Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 82

Loading...

Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Có cần lấy chồng không

Shuumatsu no Valkyrie

Yuuna-san của Lữ quán Yuragi

Chương 82: Đau đớn

“Ngân Táp, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Y Nhược là ai mà có thể biết được nhiều chuyện về chủ nhân thế? Thậm chí còn giả mạo được tất cả các giấy tờ điều tra?” Fred trầm trọng đặt ra mấy vấn đề, thanh âm dường như cũng bị đè thấp đi rất nhiều. Anh nhìn tập tư liệu trong tay Ngân Táp, mi tâm nhíu lại thật chặt.

“Fred, tài liệu lần trước chúng ta điều tra được ở Trung Quốc chính là cái này. Có lẽ, Uông Tiểu Lam đã lén lút trộm được khi chủ nhân không để ý đến.” Ngân Táp hơi hơi thở dài, ảm đạm nói, “Tôi đi Trung Quốc, sau đó đến tìm gặp em gái của Uông Tiểu Lam. Ở đó, cô ta đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài…” [...]

“Tất cả là như vậy đấy, Fred, Y Nhược là em họ của Tô Triết Thác, Tô Triết Thác là chồng cũ của Hướng tiểu thư, mà Hướng tiểu thư… chính là cô gái mà chủ nhân luôn tìm kiếm.” Ngân Táp nâng hai mắt lên, cố ngăn lại thứ gì đó đang trực chờ rơi xuống.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên truyền đến. Ngân Táp dường như có phần chần chừ, nhưng là, cuối cùng vẫn nhấn phím trả lời.

Không lâu sau, cậu buông di động xuống, quay đầu tuyệt vọng nói với Fred, “Fred, chúng ta thua thật rồi. Tiểu chủ nhân mất đi, Hướng tiểu thư cũng bị Tô Triết Thác mang trở về Trung Quốc…”

Đã hết, cố gắng tìm lại được sự thật, nhưng tất cả dường như đã là quá muộn màng.

Y Nhược đã trở lại lâu đài được mấy tiếng đồng hồ, nhưng là, tay của cô vẫn không ngừng run rẩy. Đứa bé kia, liệu đã chết được chưa nhỉ? Trời lạnh như vậy, chính bác sĩ cũng nói rằng nó không thể sống được cơ mà… Đúng vậy, nhất định là không thể sống được,  cô chẳng làm gì sai hết!

Đang lúc cô còn cố tự anh ủi mình, cánh cửa phòng ngủ đã bị người dùng sức mở ra. Arthur thản nhiên bước vào, khuôn mặt lạnh lùng nhìn không ra hỉ giận.

“Arthur, anh đã về rồi.” Y Nhược vội vàng đứng lên, chạy nhanh ôm lấy thắt lưng của anh, dường như chỉ làm như vậy mới có thể khiến cô cảm thấy an tâm hơn một chút.

Chỉ là không hiểu sao, hôm nay Arthur lại không hề nhiệt tình như mọi ngày, anh dường như có chút khó chịu đẩy Y Nhược ra, sau đó đi đến chỗ tivi, cầm điều khiển chuyển kênh không mục đích.

“Arthur, anh sao vậy?” Y Nhược lo lắng lại gần, muốn đặt tay lên trán anh kiểm tra xem có sốt hay không, cuối cùng lại bị anh nghiêng đầu tránh mất.

“Arthur?” Cô ủy khuất gọi nhỏ, dường như rất bất mãn với thái độ xa cách khó hiểu này.

“Chúng ta gặp nhau như thế nào? Kể lại cho anh nghe một lần nữa đi.” Arthur cuối cùng cũng chịu tắt tivi đi, quay người lại đối diện thẳng thắn với Y Nhược, nét mặt còn thật sự nghiêm túc.

Y Nhược sửng sốt nhìn anh, sau đó lại có chút chột dạ nghiêng mặt sang chỗ khác. Nói dối một lần không thành vấn đề, nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại mãi như vậy, chính cô cũng cảm thấy có phần không xuôi tai.

“Sáng hôm đó em gặp anh ở trên đường, anh bị ngất, cho nên…”

Quả đúng như anh nghĩ…

“Y Nhược, tốt nhất cô đừng lừa tôi thêm nữa. Tôi gặp Lam vào buổi tối, không phải là ban ngày!” Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, Arthur không hề gọi cô là Lam. Một tiếng ‘Y Nhược’ này trước kia vẫn luôn mong mỏi biết bao, bây giờ thật sự nghe được, không ngờ lại là trong hoàn cảnh trớ trêu đến thế.

“Không phải vậy, là tại em nhớ nhầm…” Cô vội vàng muốn giải thích lại, đúng lúc phía sau vang lên từng tiếng đập cửa dồn dập.

“Mời vào.” Arthur hiển nhiên không hề muốn nghe Y Nhược dài dòng vô nghĩa, anh lạnh lùng đẩy cô sang một bên, nét mặt thâm trầm đòi mạng.

“Chủ nhân!” Ngân Táp cùng Fred tiến vào, không hề cúi người chào anh như mọi khi, mà là không đầu không đuôi hỏi thẳng, “Mấy tập tài liệu lần trước chúng ta điều tra được về Tô Triết Thác, không biết, ngài đã xem hết chưa vậy?”

“Xem hết rồi.” Arthur tựa người vào sô pha, nhắm hai mắt lại đạm đạm trả lời Ngân Táp.

“Chủ nhân, ngài chắc chắn là mình đã xem hết rồi sao?” Ngân Táp hỏi lại một lần nữa, ánh mắt lại như có như không liếc về phía Y Nhược, khiến cô không khỏi sợ hãi rụt lui người. Cậu ta đang nói cái gì vậy? Tài liệu điều tra về anh họ? Chẳng lẽ…

“Tất nhiên.” Mấy tập tài liệu đó đến bây giờ anh vẫn còn nhớ khá rõ ràng, cho dù, nó cũng chẳng tác dụng là bao.

“Chủ nhân, ngài vẫn chưa xem hết!” Ngân Táp trầm mặc một hồi, cuối cùng mới chậm rãi nói ra.

“Ngân Táp!” Arthur ngồi thẳng người dậy, ánh mắt sắc bén bắn về phía Ngân Táp. Anh rất không thích người khác nghi ngờ năng lực của mình, nhất là khi, người đó lại là thủ hạ thân tín nhất.

“Chủ nhân, ngài thật sự chưa hề xem hết, bởi vì…” Cậu lấy ra tập tài liệu đã bị Uông Tiểu Lam làm cho nhăn nhúm, “Vẫn còn có thứ này.”

Fred vụng trộm nhìn thoáng qua Arthur, vừa mong chờ, lại vừa sợ hãi. Trước đây đều là lão đại đi đùa giỡn người khác, không có chuyện người khác dám đùa giỡn lại ngài, bây giờ nếu tất cả sự thật được lộ ra, việc Y Nhược có bị giết hay không chỉ là chuyện nhỏ, việc lão đại có chịu nổi đả kích này hay không mới là chuyện lớn.

“Ngân Táp, rốt cuộc cậu muốn nói điều gì?” Arthur đứng lên, giọng nói dường như có phần áp lực. Anh biết Ngân Táp không bao giờ làm điều thừa, nhưng là, tập tài liệu này có những gì mà lại khiến cho cậu ta quan tâm đến như vậy?

“Chủ nhân, đây là thứ đã bị Uông Tiểu Lam lén lút trộm mất, trong này có ghi tất cả những điều mà ngài cần tìm.” Ngân Táp đưa tập tài liệu ra cho Arthur, mà Y Nhược rốt cuộc không thể trơ mắt đứng nhìn, chạy lên muốn cướp lấy.

Nhưng là, còn chưa kịp đụng đến một góc của tập tài liệu, tay cô đã bị Fred hung hăng nắm chặt.

“Y tiểu thư, tốt nhất là cô đừng nên cử động, nếu không mặc kệ chủ nhân có đồng ý hay không, tôi cũng sẽ giết cô ngay lập tức, hiểu không hả?” Fred lạnh lùng cảnh cáo Y Nhược, nét mặt không hề là cợt nhả như mọi khi. Phải biết rằng  một khi tức giận, anh còn có thể độc ác hơn cả Ngân Táp.

“Anh buông ra, buông ra… Arthur, cứu em với…” Y Nhược dường như có thể nghe thấy tiếng xương cốt của mình đang dần dần sai vị, cô thảm thiết kêu to, nhưng là, lại không có ai để ý đến.

Arthur chỉ trầm mặc đứng tại chỗ, suy nghĩ dần trở nên có chút mê mang. Không phải anh vẫn rất yêu cô hay sao, tại sao nghe thấy tiếng cô cầu cứu, anh lại không có chút cảm giác nào? Ngay cả loại cảm giác quen thuộc ngày đầu nhìn thấy cô, dường như bây giờ cũng đang dần dần biến mất.

“Arthur, cứu em với, em đau quá…” Y Nhược càng cố gắng giãy dụa, Fred lại càng dùng sức siết chặt tay lại. Nhìn sang nét mặt thờ ơ của Arthur, cuối cùng cô cũng hiểu được, nếu mình không làm điều gì ngay bây giờ, tất cả sẽ đều bị bại lộ.

Không được, cô không thể đánh mất anh dễ dàng như vậy được!

Nghĩ đến đây, cô đột nhiên quay đầu lại, không còn để ý đến hình tượng tao nhã gì hết, hung hăng cắn lấy tay của Fred. Fred ăn đau, bản năng buông cô ra, mà Y Nhược cũng chỉ chờ có vậy, chạy nhanh giật lấy tập tài liệu trong tay Ngân Táp.

Trong này viết những gì, không nói cô cũng có thể biết được. Nó là bản án tử hình dành cho cô, dành cho tất cả những gì mà cô hằng mong ước. Có lẽ là vì sự thật bị bóc mẽ quá nhanh, cô cũng không còn thời gian suy nghĩ xem phải xử trí như thế nào, chỉ biết vò nát từng tờ rồi nhét vào trong miệng, hung hăng nuốt xuống.

Arthur đặt tay lên trên trán, hơi hơi nhíu mày lại. Trước mắt anh giờ đây chỉ còn là một mảnh mông lung, không thấy Y Nhược nổi điên, cũng không thấy Fred tức giận. Tất cả thanh âm xung quanh như dần dần lắng xuống, chỉ còn một tiếng “Thanh…” phiêu miểu mơ hồ.

Mở lòng bàn tay ra, dường như anh có thể thấy được tên mình đang hiện lên trên đó. Đúng rồi, là tên của anh, tên Lam tự mình đặt cho anh…

Fred trân trối nhìn hành động điên cuồng của Y Nhược, cuối cùng mới phản ứng lại đây, kéo cô ta tránh xa khỏi lão đại.

“Hahaha…” Y Nhược không cần biết Fred có định vặn tay của mình nữa hay không, cô chỉ là rất muốn muốn cười. Cô ăn hết rồi, sạch sẽ không còn gì nữa, bọn họ sẽ không thể làm gì được cô. Chỉ là, cô đã không hề để ý tới, có một bức ảnh nhỏ được gắn ở phía ngoài đã rơi ra ngay từ lúc cô giật tập tài liệu từ tay Ngân Táp.

Bức ảnh có chút vết gấp, nhưng mặt trên vẫn có thể nhìn rõ được hai người. Nam nhân có đôi mắt màu xanh lục, rất ôn nhu ôm một cô gái bé nhỏ vào trong lòng. Bọn họ nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt cong cong như chứa đựng vô vàn hạnh phúc.

Y Nhược nhìn chằm chằm vào bức ảnh, không thể tin mình lại sơ suất đến mức này. Cô vội vàng cúi người xuống, muốn tiêu hủy nốt chứng cứ quan trọng cuối cùng, chỉ là, đã có một người khác còn nhanh hơn cả cô.

Arthur mê mang nhìn bức ảnh, sau đó ánh mắt dần dần trở nên rõ ràng. Có thứ gì đó từ trong ngực đang muốn được thoát phá mà ra, nó đớn đau đến khó nhịn. Khuôn mặt của cô gái kia, vừa xa lạ lại vừa thân quen. Anh vẫn luôn mong được nhìn thấy cô gái ấy trong từng giấc mơ, đó là cô gái đã nhặt anh về, chăm sóc anh, mang cho anh tất cả.

Là cô sao? Đây mới thật sự là cô?

“Lam…” Môi của anh hơi hơi động, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, dường như đang kìm nén rất nhiều đau khổ. Anh vuốt nhẹ lên khuôn mặt ôn nhu của cô, chuyện cũ trôi qua giờ đây như một cuốn phim chiếu chậm, từ xa đến gần, từ hạnh phúc đến khổ đau, có cô, cũng có anh…

Lam, đó là Lam của anh…

“Chủ nhân.”

“Lão đại…”

Ngân Táp cùng Fred đồng thời gọi anh, mà Y Nhược cũng không quan tâm đến bức ảnh nữa, cô đứng đó, ngơ ngác nhìn nam nhân mà mình vẫn cho rằng vô tình nhất, cường đại nhất… Nam nhân ấy đang khóc sao?

Arthur Hoài Thụy thế nhưng cũng biết khóc?

Arthur áp chặt bức ảnh vào trước ngực, từng giọt nước mắt lăn dài trên má, nặng nề rơi xuống, thoát phá ra bi thương.

Cho tới bây giờ anh vẫn chưa từng khóc, mặc kệ đau đớn tới mức nào, khổ sở tới mức nào, anh cũng sẽ không khóc.

Nhưng ngay lúc này đây, anh đã không thể dùng nhẫn nại để kiềm chế nỗi đau này thêm nữa. Trái tim anh như bị người bóp chặt, mạnh hơn nữa, mạnh hơn nữa… Mạnh đến mức, khiến anh muốn ngã quỵ vì đau đớn.

Cô gái bé nhỏ kia, không có anh, cô đã phải sống vất vả như thế nào? Cô có đi đưa báo nữa không? Cô có khóc vì không thấy anh trở lại?

Lam, anh sai rồi, xin lỗi em, xin lỗi…

“Thanh…” Y Nhược nhìn thấy nước mắt trên khuôn mặt của anh, bất giác cũng rơi xuống một giọt lệ. Đây là thứ

mà người ta vẫn nói sao? Nước mắt của nam nhân, thực sự có thể khiến cho bất cứ người con gái nào trở nên mềm yếu?

Ngân Táp xoay mặt đi, hiển nhiên không thể nhìn Arthur đau khổ thêm được nữa. Phản ứng của chủ nhân thực sự còn mãnh liệt hơn rất nhiều so với những gì cậu tưởng tượng. Nếu như để ngài biết được Hướng tiểu thư đã đến tận đây tìm mình, không biết sẽ còn khổ sở tới mức nào.

Đó là còn chưa kể, đứa bé xấu số kia…

Chủ nhân bình thường quá lãnh tình, thế nên một khi đã yêu thương ai, đó sẽ là cả đời nhất thế. Ngài yêu cô gái kia quá sâu, nhưng chính ngài cũng đem đến cho cô nhiều đau khổ hơn ai hết.

Tình yêu, thật đúng là con dao hai lưỡi…

Đang lúc mọi người còn suy nghĩ xem phải an ủi Arthur như thế nào, anh đã đột nhiên đứng dậy, sau đó nhanh chóng bước ra ngoài.

Anh bước qua Y Nhược, bước qua Fred cùng Ngân Táp, nét mặt bình tĩnh đến quỷ dị, thật sự khiến cho người ta có cảm giác hít thở không thông.

“Chủ nhân, ngài đi đâu vậy?” Fred sợ anh sẽ nghĩ quẩn làm điều gì dại dột, chạy nhanh đứng chắn ở trước cửa.

Arthur chỉ dừng lại một chút, sau đó ngắn gọn nói ra một câu.

“Về nhà!”

Fred liếc nhìn Ngân Táp, không hiểu chủ nhân đang nói đến điều gì. Về nhà? Đây không phải là nhà hay sao? Chẳng lẽ… ngài muốn trở về Trung Quốc?

“Chủ nhân, nơi đó đã bị người ta dỡ bỏ rồi, không còn gì khác ngoài một đống gạch vụn. Chủ nhân, ngài không cần trở về nữa đâu!” Ngân Táp có chút vô lực nói ra. Cậu biết, chủ nhân bây giờ chỉ muốn nhìn thấy Hướng tiểu thư ngay lập tức, nhưng là, nơi cũ đã không còn, người cũ cũng đi mất. Muốn tìm lại tất cả, thật sự còn khó hơn mò kim đáy bể.

“Cậu nói cái gì?” Arthur xoay người lại, nguy hiểm nhìn về phía Ngân Táp, rõ ràng không nghĩ cậu lại biết được nhiều chuyện như vậy.

“Chủ nhân.” Ngân Táp hơi hơi cúi đầu, có chút buồn bã nói, “Mấy ngày vừa qua tôi đến Trung Quốc để tìm hiểu sự thật, cho nên mới biết được Hướng tiểu thư chính là người ngài cần tìm. Hơn nữa…” Cậu ngừng lại một chút, “Có lẽ ngài không biết, cô ấy vẫn luôn ở nơi này cùng chúng ta.”

“Trong lâu đài Hoài Thụy này, ngay ở bên cạnh ngài!”

Ngân Táp tiếp tục nói xong, cậu có chút không đành lòng nhìn nét mặt kích động của Arthur. Đúng là cô ấy vẫn luôn ở nơi này, chỉ có điều, đó đã là chuyện của mấy tiếng trước.

“Cô ấy đang ở đâu?” Arthur trầm thấp hỏi, trong giọng nói không giấu nổi khẩn trương cùng vui mừng, ngay cả hai bàn tay cũng nắm chặt lại với nhau.

Lam ở trong này? Lát nữa anh sẽ được gặp cô phải không? Anh sẽ phải nói gì bây giờ, rất nhớ em, hay là, thực xin lỗi? Trước kia anh luôn có thể lạnh nhạt đối mặt với tất cả mọi chuyện, nhưng chỉ cần là chuyện có liên quan đến Lam, anh liền không cách nào bình tĩnh thêm được nữa.

Ngân Táp thở dài một hơi, nửa ngày cũng không hề nói chuyện, bởi vì, cậu thật sự không biết phải nói như thế nào mới tốt. Bảo với chủ nhân rằng cô ấy sang đây làm người hầu, cô ấy bị sảy thai, cô ấy bị Tô Triết Thác mang về Trung Quốc mấy giờ trước rồi sao?

Chủ nhân đã muốn biết, cậu không thể không nói, chỉ là…

Arthur nhìn vào ánh mắt bi thương của Ngân Táp, đột nhiên có một loại cảm giác chẳng lành. Nhưng anh cũng không còn thời gian để quan tâm đến nó nữa, anh sẽ tự mình đi tìm Lam, anh chỉ muốn gặp Lam ngay lập tức.

Anh xoay người rời đi, bóng dáng dần biến mất sau khung cửa, mà Ngân Táp cùng Fred cuối cùng cũng không còn ý định ngăn cản nữa. Bọn họ quay lại trừng mắt Y Nhược một hồi cho hả giận, sau đó nhanh chóng chạy theo phía sau Arthur.

“Rầm” một tiếng, cánh cửa bị người nặng nề khép lại, Y Nhược ngã ngồi ở dưới đất, toàn thân không ngừng run rẩy.

Cô không cần thứ gì ở đây nữa, không cần Arthur, cũng không cần làm nữ chủ nhân của lâu đài Hoài Thụy. Hiện tại cô chỉ muốn về nhà, cô sợ, cô thật sự rất sợ. Căn phòng rộng lớn lúc này chỉ còn lại mình cô, trống trải đến rợn người.

Không thể ở lại nơi nguy hiểm này thêm một giây phút nào nữa, cô đứng lên, chạy nhanh lục lọi tất cả các ngăn kéo, lấy hết toàn bộ tiền cùng hộ chiếu để về nước. Về phần quần áo hay trang sức gì đó, cô đã chẳng còn hơi sức để quan tâm, bây giờ có cho cô cởi trần chạy ra ngoài, cô cũng sẽ làm ngay mà không cần chớp mắt.

Nhẹ nhàng mở cửa ra, cô lén lút nhìn xung quanh bốn phía, xác định thật sự không có ai mới vội vã chạy nhanh ra ngoài. Chỉ là còn chưa đi được mấy bước, không biết từ nơi nào ra, đã có rất nhiều người đến chắn ở trước mặt cô. Nét mặt của bọn họ lạnh lùng không cảm xúc, ngay cả giọng nói cũng bằng phẳng đến bực mình.

“Y tiểu thư, mời cô quay trở lại phòng.” Nét mặt nam nhân cứng đờ như một bức tượng sáp, hắn hơi nâng tay lên ‘mời’ cô trở lại phòng, giọng nói máy móc như đã được lặp trình trước, nhất quyết không chịu nhiều lời thêm một câu.

Bọn họ là ám vệ của nơi này, bình thường rất ít khi xuất hiện, nhưng là, mọi chuyện xảy ra lại đều có thể nắm bắt một cách rõ ràng nhất.

Bọn họ chỉ nghe lệnh từ một mình chủ nhân, mà ban nãy trước khi đi, ngài đã dặn dò rất rõ ràng tuyệt đối không được để cho Y Nhược chạy thoát.

“Tôi muốn rời đi, tôi muốn rời đi nơi này.” Y Nhược điên cuồng hét to, hiển nhiên không còn một chút bình tĩnh nào. Cô phải đi, cô nhất định phải rời đi nơi này càng sớm càng tốt, nếu không đợi lát nữa Arthur trở về, anh sẽ băm cô ra thành trăm ngàn mảnh.

Arthur đã từng nói qua, nếu như cô không phải là Lam, anh sẽ tự tay giết chết cô.

Còn có đứa nhỏ bị cô vứt vào thùng rác kia nữa, nếu như để anh biết được… Cô thật sự còn không dám nghĩ đến hậu quả sẽ là như thế nào.

Arthur rất quan trọng, thực vĩ đại, cô cũng rất muốn trở thành nữ chủ nhân của lâu đài này, nhưng là, tất cả những thứ đó gộp lại cũng không quan trọng bằng mạng sống của cô. Đã không có mạng, cô còn lấy gì để hưởng thụ vinh hoa phú quý?

Cô còn trẻ, sinh mệnh cũng chỉ vừa mới bắt đầu, cô còn chưa muốn chết, chưa muốn!

“Tôi muốn rời đi nơi này…” Cô giống như một kẻ ngốc vô lực thì thào tự nói,  “Tôi muốn rời đi nơi này, tôi không muốn chết, không muốn…” Cô dùng hết chút sức lực cuối cùng, cố gắng đẩy ra mấy nam nhân cao lớn trước mặt, liều mạng muốn chạy đi.

Chỉ là, người nam nhân vừa rồi còn ‘lễ phép’ mời cô trở về phòng, lúc này đã duỗi ra cánh tay rắn chắc của hắn, túm lấy vai cô, sau đó kéo giật lại, thoải mái vác lên người mình. Y Nhược bị từng bước đi của hắn ta làm cho choáng váng. Cô vô vọng giãy dụa không ngừng, bên miệng liên tục gào thét.

“Thả tôi ra, Arthur Hoài Thụy, anh là một tên khốn! Tự anh hồ đồ nhận sai người, tại sao lúc này lại bắt tôi phải thừa nhận tất cả? Tôi không muốn chết, anh thả tôi về nhà! Tôi sai lầm rồi, anh thì có gì tốt đẹp đâu cơ chứ, bất lực lại vô năng, anh không phải là nam nhân. Anh với Hướng Thanh Lam đều là những kẻ ngu ngốc, quả nhiên là một đôi trời sinh!”

Lời của cô càng mắng càng khó nghe, càng mắng càng quái dị, chỉ là mấy nam nhân xung quanh vẫn chẳng thèm đếm xỉa tới, nét mặt một chút cũng không thay đổi. Bọn họ dường như là mấy cỗ máy vô cảm, chỉ cần nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, những thứ khác đều không hề đáng giá.

Nam nhân khiêng Y Nhược vào trong phòng, thô lỗ bỏ cô xuống, sau đó khép cửa lại nhanh chóng rời đi. Y Nhược thẫn thờ nhìn cánh cửa đóng chặt, vô vọng như chính tương lai của cô lúc này. Cô hối hận thật rồi, lẽ ra cô nên nghe lời anh họ, tránh xa đám nam nhân biến thái này mới đúng.

“Cha, mẹ, Nhược Nhược rất nhớ mọi người…” Cô chỉ muốn được về nhà mà thôi. Mặc kệ ban đầu cô tiến vào nơi này bằng cổng chính hay cổng phụ, lúc này đây chỉ cần Arthur tha cho cô trở về, có bắt cô chui qua chuồng chó cô cũng sẽ chui.

Vất vả đứng lên, cô thấy được điện thoại di động của mình vẫn đặt ở trên bàn. Chạy nhanh ấn ra một dãy số quen thuộc, sau đó run rẩy cầu cứu.

“Anh à, em là Y Nhược đây, anh mau tới nơi này cứu em có được không, Arthur… Arthur sẽ giết em mất…”

Cô sợ hãi cầu cứu một hồi, cuối cùng lại chỉ nghe được tiếng nói dịu dàng máy móc được truyền ra từ phía bên kia, “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Giọng nói rất êm tai, nhưng là, cũng khiến toàn thân của cô trở nên run rẩy.

Cô lại bấm, lại gọi, lại bấm, lại gọi… không biết đã là lần thứ mấy. Đột nhiên ‘bịch’ một tiếng, cô luống cuống đánh rơi điện thoại, mà lúc này đây, cô cũng đã không còn dũng khí để nhặt lên gọi tiếp. Anh Thác sẽ không cứu cô, anh Thác nhẫn tâm muốn cô ở đây chờ chết.

Ngồi trên sàn nhà được trải thảm lông dê ấm áp, không hiểu sao lại khiến cô lạnh lẽo đến gai người.

Kết thúc rồi sao? Mạng sống của Y Nhược này, đến đây là chấm dứt?

Arthur đi thực vội, bước chân cũng phá lệ nặng nề, thẳng đến khi nhìn thấy một dãy phòng ở dành cho người hầu, anh mới chịu dừng bước lại. Trái tim dường như truyền đến từng đợt đau đớn khó nhịn. Lam của anh, cô thế nhưng phải ở trong căn phòng chật hẹp này sao? Mấy tuần qua vẫn liên tục hạ tuyết, không biết, cô có bị ốm hay không nữa…

Rõ ràng cách anh gần như vậy, tại sao đến bây giờ anh mới nhớ lại tất cả những chuyện trước kia?

Khiến cô phải chịu nhiều khổ sở như vậy, anh rõ ràng là một tên khốn không hơn không kém!

Hiện tại có phải cô đang ở trong này không? Gặp được anh, liệu cô có nức nở òa khóc, liệu có trách anh, mắng anh không? Giật mình chỉnh sửa lại quần áo một chút, anh thực sợ lúc gặp Lam trông mình sẽ không được chỉnh tề, cô sẽ không nhận ra anh, sẽ không cần anh nữa. Hơi hơi nắm chặt tay lại, anh nhìn vào căn phòng trước mặt, ngốc nghếch nở nụ cười.

Ngân Táp đứng ở một bên, vô lực nhắm hai mắt lại. Cậu muốn nói với chủ nhân, Hướng tiểu thư đã không còn ở nơi này nữa rồi, nhưng nhìn vào nét mặt vô cùng kích động của ngài, cậu lại chỉ có thể bất lực nuốt xuống.

Chủ nhân bây giờ sẽ không nghe ai hết.

Chủ nhân nhớ Hướng tiểu thư, nhớ đến sắp phát điên rồi!

Arthur đặt tay ở không trung, muốn gõ cửa hỏi xem có ai ở bên trong không, cuối cùng lại chần chừ buông xuống. Anh đứng ở bên ngoài trầm mặc thật lâu, thẳng đến khi bên trong truyền đến một tiếng khóc nghẹn ngào, anh mới giật mình tỉnh lại, sau đó lại thở phào một hơi.

Chắc chắn đó không phải là cô, Lam của anh, là không nói được.

Trong phòng, Tiểu Tây khóc đến hai mắ

t đã sưng to như một quả hạch đào, mà Uông Tiểu Lam vẫn nằm ở trên giường như một người đã chết, ngay cả ánh mắt cũng không chớp lấy một lần. Cô chính là ngẩn người nhìn trần nhà, nghe tiếng Tiểu Tây đau khổ khóc lớn, trong lòng bình lặng đến lạ thường.

“Oa…” Tiểu Tây lại gào lớn hơn một ít, cô chạy tới bên giường của Uông Tiểu Lam, đứt quãng hỏi cô,  “Tiểu Lam, cô nói xem Tiểu Thanh liệu có sao không, em bé liệu có cứu được nữa không? Cô nói xem, oa oa oa…”

“Không cứu được đâu, đứa bé kia mới được bảy tháng, cô ta lại yếu ớt như vậy, chết chắc rồi!” Uông Tiểu Lam nghiêng người đối diện với bức tường, lạnh lùng thốt ra từng chữ.

Không có, thật sự đã không có rồi sao?

Tiểu Tây ngồi lên chiếc giường lạnh lẽo của Hướng Thanh Lam, ôm lấy chiếc chăn mỏng còn thơm mùi bạc hà cô để lại, thê lương gào lớn.

“A, tôi không tin, tôi không tin, tôi muốn Tiểu Thanh, tôi muốn cả em bé nữa…” Vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy? Vì sao tự nhiên phu nhân lại muốn đẩy Tiểu Thanh ngã cơ chứ, Tiểu Thanh đâu có đắc tội gì với cô ta đâu. Phu nhân tàn nhẫn lắm, nỡ giết chết một đứa bé chưa kịp chào đời.

Không có Tiểu Thanh, cũng không còn em bé nữa, những ngày sau này cô phải biết nói chuyện với ai bây giờ?

Arthur đứng ở bên ngoài, môi mỏng hơi hơi mở ra. Anh không rõ ‘Tiểu Thanh’ trong miệng cô gái kia là ai, lại còn có em bé nào nữa?

‘Phịch’ một tiếng, anh đẩy cửa tiến vào, nhưng có lẽ là vì quá dùng sức, cánh cửa bị anh làm cho gãy lìa ra khỏi khung, sau đó lung lay đổ sập xuống.

Fred trợn mắt há mồm nhìn toàn bộ quá trình, không thể không thán phục. Lão đại của anh, thật sự quá uy phong, chỉ có điều, hình như cánh cửa phòng này cũng không được chắc chắn lắm thì phải.

Ngân Táp hít sâu một hơi, cậu đi lên trước, đứng ngăn cách giữa chủ nhân cùng Uông Tiểu Lam, chỉ sợ ngài trong lúc nhất thời xúc động sẽ xông lên bóp chết cô gái đáng giận này.

“Nói, Tiểu Thanh là ai, em bé là cái gì?” Arthur vươn tay ra, hung hăng nắm lấy bả vai của Tiểu Tây, dùng sức lay động.

Đầu của anh đau quá…

Không…

Là khắp cơ thể anh, không một chỗ nào là không cảm thấy đau đớn. Anh không biết đó là thứ gì, chỉ mơ hồ cảm thấy một loại sợ hãi cùng tuyệt vọng, khiến anh ngay cả thời gian để thở dốc cũng không có.

Ánh mắt vốn là màu xanh lục xinh đẹp lúc này đây lại hơi chuyển sang đỏ nhạt, toàn bộ khuôn mặt đều trở nên hung ác, khiến cho người ta không khỏi sợ hãi không dám tới gần.

“Chủ nhân, Tiểu Tây đau quá, ngài buông Tiểu Tây ra đi.” Tiểu Tây không hiểu có chuyện gì đang xảy ra cả, cô chỉ biết oa oa kêu to, nhưng là, dường như chủ nhân vẫn không hề có ý định bỏ tay xuống.

“Anh không cần dùng sức lay cô ta làm gì, vô dụng thôi.” Uông Tiểu Lam chậm rãi ngồi dậy, có chút hữu khí vô lực nhắc nhở Arthur. Nhìn nét mặt cuồng loạn của anh ta lúc này, hẳn là đã nhớ ra tất cả rồi đúng không? Hơi chậm một chút, nhưng với cô cũng chẳng có vấn đề gì.

“Là cô?” Arthur rốt cục thì buông Tiểu Tây ra, nheo lại hai mắt, cực kì nguy hiểm nhìn thẳng vào Uông Tiểu Lam.

Uông Tiểu Lam hơi hơi ngẩn người nhìn anh, cô vẫn luôn tự nhủ, đối với nam nhân này mình chỉ có riêng hận thù. Nhưng là đến khi gặp lại, lòng cô vẫn cảm thấy có phần thổn thức, cùng với, đau đớn vô cùng.

Anh hủy hoại cuộc sống của cô, nhưng cô cũng đã hủy hoại cuộc sống của anh. Có lẽ ngày ấy cô không nên lấy trộm tập tài liệu về Hướng Thanh Lam, như vậy Y Nhược sẽ không có cơ hội xuất hiện, cô sẽ không bị cường bạo, mà Arthur, có lẽ cũng sẽ không nhìn cô bằng ánh mắt hận thù như lúc này.

Cho nên, nếu nói báo ứng, tất cả bọn họ đều đã có phần.

“Tiểu Thanh, anh không có cảm giác cái tên này rất quen thuộc hay sao?” Uông Tiểu Lam cười nhạt, thản nhiên nói tiếp, “Cô ta chính là Hướng Thanh Lam của anh, cô gái khốn khổ mà anh hằng nhung nhớ. Chỉ có điều…”

“Cô ta, cùng với đứa nhỏ bảy tháng cô ta mang trong bụng, có lẽ đều đã chết chắc rồi!” Như vậy đã đủ chân thật chưa, hả Arthur Hoài Thụy cao quý?

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 83

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 81

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...