Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 73

Loading...

Bong Bóng mùa hè

Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Tinh Hải Mê Long

Cuộc Sống Về Đêm Của Người Vợ 18 Tuổi

Chương 73: Hai khung trời tách biệt

“Chào cô, tôi tên là Tiểu Tây, Tiểu trong Tiểu Tây, Tây cũng trong Tiểu Tây. Cho nên cô có thể gọi tôi là Tiểu Tây.” Cô giới thiệu nửa ngày, cũng là cảm giác được bản thân nói năng quá mức vô nghĩa, đành phải ngượng ngùng cười cười.

Thật ra cô có chút ngây ngốc, người khác đều thích bắt nạt cô, nhưng là, cô biết tự hài lòng với bản thân mình, cho nên so với Uông Tiểu Lam, dường như cuộc sống của cô càng có nhiều vui vẻ.

Hướng Thanh Lam cười cười đáp lễ, thật ra, đã lâu rồi cô không tiếp xúc với người lạ mặt, hiện tại người ta chủ động làm quen với cô, thật khiến cô không khỏi có chút ngượng ngùng.

“Đến đây, ngồi ở chỗ này đi, nơi này có thể đủ cho ba người ngủ. Chủ nhân của bọn tôi tốt lắm, cô không cần lo đâu, chỉ cần làm việc chăm chỉ là được rồi.” Tiểu Tây nhấn Hướng Thanh Lam ngồi ở trên giường của mình, không ngừng ba hoa. Thật ra, chủ nhân có tốt thật hay không cô cũng không rõ lắm, cô chỉ là muốn làm cho cô gái này bớt căng thẳng đi một chút mà thôi. Nhìn cô ấy gầy yếu như vậy, đến cô cũng cảm thấy đau lòng.

“Cô tên là gì?” Tiểu Tây đột nhiên tò mò hỏi, làm cho Hướng Thanh Lam có chút giật mình, không biết phải trả lời như thế nào cho hợp lý.

“Tiểu Thanh.” Cô còn đang trầm ngâm suy nghĩ, bên cạnh cũng đã có người trả lời thay cô. Hướng Thanh Lam ngẩng đầu nhìn thoáng qua Uông Tiểu Lam, hơi hơi mân môi, dường như cảm thấy có chút vô lực.

Tiểu Thanh… Thanh sao?

Uông Tiểu Lam đi đến chiếc giường mình vẫn ngủ suốt mấy năm qua, chán ghét nhíu chặt mày. Vừa nhỏ vừa cứng, làm sao có thể sánh với… Hừ, cô thật muốn cho chính mình một cái bạt tai, chuyện đã đến nước này, tại sao cô lại có thể vẫn hoài niệm kẻ vô tình ấy cơ chứ!

Nghiêng đầu nhìn qua Hướng Thanh Lam, cô nhẹ nhàng bĩu môi khinh bỉ. Chữ ‘Lam’ kia chỉ mình cô có thể dùng, cô gái này, từ nay hãy gọi là Tiểu Thanh đi.

Như vậy, rất nhiều trò vui mới có thể bắt đầu…

“Tiểu Thanh, Tiểu Thanh.” Tiểu Tây không ngừng lặp lại, thoạt nhìn có vẻ rất vừa lòng với cô bạn cùng phòng mới đến này.

Chỉ là, cô cũng có phần kỳ quái chống cằm, nheo mắt nhìn Hướng Thanh Lam, “Sao từ nãy tới giờ cô vẫn không nói lời nào thế? Mệt sao?” Cô chưa từng gặp qua cô gái nào im lặng như vậy, một câu cũng không chịu nói. Nếu đổi thành cô, chắc chắn sẽ bị nhàm chán mà chết.

“Cô ta bị câm, nói được mới là lạ.” Uông Tiểu Lam châm chọc ra tiếng, dường như chỉ có như vậy mới bình ổn lại được cơn tức trong lòng cô. Tất cả đồ vật ở nơi này đều làm cô cảm thấy ngứa mắt, chỉ muốn hung hăng đập vỡ tất cả.

Cô lạnh lùng nhìn Hướng Thanh Lam, trào phúng nói thêm, “Nhưng cô có thể yên tâm, cô ta hiểu được chúng ta nói gì, cho nên, cũng không phải là quá mức vô dụng.”

Bị câm? Tiểu Tây sợ hãi kêu than một tiếng, xinh đẹp như vậy lại bị câm, thật sự là đáng tiếc.

Hướng Thanh Lam vô lực nở nụ cười, thực ra cô muốn giải thích, cô cũng từng được nói như bao người khác, chỉ là… Mà thôi, điều đó cũng không còn quan trọng nữa, bởi vì cô đã quá mệt mỏi rồi, thật sự, quá mệt mỏi.

Trong lòng bàn tay cảm giác được một trận máy thai nho nhỏ, khiến cô dịu dàng mỉm cười. Đứa bé này, chẵng lẽ cũng hiểu được lòng cô đang buồn khổ hay sao?

Tiểu Tây dùng sức chớp hai mắt, nhìn chằm chằm vào bụng của Tiểu Thanh. Vừa rồi cô còn không để ý, nhưng bây giờ đã thấy được rõ ràng, từ khi vào cửa tới giờ Tiểu Thanh vẫn luôn đặt tay lên bụng, thỉnh thoảng còn vuốt ve nữa, không lẽ, cô ấy đang mang thai?

Nói thật, lâu đài Hoài Thụy rất ít khi nghe được tiếng trẻ con tiếng khóc, bởi vì chủ nhân thích im lặng, cho nên, khi một người hầu sinh con, họ lập tức sẽ bị chuyển đi nơi khác. Đã thật lâu rồi cô không được nhìn thấy phụ nữ có thai, tò mò vô cùng.

“Tôi có thể sờ một chút được không?” Tiểu Tây có chút khẩn trương hỏi, mà Hướng Thanh Lam ngẩng đầu, nhìn đến tò mò trong mắt cô, rất nhanh mỉm cười đồng ý.

Tiểu Tây vui mừng đặt tay lên bụng Tiểu Thanh, ngón tay hơi hơi run rẩy. Nơi này đang có một sinh mệnh bé nhỏ sao? Thật kì diệu, chẳng bao lâu nữa, cô sẽ có thể ôm nó vào lòng. Tiểu Thanh xinh đẹp thế kia, chắc chắn đứa bé sinh ra sẽ là một tiểu thiên thần.

Cô hiện tại thực vui vẻ, cũng vô cùng hưng phấn.

“Tiểu Lam, Tiểu Lam, cô có thấy không? Tiểu Thanh đang mang thai, Tiểu Thanh sẽ sinh em bé!” Tiểu Tây ngạc nhiên không ngừng kêu to, mà Uông Tiểu Lam còn là thản nhiên nhìn bọn họ một cái.

Hiện tại vui mừng vẫn còn là quá sớm không phải sao, chắc gì đứa nhỏ kia đã được chào đời? Nó là cốt nhục của Arthur Hoài Thụy, điều nó cũng có nghĩa, nó không được phép tồn tại trên thế giới này. Cho nên, nhân lúc nó vẫn đang còn trong bụng cô ta, hãy cố gắng mà yêu thương nó thật nhiều đi, hừ!

Tiểu Tây không hề phát hiện ra Uông Tiểu Lam có điều gì không thích hợp, hiện tại tất cả sự chú ý của cô đều đặt ở trên người Tiểu Thanh cùng đứa nhỏ.

“Đã mấy tháng rồi?”

‘Sáu tháng.’ Hướng Thanh Lam chậm rãi viết vào tay cô, khiến Tiểu Tây không khỏi giật mình. Sáu tháng sao, lẽ ra bụng phải rất lớn rồi chứ nhỉ? Vừa nãy cô còn đoán em bé mới được ba bốn tháng thôi đâu.

Hướng Thanh Lam nhìn Tiểu Tây rõ ràng không tin, ánh mắt hơi cay một chút,  đứa bé nhỏ yếu như vậy, thật ra, đều là do lỗi của cô…

Buổi tối, thời tiết ở nước Anh cùng Trung Quốc dường như không quá giống nhau, có lẽ là vì vừa đến một nơi xa lạ, cho nên Hướng Thanh Lam vẫn không thể ngủ được.

Cô kéo chặt tấm chăn mỏng trên người, đem chính mình cuộn thành một vòng nhỏ bé. Buổi tối rất lạnh, cô chỉ có thể dùng cách này để làm cho bản thân ấm áp hơn một chút.

Nhắm hai mắt lại, trong bóng đêm, khóe môi của cô thản nhiên cong lên một ý cười nhạt nhẽo, cùng với, vô tận sầu bi.

Thanh, để em được nhìn anh một lần nữa được không? Nếu anh thật sự đã tìm được hạnh phúc của mình, như vậy, em nhất quyết sẽ không ích kỷ đứng ra phá hỏng.

Thực xin lỗi, em chỉ muốn nhìn anh một lần thôi, dù là xa xa ngắm nhìn cũng thực lòng mãn nguyện.

Thanh…

Buổi sáng, Hướng Thanh Lam thức dậy từ rất sớm, cô mặc vào bộ trang phục người hầu Tiểu Tây đã chuẩn bị ình tối hôm qua. Cũng may Tiểu Tây tìm được một bộ khá rộng rãi, cho nên khi cô mặc vào, không ai có thể nhận ra đây là một phụ nữ đang mang thai sáu tháng.

Uông Tiểu Lam hung hăng nhìn chằm chằm bộ quần áo trên người mình, khóe môi run rẩy hé ra khép lại. Trước kia cô chán ghét nó, hiện tại nhìn thấy nó làm cô tức giận phát cuồng.

Cô hận không thể trực tiếp xé nó ra thành từng mảnh, sau đó mặc vào những bộ hàng hiệu sang trọng quý phái như ngày xưa. Nhưng là, khi nhìn thấy Hướng Thanh Lam cũng đang mặc nó, cô không khỏi cong môi bật cười lạnh lẽo.

Đều là giống nhau không phải sao? Như vậy mới là tốt nhất!

Lúc các cô ra ngoài làm việc, bầu trời vẫn là một mảnh tối đen, nhưng là, mọi người đã nhanh chóng chia nhau ra dọn dẹp. Hướng Thanh Lam cầm một miếng khăn lau, cẩn thận chà sát từng cây cột trụ, không dám bỏ sót bất kì một chỗ ô uế nào.

Đến khi công việc hoàn thành, đôi tay của cô đã đỏ bừng vì rét lạnh. Ngồi tựa mình vào tường, cô ngẩng đầu thất thần nhìn bầu trời đã dần dần chuyển sáng. Khóe môi không tự chủ được cong lên, bởi vì, cô và Thanh đang hít thở chung một bầu không khí, sống chung trong một tòa lâu đài.

Không còn là hai phương trời xa cách, bọn họ đang ở rất gần nhau, rất gần rất gần.

Cô ngẩng đầu, ánh mặt trời rốt cuộc thì cũng phá tan được tầng mây, dừng ở đáy mắt của cô, xinh đẹp trong suốt.

Về tới phòng, Uông Tiểu Lam tức giận đá mạnh vào cửa. Chỉ mới có một buổi sáng thôi, toàn bộ kiêu ngạo của cô đã bị đám người thấp kém kia hung hăng giẫm đạp. Đối mặt với sự trào phúng của bọn họ, cô mới phát hiện được, thì ra lực nhẫn nại của mình không hề tốt.

Cô nghĩ, nếu như không có Hướng Thanh Lam ngu xuẩn kia làm bao cát để trút giận, nhất định sẽ có ngày cô bị bọn họ làm cho uất ức mà chết. Cũng may, nơi này còn có cô ta, hừ!

Hướng Thanh Lam đột nhiên quay đầu, đúng lúc thấy được nụ cười âm hiểm trên mặt Uông Tiểu Lam. Hơi hơi mím môi, cô xoay người, kéo lại góc chăn đang bị trùng xuống đất.

Cô biết, Uông Tiểu Lam chưa từng muốn thật lòng giúp cô, cô ta chỉ muốn tra tấn cô, khiến cô khổ sở, nhưng là, cô lại chỉ có thể thở dài. Tất cả dường như đều rất khó nói, vận mệnh của cô và cô ta, thật sự có quá nhiều giao điểm.

Như cô ta đã nói, bọn họ đều tên là Lam, bọn họ đều bị Thanh quên lãng.

Lúc này ở Trung Quốc, trong văn phòng tổng tài của Tô thị đang truyền đến một trận ẩn ẩn tiếng khóc. Vũ Văn Thần đứng ở bên ngoài, dùng sức thở dài một hơi. Không biết là ai lại chọc đến tổng tài đại nhân của bọn họ nữa đây?

Không hiểu sao dạo này cơn tức của Thác càng ngày càng nhiều, hễ một chút là lại cáu giận. Cứ tiếp tục tình trạng này, có lẽ tất cả nhân viên của Tô thị đều sẽ biến thành người điên mất thôi.

Thật ra, không cần nói đến người khác, gần nhất ngay cả chính anh cũng bị cậu ta mắng té tát vài lần, thật sự là mất hết mặt mũi, xấu hổ vô cùng. Nhưng cũng may, công lực của anh đủ thâm hậu, mắng nhiều hơn nữa thì thế nào, dù sao anh không thiếu đi vài khối thịt.

Chỉ là… Anh vừa định đi vào văn phòng, ‘phịch’ một tiếng, cánh cửa đã bị người dùng sức đẩy ra. Một cô gái khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem vùng vằng nện bước ra ngoài.

Mà cô gái vừa thấy đến Vũ Văn Thần, lập tức lau nước mắt đi, làm lớp phấn trang điểm trở nên loang lổ, khiến cô trông vừa chật vật, vừa buồn cười.

Cô gái đi tới trước mặt Vũ Văn Thần, hung hăng nhét tập tài liệu vào trong ngực của anh, hét lớn, “Tôi đây mặc kệ, nhé! Đây là cái nơi quái quỷ nào vậy, không cần thì thôi, còn ối nơi cầu xin tôi vào làm việc cho họ. Tô thị toàn là một đám nam nhân biến thái, hừ!” Cô lớn tiếng nói xong, ‘mưa xuân’ thỉnh thoảng phun ở trên mặt Vũ Văn Thần, mà anh chính là ngơ ngác nhìn, ngơ ngác nghe, thẳng đến khi cô gái tức giận xoay người nện bước rời đi, anh mới giật mình tỉnh lại.

Trời ạ, kiếp trước anh đã tạo ra nghiệt gì hay sao?

Anh gõ cửa, thẳng đến khi bên trong truyền đến tiếng nói trầm thấp của Tô Triết Thác, anh mới dám bước vào. Tô Triết Thác lúc này đang vùi đầu vào giải quyết từng đống tư liệu dày cộp ở trên bàn, bọng mắt

cậu ta hơi hơi trũng sâu, cà vạt cũng bị kéo cho xộc xệch.

Chỉ mới vài ngày trước thôi, cậu ta còn có chút giống một con người, bây giờ đây, như thế nào lại đã biến thành máy móc?

Tòa cao ốc bị Arthur Hoài Thụy lấy đi kia, hiện tại ở trong mắt bọn họ cũng đã không tính là cái gì, bởi vì phần tiền thu lại được dư sức để bọn họ xây hai tòa cao ốc khác. Như vậy, tại sao lại còn phải điên cuồng kiếm tiền nữa đây?

Thật là một nam nhân đáng sợ.

Vũ Văn Thần đập mạnh tập tài liệu vào bàn làm việc của Tô Triết Thác, có chút bất lực nói.

“Tổng tài đại nhân của tôi ơi, còn chưa đến ba ngày cậu đã đuổi đi năm thư ký, hiện tại làm sao bây giờ? Đã chẳng còn ai dám đến phỏng vấn tuyển dụng nữa rồi.” Vũ Văn Thần nói xong, còn rất biểu cảm lau đi một chút mồ hôi lạnh trên trán.

Hiện tại bên ngoài đều đang đồn đại tổng tài của Tô thị là một ác ma, sẽ ăn tươi nuốt sống bất kì kẻ nào dám đến gần. Tất nhiên đó chỉ là nói mỉa, nhưng nếu những tin đồn này còn tiếp tục xuất hiện, chịu thiệt thòi sẽ chỉ có hai người.

Một là Tô Triết Thác, hai, đương nhiên chính là anh.

“Không có người, cậu làm!” Tô Triết Thác thản nhiên lên tiếng, giọng nói giống như cơn gió mùa đông lạnh lùng vô cảm, đánh vào trên mặt Vũ Văn Thần, so với ‘mưa xuân’ vừa rồi kia thậm chí còn khiến người ta cảm thấy khó chịu.

“Tô đại tổng tài ơi, hiện tại chúng ta nói cho rõ ràng một chút nhé…” Vũ Văn Thần hít sâu một hơi, ngón tay gắt gao bấu lấy cạnh bàn làm việc.

“Hiện tại tôi là quản lí, lái xe, bao cát, kiêm luôn cả chân đưa cơm hai bữa cho cậu. Xin hỏi cậu còn muốn áp bức tôi đến mức nào nữa mới chịu thôi đây? Con thỏ bị bức cho nóng nảy cũng có thể nhảy tường, nhé!”

Vũ Văn Thần càng nói giọng càng cao, càng nói càng kích động, cuối cùng đổi thành ‘mưa xuân’ của anh bắn vào bàn làm việc của Tô Triết Thác.  Tại sao anh lại đáng thương đến mức này đây, anh còn chưa đến 30 tuổi, hiện tại đã bị cậu ta áp bức thành ra nếp nhăn đầy mặt. Nếu còn tiếp tục như vậy nữa, nhất định anh sẽ chưa già mà đã yếu.

Tô Triết Thác trực tiếp cầm lấy tư liệu trên bàn, mặt đen đòi mạng, giống như đang có một đám mây giông bao phủ trên đầu anh.

“Tốt nhất là cậu im miệng lại cho tôi, tôi không muốn nghe giọng nói của cậu.” Tô Triết Thác lạnh lùng ra tiếng, làm cho Vũ Văn Thần lập tức dừng lại bài diễn thuyết, ánh mắt trợn to không thể tin nổi, run run chỉ tay vào mặt anh.

“Cậu… Cậu…”

Mà Tô Triết Thác vẫn là vẻ mặt không thèm để ý, chuyên chú vào việc đọc tài liệu, làm cho anh cảm thấy bực bội vô cùng.

Được rồi, được rồi, bình tĩnh, bình tĩnh, anh tự động viên mình, dùng lực hít vào một hơi.

Cứ như vậy đi, coi như số anh không hay ho, ai bảo anh chỉ là nhân viên thôi cơ chứ.

“Thác, gần đây cậu làm sao vậy?” Hai tay của anh đặt lên bờ vai của Tô Triết Thác, giọng nói nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Dù sao cũng là bạn bè lâu năm, cậu ta thành ra như vậy, chính anh cũng cảm thấy đau lòng.

Tô Triết Thác nhìn chằm chằm đôi tay của Vũ Văn Thần, nặng nề thở dài một hơi.

Làm sao vậy, chính anh cũng không rõ bản thân là làm sao vậy. Chỉ biết gần đây trong lòng anh luôn cảm giác bực bội, hơi chút thôi cũng có thể lửa giận ngập trời, nhìn ai cũng cảm thấy chướng mắt, bao gồm cả người bạn tốt lâu năm đang đứng trước mặt mình.

Anh đưa tay đặt ở mi tâm, phiền não nhắm mắt lại.

Nhìn thấy Tô Triết Thác thở dài, Vũ Văn Thần rốt cục thì cũng buông tay ra. Bây giờ có ngốc anh cũng hiểu được, nhất định chuyện này có liên quan tới ‘người kia’.

Hướng Thanh Lam, không phải cô ấy ở bệnh viện sao? Liệu có thể xảy ra được chuyện gì?

“Thác, có phải Thanh Lam gặp chuyện gì không hay không?” Anh đi tới bên người Tô Triết Thác, theo dõi đôi mắt che kín tơ máu của cậu ta. Mấy ngày gần đây, anh biết cậu ta đều là trắng đêm không ngủ.

Nhưng chờ đợi nửa ngày, Tô Triết Thác vẫn giữ nguyên im lặng, làm cho anh càng cảm thấy vô cùng nóng vội.

“Thác, có chuyện gì mà lại không thể nói với tôi vậy?” Vũ Văn Thần lại cẩn thận nhắc nhở một chút, không cần bỏ qua anh như vậy được không? Thật sự rất mất mặt.

Ngay tại thời điểm anh chuẩn bị phát điên, Tô Triết Thác rốt cục thì chậm rãi ngẩng đầu, chỉ là, ánh mắt cậu ta vẫn vô cùng ảm đạm.

“Về sau đừng có nhắc đến cái tên kia ở trước mặt tôi.” Tô Triết Thác nhìn thẳng vào Vũ Văn Thần, nặng nề gằn từng tiếng.  Đối với cái tên kia, thật sự lúc này anh không còn muốn nghe, cũng không còn muốn nhớ.

Thật sự, thật sự anh rất muốn một tay bóp chết cô. Anh tốt với cô như vậy, cô lại đối xử với anh như thế nào? Vì cô, anh đã làm những việc mà trước kia ngay cả nằm mơ cũng không hề nghĩ đến, vậy mà cô lại nỡ lòng bỏ đi.

Vì tên ngốc kia, cô có thể ngay cả mạng của mình cũng không cần, tình nguyện đi làm một người hầu gái, cũng không nguyện ý trở thành vợ của anh.

Lam Lam, cô thật là vô tình.

Anh biết rõ cô đang phải chịu khổ, nhưng là, anh lại chỉ có thể ngồi ở chỗ này.

Anh luyến tiếc, anh không cam lòng, nhưng nếu không để cô tận mắt nhìn thấy nam nhân kia vô tình với mình, cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên hắn ta.

Anh luôn tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, phải kiềm chế, rất nhanh thôi, cô sẽ quay lại cầu xin anh che chở. Nhưng phải làm sao bây giờ? Một giây thôi anh cũng không chịu được, mỗi một ngày trôi qua với anh không khác nào tra tấn.

Thật ra anh sai lầm rồi, anh có thể nhẫn tâm với bất kì ai, chỉ ngoại trừ Hướng Thanh Lam. Biết rõ đây là cô tự tìm, anh lại vẫn cảm thấy vô cùng đau xót.

Lam Lam, em đành lòng nhìn thấy anh đau khổ như vậy sao?

Vũ Văn Thần vẫn đứng ở tại chỗ phức tạp nhìn Tô Triết Thác, cuối cùng cũng chỉ biết thở dài một hơi. Đường tình của Thác mới thực khúc chiết làm sao, kết hôn, ngoại tình, ly hôn, đến bây giờ là hối hận. Ngẫm lại, kẻ độc thân như anh mới là may mắn nhất.

“Được rồi, tổng tài đại nhân, hiện tại tôi sẽ làm thư ký cho ngài, như vậy đã vừa lòng chưa?” Vũ Văn Thần nhăn mày thỏa hiệp, cảm thấy bản thân đáng thương vô cùng. Bán mạng cho cậu ta, hiện giờ ngay cả ngày nghỉ cũng không có.

Tô Triết Thác thản nhiên gật đầu một cái, không cảm thấy mình đã làm gì quá đáng. Tiếp tục vùi đầu vào xử lí văn kiện, nhưng là lần này, anh đã không cách nào tập trung được.

Dường như, từng tế bào trong cơ thể đều chỉ gào thét nghĩ về một người.

Lam Lam…

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 74

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 72

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...