Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 92

Loading...

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Blue Phobia

Bạn Trai Là Ngôi Sao

Chương 92: Không cam lòng

Cô viết tên của anh.

Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, cô viết tên của anh.

Điều đó có phải hay không nghĩa là, cô thật sự đã bỏ qua tất cả?

Khóe môi của anh bắt đầu nhếch lên, cong hơn nữa, cong hơn nữa.

Hướng Thanh Lam có chút bối rối xoay người đi, đặt tay lên bụng, dường như cô có thể cảm nhận được đứa bé cũng đã đồng ý tha thứ cho cha nó.

Là một loại cảm giác nói không nên lời. Tiến ra một bước này với cô cần rất nhiều dũng khí, tất cả đau xót vẫn đang còn lại, nhưng chung quy sẽ có một ngày mờ nhạt rồi mất đi. Anh đang tự trách, cô hiểu rất rõ ràng. Đứa bé kia đâu phải chỉ là cốt nhục của một mình cô, anh là cha của nó, cô biết, anh yêu nó rất nhiều.

Trong lòng dường như được ai đó tiếp thêm dũng khí, cô cắn nhẹ môi, trầm mặc xoay người đi đến sau lưng anh, vươn tay ra ôm anh thật chặt.

Thanh, một lần cuối cùng, nếu anh lại đánh mất em, như vậy nhất định em sẽ không quay đầu nhìn lại.

Arthur kinh ngạc chớp nhẹ hai mắt, dường như không thể xác định được chính mình là tỉnh vẫn là mơ. Anh cúi đầu nhìn bàn tay của Hướng Thanh Lam, thậm chí động cũng không dám động một chút.

“Lam.” Anh quay người lại nhẹ giọng gọi cô.

“Anh yêu em.” Lần này đây, là dùng viết.

Từng nét chữ run rẩy hạ xuống lòng bàn tay của Hướng Thanh Lam, dường như mang theo vô vàn cảm xúc. Anh muốn nói cho cô biết tất cả tâm tình của mình, muốn cô hiểu được anh, mỉm cười với anh như ngày trước. Chỉ là, Hướng Thanh Lam vẫn giữ nguyên trầm mặc, cô sâu kín nhìn vào đôi mắt anh, hai tay không hề động.

“Chỉ cần Lam hiểu tâm ý của anh là đủ rồi, không cần phải nói thêm điều gì hết.” Arthur ảm đạm cười, đáy mắt không thể giấu được một tia chua xót chợt lóe mà qua, nhưng rất nhanh, anh đã lấy lại tinh thần. “Lam…” Lời nói đến bên miệng, đột nhiên lại trở nên có chút ngượng ngùng, “Anh… Anh hôn em một chút có được không? Một chút là tốt rồi.”

Hướng Thanh Lam giật mình nhìn anh, có lẽ không nghĩ anh đột nhiên lại hỏi điều này. Hai má hơi nóng lên, cô không được tự nhiên quay mặt đi, sau đó gật gật đầu.

Arthur nâng lên khuôn mặt của cô, cẩn thận hôn lên đôi môi còn mang theo chút lạnh lẽo, quý trọng giống như cô là tất cả mọi thứ với anh.

Yêu không phải đồng cảm, không phải đáng thương, anh muốn yêu, là linh hồn của cô. Cô không trả lời cũng có thể, chỉ cần anh yêu cô là đủ rồi.

Có chút yêu, cho tới bây giờ đều chưa từng mất đi, chỉ đơn giản là ẩn giấu trong chốc lát.

Hướng Thanh Lam biết, người kia đối với cô đã muốn trở thành một phần trong sinh mệnh, cho dù lại trốn tránh, cuối cùng cũng vẫn không thể bỏ xuống được. Tra tấn nhau như vậy, có lẽ đã là đủ nhiều rồi.

Cô mệt mỏi, yêu đến mệt mỏi, nhưng lại vẫn muốn tiếp tục được yêu.

Vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng của anh, lại một lần nữa được không, cô nghĩ, nếu như lựa chọn lúc này đây là sai lầm, như vậy, tốt nhất hãy để cho cô được chết đi. Vết thương lòng này, thật sự cô không đủ dũng khí để chịu đựng thêm được nữa.

Buổi tối, Hướng Thanh Lam bị một giọng nói trầm thấp đánh thức, có lẽ vì mấy ngày trước ngủ quá nhiều, cho nên hai ngày gần đây cô luôn rất dễ tỉnh. Khẽ mở mắt nhìn nam nhân đang nằm bên cạnh, cô thấy môi anh thỉnh thoảng hé mở, có chút giọng nói thoát phá mà ra.

Anh nói  xin lỗi cô, cũng là xin lỗi đứa bé.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ bao lấy khuôn mặt của anh, hiện rõ ôn nhu, nhưng lại nhiều hơn một phần thống khổ. Anh không hề tỉnh, mà có lẽ chỉ vào lúc không tỉnh, anh mới có thể nhắc về đứa bé. Tâm hồn ai mà chẳng có một khoảng yếu ớt, anh không để ọi người thấy, không có nghĩa anh là kẻ chỉ biết đến lạnh lùng.

Hướng Thanh Lam chớp nhẹ hai mắt, nhìn nét mặt thống khổ của Arthur, đáy lòng không khỏi cảm thấy một ít chua xót.

Anh, cũng sẽ gặp phải ác mộng sao?

‘Thực xin lỗi, Thanh.’ Hướng Thanh Lam vươn tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán Arthur, không nghĩ tại đúng thời điểm này, anh lại đột nhiên tỉnh giấc.

“Không cần phải nói xin lỗi.” Anh mơ thấy đứa nhỏ, đơn giản là vì trong lòng còn ân hận nhiều lắm. Tất cả lỗi lầm đều từ anh mà ra, Lam không cần phải nói xin lỗi, thật sự.

Hướng Thanh Lam cúi đầu, nhìn vết thương trên ngón tay của anh, nhẹ nhàng mơn trớn một chút, không hiểu sao lại cảm thấy bản thân nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Có lẽ nếu đã quyết định bắt đầu lại, cô cũng nên học được cách buông tay.

‘Thanh, chúng ta rời đi nơi này đi.’ Nhắm hai mắt lại, cô không hề để ý đến nét mặt của Arthur, chỉ là không tiếng động nói ra những lời này. Rời đi, đến một nơi rất xa, sau đó như thế nào đều ổn cả, chỉ cần có anh là tốt rồi. Nơi này có hạnh phúc, nhưng cũng chứa đựng quá nhiều đau khổ, cô tha thứ cho anh, vậy nên, muốn quên đi quá khứ.

Trong một nhà hàng cực kì sang trọng, có một cô gái đang dùng tay chống cằm, khó hiểu nhìn nam nhân trước mặt. Anh đang tao nhã ăn bít tết, mà thực ra ngay từ đầu, anh cũng chỉ nghiêm túc ăn, một lời cũng không nói với cô. Không phải chính anh nói có chuyện muốn cùng cô hợp tác sao, chẳng lẽ hợp tác ở đây có nghĩa là ngồi nhìn?

Cô tiếp tục chăm chú nhìn anh, không thể không nói, nam nhân này thật sự rất tuấn mỹ. Mấy ngày trước khi nhận được điện thoại của anh, cô còn hy vọng người này đang có ý với mình. Nhưng hiện tại xem ra, sự việc có vẻ không giống như vậy.

“Nếu không ăn là sẽ không có sức làm việc đâu.”

Nam nhân ngẩng đầu, ánh mắt thản nhiên nhìn cô.

“Tô tiên sinh, anh tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?” Cô gái thỉnh thoảng xoay người nhìn quanh, cảm giác ngồi ở trong này rất không thoải mái. Nam nhân này thật sự quá mức âm trầm, nếu đã không phải là nhất kiến chung tình với cô, như vậy tìm đến cô chưa chắc đã là chuyện tốt.

Cho nên hiện tại cô thực phiền lòng, làm sao còn có tâm tư ăn uống cùng anh được nữa?

“Tôi muốn cô làm một chuyện, hoàn thành xong, tôi có thể cho cô số tiền dùng cả đời cũng không hết, đương nhiên, còn có một người nam nhân.” Tô Triết Thác buông dao nĩa xuống, tựa vào lưng ghế sô pha, khóe miệng khinh thường hơi hơi nhếch lên.

Cô gái nghiêng đầu nhìn anh, cô làm nghề ‘bán hoa’, nam nhân có rất nhiều, cho nên không cần đi? Nhưng là tiền, cô rất muốn. Không ai lại không thích tiền cả, mà cô, tất nhiên cũng chẳng phải là ngoại lệ.

“Tôi không rõ ý của anh, Tô tiên sinh?” Cô cúi đầu cố tỏ ra ngây thơ, một phần cũng là vì, muốn được đến giá cao hơn nữa.

“Cô sẽ thích đề nghị của tôi, bởi vì, tôi sẽ cho cô có được điều cô hằng mong ước.” Tô Triết Thác như cười như không nhìn cô, giọng nói trầm thấp vô hình mang theo dụ dỗ.

Cô gái sửng sốt một chút, không rõ làm sao mà anh biết được cô mong ước điều gì? Cô muốn gả nhập hào môn, nhưng với ‘nghề nghiệp’ mờ ám này, biết đợi đến bao giờ mới có thể đạt được? Vậy nên với cô, làm một người vợ bé cũng không tồi, chỉ có điều, ai sẽ nhận cô đây, đừng nói chính là anh đấy chứ? Bởi vì, có đánh chết cô cũng không tin. Ánh mắt nam nhân này nhìn cô không có tình cảm, càng không mang theo dục vọng, chỉ đơn thuần là âm mưu cùng tính kế.

“Vì sao lại là tôi?” Cô khó hiểu nhìn anh, thật ra bọn họ cũng không tính quen biết, hơn nữa… Nếu anh ta muốn giúp cô, trực tiếp cùng cô lên giường là được, cần gì phải vòng vo kiểu này?

Tô Triết Thác thản nhiên nâng lên mí mắt, “Bởi vì, trông cô rất giống một người.”

Chỉ có điều, giống đến mức nào cũng không thể trở thanh cô ấy.

Mà cô gái chính là khó hiểu nhìn anh, “Ai vậy?”

“Vợ cũ của tôi.”

Tiếng đập cửa ‘Cốc, cốc’ vang lên, cô gái hơi nheo mắt nhìn căn nhà trước mặt, cảm giác như vừa bị ai đó chơi khăm. Cúi đầu nhìn lại tờ địa chỉ, lại nhìn lên số nhà, rõ ràng là cô không đi nhầm, như vậy chẳng lẽ là Tô Triết Thác nhầm?

“Cô tìm ai?” Cánh cửa vừa mở ra, một giọng nói không hề khách khí đã truyền đến. Cô bực mình nâng hai mắt lên, ngoài ý muốn lại thấy được một thiếu niên thật đẹp.

“Tôi… Tôi đến giao sữa.” Cô đè thấp giọng nói của mình, vừa nói vừa không quên chỉnh lại khăn quàng cổ, cẩn thận chỉ để lộ hai ánh mắt ra bên ngoài. Bỏ qua Ngân Táp, cô nghiêng người nhìn vào phía trong, thấy được hai nam nhân cao lớn đang nói chuyện với nhau, một người rất hay cười, còn người kia… Đôi mắt màu xanh lục, thật sự không thể lẫn đi đâu được. Hài lòng nở nụ cười, cô vội vàng đưa chai sữa cho Ngân Táp, sau đó xoay người rời đi, trong lòng thậm chí còn có chút chờ mong cho buổi tối đến nhanh một chút.

“Ai tới vậy?” Fred đi tới bên cạnh Ngân Táp, rất đương nhiên đoạt lấy chai sữa trong tay cậu, “Sao? Hóa ra là đưa sữa à, vừa lúc tôi đang muốn uống.”

“Đồ ngốc, sữa đang lạnh, có nhiều vi khuẩn lắm đấy biết không.” Ngân Táp đoạt lại chai sữa, nửa đùa nửa thật nói.

“Kỹ tính như vậy làm gì, thật là phiền toái.” Anh chỉ muốn uống sữa thôi, có nhất thiết phải để ý nhiều như vậy không? Thằng nhóc này thật là…

Ngân Táp đưa chai sữa cho Hướng Thanh Lam, mà Hướng Thanh Lam chỉ biết cười trừ, thuận tiện liếc nhìn vẻ mặt mất hứng của Fred, sau đó mới đi vào phòng bếp. Hai người kia mỗi ngày đều ầm ỹ cãi nhau, nhưng cô lại luôn cảm thấy bọn họ rất quan tâm đến nhau. Hơn nữa, nhìn hai người như vậy, không hiểu sao cô lại rất muốn cười. Có lẽ yên lặng lâu lắm, một chút náo động ở đây cũng là không sai.

Đem chai sữa vào trong bếp đun nóng, cô nghĩ, lát nữa mình sẽ đưa cho Fred cốc đầu tiên. Thời tiết se lạnh thế này, đưa lên môi một ly sữa nóng cũng chính là một loại hưởng thụ.

Buổi tối trong căn nhà nhỏ, ánh đèn được tắt đi có vẻ sớm hơn mọi ngày.

Cánh cửa gỗ bị mở ra rất nhẹ, sau đó là một bóng người lén lút bước vào. Theo ánh trăng chiếu qua cửa sổ có thể nhìn ra đó là một cô gái, hơn nữa, là một cô gái có dáng người rất đẹp.

Cô nhẹ nhàng tiến vào giường ngủ, cởi bỏ quần áo, sau đó nhanh chóng nằm lên giường. Tô Triết Thác đã nói qua với cô, chỉ cần vài tấm ảnh là được, nhưng người kia rất ít khi ra ngoài, vậy nên cô chỉ còn hạ sách là đến tận đây. Nhưng không phải mọi chuyện rất dễ dàng hay sao? Anh đang nằm bên cạnh cô rồi, chỉ một lát nữa thôi, đợi cho cô làm xong việc, cuộc sống giàu sang sẽ cách cô gần thật gần…

Mà lúc này, nam nhân nằm trên giường khó chịu xoay người, chợt đụng phải cô gái, trong lòng tuy có chút khó hiểu, nhưng vẫn nghĩ là do ngủ mơ, không hề để ý nhiều lắm.

“A~”

Cô gái kiều mỵ kêu nhỏ, nam nhân trợn to hai mắt.

Mà ngay tại thời điểm này, ‘Tách’ một tiếng, đèn điện đột nhiên bị người bật sáng. Sau đó…

“Sao lại là anh?”

“Cô là ai?”

Ngân Táp tựa vào khung cửa, khinh thường nhếch mép cười, mà Arthur lúc này mới xuất hiện, trong lòng còn ôm Hướng Thanh Lam, có vẻ như cô đang ngủ rất say.

“Cô là ai, muốn làm gì tôi đấy hả?” Fred lấy hai tay ôm chặt ngực, giống như cô gái này định cưỡng gian anh không bằng.

Mà cô gái chỉ kịp kéo chăn che khuất thân thể, vừa ngượng ngùng lại vừa tức giận, hồi lâu vẫn không hiểu kế hoạch đã xảy ra vấn đề gì. Rõ ràng hàng ngày bọn họ đều đặt sữa, hôm nay cô đến đưa, lẽ nào lại không uống? Hơn nữa, không phải Tô Triết Thác đã nói, nằm ở trên giường này chỉ có thể là nam nhân mắt xanh kia thôi sao, tại sao đột nhiên lại đổi thành anh chàng này???

“Tôi…” Cô gái lúng túng hết nhìn Fred lại nhìn sang Arthur, không biết nên nói gì mới phải. Nửa đêm nằm trên giường người khác, chính cô cũng cảm thấy xấu hổ, chẳng qua nghĩ rằng tất cả bọn họ đã ngấm thuốc, ai ngờ đâu…

“Không phải tôi, là anh ta, anh ta bắt tôi làm vậy.” Cô run run chỉ tay vào Fred, đành dùng đến hạ sách này để chối tội.

Fred không thể tin trừng lớn hai mắt, “Cái cô này hay thật, tôi có bị nghẹn chết cũng không động đến cô đâu biết không? Hừ!” Thật là bực mình vô cùng, nửa đêm đột nhiên bị đánh thức không nói, trên giường đột nhiên nhiều ra một người không nói, người này lại còn dám vu oan giáng họa cho anh. Nếu không phải cô ta là phụ nữ, anh đã sớm thượng cẳng chân hạ cẳng tay, sau đó không thương tiếc đá ra ngoài đường.

“Tôi không biết, tôi, tôi…” Cô tự biết đuối lý cúi thấp đầu, trong lòng vừa loạn lại vừa gấp. Tô Triết Thác chết tiệt, anh ta bảo hôm nay nên hành động, cô cứ nghĩ mọi chuyện đã được sắp xếp đâu vào đấy cả rồi. Chẳng lẽ anh ta không biết đường dụ bớt hai nam nhân kia ra ngoài hay sao? Bây giờ kế hoạch thất bại, cô thì không mảnh vải che thân nằm ở đây. Chết tiệt, thật là vô cùng chết tiệt!

“Thật ra, tối nay cô muốn nằm lên giường của tôi có phải không?” Arthur nhìn thẳng vào cô gái, giọng nói trầm thấp mà lạnh lùng, khiến cho cô không khỏi sợ hãi co người lại.

“Ngân Táp, tiễn cô gái này ra ngoài đi, nhân tiện thay hết chăn đệm cho tôi.” Arthur cúi đầu nhìn Hướng Thanh Lam, thấy cô vẫn ngủ rất say, có lẽ là do tác dụng của thuốc, thế này mới an tâm gọi Ngân Táp.

“Vâng, thưa chủ nhân.” Ngân Táp cúi đầu đáp ứng.

Mà Fred vội vàng mặc quần áo vào, trong lúc bực mình còn không quên lườm Ngân Táp một cái. Anh vốn đang thắc mắc tại sao hôm nay thằng nhãi này cùng chủ nhân không uống sữa, hơn nữa còn nhường phòng ngủ chính cho anh. Hóa ra là đã tính kế tốt lắm. Quá đáng!

Cô gái còn chưa kịp mặc quần áo đã bị Ngân Táp tiến đến kéo ra ngoài. Cho dù cô có là gái bán hoa đi chăng nữa, bị ba nam nhân nhìn trong tình cảnh này cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ. Cắn răng kéo lấy tấm chăn, cô cũng không dám chậm chạp nửa giây, nhân lúc Ngân Táp còn chưa đến mức nặng tay, nhanh chóng chạy ra khỏi cửa. Cô thề, bây giờ Tô triết Thác có trả gấp dôi số tiền, cô cũng sẽ không đến căn nhà này lần nữa.

“Tô Triết Thác nghĩ đến kế hoạch này, chẳng lẽ chủ nhân sẽ không nghĩ đến?” Mà không thể không nói, hắn ta tìm người cũng là quá thất bại, nghĩ rằng cô gái kia mà có thể so sánh với Hướng tiểu thư được sao? Ngân Táp có chút khinh thường nói.

“Ngân Táp, cậu cố ý, cậu tính kế tôi phải không?” Fred bất mãn kêu lớn. Anh cũng đâu phải hạng ngu ngốc không hiểu chuyện, có kế hoạch cùng nói cho nhau giải quyết không phải đơn giản hơn sao?

“Ai bảo anh tham ăn.” Ngân Táp buồn cười nói, lại nhìn thấy nét mặt sắp sửa phát hỏa của Fred, không khỏi giơ ngón tay ra dấu, “Thôi đừng nói nữa, Hướng tiểu thư đang ngủ.”

Fred nghe xong, vội vàng ngậm miệng lại. Thôi cho qua đi, dù sao cô gái kia cũng chưa làm gì anh, đợi mai sau có cơ hội, anh trả thù lại Ngân táp cũng không sợ muộn.

“Hắn ta đi rồi.” Ngân Táp đột nhiên nói ra một câu cực kì không liên quan, mà Fred cũng đột nhiên trở nên nhanh nhạy, hướng theo ánh mắt của cậu ra ngoài cửa sổ, mơ hồ có thể thấy được một chiếc xe hơi màu đen vừa phóng đi.

Anh hơi híp hai mắt, dường như là hiểu được chuyện gì.

Tô Triết Thác dùng sức nắm chặt tay lái, đôi môi cũng mím thật chặt. Đồ vô dụng, có chuyện như vậy mà cũng làm không xong, không đâu lại để lãng phí mất một cơ hội tốt…

Càng nghĩ, sắc mặt anh lại càng trở nên khó coi. Lý trí khâm phục hắn, nhưng tận sâu bên trong lại cảm thấy không cam lòng. Lam Lam tỉnh lại, Lam Lam tha thứ cho hắn, mà kế hoạch của anh thì thất bại thảm hại.

Arthur Hoài Thụy, hắn sẽ định làm gì.

Mà anh, anh sẽ phải làm gì bây giờ?

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 93

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 91

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...