng, cậu đã thương tổn cô ấy một lần, đừng để xảy ra lần thứ hai.” Anh thở dài, đứng lên, vỗ vỗ bả vai Tô Triết Thác.

“Tôi còn có việc, cho nên đi trước. Mà cậu cũng có thể đến công ty làm việc được rồi đấy.” Anh cúi đầu, nhìn đôi chân đã hoàn toàn khỏe mạnh của Tô Triết Thác, vẫn quyết định không nói ra chuyện kia.

Dù sao qua mấy tháng nữa, đứa nhỏ trong bụng Thanh Lam lớn dần lên, Thác tự nhiên sẽ biết chuyện. Anh chỉ lo lắng một điều, nếu đã biết, liệu cậu ta có thể thừa nhận được sao?

Hướng Thanh Lam ôm tập tài liệu bước về phía trước, sau lưng tiếng còi ô tô rền rĩ vang lên từng đợt. Thật ra, không cần quay đầu lại cô cũng biết đấy là ai. Không phải anh vẫn luôn bề bộn nhiều việc hay sao? Sao dạo này lại rảnh rỗi đi theo cô như vậy? Có khi, chỉ cần cô vừa quay đầu lại, sẽ nhìn thấy xe hơi của anh chầm chậm đi phía sau.

Hướng Thanh Lam nhìn anh nửa ngày, cuối cùng chỉ biết lắc đầu, cố gắng bước nhanh hơn trở về nhà. Anh đã phá hỏng cuộc sống của cô hai lần, cô không muốn phải tiếp xúc với anh nhiều hơn nữa, bởi vì, thật sự rất mệt mỏi.

Kéo mở rèm cửa sổ, ánh mặt trời bên ngoài yếu ớt chiếu vào, dừng trên mặt cô, khiến cô thoải mái nheo lại hai mắt, chỉ là, lúc nhìn thấy nam nhân vẫn đang yên lặng đứng chờ ngoài kia, cô lại chậm rãi khép rèm lại. Ánh mặt trời rất đẹp, nhưng không đủ sưởi ấm lòng cô.

‘Cốc, cốc, cốc.’

Từng tiếng đập cửa truyền đến, cô muốn bỏ qua, cuối cùng lại chỉ biết thở dài. Cô đứng lên, đi ra ngoài mở cửa.

“Anh biết là em sẽ mở cửa cho anh.” Tô Triết Thác mỉm cười nhìn Hướng Thanh Lam, nhẹ nhàng nói.

Hướng Thanh Lam xoay người, để cho anh một lối đi, mà Tô Triết Thác cũng rất tự nhiên bước vào, chễm chệ ngồi lên sô pha,  tùy ý giống như đây chính là nhà mình.

Hướng Thanh Lam lấy giấy bút trên bàn, ngồi xuống trước mặt anh, sau đó viết ra một dòng chữ.

‘Anh đi đi, đừng đến đây nữa, được không? Cuộc sống hiện tại của em đang rất tốt.’

Lại là cự tuyệt, Tô Triết Thác khẽ mím chặt môi, với anh bây giờ trừ cự tuyệt ra, cô không còn ý nghĩ nào khác hay sao? Chẳng lẽ anh sai lầm một lần, liền ngay cả tư cách được tha thứ cũng không có?

“Lam Lam, tha thứ cho anh một lần được không? Anh biết trước kia mình thực đáng giận, nhưng nếu bây giờ chúng mình có thể bắt đầu lại một lần nữa, anh cam đoan sẽ bù đắp cho em tất cả, mang lại hạnh phúc cho em, chỉ cần em nguyện ý mà thôi.”

“Lam Lam, làm vợ chồng với nhau hai năm, anh không tin em lại không còn chút tình cảm nào với anh, cho chúng ta một cơ hội nữa, được không?” Tô Triết Thác dùng sức lay động bả vai gầy yếu của Hướng Thanh Lam, cầu xin nói.

Mà Hướng Thanh Lam vẫn chỉ buồn bã lắc đầu.

‘Em không yêu anh.’ Môi của cô khẽ động, thực thong thả, nhưng lần này bởi vì ở rất gần, Tô Triết Thác có thể rành mạch hiểu được điều cô nói.

“Em không yêu anh, vậy em yêu ai, chẳng lẽ là thằng ngốc chết tiệt kia? Hướng Thanh Lam, em thật đúng là biết chọn người, nhưng anh nói cho em biết, nó biến mất lâu như vậy, không chừng đã chết lăn lóc ở nơi nào rồi cũng nên!” Tô Triết Thác bị ghen tị làm cho điên cuồng, chỉ cần nghĩ đến bọn họ đã ở chung với nhau lâu như vậy, anh liền có cảm xúc muốn giết người.

Đột nhiên, anh cúi người xuống, hung hăng hôn lên môi của cô, dùng sức gặm cắn, dường như muốn tìm lại hương vị quyến luyến ngày xưa. Chẳng qua, giờ đây chỉ cảm nhận được mùi máu tươi chua xót.

Nhưng dù có như vậy, anh cũng quyết không buông tay, anh sẽ không cho bất kì kẻ nào có cơ hội tiếp cận cô lần nữa, anh đã không thể chịu đựng hơn được nữa rồi. Cô là của anh, chỉ là của mình anh mà thôi!

Tô Triết Thác hoàn toàn phát cuồng, đẩy ngã cô xuống sô pha, đem toàn bộ sức nặng đặt lên người cô, không để ý đến cô cự tuyệt. Anh đã bị ghen tị làm đỏ hai mắt, trong đầu chỉ quanh quẩn một ý nghĩ duy nhất. Đoạt lấy, đoạt lấy, đoạt lấy!

Đoạt lấy cô gái vốn phải thuộc về anh.

“Em là của anh, Lam Lam, anh biết sai rồi, cho anh một cơ hội được không?” Anh đau khổ nói, bên môi lại cảm nhận được thứ gì đó mằn mặn. Anh luôn nghĩ mình là vô tình, giờ mới biết được, thì ra mình cũng sẽ biết rơi lệ.

Hướng Thanh Lam vươn tay muốn đẩy ra anh, hơi thở của anh khiến cô cảm thấy cực kì không thoải mái. Hình ảnh ghê tởm kia lại hiện lên lần nữa, khiến cô hoảng hốt không thôi.

Không cần, không cần, cô lung tung đánh vào người anh, Thanh, cứu em, cứu em với…

Đột nhiên, bụng dưới của cô truyền đến từng đợt đau nhói, có thứ gì đó ấm áp theo hai chân chảy xuôi xuống mặt đất, hình như, lại một sinh mệnh nữa đang rời bỏ cô…

Chậm rãi nhắm hai mắt lại, cô tuyệt vọng nằm yên. Trong bóng đêm, dường như có thể thấy được ánh mắt chỉ trích của Thanh, đừng, Thanh, đừng nhìn em như vậy…

Tô Triết Thác phát hiện cô gái dưới thân có gì không ổn, vừa nhìn xuống, trong lòng lại cảm thấy kinh hoàng tột độ.

“Lam Lam…” Anh hoảng hốt gọi to tên cô, Lam Lam…

Cửa phòng mổ vừa mở ra, Tô Triết Thác còn chưa kịp mở miệng hỏi thăm, bác sĩ đã nhăn mày chỉ trích. “Anh xem anh làm chồng như thế nào mà lại để ột thai phụ bị thiếu dinh dưỡng, hơn nữa tinh thần lại bị áp lực mệt mỏi. Như vậy sẽ rất dễ sinh non anh có biết hay không?”

Hai chữ sinh non, làm cho Tô Triết Thác bàng hoàng lui về sau vài bước, không thể tin được nhìn bác sĩ. Ông ta nói gì vậy, sinh non? Như vậy có nghĩa là cô đang mang thai, không phải của anh, mà là của một tên ngốc?

Mà anh vừa rồi đã làm cái gì, anh giết đứa nhỏ của cô, làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ…

“Anh yên tâm đi, thai nhi vẫn giữ được, nhưng về sau phải thật cẩn thận hơn, bởi vì cơ thể mẹ quá yếu nên sẽ rất khó bảo vệ. Nhất là khi cô ấy lại từng sảy thai một lần.” Bác sĩ nghĩ rằng anh đang tự trách, vì thế cũng mềm lòng an ủi một câu.

Sảy thai một lần rồi? Chuyện từ khi nào? Giọng nói của Tô Triết Thác như bị mắc trong cổ họng, nửa ngày cũng không thoát ra được.

“Đứa bé kia bị mất từ khi nào?” Anh rốt cục cũng có thể khàn khàn nói ra, lòng bàn tay lại đã ướt đẫm một tầng mồ hôi lạnh.

“Đại khái là khoảng một năm trước.” Bác sĩ nhíu mày, có chút khinh bỉ nhìn anh. Ngay cả chuyện này cũng không biết, anh ta thật đúng là một người chồng thất bại.

Hơn một năm trước, hơn một năm trước?

Anh nhớ đột nhiên nhớ lại ngày đó, cô nói có một bất ngờ muốn dành tặng cho anh. Nhưng là, anh đã làm cái gì? Đến tột cùng đã làm cái gì?

Anh giết đứa nhỏ của mình, giết đứa nhỏ của anh và cô.

“Tìm được rồi sao?” Tô Triết Thác ngồi bên giường bệnh, ánh mắt chăm chú nhìn khuôn mặt tái nhợt của Hướng Thanh Lam, thất thần hỏi.

“Ừ.” Vũ Văn Thần nhẹ nhàng đi vào, cũng đứng ở một bên, cầm tư liệu trong tay giao cho Tô Triết Thác. “Cái thai không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì.” Tô Triết Thác thản nhiên nói xong, ngón tay dùng sức nắm chặt: “Cậu đã sớm biết phải không, đã sớm biết cô ấy… mang thai ?” Anh nhìn về phía Vũ Văn Thần, hai mắt bị tơ máu che kín toàn bộ.

“Đúng vậy, thời gian cậu nằm viện tôi đã biết.” Vũ Văn Thần cũng không giấu diếm, anh biết Thác kiểu gì cũng sẽ phát hiện ra chuyện này, chỉ không nghĩ nó sẽ xảy ra trong tình huống như vậy, hơn nữa cũng quá đột nhiên.

Tô Triết Thác không nói thêm gì nữa, anh mở tập tài liệu Vũ Văn Thần mang đến, ngón tay run rẩy nửa ngày, thống khổ nhắm hai mắt lại.

“Thần, tôi từng có một đứa nhỏ.” Anh từng có một đứa nhỏ, nhưng đã vô tình đánh mất nó, giờ đây Lam Lam lại có một đứa nhỏ, nhưng nó lại không thuộc về anh.

“Thần, tôi là một tên khốn, ngày đó Lam Lam trở về hẳn là muốn nói cho tôi chuyện này, nhưng tôi lại để cô ấy thấy được một màn dơ bẩn đến vậy, thậm chí, còn tự tay giết chết đứa nhỏ của mình.” Anh là một tên khốn, một tên khốn k

hông hơn không kém.

Anh có tư cách gì mà níu kéo, mà cầu xin một cơ hội?

Hướng Thanh Lam mở hai mắt ra, không rõ hiện tại mình đang ở nơi nào.

“Em đã tỉnh.” Một giọng nói khàn khàn truyền đến, không hề dễ nghe. Cô quay đầu, thấy được Tô Triết Thác đang tiều tụy ngồi bên giường, mệt mỏi nhìn cô.

Đột nhiên, cô sực nhớ tới điều gì, dùng sức giãy dụa muốn đứng dậy, lại bị nam nhân nhẹ nhàng đè xuống: “Không cần lo lắng, cái thai không có việc gì, em cứ yên tâm nghỉ ngơi đi.”

Hướng Thanh Lam chăm chú nhìn anh, cuối cùng, im lặng nằm xuống, cẩn thận đặt tay lên bụng. Đứa nhỏ không có việc gì, thật sao? Thanh, đứa nhỏ của chúng ta không có việc gì…

Tô Triết Thác nhẹ cầm lấy bàn tay đang đặt trên bụng cô, dường như muốn cùng cô cảm nhận sinh mệnh bé nhỏ đang tồn tại phía dưới.

“Lam, trước kia mình cũng từng có một đứa nhỏ phải không?” Anh ngồi bên giường, gắt gao nhìn hai mắt nhắm chặt của cô, giọng nói lộ ra nồng đậm bi thương.

Hướng Thanh Lam hơi run rẩy lông mi một chút, cô rút tay ra, sau đó nghiêng người đưa lưng về phía anh, lưu lại cho anh một bóng dáng tuyệt tình.

“Lam Lam, nói cho anh biết, em còn có thể tha thứ cho anh được không? Có thể không?” Tô Triết Thác trầm giọng, bên trong mang theo vài phần thống khổ cùng cầu xin.

“Lam Lam, em yên tâm, anh sẽ chăm sóc tốt cho cả em và đứa nhỏ, mặc kệ em có cần anh hay không, anh cũng sẽ coi nó như là ruột thịt của mình. Đứa nhỏ là con của em, vậy cũng sẽ là con của anh, mà anh…” Nói tới đây, anh thống khổ nhắm hai mắt lại, dù đã suy nghĩ thật lâu, nhưng quyết định này với anh mà nói, vẫn là quá tàn nhẫn.

“Về sau, anh sẽ không bức ép em, sẽ luôn ở bên cạnh em, cho đến khi em không cần anh nữa. Thực xin lỗi, Lam Lam, là anh không tốt, là anh hại em mất đi đứa nhỏ.” Đau đớn nói xong, anh xoay người muốn rời đi, lúc này lại bị một bàn tay nhỏ bé kéo lại.

“Lam Lam, em cần thứ gì sao?” Tô Triết Thác mỉm cười nhìn cô, thật ra trong lòng lại vô cùng kích động. Đây là lần đầu tiên cô chủ động giữ anh ở lại.

Hướng Thanh Lam kéo tay anh, chậm rãi viết: “Chuyện đứa nhỏ không phải lỗi của mình anh, em cũng có lỗi, nếu khi ấy cẩn thận hơn một chút, có lẽ, sẽ vẫn giữ được…”

“…”

“Em ngủ đi, anh đi ra ngoài một lát.” Tô Triết Thác cẩn thận đem tay cô đặt vào trong chăn, sau đó xoay người đi ra ngoài. Hướng Thanh Lam nhìn theo bóng lưng cô đơn của anh, đột nhiên trong lòng lại cảm thấy có phần chua sót.

Đóng lại cửa phòng bệnh, Tô Triết Thác tựa người vào mặt tường lạnh như băng, bàn tay dùng sức nắm chặt, nơi đó, dường như vẫn còn chút hơi ấm của cô. Lam Lam là ánh sáng suy nhất của cuộc đời anh, anh sẽ dùng hết sức mình để bảo vệ cô thật tốt, mặc kệ đứa nhỏ kia là của ai, anh đều sẽ yêu thương nó thật nhiều. Anh đã mất đi một lần, không muốn lại mất đi lần thứ hai.

Tất cả đều là lỗi của anh, cho nên, anh sẽ thẳng thắn thừa nhận, tự mình gánh vác.

Không có nam nhân nào lại có thể dễ dàng tha thứ người mình yêu lại mang trong bụng cốt nhục của người khác, nhưng là, anh đã không còn lựa chọn. Đứa nhỏ kia là nỗi đau của anh, nhưng mất đi nó lại sẽ làm Lam Lam đau đớn. Thế nên, anh sẽ thay cô chịu đựng.

Không biết từ lúc nào, bên ngoài đã hạ xuống một mảnh tuyết trắng, đây là đợt tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, dường như đến quá sớm, cũng phá lệ lạnh lùng.

Mà lúc này ở nước Anh xa xôi, một chiếc máy bay tư nhân bắt đầu cất cánh, bên trong chỉ có vài người, trong đó có một nam tử vô cùng tuấn mỹ, cùng một cô gái xinh tựa đầu lên đùi anh, im lặng ngủ.

Nhón tay nam nhân nhẹ nhàng vân vê sợi tóc của cô, cúi đầu, anh cởi áo khoác của mình cẩn thận đắp cho cô gái, ánh mắt lại như xuyên thấu qua thân thể cô, nhìn về một nơi khác xa xôi…

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 66

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 64

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...