Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 95

Loading...

Cô Dâu Bỏ Trốn

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Giáo Sư Và Trợ Thủ Bán Nhân

Yêu Nhầm Chồng Của Cô Út

Chương 95: Mộng tỉnh

“Cảm ơn anh.” Cung Như Tuyết ngượng ngùng bước ra ngoài phòng khách, không quá tự nhiên cảm ơn Vũ Văn Thần. Dù trước đây quan hệ của bọn họ có tồi tệ cỡ nào, hôm nay anh ta cứu cô một mạng, cô cũng không sẽ đến nỗi mặt dày mà làm lơ như không biết.

“Cung tiểu thư, làm phiền cô nói rõ một chút, tại sao cô lại xuất hiện ở trong này?” Vũ Văn Thần hiển nhiên không thèm để ý đến lời cảm ơn của cô, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Chuyện cô ta về nước anh biết rõ, chuyện cô ta muốn nối lại tình xưa với Thác anh cũng biết rõ, nhưng là, chẳng phải Thác đã từ chối thẳng thừng rồi sao? Hiện tại trong lòng Thác chỉ có một mình Hướng Thanh Lam, điều này một kẻ mù cũng có thể nhìn ra được. Khoan chưa nói đến việc cậu ta không muốn tìm cô gái khác, mà ngay cả khi muốn tìm cô gái khác, anh cũng không thể tin rằng đó lại có thể là Cung Như Tuyết.

Cung Như Tuyết cắn môi, hai tay nắm chặt lấy vạt áo, vừa xấu hổ lại vừa oan ức nói, “Tôi không biết, vừa tỉnh dậy tôi đã thấy mình ở trong này rồi!” Cô cũng có sĩ diện của riêng mình, tuy thật lòng muốn quay lại với Tô Triết Thác, nhưng cô còn chưa tới mức không có anh ta thì không sống nổi, tại sao Vũ Văn Thần lại nhìn cô như thể chính cô là người đã quyến rũ bạn tốt của anh ta lên giường vậy?

“Cô không biết?” Vũ Văn Thần không kiềm chế được cao giọng hỏi, “Cô không biết thì ai biết?”

“Tôi thật sự không biết.” Cung Như Tuyết không ngừng lắc đầu, “Rõ ràng hôm qua tôi đã về phòng ở khách sạn, sau đó tôi đi ngủ, sau đó…” Tôi tỉnh lại ở đây, Cung Như Tuyết có chút nức nở thanh minh.

Vũ Văn Thần lần này trầm mặc, anh tựa lưng vào sô pha, lần lượt xâu chuỗi các sự việc, luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Chẳng lẽ… Là hắn ta?

“Cậu đang nghĩ cái gì?” Không biết Tô Triết Thác đã đứng sau Vũ Văn Thần từ khi nào, trong tay anh lúc này đang cầm một chiếc khăn tắm, mái tóc ướt nhẹp dán vào vầng trán cao ngạo dường như phá lệ cuồng dã gợi cảm. Đôi môi mơi mím lại, anh sắc bén nhìn vào Vũ Văn Thần, giọng nói trở nên nguy hiểm hơn vài phần, “Cậu nghĩ là ai?”

“Tôi…” Vũ Văn Thần khó khăn nhấp môi, nửa ngày sau mới dám nói ra một cái tên.

“Arthur Hoài Thụy.”

Đúng vậy, có thể đưa Thác vào hoàn cảnh chật vật như thế này, ngoài nam nhân kia lại có thể là ai? Chỉ có điều, “Tại sao hắn ta lại làm như vậy?”

Nếu như muốn báo thù cho Hướng Thanh Lam, hắn hoàn toàn có thể lựa chọn một phương pháp còn tàn khốc hơn nữa. Nhưng nếu đơn giản chỉ là muốn tiêu diệt tình địch, làm như thế này có phải là quá thừa thãi rồi không?

Tô Triết Thác cười lạnh một tiếng, nhưng rất nhanh, khuôn mặt của anh chợt trở nên cực kì tái nhợt. Dường như vừa nghĩ tới chuyện gì quan trọng, anh siết chặt hai tay, sau đó mở cửa chạy nhanh ra ngoài, ngay cả Cung Như Tuyết đứng ngay gần đó cũng không thèm liếc mắt một cái.

“Thác, cậu đi đâu vậy?” Vũ Văn Thần còn chưa kịp khuyên giải Tô Triết Thác nên bình tĩnh một chút, cậu ta đã như một cơn gió lạnh biến mất khỏi phòng. Lấy tay xoa xoa một chút mi tâm đang nhíu chặt, anh không nhịn được thở dài một tiếng, đối với những việc vốn không phải của mình này, cảm thấy vô cùng bất lực. Quay sang nhìn Cung Như Tuyết, anh cũng coi như có chút quan tâm dặn dò, “Cung tiểu thư, cô cứ ngồi ở đây một lúc đi, lát nữa tôi sẽ trở về.”

Nói xong, anh cũng không quan tâm cô ta có đồng ý hay không, vội vàng đuổi theo Tô Triết Thác. Có trời mới biết, những ngày gần đây anh mệt mỏi tới mức nào, làm bạn của Tô Triết Thác quả thực là không hề dễ chịu.

Tô Triết Thác tức giận đẩy tung ra cánh cửa cũ nát, bộ dáng hung ác giống như sẵn sàng giết chết bất cứ kẻ nào dám cản đường mình. Nhưng lần này thực ngoài ý muốn, không hề có ai ngăn cản anh, thậm chí Ngân Táp cùng Fred còn quy củ đứng ở một bên, trên mặt như có như không mỉm cười.

Arthur khép lại laptop, ngước mắt lên nhìn nam nhân vừa mới xông vào. Mái tóc ướt nhẹp, ánh mắt đục ngầu, quần áo còn có chút xộc xệch, chậc chậc, dường như buổi sáng này của hắn ta không được tốt lành lắm thì phải.

“Xin hỏi Tô tiên sinh có chuyện gì vậy?” Anh tựa vào trên sô pha, hai chân thon dài tùy ý bắt chéo, bộ dáng muốn nhiều nhàn nhã thì có nhiều nhàn nhã.

“Arthur Hoài Thụy, tất cả đều là mày làm có phải không?” Tô Triết Thác tới gần anh, giọng nói khàn khàn lộ ra lãnh khí làm người ta phát run, chỉ có điều nam nhân ở trước mặt, mí mắt ngay cả nháy cũng chưa nháy một chút.

“Anh đều đã biết hết rồi, còn đến hỏi tôi làm cái gì?” Arthur hơi hơi cong lên khóe môi, ánh mắt có chút đùa cợt nhìn Tô Triết Thác. Trận chiến này hắn thua, thua đến thảm hại, ngay cả một cơ hội xoay người cũng không có. Nghĩ đến điều này, tâm tình của anh nháy mắt trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

“Arthur Hoài Thụy, được, được lắm!” Tô Triết Thác giận quá hóa cười, không thể nghĩ được nam nhân này lại có thể ti bỉ được đến như vậy, anh còn nghĩ rằng hắn ta sẽ cao thượng hơn thế một chút cơ đấy.

“Arthur Hoài Thụy, mày nghĩ Lam Lam có thể thích một kẻ không từ thủ đoạn như mày được sao? Nếu cô ấy biết mày lợi dụng Cung Như Tuyết để trả thù tao, cô ấy còn nghĩ mày là ‘Thanh thiện lương’ của ngày xưa được nữa không? Mày nói xem mày và tao thì khác nhau ở điểm nào? Nói đi, khác ở điểm nào?” Tô Triết Thác càng nói càng cảm thấy tức giận, anh dùng sức siết chặt hai tay, cố gắng kiềm chế để bản thân không xông lên đấm một quyền thật mạnh vào khuôn mặt giả dối của kẻ đang ngồi ở đằng kia

Arthur không để ý cười khẩy một chút, anh đứng dậy đi đến bên cửa sổ, thản nhiên nói, “Anh nói đúng, tôi không phải là người tốt, tôi có thể vì mục đích của mình mà tính kế tất cả, kể cả anh, kể cả Cung Như Tuyết. Nhưng chúng ta không giống nhau, anh không độc ác bằng tôi, vậy nên anh để vuột mất cô ấy.”

“Tô Triết Thác anh biết không? Ngày đó nếu tôi là anh, tôi sẽ không bao giờ để Lam rời đi Trung Quốc.” Lỡ một bước chân, thành thiên cổ hận.

“A, thế cơ đấy.” Tô Triết Thác khinh thường cười lạnh, chuyện đã xảy ra rồi, hắn ta bây giờ muốn nói gì chẳng được. Nếu lần đó không phải tại Y Nhược chủ quan ngu ngốc, anh còn phải ở đây dài dòng với hắn ta hay sao?

“Mày nghĩ kế hoạch của mày hay lắm đúng không? Để tao lên giường với Cung Như Tuyết và thế là hết? Nói ày biết, đừng có hòng!” Hắn ta nói cho Lam Lam biết thì sao? Anh cứ một mực phủ nhận không phải là được rồi? Mà nếu Arthur có cho Lam Lam xem bằng chứng gì đó, điều này chỉ càng thêm chứng tỏ bản chất ti bỉ của hắn ta mà thôi, hừ!

“Cô ấy nhìn thấy rồi.” Ngay tại lúc Tô Triết Thác tự cấp ình một tia hy vọng, Arthur lại lạnh lùng dập tắt. Thời gian như ngừng lại một giây, bọn họ ai cũng không nói, chỉ có ánh mắt  trợn lên ngày càng lớn của Tô Triết Thác chứng tỏ anh đang kinh hoảng đến mức nào.

“Arthur Hoài Thụy!” Tô Triết Thác điên cuồng hét lên,”Thằng khốn, tao muốn giết mày!”

Suốt hai mươi mấy năm qua, chưa bao giờ cảm giác bất an cùng tức giận trong anh lại lớn đến như thế. Sao hắn ta dám, tại sao lại có thể để Lam Lam nhìn thấy anh trên giường với Cung Như Tuyết lần nữa? Tổn thương cô ấy phải chịu còn chưa đủ nhiều hay sao, hắn ta muốn làm gì, muốn đưa Lam Lam biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh có phải không?

Anh mất lý trí xông lên, dùng sức nện một quyền thật mạnh vào má trái của Arthur Hoài Thụy. Có chút tơ máu trào ra từ khóe miệng, hắn ta rên cũng không rên một tiếng, chỉ đơn giản xoay đầu một chút, sau đó quay lại đùa cợt nhìn anh.

“Một quyền này là tôi cảm ơn anh.” Tao nhã lau đi vết máu, anh nhìn ngón tay của mình, thật sự còn không nghĩ sẽ có ngày mình tình nguyện chảy máu vì ai đó mà không phải là Lam,”Cảm ơn anh đã đối xử vô tình với cô ấy, tổn thương cô ấy, để bây giờ, cô ấy thuộc về tôi.”

“Hahaha!” Tô Triết Thác đột nhiên cười lớn, “Thật không thể tưởng tượng được đường đường chủ nhân của gia tộc Hoài Thụy lại muốn lấy thứ mà người khác không cần đến thế. Arthur, mày thật đúng là vĩ đại!” Đến hiện tại anh đã thực rõ ràng, ván bài này anh là người thua cuộc. Nhưng làm sao lại có thể cam lòng cho được? Tại sao chỉ có anh mất đi thì bọn họ mới được đến hạnh phúc? Lam Lam là của anh, cho tới bây giờ cũng chỉ có thể là của anh mà thôi.

Arthur xoay người, đột nhiên nện ra một quyền,”Đây là vì Lam, đánh mày phản bội.” Ngay tại lúc Tô Triết Thác còn chưa kịp phản ứng, Arthur đã lại nện tiếp một quyền,”Đây là vì con của chúng tao, đánh mày độc ác khiến nó không thể bình an chào đời.”

“Thật ra tao rất muốn giết mày, tao muốn mày chết, muốn Y Nhược phải chết, nhưng tao đã đồng ý với Lam không làm như vậy. Tao không muốn thấy cô ấy phải buồn, cho nên, mày về đi.”

Tô Triết Thác ăn đau vuốt vuốt mặt của mình, khóe môi chạm đến vị máu tươi ngai ngái. Anh vừa muốn nói điều gì đó, sau lưng lại cảm nhận được tiếng bước chân rất nhẹ.

Anh biết người đến là ai, nhưng anh sợ phải quay đầu lại. Anh sợ nhìn thấy ánh mắt cô gái ấy không phải nhìn anh, mà là hướng về một người khác. Cao ngạo như Tô Triết Thác, thì ra đứng trước tình yêu cũng chỉ là bé nhỏ. Đến tận khi cô gái ấy ngồi xuống trước mặt anh, lấy khăn tay cẩn thận lau cho anh từng chút một, anh mới dám khàn khàn lên tiếng.

“Lam Lam.”

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 96

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 94

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...