Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 71

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Nhẫn Thuật Trà Trộn Dị Giới

Đổ Hiệp Truyền Kỳ

Isekai Ojisan

Chương 71: Khổ nhục kế

Uông Tiểu Lam tháo xuống kính râm, tao nhã hất mấy lọn tóc quăn ra phía sau. So với diện mạo thanh thuần ngày trước, cô cảm thấy phong cách này mới thực hợp với mình.

Thế nên, cô hẳn là phải cảm ơn nam nhân kia đã ình nhiều tiền như vậy, nhiều đến mức có thể mua mọi thứ đồ hàng hiệu yêu thích, nhiều đến mức, có thể điều tra ra cô gái đột nhiên xuất hiện bên cạnh anh là ai.

Y Nhược, em họ của Tô Triết Thác, từ khi sinh ra đã là một thiên kim đại tiểu thư, cuộc sống sung sướng không thiếu một thứ gì, vậy mà cuối cùng lại cướp đi nam nhân của cô.

Cô hận, cô thật sự rất hận.

Đứng trước cửa một phòng bệnh sang trọng, cô ghé mắt nhìn vào bên trong, thấy được một cô gái đang yên lặng ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn, ảm đạm không ánh sáng.

Mở cửa tự nhiên bước vào, nhưng là, cô gái kia vẫn không quay đầu lại, có lẽ nghĩ rằng người đến chỉ là một y tá.

Đến tận khi tiếng giày cao gót gõ xuống nền đất trở nên phá lệ rõ ràng, Hướng Thanh Lam mới nhẹ nhàng nâng lên hai mắt, chậm rãi quay về phía sau, lại không tránh khỏi có chút giật mình khi nhận ra người đến là ai.

“Không cần sợ, hiện tại tôi cũng giống như cô thôi, đều là một kẻ bị người vứt bỏ.” Uông Tiểu Lam mân mê một chút lọn tóc quăn xinh đẹp của mình, thản nhiên nói xong, sau đó ngồi xuống chiếc sô pha đặt ngay gần giường bệnh. Quả nhiên là phòng bệnh VIP, tiện nghi đầy đủ không thua gì một khách sạn hạng sang, rõ ràng nam nhân kia thực yêu cô ta, chỉ là, hắn cũng giấu diếm rất nhiều bí mật động trời.

Một cô gái mới đáng thương làm sao, bị bao người tính kế mà vẫn chẳng hề hay biết.

Uông Tiểu Lam đứng lên, vươn tay muốn chạm vào bụng Hướng Thanh Lam, cuối cùng lại bị cô ta giật mình đẩy lùi lại.

“Yên tâm đi, tôi chẳng có chút hứng thú nào với đứa nhỏ trong bụng cô đâu.” Cô nhàm chán nhìn Hướng Thanh Lam, ngừng một hồi mới nói tiếp, “Tôi chỉ muốn biết, nó có phải là con của Arthur hay không thôi?”

‘…’

“Rốt cuộc thì có phải hay không?” Uông Tiểu Lam kiên nhẫn lặp lại một lần nữa, nhưng là, Hướng Thanh Lam vẫn tiếp tục duy trì trầm mặc, dường như không có ý định trả lời cô.

Uông Tiểu Lam khinh thường cười lạnh một chút, thật ra, cô ta không nói cô cũng có thể biết được. Chuyện này vốn chẳng có gì quá khó khăn để nhìn thấu, nhất là khi, quân át chủ bài lại đang nằm trong tay cô. Một kẻ từng khiến cô phải hận nghiến răng nghiến lợi, không ngờ lúc này đây lại tỏ ra hữu ích vô cùng, cô em gái tốt của cô, Uông Tiểu Đình.

Chỉ cần một chút tiền được xì ra, như vậy mọi câu chuyện dù bí mật đến đâu cũng có thể đem ra chia sẻ, ví như, chuyện tình của một cô gái câm và một chàng ngốc.

Lãng mạn biết bao, cảm động biết bao, nhưng là, hiện tại chuyện đó chỉ mình cô được phép biết rõ. Tất nhiên về sau Uông Tiểu Lam này sẽ hào phóng kể ọi người biết, nhưng là lúc đó, tất cả bọn họ sẽ phải trả giá thật nhiều.

Cô muốn bọn họ phải thống khổ, nhất là nam nhân vô tình kia, Arthur Hoài Thụy.

“Chuyện tôi đến đây, tốt nhất là cô đừng nói cho bất kì kẻ nào biết. Nếu muốn tìm lại trí nhớ cho ‘người kia’, hãy biết đường mà giữ im lặng thật tốt, hiểu không?” Cô không thể ở lại đây quá lâu, bởi vì đã sắp đến giờ Tô Triết Thác đến thăm Hướng Thanh Lam. Cô biết cô ta sẽ không nói, nhưng là, có một chút cảnh cáo thì vẫn hơn, dù sao, Tô Triết Thác cũng là một kẻ vô cùng đáng sợ.

Kế hoạch của cô chỉ mới bắt đầu mà thôi, cô sẽ còn quay trở lại đây thêm nhiều lần nữa.

Hướng Thanh Lam nghe tiếng giày cao gót dần biến mất ở ngoài cửa, lông mi không khỏi nhẹ nhàng rung rung.

Tìm lại trí nhớ cho anh, có thể sao?

Không thể phủ nhận, hiện tại tâm tình của cô đang vô cùng kích động, thậm chí là có chút chân tay luống cuống. Tin tức này với cô mà nói, quả thực là sự dụ hoặc đến trí mạng.

Hi vọng một lần nữa, cố gắng một lần nữa, như vậy, liệu có thất bại một lần nữa hay không?

Cô không muốn buông tay, nhưng là, cô cũng rất sợ vấp ngã…

Lại thêm một đợt tiếng bước chân truyền đến, cô xoay đầu, tiếp tục im lặng nhìn ra cửa sổ, không quan tâm người đến là ai.

“Sao em lại không đóng cửa vào, sẽ bị lạnh đấy.” Tô Triết Thác nhẹ nhàng đến gần cô, khép cửa sổ lại, giọng nói ôn nhu dịu dàng, “Hôm nay em cảm thấy thế nào, có khỏe không? Đứa bé có ngoan không?”

Hướng Thanh Lam máy móc gật đầu, cũng không chú ý đến một thoáng phức tạp trong đáy mắt của anh.

“Vậy là tốt rồi… Lam Lam, anh nấu canh cho em đây, mau tới uống.” Tô Triết Thác đặt hộp canh lên bàn, mỉm cười vẫy vẫy Hướng Thanh Lam.

Mà Hướng Thanh Lam còn là kỳ quái nhìn anh nửa ngày, cô nhớ rõ anh căn bản không biết làm bất cứ một món ăn nào, thậm chí ngay cả rửa bát cũng chưa bao giờ phải động tay đến, như thế nào đột nhiên lại có thể nấu canh?

“Không cần phải nghi ngờ như vậy, thật sự là anh nấu. Món này là anh học từ mẹ!” Tô Triết Thác thản nhiên nở nụ cười, còn không quên ‘vô tình’ làm cho Hướng Thanh Lam thấy được mấy vết thương trên ngón tay.

Như trong dự kiến, Hướng Thanh Lam giữ chặt lấy tay anh, ánh mắt không giấu được một chút đau lòng.

“Không sao đâu, là tại anh không cẩn thận, nhất định lần sau sẽ chú ý.” Tô Triết Thác thu tay lại, mỉm cười an ủi cô. Thật ra, lần này bị thương là do anh cố ý, ban đầu chỉ muốn diễn ra một chút khổ nhục kế mà thôi, không ngờ hiệu quả thu về lại lớn như vậy.

Lam Lam từ trước tới nay vẫn luôn là một cô gái thiện lương, nhìn thấy anh vì cô mà bị thương như vậy, có lẽ nào lại không hề cảm động?

Hướng Thanh Lam đứng lên, Tô Triết Thác vội vàng giữ lại tay cô, chạm vào miệng vết thương có chút đau, nhưng là, cũng thực đáng giá.

Đột nhiên, có thứ gì đó nóng bỏng rơi xuống tay anh, ươn ướt, khiến anh không khỏi giật mình kinh ngạc.

Hướng Thanh Lam đã đi ra ngoài hồi lâu, Tô Triết Thác lại vẫn ngây người đứng ở chỗ cũ. Anh gắt gao nhìn vào tay mình, sau đó, thực cẩn thận hôn lên giọt nước mắt còn lưu lại ở trên đó.

Thực mặn, cũng thực khiến cho người ta phải đau lòng.

Đã rất lâu rồi, cô mới vì anh mà rơi lệ.

Nước mắt của cô làm cho anh đau lòng, nhưng càng nhiều cũng là hưng phấn, là vô cùng kích động.

Bởi vì, đó là tình cảm cô dành riêng cho anh, cô đã bắt đầu thương tiếc anh, vì anh mà khóc.

Không biết từ lúc nào, Hướng Thanh Lam đã quay trở lại, trên tay còn cầm theo một ít bông băng thuốc đỏ. Cô kéo anh cùng ngồi xuống bên giường, sau đó cẩn thận lau rửa miệng vết thương.

Một chút tê dại truyền đến từ đầu ngón tay, mặc dù có chút đau, nhưng với Tô Triết Thác mà nói, đó cũng là thỏa mãn vô cùng.

Ngày mai, nhất định anh sẽ lại cứa ra vài miệng vết thương nữa…

Cúi đầu nhìn nét mặt chuyên chú của Hướng Thanh Lam, cẩn thận như vậy, làm cho ngực anh xao xuyến từng hồi. Rốt cuộc thì không thể kìm lòng được, anh vươn cánh tay còn lại ôm cô vào trong lòng, muốn chứng minh cảm giác của mình là chân thật, hoặc là nói, muốn cứu vãn lại điều gì đó.

Lúc này đây, Hướng Thanh Lam cũng không hề giãy dụa, cô yên lặng tựa vào lòng anh.

Thật ra, nói không cảm động đó là giả.

Nhưng càng là cảm động, cô sẽ càng cảm thấy nặng nề.

Bởi vì, cô nợ anh nhiều quá, có lẽ về sau cũng không thể có năng lực trả lại.

Trong sân bay, một chiếc máy bay tư nhân cao cấp vừa mới cất cánh, Uông Tiểu Lam đứng ở phía dưới, nheo mắt nhìn lên bầu trời. Vừa mới tìm lại nhau không được bao lâu, bây giờ đã vội vàng trở về Anh quốc, ngay cả một ngày cũng không muốn dài dòng ở lại.

Y Nhược, Arthur Hoài Thụy, tôi thật sự hi vọng các người sẽ yêu nhau, tình yêu càng ngày càng thắm thiết.

Cô cúi thấp đầu, vươn tay mơn trớn lọn tóc dài đã nhuộm thành màu rượu đỏ, ánh mắt nổi lên mấy tia khó lường.

Arthur Hoài Thụy, cả đời anh đều thật cẩn thận, chỉ đi tính kế người khác, lại chưa từng có chuyện người khác dám tính kế lại anh. Đó là thành công của anh, nhưng đồng thời cũng là thất bại lớn nhất.

Anh quá mức tự tin, hơn nữa lại xem nhẹ lòng hận thù của một cô gái.

Cô là Uông Tiểu Lam, không phải Hướng Thanh Lam, cô dám yêu thì cũng dám hận.

Thực sự, cô rất mong chờ tới thời điểm anh nhớ ra tất cả, bởi vì có thể lúc đó, cô mới là người được nở nụ cười mãn nguyện nhất.

Cô không trở về Anh quốc cùng bọn họ, nhưng là, cũng chẳng có ai nhận ra. Đám người vô tình kia, bọn họ đã quên cô, quên sạch sẽ rành mạch. Nhưng cũng thực may mắn, đó lại chính là điều cô muốn bây giờ.

Kẻ không bao giờ bị chú ý, cuối cùng mới là người nguy hiểm nhất không phải sao?

“Arthur, chúng ta rất nhanh sẽ gặp mặt, đến lúc đó, tôi sẽ tặng anh một món quà khiến anh nhớ mãi không quên…”

Lại tiến vào bệnh viện một lần nữa, đương nhiên, lần này cô cũng biết chọn thời điểm Tô Triết Thác đang bận việc mới có thể đến.

Hắn rất độc ác, nhưng là, cô cũng không phải kẻ dễ bắt nạt.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Hướng Thanh Lam nhìn thấy cô cũng chỉ nhẹ nhàng nhíu mày một chút. Có lẽ cô ta không rõ, cô tới nơi này để làm gì đi?

Cô lạnh lùng nở nụ cười, nhưng là, lại thiếu đi đắc ý của ngày trước.

Cô không ngốc, đương nhiên có thể hiểu rõ được thân phận hiện tại của mình là gì.

Hướng Thanh Lam vẫn ngồi ở một bên, hai tay dè chừng đặt lên trên bụng. Có lẽ do thuốc bắc Tô Triết Thác mang đến thật sự có ích, bụng của cô đã lớn lên ít nhiều, cũng có nghĩa là, đứa nhỏ cũng càng thêm khỏe mạnh.

Về phần Uông Tiểu Lam, thật lòng mà nói, cô cũng có chút khó chịu. Dù sao, cô ta cũng từng là cô gái của Thanh, bọn họ cũng từng là tình địch. Bây giờ muốn trở thành bạn bè? Dường như là không có khả năng.

Cô không muốn làm bạn với cô ta.

Mặc kệ là vì lý do gì, đều tốt.

Hiện tại cô không cần bạn bè, chỉ mong đứa nhỏ sinh ra được bình an khỏe mạnh.

Uông Tiểu Lam vẫn như có như không liếc nhìn sang bụng của Hướng Thanh Lam, trong mắt hiện lên mấy tia ngoan độc.

“Cô nói xem, tên của chúng ta đều có chung một chữ Lam, chúng ta lại bị cùng một người đàn ông vứt bỏ, chẳng phải là quá hữu duyên hay sao?” Uông Tiểu Lam ẩn ý tươi cười, mà lời nói của cô lại như một chiếc gai nhọn, âm thầm đâm vào trong lòng Hướng Thanh Lam, khiến cô đau nhói.

Chỉ là, Hướng Thanh Lam cuối cùng vẫn lắc đầu phủ nhận. Cô ta lầm rồi, cô không bị Thanh vứt bỏ, bởi vì người kia căn bản không phải là Thanh. Thanh của cô ngây ngốc, trong sáng, nhưng là yêu

cô nhất, hiểu cô nhất, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô. Nhất định là như vậy!

“Cô lắc đầu là có ý gì?” Uông Tiểu Lam nheo hai mắt lại, trong giọng nói lộ ra một chút không vui. Có khi, cô thật không thể hiểu được mỗi ngày cô gái này đều đang suy nghĩ điều gì.

Cô ta không đau khổ sao? Không hận sao? Không muốn trả thù sao?

Rõ ràng đang mang trong bụng cốt nhục của người ta, bị người ta quên hoàn toàn sạch sẽ, lúc này lại vẫn có thể bình thản ngồi đây ngẩn người.

Hướng Thanh Lam hơi mím môi lại, vươn tay chỉ ra phía cửa. Uông Tiểu Lam nhìn theo tay cô, đột nhiên không nhịn được bật cười ha hả.

Cô ta muốn cô đi, nhưng là, cô sẽ không đi, cô còn tất nhiều việc phải làm.

Cô đứng lên, đi thẳng đến trước mặt Hướng Thanh Lam, nhìn cô gái gầy yếu đáng thương này mà không khỏi lắc đầu chậc lưỡi. Arthur ơi Arthur, hiện tại anh đang yêu cô gái khác, lại không thể nghĩ được thật ra Lam của anh vẫn đang ngồi đây, mà đứa con trong bụng cô ta lại có thể sẽ gọi Tô Triết Thác là cha.

Chuyện như vậy, thật sự rất buồn cười!

“Hướng Thanh Lam, có lẽ cô còn chưa biết chuyện này, ‘người kia’ đã mang theo cô gái của anh ta trở về Anh quốc. Không lâu sau bọn họ sẽ kết hôn, sẽ sinh con đẻ cái, mà cô cùng con của cô chỉ có thể bất lực nhìn hai người họ hạnh phúc, nhìn cô gái kia cướp đi mọi thứ đáng – ra – phải – thuộc – về – cô.” Uông Tiểu Lam lạnh lùng nói xong, không quên nhấn nhá vào trọng điểm. Cô muốn Hướng Thanh Lam phải dao động, mà cô tin, mình đã làm việc đó thành công.

Đã đi rồi? Trở về Anh quốc? Đó là một nơi rất xa, rất xa có phải không?

Hướng Thanh Lam nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời cao vút trong xanh, quả thật không thể nhìn thấy điều gì.

Cô ta nói, anh thực yêu cô gái kia.

Cô ta nói, bọn họ sẽ kết hôn, sẽ sinh con đẻ cái, mà cô cùng đứa nhỏ này sẽ chỉ là quá khứ mà thôi.

Cô vẫn mở to hai mắt, tùy ý cho nước mắt chảy ra, bên môi lại không khỏi nở ra một nụ cười chua xót.

“Hướng Thanh Lam, tôi sẽ mang cô đi tìm anh ấy, giúp anh ấy khôi phục lại trí nhớ trước kia.” Uông Tiểu Lam nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, rất ‘hảo tâm’ đề nghị. Thật ra, được thấy cô ta thống khổ khóc lóc, cô sẽ cảm giác đặc biệt cao hứng.

Những cay đắng Arthur đã cho cô, cô sẽ trả hết lên người cô gái này.

Hướng Thanh Lam xoay người nhìn về phía cô, ánh mắt vẫn sạch sẽ như ban đầu, đột nhiên lại khiến cho Uông Tiểu Lam có chút chột dạ.

‘Vì sao?’ Môi của cô động rất chậm, dường như cố ý muốn Uông Tiểu Lam hiểu được điều mình muốn nói.

“Không phải là vì cô, tôi chỉ vì chính mình mà thôi, tôi không thích bị người khác lôi ra làm trò đùa. Hơn nữa…” Uông Tiểu Lam hơi nheo mắt lại, có chút tính kế chợt lóe mà qua, “…Tôi cũng chỉ mang cô đi Anh quốc, giúp cô nhìn thấy ‘người kia’ thôi. Còn việc anh ta có nhớ lại hay không, còn tùy xem bản lĩnh của cô thế nào! Bây giờ nói xem, đi hay là không?”

‘…’

“Hướng Thanh Lam, tôi sẽ chỉ cho cô một cơ hội lần này thôi, nếu cô không tự mình nắm lấy, như vậy khi đứa nhỏ sinh ra không có cha, lúc đó cũng đừng tìm tôi hối hận.” Từng câu nói của Uông Tiểu Lam giống như một lời nguyền rủa truyền vào trong tai cô, khiến thân thể của cô không khỏi run lên một chút.

Vô lực ngồi ở trên giường bệnh, cô lấy hai tay ôm chặt đầu dằn vặt. Vì sao, vì sao lại muốn ép cô như vậy?

‘Con à, con nói mẹ nên làm thế nào bây giờ?’ Hướng Thanh Lam vô thức thì thào tự nói, ánh mắt lại vẫn thất thần nhìn theo bóng dáng đã biến mất ngoài cửa của Uông Tiểu Lam.

Thật ra, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ buông tay, huống chi là quên lãng.

Nam nhân tên là Thanh kia, nếu thật sự anh không quay trở lại, như vậy, cô sẽ đau lòng mà chết.

Thật sự…

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 72

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 70

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...