Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 68

Loading...

Thứ Nữ Song Sinh

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Gia Sư Tổ Tiên

Ảnh Tử Quyền Vương

Chương 68: Lam, là em sao?

Hướng Thanh Lam vô thức nhìn cánh cửa đang kẽo kẹt ở đằng kia, có cảm giác như chỉ cần một cơn gió nhẹ vừa thổi qua thôi, nó sẽ yếu ớt bất lực ngã xuống. Thì ra, ngay cả một cánh cửa cũng muốn rời bỏ cô.

Nhà đã không còn là nhà, Thanh cũng chẳng phải là Thanh, như vậy, cuối cùng còn có thứ gì là thuộc về cô đâu?

Tô Triết Thác sốt ruột đi ra ngoài muốn tìm Hướng Thanh Lam, lại đã thấy cô ngẩn ngơ đứng ở bên kia đường. Đồng tử của anh co rụt một chút, bước nhanh chạy về phía cô.

“Lam Lam, sao em lại tùy ý đi ra ngoài như vậy? Không phải anh đã nói em nên ở nhà hay sao? Em cứ tiếp tục hành động như thế này, làm sao anh có thể yên tâm được?” Tô Triết Thác lo lắng nói liền một hơi, cũng không để ý đến nét mặt khác thường của Hướng Thanh Lam.

Nhẹ nhàng chớp động ánh mắt, thẳng đến khi hai gò má ẩm ướt vì lệ, cô mới ngẩng đầu nhìn anh. Cô nhìn thấy môi anh đang không ngừng hé ra khép lại, nhưng hai tai lại không thể nghe thấy được điều gì. Bất lực, thật là bất lực.

“Lam Lam…” Tô Triết Thác vươn tay bao lấy khuôn mặt của cô, cũng cảm giác được một mảnh ẩm ướt lạnh như băng.

Cô khóc…

Vì sao?

“Lam Lam, em làm sao vậy? Đừng khiến anh phải sợ.” Cô nghe được bên tai thỉnh thoảng truyền đến giọng nói của anh, nhưng là, dường như đang phiêu xa thật xa, cuối cùng biến mất, im lặng.

Phải chăng, cô mất đi giọng nói của mình, hiện tại ngay cả giọng nói của người khác cũng không thể nghe được?

Câm điếc, một người câm điếc thực sự, không thể nói, cũng chẳng thể nghe.

“Lam Lam, em làm sao vậy?” Tô Triết Thác gọi cô to hơn một chút, nhưng Hướng Thanh Lam vẫn chỉ đờ đẫn nhìn anh, không phản ứng.

Chẳng lẽ, cô đã biết được điều gì?

Tô Triết Thác đặt tay lên vai cô, ngón tay dùng sức nắm chặt, lực đạo lớn đến mức làm cô đau đớn, nhưng là, lại chẳng thể sánh được với nỗi đau ở trong lòng.

Đợi lâu như vậy, nếu bây giờ có người nói cho cô, cái gì cũng không có, chẳng thứ gì là thuộc về cô, như vậy, cô sẽ vẫn còn dũng khí tiếp tục chờ đợi sao?

Vô lực nhắm hai mắt lại, cô cảm giác thân thể của mình rơi vào một vòng tay rộng lớn, thực ấm áp, nhưng… không phải là của người kia.

Tô Triết Thác ôm chặt lấy Hướng Thanh Lam, đáy lòng không khỏi run rẩy một chút. Từ khi chuyện ấy xảy ra đến nay, đây là lần đầu bọn họ có thể yên lặng tựa sát vào nhau như vậy, đã thật lâu, nhưng là, cảm xúc không chỉ có vui mừng, mà còn xen lẫn cả chua xót.

Cô rốt cuộc là làm sao vậy? Tuyệt vọng, hay là đau lòng?

Trong căn phòng nhỏ cũ nát, có một nam nhân đang lo lắng nhìn vào cô gái yếu ớt nằm trên giường. Hai mắt của cô vẫn nhắm chặt, nhưng anh biết rõ, cô cũng không hề ngủ. Đau đớn trên khuôn mặt kia là rõ ràng như vậy, thậm chí, thỉnh thoảng khóe mắt cô còn ươn ướt một giọt lệ…

“Lam Lam, em đã gặp phải chuyện gì sao, nói cho anh biết được không, chúng ta đâu phải người ngoài? Chỉ cần em nguyện ý, anh sẽ trở thành người thân của em, có khó khăn gì em cứ nói cho anh biết, đừng đem tất cả đều nghẹn ở trong lòng như vậy.” Tô Triết Thác kéo lấy bàn tay lạnh như băng của cô, nhẹ nhàng xoa xoa, muốn làm cho nó ấm áp hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn là vô dụng.

Người thân? Trước kia cô cũng có người thân không phải sao? Vậy mà hiện tại…

Thì ra, tất cả đều chỉ là gạt người!

Cái gì mà sống nương tựa lẫn nhau, cái gì mà sẽ không quên đường về? Lúc cô cần anh nhất, anh lại đang ở nơi nào?

Cô nghe được tiếng thở dài của Tô Triết Thác vang lên bên tai, rất ngắn, nhưng là, lại phá lệ rõ ràng. Thật không nghĩ đến người từng thương tổn cô nhiều nhất, sâu nhất, nay lại cũng là người duy nhất ở lại bên cạnh cô.

“Lam Lam, em cứ nghỉ ngơi một lúc cho lại sức, anh đi tìm người sửa cửa.” Tô Triết Thác dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cô, ôn nhu cực kì, chỉ là, cô lại không cảm nhận được.

Một đêm này cô vẫn chưa từng được ngủ yên giấc, bởi vì, mỗi một lần đầu óc cảm thấy hơi mơ hồ, hình ảnh Thanh dùng tiền đuổi cô đi lại hiện lên, rõ mồn một. Mỗi lần giật mình tỉnh lại, trái tim lại dường như bị ai đó dùng sức bóp chặt, khiến cô đau đến không thở nổi. Nhưng là, ngoài chịu đựng ra, cô cũng đâu thể làm gì khác.

Mà cô cũng không hề biết, một đêm cô không ngủ, phía bên ngoài cánh cửa kia, một người khác cũng là cả đêm thao thức. Anh khoanh hai tay trước ngực, đứng dựa vào tường, cánh cửa đã tìm được người sửa tốt lắm, nhưng dường như lại ngăn cách thế giới của anh và cô.

Không thể chạm đến nội tâm, chỉ có thể xa xa nhìn ngắm.

Khẽ thở dài một hơi, gió lạnh thổi qua đã khiến cho khuôn mặt anh có chút tái nhợt, mà ở dưới đất, đã có không biết bao nhiêu tàn thuốc bị ném xuống. Đã rất lâu rồi anh không đụng đến thuốc lá, bác sĩ nói như vậy không tốt cho đứa nhỏ, thế nên, anh đã cố kiềm chế thật lâu. Hiện tại hút một lúc nhiều như vậy, không biết ngày mai anh có bị trúng độc nicotin không nữa.

Một đêm này, đối với bọn họ mà nói, đều là khổ sở cùng đau lòng. Chẳng qua, dù đêm có dài đến mấy, chỉ cần mấy tiếng nữa trôi qua, lại sẽ thấy bình minh về.

Có lẽ, là như vậy.

Hướng Thanh Lam nhẹ nhàng thổi một hơi vào hai bàn tay sắp đông cứng của mình, cô vẫn đứng ở chỗ này, như là một đứa ngốc suốt mấy tiếng qua. Thật ra, hiện tại cô chính là một đứa ngốc, rõ ràng biết anh đã không nhớ rõ, cô lại vẫn không thể thuyết phục bản thân rằng đã hết hy vọng.

Không xa ở đằng trước, có mấy người đang đi về phía cô. Ánh mắt dịu dàng của nam nhân nhìn sang cô gái đứng bên cạnh, dường như anh đang nói với cô điều gì đó, chọc cô gái khanh khách cười duyên.

Bọn họ đi qua cô, mà cô chỉ biết cứng ngắc thân mình.

“Lạ nhỉ, không phải hôm qua đã cho cô tiền rồi hay sao? Như thế nào hôm nay lại đến? Chúng tôi cũng không phải nhà từ thiện đâu nhé.” Uông Tiểu Lam xa xa đã thấy được Hướng Thanh Lam như âm hồn không thể tiêu tan đứng ở nơi đó, trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng. Chẳng lẽ cô ta thật sự thích Arthur, còn muốn theo đuổi anh? Hừ, nằm mơ đi!

“Arthur, chúng mình đi thôi, đừng để ý đến cô ta.” Cô thản nhiên khoác lấy tay nam nhân, động tác thân mật như vậy, làm hai mắt của Hướng Thanh Lam chua xót nổi lên một làn hơi nước mỏng manh.

“Ừ.” Arthur gật đầu đáp ứng, cũng không bảo Uông Tiểu Lam buông tay ra. Chỉ là, khi đi ngang qua Hướng Thanh Lam, anh vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại, đúng lúc chạm vào ánh mắt của cô. Hai người im lặng nhìn nhau, lại không còn ôn nhu của ngày trước.

Hướng Thanh Lam ngẩn ngơ nhìn bàn tay giao nắm của hai người, hơi hơi nghiêng đầu, từng giọt nước mắt lạnh như băng chầm chậm rơi xuống, tan vỡ, giống như cô.

Ánh mắt xa lạ thế kia, kể cả khi cô có lại giọng nói, cũng đâu thể làm ra điều gì khác biệt.

“Lam Lam.” Một giọng nói tràn ngập lo lắng vang lên, cô biết, đó là Tô Triết Thác, chồng cũ của cô, nhưng dường như lại là người duy nhất sẵn lòng ở bên cô trong lúc này.

Mọi người đều nói, trên thế giới này thứ gì cũng có thể thay đổi, chỉ ngoại trừ tình yêu.

Nếu là như vậy, Tô Triết Thác thay đổi sao? Cô thay đổi sao?

Như vậy, Thanh cũng thay đổi sao?

Tô Triết Thác nguy hiểm nheo lại hai mắt, nhìn chằm chằm bóng dáng đã dần mờ nhạt của Arthur. Ngăn cản nhiều như vậy, cuối cùng, bọn họ vẫn là gặp mặt…

Anh cúi đầu nhìn thoáng qua Hướng Thanh Lam, tuy rằng anh cũng đã từng nghĩ đến tình huống này, nhưng đến khi chuyện thật sự phát sinh, lại có một loại cảm giác phức tạp khác tồn tại.

Sợ hãi, đau lòng, còn có, ghen tị…

‘Anh đã sớm biết rồi phải không?’ Hướng Thanh Lam kéo lấy tay anh, ngón tay có chút run rẩy viết. Cô ngẩng đầu chăm chú nhìn anh, ánh mắt lại đau khổ vì một nam nhân khác.

Tô Triết Thác nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng cũng là gật đầu xác nhận.

“Lam Lam, anh ta không phải là Thanh, có lẽ chỉ là hai người giống nhau thôi, anh ta được coi là Ám đế trong giới thương nhân, có thể tùy ý khống chế một thị trường chứng khoán, làm sao có thể là người kia được? Bọn họ là hai người khác nhau, cũng thuộc về hai thế giới hoàn toàn cách biệt.” Tô Triết Thác biết mình là một kẻ ti bỉ, nói dối cô trắng trợn như vậy, nhưng là, tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho cô mà thôi.

Hướng Thanh Lam vô lực buông tay xuống, ngẩng đầu nhìn trời xanh, im lặng hít thở.

Không phải là anh, thật sao?

Cô đặt tay lên trước ngực, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng cổ Thanh đưa, lại không biết ánh mắt Tô Triết Thác hiện lên một chút suy ngẫm khó lường.

Arthur hơi nheo hai mắt lại, sau đó thản nhiên gỡ tay Uông Tiểu Lam ra khỏi người mình.

“Arthur, làm sao vậy, có chuyện gì không đúng sao?” Uông Tiểu Lam kì quái nhìn Arthur, không phải anh vẫn đang vui vẻ hay sao, sao đột nhiên lại thay đổi 180 độ như vậy?

“Lần sau nhớ kĩ không được tùy tiện chạm vào anh, anh không thích.” Anh mở cửa xe, giọng nói bình thường thản nhiên, bên trong lại mang theo một chút lạnh lùng cảnh cáo.

Uông Tiểu Lam hơi hơi giật mình, oán hận giẫm mạnh một bước, cô phụng phịu  vào trong xe cùng Arthur, cảm giác dạo gần đây tính tình của anh trở nên thực quái gở.

Chiếc xe rời đi rất nhanh, để lại đằng sau khói bụi mù mịt, cùng với, làn váy trắng tinh khôi khẽ bay lên. Nhìn kĩ hơn một chút, có thể thấy được người đứng kia là một cô gái cực kì xinh đẹp, hai mắt của cô gắt gao dõi theo chiếc xe của Arthur, thật lâu mới rời đi.

“Anh à? Em đã đến nơi rồi… Cái gì, hiện tại anh không thể ra đón em? Có chuyện gì còn quan trọng hơn cả em được?” Giọng nói của cô cao hơn một chút, hiển nhiên là thực mất hứng.

“Thôi được rồi, tự em sẽ trở về nhà vậy.” Cô bực bội dập điện thoại, ánh mắt lại vẫn có chút lưu luyến nhìn về phía chiếc xe vừa rời đi. Đặt tay lên ngực tự hỏi, lại cảm thấy nơi ấy đang rộn ràng nhảy lên, còn có chút loạn nhịp.

Trời ạ, không thể nào, cô đã yêu? Hơn nữa lại là nhất kiến chung tình?

Tô Triết Thác nhẹ nhàng lấy chìa khóa ra mở cửa, sau đó rón rén bước về phía phòng ngủ, dịu dàng nhìn cô gái đang nằm trên giường.

Dưới ánh sáng mỏng manh của ngọn đèn ngủ, anh có thể thấy rõ ràng từng cảm xúc trên khuôn mặt của cô. Bàn tay giơ lên nửa ngày, cuối cùng lại vẫn không dám hạ xuống, anh mím chặt cánh môi, chỉ biết nhẹ nhàng than thở.

“Thực xin lỗi, Lam Lam, anh không thể làm cho hắn ta nhớ lại chuyện trước kia được, cũn

g không thể để em thuộc về hắn ta lần nữa.” Thấy cô không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại, anh mới nhẹ nhàng đặt tay lên cổ cô, cẩn thận lôi ra một chiếc vòng cổ. Sáng nay, anh nhớ mình đã nhìn thấy một dòng chữ Anh văn được khắc trên đó.

“Arthur  huairui”

Quả nhiên là hắn ta!

Anh lạnh lùng cong lên khóe môi, tháo vòng cổ đặt vào trong túi, yên lặng rời đi, tựa như chưa từng tiến vào.

Trong văn phòng của tổng tài Tô thị, Tô Triết Thác phiền chán gạt hết đống tư liệu trước mặt sang một bên, lấy tay xoa xoa huyệt thái dương. Tình hình công ty bây giờ thực nguy hiểm, tất cả, lại chỉ vì một nam nhân.

Arthur Hoài Thụy, chúng ta thật đúng là có duyên phải không, là kẻ thù trên thương trường, cũng là kẻ thù ở tình trường. Tôi thừa nhận anh rất mạnh, nhưng cuộc chiến này ai thua ai thắng, tất cả còn phải đợi ở phía sau.

Anh đặt tay trong túi quần, lấy ra một chiếc vòng cổ. Quả thực đúng như anh dự đoán, nó là vật bất ly thân của người thừa kế gia tộc Hoài Thụy, đương nhiên cũng có nghĩa, nó là vòng cổ của tên ngốc Thanh.

Đột nhiên ‘Phanh’ một tiếng thật lớn, cửa văn phòng bị người dùng sức mở tung ra, anh vừa muốn giận dữ chỉ trích, lại chỉ có thể vô lực nuốt xuống khi nhận ra người đến là ai.

“Y Nhược, em không thể dịu dàng hơn một chút được hay sao, anh mới thay lại cửa đấy.” Tuy rằng có chút không vừa lòng, nhưng ngữ khí lại vẫn vô cùng sủng nịch.

Mà dường như người đến chẳng thèm bận tâm đến điều anh nói, thoải mái ngồi trên sô pha, cao giọng trách cứ: “Anh à, anh không đi đón em thì thôi, bây giờ còn chỉ trích em như vậy. Em phải kể chuyện này với bác!”

“Em thích thì đi nói đi.” Tô Triết Thác tiếp tục xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy thật bất lực với cô em họ này. Rõ ràng khuôn mặt vô cùng dịu dàng, tính cách lại khác một trời một vực. Nhìn đi nhìn lại, vẫn là Lam Lam của anh tốt nhất.

“Anh à, anh với Hướng Thanh Lam kia hiện tại là thế nào đấy, nghe nói cô ta hiện tại rất khó khăn?” Y Nhược dường như rất quan tâm đến chuyện này, nhưng hiển nhiên chỉ có mình cô biết, sự thực lại không hẳn là như vậy.

Nghe bác nói, cô ta đang mang thai cốt nhục của người khác. Mới ly hôn không được bao lâu đã thành ra như vậy, thật đáng xấu hổ. Tuy rằng lỗi chính là nằm ở anh họ, nhưng ít ra cô ta cũng phải giữ gìn trinh tiết thêm một thời gian nữa mới đúng chứ. Người anh tuấn tài giỏi như anh họ, hẳn là phải sánh đôi cùng một cô gái môn đăng hộ đối, thế giới này thiếu đi Cung Như Tuyết cũng đâu có nghĩa là chỉ còn một mình Hướng Thanh Lam? Mà thôi, cô cũng không dư sức nói nhiều về chuyện này.

“Anh, nói cho anh biết chuyện này, em đã thích một người rồi, không biết anh có quen hay không?” Chợt nhớ ra chuyện lúc sáng, cô nhanh ý hỏi luôn. Anh họ quan hệ rất rộng rãi, biết đâu lại quen người kia? Không nghĩ tới thì thôi, nhưng chỉ cần vừa nhắc lại, cô đã cảm thấy tim mình đập thật rộn ràng, thực hạnh phúc.

Từ nhỏ cô đã được nuông chiều như một nàng công chúa, gia đình lại thuộc hàng danh gia vọng tộc, thế nên đối với nam nhân, cô vẫn luôn dùng một loại ánh mắt khinh thường nhìn xuống. Ngoại trừ, người kia!

Anh ấy có tố chất rất giống anh họ, hoàn mỹ từ khí chất tới ngoại hình, người đàn ông như vậy mới xứng đáng với Y Nhược này, tuy bên cạnh anh đã có một cô gái khác, nhưng cô tự tin mình chẳng thua kém cô ta ở điểm nào. Chỉ cần cô muốn, cô sẽ luôn là người thắng cuộc.

“Thật sao? Ai lại có thể lọt vào mắt xanh của em thế?” Tô Triết Thác nhướng ày, rõ ràng không tin tưởng lời cô nói. Người cao ngạo như Y Nhược, bảo cô yêu chính mình nghe còn có lý một chút.

“Anh à.” Y Nhược giận dỗi gõ nhẹ vào bàn, nũng nịu gọi Tô Triết Thác, chỉ là, anh vẫn thản nhiên nhìn tài liệu, không thèm để ý đến cô.

“Em với người kia là vừa gặp đã thương, anh ấy rất đẹp trai, khí chất lại hơn người, hơn nữa lại còn là con lai nhé, mắt anh ấy có màu xanh lục anh biết không?” Y Nhược thao thao bất tuyệt nói, lại không biết bàn tay Tô Triêt Thác đang phê duyệt văn kiện hơi cứng ngắc lại một chút.

“Anh!” Y Nhược kêu to một tiếng, nhưng Tô Triết Thác vẫn không thèm trả lời. Cô nhàm chán tựa người vào sô pha, lật lật xem qua tập tài liệu bên cạnh, cuối cùng lại không thể tin được trợn to hai mắt.

“Anh, người em muốn tìm chính là anh ấy.”

Arthur có vẻ rất vội vàng, không biết là muốn đi làm điều gì mà ngay cả Ngân Táp hay Fred cũng không mang theo, thậm chí ngay cả Uông Tiểu lam cũng không có mặt. Anh bước rất nhanh, căn bản không để ý tới phía sau có một cô gái vẫn luôn đi theo mình.

Đi rất lâu, thẳng đến khi nhìn thấy một đoạn đường quen thuộc anh mới chịu dừng lại. Nếu nhớ không lầm thì, đây chính là nơi anh tỉnh lại ngày hôm ấy. Quan sát kĩ lưỡng khắp mọi nơi, muốn tìm ra manh mối hữu ích nào đó, nhưng cuối cùng lại vẫn chỉ đành bất lực. Anh lấy tay ôm đầu, tựa người vào lan can, nét mặt vô cùng thống khổ.

Đột nhiên, tay áo bị ai đó kéo kéo, anh ngẩng đầu lên, ngoài ý muốn gặp lại một đôi mắt quen thuộc lạ kì. Như thế nào là cô? Anh không vui nhếch môi, vói tay vào túi quần lấy ra mấy tờ tiền đưa ra trước mặt. “Thế này đã đủ chưa, nếu đủ rồi thì cách xa tôi ra một chút.”

Hướng Thanh Lam buông tay ra, dùng sức lắc đầu, hơi hơi há miệng, lại chợt nhớ ra mình đã không còn giọng nói.

“Thế rốt cuộc cô muốn cái gì, đừng có đi theo tôi nữa, tôi không phải là người tốt, tôi sẽ giết cô biết không?” Anh không hề nói giỡn, tuy anh không thích đánh phụ nữ, càng không muốn phải giết người, nhưng là, điều gì cũng có giới hạn của riêng nó. Mà cô, tốt nhất đừng nên chạm vào giới hạn của anh.

Hướng Thanh Lam buồn bã lắc đầu, ngón tay đưa lên ngực định lấy ra thứ gì đó, nhưng là, lại chỉ chạm đến một mảnh trống trơn. Cô hoảng hốt mở to hai mắt, sao lại thế được, sao lại đột nhiên biến mất? Rõ ràng tối qua vẫn còn ở đây cơ mà?

Arthur khẽ nheo mắt nhìn cô, quả nhiên Uông Tiểu Lam nói đúng, cô gái này chỉ là một kẻ ngốc không hơn! Anh đứng thẳng người dậy, trực tiếp đi qua cô, không hề chú ý tới sự tuyệt vọng trên khuôn mặt cô, mà nếu như quay đầu nhìn lại, có lẽ, nó sẽ làm anh đau lòng.

‘Đã không có, vì sao lại không có?’ Hướng Thanh Lam ngẩn ngơ khẽ nói, ánh mắt có chút dại ra nhìn theo bóng lưng lạnh lùng ngày càng xa cách của Thanh, đau đớn.

Tô Triết Thác vẫn đứng cách đó không xa, anh đã đi theo Hướng Thanh Lam ngay từ lúc cô rời khỏi nhà. Anh biết cô muốn tìm Arthur, nhưng lại không hề ngăn cản, bởi vì anh biết kết quả sẽ vẫn là như thế này. Có lẽ trong một vài chuyện, tuyệt vọng mới là cách giải quyết tốt nhất.

Phức tạp nhìn Hướng Thanh Lam hồi lâu, cuối cùng anh chỉ biết thở dài bước lên cởi áo khoác khoác thêm cho cô, dịu dang nói.

“Lam Lam, chúng ta về nhà đi.”

Hướng Thanh Lam nâng hai mắt lên nhìn anh, tự hỏi, người nam nhân trước mặt cô từng kiêu ngạo như vậy, lãnh khốc như vậy, lại bắt đầu từ khi nào thì phải hèn mọn đi cầu xin tình yêu của một cô gái tầm thường?

Nhưng là, thực xin lỗi anh, thật sự thực xin lỗi, cô đã không thể cho anh điều anh muốn.

Tình yêu của cô đã không còn tồn tại, nếu ngay cả chính bản thân mình cô cũng không yêu, như vậy làm sao có thể yêu được người khác?

Quay về nhà sao? Nhà của cô đang ở nơi nào? Liệu rằng lúc cô trở về, có được nhìn thấy người ấy ngây ngô chờ đợi?

Trước mắt đột nhiên tối sầm, hình ảnh cuối cùng nhìn thấy, là nét mặt lo lắng vô cùng của Tô Triết Thác. Thì ra, vẫn chỉ còn lại anh.

Hướng Thanh Lam nhắm hai mắt lại, đưa tay đặt lên trên cổ, nơi đó đã trống trơn, thứ gì cũng không có. Thanh, làm sao bây giờ, em làm mất anh, cũng làm mất thứ anh tặng mất rồi, làm sao bây giờ, em phải làm sao bây giờ?

Tiếng khóc áp lực của cô thỉnh thoảng truyền đến, Tô Triết Thác vẫn dựa người ở ngoài cửa, bàn tay dùng sức nắm chặt. Lúc nãy cô ngất đi, anh đã đưa cô về Tô gia, nơi này rất lâu rồi không có người đến ở, nhìn quanh chỉ thấy một mảnh lạnh lùng. Thậm chí, ngay cả bây giờ cũng vẫn là như vậy.

“Sao bây giờ anh mới ra mở cửa, làm em chờ lâu chết đi được.” Y Nhược khó chịu cao giọng, bước thẳng qua Tô Triết Thác, thản nhiên đi vào phòng khách ngồi.

“Anh không hề gọi em đến đây.” Tô Triết Thác lạnh lùng nói, tuy anh không có ý đuổi khách, nhưng nét mặt cũng là thiếu kiên nhẫn cực kì, ánh mắt lại thỉnh thoảng nhìn về phía phòng ngủ.

Y Nhược nhìn theo ánh mắt của anh về phía cánh cửa đang đóng chặt. Chẳng cần anh họ nói, cô cũng thừa biết bên trong có ai.

“Anh, nói cho em biết người kia là ai được không?” Y Nhược trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Tô Triết Thác, không ngừng loạng choạng cánh tay của anh, nài nỉ nói.

“Đừng như vậy nữa mà, khó khăn lắm em mới vừa ý được một người, lẽ ra anh phải vui mừng mới đúng chứ? Anh mà không giúp em, em sẽ ở vậy cả đời, em… em sẽ vào chùa làm ni cô!” Cô không ngừng nói xong, lại thấy Tô Triết Thác vẫn không có chút động tĩnh nào.

“Anh, chẳng lẽ anh coi em là người vô hình?” Y Nhược lớn tiếng kêu, rõ ràng là cực kì bất mãn.

“Em im lặng một chút đi!” Tô Triết Thác thấp giọng rống lên. Cô gái này thực sự quá phiền toái, cao giọng như vậy, muốn đánh thức Lam Lam của anh dậy hay sao?

“Anh mà không giúp em, em sẽ tự mình đi tìm hiểu.” Y Nhược bị anh rống làm cho hai mắt đỏ bừng. Hướng Thanh Lam chết tiệt, từ nhỏ cô đã không thích cô ta, tuy tính tình anh họ lạnh lùng, nhưng trước giờ vẫn chưa từng lớn tiếng với cô, vậy mà hôm nay…

Hướng Thanh Lam, cô với cô ta nhất định là không đội trời chung!

“Y Nhược, người kia không phải là kẻ em có thể chạm vào, cách anh ta xa ra một chút.” Y Nhược vừa mới xoay người, lại nghe được Tô Triết Thác nghiêm khắc cảnh cáo. Hừ, trên đời này còn có nam nhân cô không thể đụng vào hay sao? Cô không tin!

Tô Triết Thác gắt gao nhìn theo bóng lưng đã rời xa của Y Nhược, đáy mắt càng ngày càng trầm…

Hướng Thanh Lam có chút mê mang tỉnh lại, không gian trước mắt với cô quen thuộc vài phần, nhưng càng nhiều lại là xa lạ. Nheo mắt nhìn kĩ mọi thứ, thẳng đến khi trí nhớ ùa về giống như thước phim quay chậm, cô mới vội vàng đứng lên, chân trần chạy ra ngoài.

“Lam Lam, sao em lại đi ra lúc này?” Tô Triết Thác kinh ngạc nhìn cô, nhưng là còn chưa kịp lại gần, Hướng Thanh Lam đã chạy vào toilet, khó chịu nôn khan.

Sắc mặt của Tô Tr

iết Thác bỗng chốc trở nên tái nhợt, đã sáu tháng rồi, thời kì nôn nghén của cô chắc chắn đã sớm trôi qua, chẳng lẽ… cô chán ghét nơi này đến như vậy?

Một lúc lâu sau Hướng Thanh Lam mới trở ra, sắc mặt đã khá hơn vừa rồi rất nhiều. Cô nhìn một đống đầu mẩu thuốc lá trong gạt tàn, hơi hơi thở dài một chút, kéo lấy tay anh, nhẹ nhàng viết.

‘Đừng hút thuốc nữa, rất có hại.’ Sự quan tâm thực đơn giản, nhưng là, lại khiến anh cảm giác như mình đang đứng dưới bầu trời tháng bảy, ấm áp vô cùng.

“Anh biết rồi, về sau anh sẽ không hút nữa.” Tô Triết Thác cười đến ngây ngốc, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

“Lam Lam, ở lại nơi này đi, chỗ kia của em đã bị xếp vào hạng công trình nguy hiểm rồi, không thể ở được nữa. Ở lại đây với anh, anh sẽ bố trí một căn phòng mới cho em. Lam Lam, cho anh một cơ hội chuộc lỗi, cũng là cho đứa nhỏ một cuộc sống an toàn đi được không? Dù sao, chúng ta cũng đã đánh mất một đứa rồi…” Nói tới đây, nét mặt Tô Triết Thác trở nên ảm đạm rất nhiều. Đứa bé kia là nỗi đau chung của bọn họ, chỉ cần nhớ tới thôi là sẽ thương tích đầy mình. Nhưng là, anh lại chỉ có thể dùng lý do như vậy để giữ cô lại, thật đáng buồn…

Hướng Thanh Lam nghiêng đầu nhìn anh, bên môi tràn ra ý cười thống khổ. Thì ra, cuối cùng cô vẫn chỉ là một kẻ vô dụng, cô không học được cách lớn lên, cũng không biết tự lập kiên cường. Cô làm cho Thanh chịu khổ, khiến anh phải đến công trường lao động vất vả, khiến anh phải đi bán máu.

Hiện giờ anh rời bỏ cô, anh có cuộc sống xa hoa sung sướng, cô lại làm khổ đứa nhỏ này.

Thanh rời đi cô là đúng, cô nên mừng cho anh mới phải. Nhưng là, vì sao cô lại vẫn rất muốn khóc?

Cô đứng ở tại chỗ, hai mắt vô thần mở to, thật lâu sau lại vẫn không có giọt lệ nào rơi xuống. Phải chăng cô khóc nhiều quá, đến bây giờ nước mắt đã trở thành khô cạn?

Tô Triết Thác đứng ở phía sau cô, im lặng như một chiếc bóng. Anh vươn tay, mạnh mẽ ôm cô vào lòng.

Lam Lam, chỉ cần em ở lại, như vậy, anh sẽ không để em rời đi lần nữa. Người kia không còn là một tên ngốc, cho nên, hắn đã không thuộc về em nữa rồi. Bây giờ bên cạnh em, chỉ có mình anh mà thôi…

Arthur tự giam mình vào trong phòng làm việc, không cho phép bất kì ai tiến vào, kể cả Ngân Táp. Anh lật xem tư liệu về Tô Triết Thác, cẩn thận đánh giá từng chi tiết nhỏ một. Anh sẽ không cho rằng, sự địch ý của mình dành cho hắn ta chỉ là ngẫu nhiên.

Vợ cũ của Tô Triết Thác, cực kì điệu thấp, rất ít lộ diện, nửa năm trước vì có Cung Như Tuyết xen vào mà hôn nhân tan vỡ. Sau khi ly hôn, cô ta chuyển ra ngoài sống, còn Cung Như Tuyết  dọn vào Tô gia. Chỉ không ngờ là trên đường đi làm lễ cưới, xe của Tô Triết Thác gặp tai nạn nghiêm trọng, hôn lễ hủy bỏ, Cung Như Tuyết ra nước ngoài định cư, Tô Triết Thác bị thương nặng phải nằm viện điều trị. Có người tiết lộ, có một nữ y tá chăm sóc cho Tô Triết Thác trong toàn bộ thời gian này, rất có thể, đó chính là vợ cũ của hắn.

Xem xong một tập tư liệu, anh liếc nhìn sang tập thứ hai, mặt trên có viết ba chữ Cung Như Tuyết. Thản nhiên cong lên khóe môi, đối với loại người chuyên phá hư gia đình người khác, anh thật sự chẳng có chút hứng thú nào. Lật xem qua cũng chỉ thấy đề cập đến chút xích mích của cô ta với người vợ cũ kia, rõ ràng là một nhân vật chẳng có gì quan trọng.

Anh cầm lấy tập tư liệu cuối cùng, vừa định giở ra xem, bên ngoài lại truyền đến mấy tiếng đập cửa.

“Mời vào.”

“Chủ nhân, có văn kiện khẩn cấp từ bên Anh chuyển sang.” Ngân Táp đẩy cửa tiến vào, nhanh chóng nói thẳng ra mục đích. Nếu không phải vì chuyện này rất gấp, cậu nhất quyết sẽ không quấy rầy đến chủ nhân.

“Tôi biết rồi.” Arthur đứng dậy đi ra ngoài cùng Ngân Táp, không để ý đến tập tài liệu trên bàn bị gió thổi mở ra một góc, lộ ra một tấm ảnh chụp. Bên trong tấm ảnh là một cô gái mỉm cười rất ôn nhu, hai mắt cong cong thành hình trăng non mới nhú. Bên dưới có đề ba chữ.

Hướng Thanh Lam.

Mà đứng ở bên cạnh cô còn có một người nữa, đó là một nam nhân có đôi mắt màu xanh lục, vẻ mặt đơn thuần ôm chặt cô gái trong lòng, chỉ là, tài liệu không đề cập đến tên anh ta.

Cửa phòng bị mở ra lần nữa, nhưng người đi vào không phải Arthur, mà là Uông Tiểu Lam. Cô đi đến trước bàn làm việc, đứng thật lâu, thỉnh thoảng lại chột dạ nhìn ra phía cửa. Xác định thật sự sẽ không có người tiến vào, cô mới vụng trộm cầm lấy tài liệu trên bàn. Có rất nhiều chuyện cô muốn biết, nhưng lại không dám hỏi, mà kể cả có hỏi, cũng chưa chắc có được câu trả lời.

Thế nên, cô sẽ tự tìm hiểu.

Ngón tay run run mở tập tài liệu ra xem, đập ngay vào mắt lại là tấm ảnh chụp chung của Hướng Thanh Lam cùng Arthur. Đồng tử của cô hơi co rút lại, ngón tay bắt đầu dùng sức, cô cắn chặt môi, sau đó rút lấy tấm ảnh cùng mấy bản báo cáo liên quan giấu vào trong người. Cẩn thận nhìn bốn phía một lần nữa, cô đặt tài liệu xuống bàn, chỉnh sửa cho tất cả giống như vị trí ban đầu, sau đó nhanh chóng bỏ đi.

Cô tin tưởng mình làm rất cẩn thận, chắc chắn sẽ không có ai biết được nơi đó đã từng có người tiến vào, cũng sẽ không thể biết được trên bàn đã thiếu đi một phần tư liệu.

Hướng Thanh Lam sao? Thì ra đây chính là sự thật về ba tháng bí ẩn của Arthur ở Trung Quốc. Anh mất công tìm hiểu lâu như vậy, thật đáng thương, nhưng là… Hahaha, rất tiếc cho anh, sự thật này đã thuộc về cô, mà cô thì, không có ý định nói cho anh biết.

Khóe môi của cô đắc ý cong lên, ánh mắt lại hiện ra mấy phần tính kế cùng gian xảo.

Ở Tô gia, lúc này đang truyền đến tiếng khóc nỉ non của một cô gái.

“Bác, bác xem anh Thác kìa, anh ấy không muốn giúp cháu, hiện tại trong lòng anh ấy chỉ có Hướng Thanh Lam thôi, không thèm quan tâm đến cháu nữa rồi. Anh Thác máu lạnh vô tình, bất công, bất công.” Y Nhược ôm Tô phu nhân khóc lớn, chẳng qua cũng chẳng ai biết cô đang khóc thật hay là khóc giả.

Tô phu nhân vỗ vỗ lưng của cô, không ngừng an ủi. Bà cũng đâu có biện pháp gì, Hướng Thanh Lam cứu sống Thác trong đường tơ kẽ tóc, hơn nữa ngay lúc từ đầu cũng là do bọn họ có lỗi với cô, cho dù bây giờ Thác có muốn kết hôn lại, bọn họ cũng chẳng thể có ý kiến phàn nàn gì.

“Bác, tại sao anh Thác có thể đối xử với Hướng Thanh Lam tốt như vậy? Vì cô ta mà chẳng thèm quan tâm đến cháu nữa, huống chi Hướng Thanh Lam còn đang mang trong bụng đứa con của người khác, anh ấy sẽ không để ý sao?”

Tô phu nhân vừa nghe đến lời này, nhất thời trên mặt cũng có một chút xấu hổ. Chuyện này bà cũng biết, nhưng vẫn đều mở một con mắt, nhắm một con mắt. Thác đã yêu cô ta như vậy, nếu bà muốn làm căng, nhất định quan hệ mẹ con sẽ không được tốt đẹp.

“Nhược Nhược, đừng như vậy nữa, nam nhân kia chắc hẳn không phải là người tốt nên Triết Thác mới từ chối giúp đỡ cháu.”

“Bác, làm sao anh ấy lại không phải là người tốt được, chẳng qua là anh Thác không muốn giúp cháu thôi.” Y Nhược sắp tức điên lên rồi, hôm trước giận dỗi anh họ, cô tự mình đi tìm hiểu, lại ngay cả tên của người ta cũng không điều tra được. Cuối cùng lại phải quay về đây nhờ vả bác.

“Thôi nào, đừng khóc nữa, để bác gọi Triết Thác về xem sao.” Tô phu nhân bị cô khóc lóc đến phiền lòng, đành phải gọi điện cho Tô Triết Thác về giải quyết.

Đợi nửa ngày, anh mới lạnh nhạt tiến vào, vẻ mặt vô cùng khó chịu.

“Triết Thác, con xem…” Tô phu nhân khó xử nhìn anh, lại nhìn sang Y Nhược.

“Anh à, anh nói cho em biết người kia là ai được không? Chỉ cần anh đồng ý, em cam đoan về sau sẽ không làm phiền anh nữa.” Y Nhược kéo tay Tô Triết Thác, cố gắng nài nỉ thêm lần nữa.

“Thu ngay cái ý nghĩ vớ vẩn đó của em lại đi.” Tô Triết Thác khó chịu nhăn mày, chỉ cần vừa nhấc mắt là anh có thể biết ngay Y Nhược đang nghĩ gì.

“Anh…” Y Nhược có chút sợ hãi vẻ mặt lạnh lùng của Tô Triết Thác, lại vẫn không cam lòng buông tha cho cơ hội lần này.

“Mẹ, con có việc muốn nói riêng với Y Nhược, mẹ đi ra ngoài trước một lát có được không?” Đợi nửa ngày, Tô Triết Thác mới mở miệng, nhìn về phía Tô phu nhân nói.

“Y Nhược, em sẽ không hối hận chứ?” Tô Triết Thác đột nhiên nghiêm túc hỏi. Cô em họ này của anh, thẳng thắn mà nói, quả thực vô cùng xinh đẹp, là một mỹ nữ tiêu chuẩn của thời nay. Nếu như anh không có Hướng Thanh Lam, nếu như cô và anh không phải là quan hệ máu mủ, như vậy nói không chừng, chính anh cũng sẽ bị rung động bởi khuôn mặt mỹ lệ này.

Y Nhược nghe được lời anh nói, khó hiểu sửng sốt một chút, sau đó rất nhanh gật đầu xác nhận. Khó khăn lắm mới có một người khiến cô vừa ý, nếu dễ dàng buông tay vào lúc này thì đó mới chính là điều cô sẽ phải hối hận.

“Nhưng tại sao anh lại hỏi như vậy?”

“Yêu cầu thứ nhất của anh, chính là không được hỏi tại sao, một lần cũng không được.” Tô Triết Thác trầm giọng, lãnh đạm nhìn Y Nhược.

Nếu đây là điều cô muốn, như vậy, anh sẽ cố gắng thành toàn. Dù sao nam nhân kia đã mất đi trí nhớ về ba tháng sống cùng Lam Lam, anh không lợi dụng điều đó một chút, cũng thật có lỗi với chính bản thân mình.

Anh thừa nhận mình ti bỉ, cũng có phần tiểu nhân, nhưng hiện tại nếu anh không nhẫn tâm một chút, như vậy, cơ hội này sẽ bị người khác đoạt đi lúc nào không hay. Hắn ta hiện tại không nhớ, không có nghĩa là cả đời sẽ không nhớ.

Nam nhân kia, không gì là có thể nói trước được cả.

Lúc này anh bỗng nhiên cảm thấy mình thật may mắn, có một số việc, anh vẫn làm thực bí mật, bao gồm cả chuyện của Lam Lam cùng với nam nhân kia. Cho nên, người biết rõ ràng nhất từ đầu tới đuôi, hiển nhiên chỉ có một mình anh.

Cười lạnh một tiếng, anh bắt đầu dùng sức nắm chặt chiếc vòng cổ trong tay.

Tô Triết Thác tựa người vào tường, hơi hơi mím môi, sắc mặt càng ngày càng trầm nhìn cô gái đang điên cuồng tìm kiếm trước mặt.

“Lam Lam, đủ rồi, đừng tìm nữa, em đã lục tung nơi này lên mấy tiếng đồng hồ rồi đấy, còn muốn tiếp tục nữa hay sao?” Thứ kia, chẳng lẽ quan trọng với cô đến vậy?

Rốt cuộc là cô đang cố gắng tìm kiếm điều gì, vòng cổ, hay là chủ nhân của nó?

Hắn ta đã quên cô, chẳng lẽ cô cũng không thể quên hắn ta được hay sao?

“Lam Lam, đừng như vậy nữa, em muốn thứ gì, anh đều có thể mua cho em. Không cần tìm nữa, đừng tự làm khổ mình như vậy.” Tô Triết Thác đi nhanh đến bên cạnh Hướng Thanh Lam, ôm chặt cô vào lòng, buồn bã nói.

Mua? Đâu ph

ải thứ gì cũng có thể dùng tiền là mua được? Người kia với cô là không thể thay thế, đồ vật của anh cũng vậy. Nhưng là, cô đã đánh mất cả hai, phải làm sao bây giờ…

“Lam Lam, chúng ta về nhà đi, nơi này rất nguy hiểm.” Tô Triết Thác kéo Hướng Thanh Lam đứng dậy, dìu cô đi ra ngoài. Căn nhà này đã quá tồi tàn rồi, anh không thể để cô ở đây thêm một giây phút nào nữa.

Anh nổi điên, anh ghen tị đến phát cuồng, nhưng lại chỉ có thể dùng sức khắc chế cảm xúc của mình. Bởi vì, chỉ có như vậy mới không làm hỏng kế hoạch tuyệt vời mà anh bày ra.

Cho cô, và cho cả nam nhân kia nữa.

Arrthur tựa người vào lan can, nhìn xuống dòng xe đang tấp nập qua lại phía dưới. Không biết từ khi nào, anh đã có thói quen tới nơi này yên lặng một mình, tự hỏi, cùng với, cố gắng nhớ lại điều gì đó.

Trong mơ hồ, anh dường như có thể nghe được một giọng nói.

“Thanh..”  Thanh cái gì?

Mi tâm của anh nhíu lại ngày càng chặt, toàn bộ thân thể giống như một chiếc dây bị kéo căng đến tận cùng, chỉ cần dùng một chút lực là sẽ hoàn toàn đứt mất.

Thực ra, anh chỉ cần bỏ qua, không cần nhớ đến, sẽ không lại phiền não cùng mệt mỏi.

Nhưng là, anh không thể, thật sự không thể.

Anh muốn tìm lại kí ức của mình, anh có một loại cảm giác, chỉ là ba tháng ngắn ngủi thôi, nhưng có lẽ còn quan trọng hơn tất cả trí nhớ anh có trong sinh mệnh của mình.

“Thanh…” Lại là giọng nói ấy, mông mông lung lung, tựa xa, lại giống như gần. Mi tâm của anh giãn ra một chút, nhưng hai mắt lại vẫn nhắm chặt.

“Thanh.” Lúc này đây, tiếng nói đã phá lệ rõ ràng.

Anh đột nhiên mở hai mắt ra, nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái cực kì xinh đẹp, ánh mắt còn hơi hồng hồng, dường như là sắp muốn khóc.

“Thanh, là anh phải không?” Anh nhìn thấy môi của cô nhẹ nhàng khép mở, lời vừa nói ra, giống như kích động, lại giống như khiếp sợ. Anh cảm giác đầu của mình càng ngày càng đau, đây là làm sao vậy…

“Thanh.” Cô gái đặt tay lên mặt anh, mang theo nhè nhẹ hơi ấm, thực dễ chịu.

“Lam…” Anh nặng nề gọi cô, dường như một tiếng ‘Lam’ này là đến từ nơi sâu nhất của kí ức, anh vừa tìm ra được, nhưng lại mang theo rất nhiều thống khổ cùng đau lòng.

“Thanh, rốt cục thì em cũng tìm được anh rồi…” Giọng nói gần như là thì thào, mang theo thở dài buồn bã, lại dường như cố ý cho người nào đó nghe được.

Thanh? Thanh sao?

Dường như, từng có người gọi anh như vậy, chẳng qua, anh lại không thể nhớ ra khuôn mặt của người kia, còn có cả giọng nói nữa…

Người ấy luôn gọi anh trong từng giấc mơ, khiến anh quyến luyến, lại khiến anh đau lòng.

“Lam… Lam…” Anh ôm chặt lấy cô gái, giọng nói khàn khàn gần như không tiếng động. Anh tìm được cô rồi sao, thật sự cô là người ấy?

Cô gái trong lòng rụt rè ngẩng đầu lên nhìn anh, ngón tay run run lấy ra một chiếc vòng cổ, mặt trên có khắc hai chữ “Arthur huairui”.

Đồng tử của anh co rụt lại một chút, đau nhức khó nhịn khiến anh nhắm chặt hai mắt lại. Trong bóng đêm, dường như anh có thể thấy được chính mình đang đeo chiếc vòng này ột cô gái. Tuy cô ấy có chút ngoài ý muốn, nhưng cuối cùng vẫn vui vẻ mỉm cười với anh, đem nó cẩn thận đặt ở phía sau cổ áo.

Lam, là em sao? Thật sự là em sao?

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 69

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 67

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...