Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 96

Loading...

Bảy Năm Vẫn Ngoảnh Về Phương Bắc

Cô Gia Sư Bé Nhỏ Của Anh

Tu Chân Giả Tại Dị Thế

Kisei Kanojo Sana - Parasistence Sana

Chương 96: Đoàn tụ

Lúc Hướng Thanh Lam đặt chân xuống Anh quốc một lần nữa, cảm giác giống như đã trải qua mấy kiếp người. Nói không rõ tâm trạng của cô lúc này là gì, dù sao lần trước rời đi, cô đã quyết tâm không bao giờ trở lại.

"Đang nghĩ điều gì vậy?" Arthur ôm cô vào trong lòng, hướng theo tầm mắt của cô nhìn về phía tòa lâu đài, có chút thăm dò hỏi, "Lam luyến tiếc căn nhà đó sao? Vậy để anh làm một nơi tương tự như vậy trong lâu đài được không?"

"Không cần." Hướng Thanh Lam lắc đầu, cô xoay người ôm lấy thắt lưng Arthur, "Chỉ là, em cảm giác có điểm không giống thật thôi." Nhận nhiều khổ như vậy, đến khi chân chính có được hạnh phúc, cô không khỏi cảm thấy sợ hãi, cũng có chút chần chờ.

Đang lúc suy nghĩ miên man, đột nhiên má trái bị nhéo một cái thật mạnh, cô ngẩng đầu nhìn lên, ngoài ý muốn thấy được Thanh đang mím môi cố nhịn cười. Giống như sợ cô sẽ giận dỗi, anh rất nhanh vươn tay lên xoa xoa gò má ửng đỏ của cô, trêu đùa nói, "Đau lắm không? Biết đây không phải là mơ rồi chứ?"

Hướng Thanh Lam gật đầu một cái coi như thừa nhận, thật ra, cô vẫn chưa thực quen thuộc dùng lời để đáp lại anh.

"Đi thôi." Arthur kéo tay cô tiến về phía cổng chính, lại không để ý đến ánh mắt Hướng Thanh Lam thỉnh thoảng liếc về bờ tường phía xa, mang theo một chút buồn man mác. Cô trầm mặc bước đi, thỉnh thoảng cũng ôn nhu đáp lại anh vài lời, nhưng đa số thời gian vẫn duy trì im lặng.

Bước chân đột ngột dừng lại, cô ngẩng đầu nhìn về phía cô gái đứng cách đó không xa, cảm xúc có chút ngổn ngang khó tả. Hận không phải, không hận cũng không phải. Người này khiến cô mất đi thứ quý giá nhất, nhưng đồng dạng, cô cũng gián tiếp khiến cô ta đau khổ thật nhiều.

Lần này đối diện nhau, với cả đều chỉ là khó xử.

"Còn đứng ở chỗ này làm cái gì?" Đúng lúc cô còn đang thất thần suy nghĩ, giọng nói của Arthur đã lạnh lùng vang lên.

Uông Tiểu Lam đưa mắt nhìn anh, lại nhìn sang bàn tay đang nắm chặt của hai người, đáy lòng không khỏi xẹt qua một tia chua xót. Cũng phải thôi, bọn họ vốn nên thuộc về nhau, hiện tại tìm thấy nhau rồi, quay lại đây thì có gì là lạ? Cô không sợ anh sẽ xử lý mình thế nào, dù sao, nhân sinh của cô còn có điều tồi tệ gì mà chưa phải nếm trải? Chỉ có điều...

"Thực xin lỗi, Hướng Thanh Lam." Từ rất lâu rồi, cô đã muốn nói ra những lời này, trước kia chần chừ chẳng qua là vì muốn giữ lại chút kiêu ngạo cho bản thân. Nhưng gần đây mỗi khi yên lặng một mình, cô sẽ không tự chủ được nghĩ về những chuyện đã qua, sau đó cảm thấy bản thân thực sự nợ người kia một lời xin lỗi.

Cô không nghĩ Hướng Thanh Lam sẽ vì một câu đơn giản này mà tha thứ cho cô, nhưng ít nhất từ nay về sau, cô sẽ được sống thanh thản với lòng mình.

Hướng Thanh Lam khép hờ hai mắt, nghiêng qua đầu không nhìn Uông Tiểu Lam. Cô không phải người nhỏ mọn, nhưng với ba từ "Thực xin lỗi" này, thật sự đã quá mệt mỏi rồi.

"Em không muốn gặp lại cô ấy nữa." Hãy để cô ấy đi đi thôi, tự do tới nơi nào cũng được. Dù cho trước kia đã xảy ra chuyện gì, Uông Tiểu Lam cũng có quyền bắt đầu một cuộc sống mới, đi tìm hạnh phúc cho bản thân mình.

"Được rồi, Lam yên tâm, anh sẽ cho người đưa cô ta rời đi." Arthur ôn nhu trả lời, trong giọng nói lại lộ ra mấy phần uấn giận. Uông Tiểu Lam, lần này coi như cô ta may mắn. Nếu không phải vì Lam tinh ý nhận ra sát khí quá nặng của anh, nhanh chóng mở lời tìm đường lui cho cô ta, nhất định anh sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.

Ôm Hướng Thanh Lam đi về phòng ngủ mới, bỏ lại phía sau tất cả quá khứ u buồn, cùng với, đôi mắt đang ngấn lệ của người nào đó.

...

Tiểu Tây đứng thẳng người, hai tay chống nạnh nhìn cô gái đang chật vật lau sàn phía trước, "Nhớ lau cho kĩ vào, nếu không tối nay sẽ không có cơm ăn đâu biết chưa?" Cô cảm giác bản thân hiện tại có điểm thiếu phúc hậu, đôi khi cũng thật sự lạm quyền, nhưng biết làm sao được, ai bảo Y Nhược đã gây ra họa trước cơ chứ.

Vậy nên, cô tuyệt đối sẽ không mềm lòng, cô phải thay Tiểu Thanh lấy lại công đạo.

Y Nhược nén hận làm theo lời Tiểu Tây, nếu bây giờ người ngoài nhìn vào, ai còn có thể nhận ra đây là cô tiểu thư họ Y xinh đẹp ngày trước? Ở nơi này trừ bỏ làm việc chính là làm việc, cô gần như không có thời gian nghỉ ngơi, cũng không có ai nguyện ý làm giúp cô một phần việc.

Cô bưng chậu nước lên, tiếp tục đi lau một chỗ khác, ánh mắt dại ra, dường như đã mất hết sinh khí. Chợt từ xa có một giọng nói quen thuộc truyền đến, cô giật mình ngẩng đầu lên, không biết đây là tỉnh hay là mơ. Có người đang gọi cô phải không? Có người gọi cô là Nhược Nhược? Đúng rồi, là mẹ, mẹ đến đây để cứu cô rồi. Vội vàng đứng dậy chạy ra phía cổng, không quan tâm Tiểu Tây ở đằng sau cằn nhằn những gì, cô chỉ biết, tự do đang ở cách cô gần thật gần!

"Nhược Nhược, Nhược Nhược! Tôi muốn gặp con gái của tôi, các người mau gọi nó ra đây, nó là nữ chủ nhân của nơi này các người có biết không hả?" Eve đứng ngoài cổng chính, đùng sức hét thật to, nhưng đợi hồi lâu vẫn không có bất kì kẻ nào đáp lại.

Bà âm thầm chửi rủa đám gia nhân nơi này không biết điều, lại càng bực mình con bé Nhược Nhược chỉ biết lo ăn uống hưởng thụ, bao nhiêu tháng qua, ngay cả một cuộc điện thoại về nhà hỏi thăm bố mẹ cũng không có. Lát nữa gặp nó, nhất định bà sẽ nghiêm khắc mà giáo huấn cho nó một lần.

Đột nhiên có tiếng bước chân chạy lại gần, bà quay người sang, vốn tưởng sẽ nhìn thấy người nào đó tới mở cổng, không nghĩ được lại là một cô hầu mặt mũi lem luốc.

"Mẹ, mẹ ơi..." Y Nhược chạy đến, đôi tay gầy guộc run rẩy bám vào thành cổng. Khuôn mặt tái xanh dọa người, ánh mắt hõm sâu đau đớn chảy ra hai hàng lệ.

"Mẹ ơi, cứu con, con chết mất!" Y Nhược run rẩy vươn tay ra phía ngoài, giọng nói nghèn nghẹn cầu xin vô cùng đau khổ.

"Nhược Nhược?" Eve mở to hai mắt, không thể tin được con người khô héo không có chút sinh khí nào ở đằng kia lại là con gái mình. Nhược Nhược của bà xinh đẹp lại tao nhã, mỗi cử chỉ bước chân đều là quý khí bức người, làm sao có thể biến thành như vậy được? Chẳng phải nó đang an nhàn làm nữ chủ nhân của nơi này sao? Chẳng phải con rể rất yêu nó hay sao? Có ai đến nói cho bà biết, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở nơi này được không vậy?

"Mẹ ơi..." Y Nhược trượt người theo khung cửa, mất hết sức lực ngồi phịch xuống đất. Cô không biết phải nói gì bây giờ, chỉ có thể khóc nấc lên từng tiếng, ai oán mà đau lòng. Bộ dạng bây giờ của cô, người không ra người, quỷ chẳng phải quỷ, bao nhiêu kiêu hãnh cùng tự tôn đều đã tan thành mây khói. Đứng trước mặt mẹ, cô cũng rất muốn mình kiên cường hơn một chút, nhưng là khó quá, cô thật sự không làm được.

"Nhược Nhược, sao vậy con? Sao vậy, nói cho mẹ biết..." Nhìn thấy con gái tiều tụy như vậy, Eve cũng cảm thấy đáy lòng như bị ai xát muối. Đứa con bà dứt ruột đẻ ra, tìm mọi cách yêu thương chiều chuộng, làm sao người ta lại có thể đối xử với nó như thế này cơ chứ?

"Mẹ..." Y Nhược vừa muốn kể khổ, cánh tay đã bị một người túm lấy, thô bạo kéo về phía sau.

"Vị phu nhân này, xin hãy về đi cho, nơi đây không phải là chỗ dành cho bà." Fred lạnh lùng nhìn Eve, giọng nói tuyệt đối không giống như đang đùa giỡn.

"Tôi muốn đưa con gái của mình về nước, tôi muốn báo cảnh sát. Các người... Các người thế nhưng dám tra tấn nó thành cái dạng này!" Eve tức giận chỉ tay vào mặt Fred, hận không thể lập tức tiến lên xé xác anh ra làm trăm ngàn mảnh.

"Lâu đài Hoài Thụy thuộc quyền quản lý riêng của lão đại nhà chúng tôi, cảnh sát của bà có đến cũng không tác dụng gì đâu. Hơn nữa, đây đâu phải là tra tấn? Giết người chưa phải đền mạng đã là rất may mắn rồi, đừng có không biết điều như vậy." Fred hừ lạnh một tiếng, càng nghĩ càng cảm thấy bực mình. Bà ta tưởng con gái của mình tốt đẹp lắm sao, tưởng cô ta vẫn còn là nữ chủ nhân của nơi này hay sao? Nực cười!

"Giết... Giết người? Nhược Nhược nhà tôi giết người?" Eve không dự đoán được Fred sẽ nói như vậy, mất một lúc lâu cũng chưa thể hiểu nổi.

"Đúng vậy, cô ta dám cả gan giết tiểu chủ nhân của chúng tôi, cô ta đáng chết lắm!" Fred cay nghiệt nói.

"Mẹ, mẹ, không phải như vậy, con không giết ai hết, đứa bé kia vốn không thể sống nổi. Anh Thác cũng biết mà, mẹ gọi anh Thác đến đây đi, bảo anh cứu con với!" Y Nhược khàn giọng hô to, lại không biết lời nói của mình càng khiến cho Eve thêm hoảng hốt.

"Bà muốn đưa cô ta đi cũng được, nhưng phải giao hết tài sản của Y thị ra đây. Còn không..." Fred không có ý tốt tươi cười, tượng trưng làm một động tác xẹt tay qua cổ họng, vừa lòng nhìn được khuôn mặt tái mét của hai người nào đó. Anh chợt cảm thấy thời tiết hôm nay tốt lắm, tâm tình cũng không tồi, có lẽ, anh phải đến thăm Ngân Táp một lát mới được.

Đẩy cánh cửa phòng thí nghiệm ra, Fred kì quái thò đầu vào trong, không hiểu sao hôm nay thằng nhóc kia lại không ở chỗ này. Mà thôi, anh vào đây ngồi chờ một lúc cũng được, nhân tiện tìm xem có loại thuốc nào hay ho không, lát nữa còn biết đường mà xin Ngân Táp.

Oa, gì kia vậy? Một đứa nhỏ ư? Ở đâu ra đây một đứa nhỏ xinh đẹp thế này cơ chứ! Anh cẩn thận lấy ngón tay huých một cái vào mặt đứa bé, nóng nóng, mềm mềm, đáng yêu quá!

"Cục cưng, gọi chú đi nào, gọi chú~" Anh cười hì hì véo nhẹ cặp má phính đáng yêu của đứa bé, rất muốn nghe nó gọi mình một tiếng chú. Nhưng dù sao nó cũng còn quá nhỏ, y y nha nha kêu một tiếng, sau đó thực ngoan ngậm lấy ngón tay của mình.

"Bỏ bàn tay đầy vi khuẩn của anh ra khỏi người Tiểu Ngoan." Ngân Táp vừa trở về nhìn thấy Fred liền cảm thấy không vui lắm, nhìn anh ta ngớ ngẩn trêu đùa với Tiểu ngoan lại càng cảm thấy không vui lắm, trực tiếp đi qua đoạt đứa bé vào lòng.

"Ê nhóc, chú mày kiếm được ở đâu ra hay vậy?" Fred chỉa chỉa vào Tiểu Ngoan, tò mò hỏi.

"Nhặt được!" Ngân Táp thản nhiên trả lời, đổi lấy ánh mắt trợn to của Fred. Nhặt được, lý do này cũng quá tùy tiện đi?

"Cho anh ôm nó một cái có được không?" Fred cười hì hì lấy lòng, chỉ có điều Ngân Táp vẫn không thèm để ý, thậm chí còn xoay người đưa lưng về phía anh. Đợi một lúc lâu sau cũng không có gì thay đổi, anh âm thầm bực mình lại không dám biểu hiện ra mặt. Thằng nhóc này được lắm, không cho anh bế phải không? Đợi ngày mai anh mang nó ra ngoài, đến

lúc đó đừng hòng mà đòi lại.

Đã nghĩ là phải làm, ngay sáng ngày hôm sau, tranh thủ lúc Ngân Táp đi ra ngoài có việc, anh nhanh chóng lẻn vào phòng thí nghiệm bế Tiểu Ngoan ra ngoài chơi cùng mình.

"Ôi chao, sao trên đời lại có đứa bé đáng yêu như cháu nhỉ?" Fred một tay bế Tiểu Ngoan, một tay không nhịn được véo cái má phính phính của nó. Mấy ngày nay trong lâu đài thật sự quá buồn chán, cả chủ nhân cùng Ngân Táp đều không mấy khi xuất hiện, mà anh cũng chẳng thể suốt ngày ra ngoài tìm mỹ nữ. Vậy nên a, có thêm đứa bé này mới thật thú vị biết bao, haha!

Chỉ có điều, anh còn chưa sung sướng được bao lâu, đứa bé đã cựa mình tỉnh dậy, tròn xoa đôi mắt nhìn anh, sau đó oa oa khóc lớn. Gì vậy a, không phải hôm qua rất ngoan hay sao, hay là tại vừa nãy anh nhéo mạnh tay quá?

"Ngoan, không khóc, không khóc!" Anh vụng về dỗ dành, nhưng hiển nhiên chẳng có mấy tác dụng.

Phía trong lâu đài, Hướng Thanh Lam nhắm mắt ngồi trên chiếc ghế dựa cũ, cảm nhận chút bình yên thật lâu mới có được.

"Tiểu Tây, gần đây cô sống có tốt không?" Từ lúc trở về cô đã muốn gặp lại Tiểu Tây, một phần vì nhớ, một phần là lo lắng cho cô gái ngốc nghếch này. Nhưng hiện tại xem ra cô đã lo lắng thừa, Tiểu Tây được lên làm trưởng quản của mấy chục người khác, phong thái chững chạc hơn xưa, cuộc sống cũng vô cùng khấm khá.

"Phu nhân, tôi sống tốt lắm..." Tiểu Tây ngượng ngùng nhìn mũi chân của mình, thực sự không quen cách xưng hô xa cách như vậy.

"Tiểu Tây, cô có thể tiếp tục gọi tôi là Tiểu Thanh mà, không sao cả." Hướng Thanh Lam mở hai mắt ra nhìn cô, mỉm cười nói.

"Tôi... Tôi sẽ ngượng ngùng." Tiểu Tây cầm lấy vạt áo của mình, bẽn lẽn nói. Chuyện Tiểu Thanh đột nhiên trở về, nói chuyện được, hơn nữa còn là nữ chủ nhân của nơi này khiến cô thực sự bất ngờ. Tất nhiên cô vui cho Tiểu Thanh, chỉ là, thực sợ cô ấy sẽ không quan tâm đến một kẻ thấp kém như mình nữa.

"Vậy... Tiểu Thanh này...." Tiểu Tây đang định nói điều gì đó, đột nhiên lại nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ của trẻ con.

Hướng Thanh Lam giật mình ngồi thẳng dậy, có chút khẩn trương hỏi, "Tiểu Tây, cô cũng nghe thấy phải không?"

Tiểu Tây gật gật đầu, nơi này chỉ có một đứa bé, nhưng không phải Ngân thiếu gia suốt ngày giữ nó ở trong phòng thí nghiệm hay sao, như thế nào lại ra ngoài này được?

"Để tôi đi nhìn xem." Vừa lúc cô xoay người định ra ngoài, Fred đã nhanh chân chạy vào trước.

"Thiếu gia Fred, sao cậu lại ôm Tiểu Ngoan vậy?" Hơn nữa còn làm cho cô bé khóc lớn đến chừng này? Thiếu gia Ngân Táp mà biết được, chắc chắn sẽ không để cho bọn họ được yên.

"Tôi ôm thì đã sao, nó cũng đâu phải là của riêng thằng nhóc kia?" Fred bực mình nhìn Tiểu Tây, sống chết mạnh miệng. Con nhóc béo này, lúc nào trong mắt cũng chỉ có Ngân Táp Ngân Táp, không coi anh ra gì cả, thật đáng ghét!

Hướng Thanh Lam đứng lên, nhìn đứa bé đang khóc trong lòng Fred, chợt cảm thấy trái tim đau đớn từng hồi, bởi vì, cô nghĩ đến cục cưng đáng thương của mình.

"Fred, có thể cho tôi ôm một lát được không?"

Fred vội vàng gật đầu, như thoát được gánh nặng giao Tiểu Ngoan cho Hướng Thanh Lam. Cũng không biết cô có phép thuật gì, đứa bé vừa được cô bế đã trở nên im lặng kì lạ. Nó mở to đôi mắt sũng nước, cánh môi nhỏ xinh không ngừng khép mở, giống như muốn kể khổ với cô vừa rồi mình đã phải chịu ủy khuất lớn đến chừng nào.

Hướng Thanh Lam vươn ngón tay chạm nhẹ vào ánh mắt hồng hồng của Tiểu Ngoan, nhìn tròng mắt màu xanh lá đậm của nó, không hiểu sao cảm thấy vô cùng quen thuộc. Mà Tiểu Ngoan dường như cũng cảm nhận được điều gì, loạng choạng vươn ra bàn tay bé xíu, cố gắng nắm lấy ngón tay của cô.

"Ngoan, không khóc nữa, không sao, không sao đâu mà..." Hướng Thanh Lam nhẹ nhàng đung đưa cánh tay, nếu con của cô còn sống, có lẽ cũng là một đứa bé đáng yêu như thế này đi?

Fred nhướn người nhìn Tiểu Ngoan, sau đó len lén đánh giá Hướng Thanh Lam một chút, luôn có loại cảm giác rất kỳ lạ. Ánh mắt thật to, lông mi thật dài, khóe miệng lúc nào trông cũng thật nhu nhuận. Hai người xa lạ ở cùng một chỗ, tại sao lại có thể trông hòa hợp đến như vậy đây?

"Fred, anh đem Tiểu Ngoan của tôi chạy đi đâu đấy hả?" Ngân Táp mệt mỏi chạy tới, dường như đã đi tìm thật lâu, mà Fred chỉ có thể ngượng ngùng cười cười.

"Suỵt." Im lặng chút đi, Tiểu Tây đặt ngón tay lên miệng, ra hiệu cho Ngân Táp chớ có nổi giận ở chỗ này. Đúng lúc đó...

"Mọi người đang làm gì vậy?" Arthur bước ra từ phòng làm việc, lần này không chỉ Tiểu Tây, mà ngay cả Ngân Táp cùng Fred cũng ra hiệu cho anh im lặng.

Tuy thực sự khó hiểu, nhưng anh cũng tự giác phóng nhẹ bước chân hơn rất nhiều, từng bước tiến lại gần Hướng Thanh Lam.

Một đứa bé?

Trong lâu đài của anh lại có một đứa bé? Là con của ai vậy?

"Lão đại, đây là Tiểu Ngoan." Fred ậm ờ không biết nên giới thiệu thế nào cho phải, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp,"Ừm, là con gái, do Ngân Táp nhặt được."

Arthur thản nhiên gật đầu, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt trìu mến đang nhìn đứa nhỏ của Hướng Thanh Lam, bất giác mỉm cười một chút. Đã lâu không thấy Lam vui vẻ như vậy, khiến anh thật muốn dùng cỗ máy thời gian lưu lại khoảnh khắc mỹ lệ này.

"Ê nhóc, chú mày có phát hiện ra điều gì không?" Fred vuốt cằm, ra vẻ cao siêu hỏi.

"Điều gì?" Ngân Táp hiển nhiên không quan tâm đến câu hỏi của anh, điều này làm cho Fred có chút mất hứng.

"Chú mày không thấy là, Tiểu Ngoan trông rất giống phu nhân hay sao?" Fred nói xong, tự động gật đầu tán thưởng cho mình một cái.

Ngân Táp sửng sốt một chút, thế này mới nhận ra quả thật hai người có rất nhiều nét tương tự. Chỉ có điều ánh mắt...

"Ngân Táp, cậu tìm thấy cô bé này lúc nào?" Arthur cũng cảm thấy nghi ngờ, hoặc là nói, trong lòng anh chưa bao giờ ngừng nuôi một tia hy vọng.

Ngân Táp suy nghĩ một chút, "Ngày tôi trở về từ Trung Quốc, ở ven đường nhặt được cô bé này. Cô bé bị sinh non, có lẽ chỉ được sáu bảy tháng, khi ấy còn chưa nặng tới hai cân."

Sáu bảy tháng? Ở ven đường? Có chuyện trùng hợp như vậy sao?

"Ngân Táp, giúp tôi kiểm tra ADN của Tiểu Ngoan đi." Arthur híp hai mắt lại, còn thật sự nhiêm túc nhìn về phía Ngân Táp, mà Hướng Thanh Lam cũng ngạc nhiên nhìn anh, không rõ vì sao đột nhiên anh phải làm như vậy.

"Chủ nhân, ý của ngài là?" Ngân Táp chần chừ hỏi.

"Tôi không tin thế giới này có chuyện trùng hợp như vậy. Tiểu Ngoan xác thực rất giống Lam, mà ánh mắt của cô bé càng không thể lẫn đi đâu được. Mỗi thành viên của gia tộc Hoài Thụy khi còn nhỏ đều có màu mắt là xanh lá đậm, khi lớn lên mới dần dần nhạt màu."

"Tất nhiên chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhưng cho dù kết quả cậu thu được là thế nào, tôi cũng sẽ nhận Tiểu Ngoan về làm con gái." Cúi đầu nhìn Hướng Thanh Lam, anh biết cô thực sự thích đứa nhỏ này, nếu đã như vậy, chi bằng bọn họ nhận nó làm con gái nuôi, về sau chung sống hạnh phúc, một nhà ba người.

"Nhưng chẳng phải tiểu chủ nhân là bé trai hay sao?" Fred khó hiểu hỏi.

"Cái này thì phải hỏi anh, anh tận mắt nhìn thấy tiểu chủ nhân rồi chứ?" Ngân Táp hỏi vặn lại khiến Fred trợn to mắt không phát ra được nửa lời. Được rồi, anh thừa nhận lúc đó mình làm việc thật sự có điểm qua loa, nhưng kể cả như vậy, người ta cũng đâu cần nói dối anh làm gì?

Ngân Táp nhìn vẻ mặt không phục của Fred, cũng không đôi co điều gì thêm, mà là tự động dẫn đầu trở về phòng thí nghiệm.

Lấy mẫu ADN hiện nay cũng rất đơn giản, chỉ cần quẹt tăm bông vô trùng vào niêm mạc miệng là ổn. Cất kĩ mẫu thu được vào ống nhiệm, cậu quay sang nhìn Arthur cùng Hướng Thanh Lam, không nhịn được dặn dò trước.

"Chủ nhân, ít nhất phải 24h sau mới có kết quả xét nghiệm, ngài đưa phu nhân trở về trước đi. Hơn nữa..." Cậu ngừng lại một chút mới nói tiếp, "Hai người cũng không nên hy vọng quá nhiều!"

Arthur nặng nề gật đầu. Anh biết vừa rồi mình làm trỗi dậy tia hy vọng bé nhỏ trong lòng Hướng Thanh Lam, nếu như kết quả ngày mai thu được không như ý, có thể tưởng tượng ra cô sẽ thất vọng biết chừng nào.

Nhưng quả nhiên trời không phụ lòng người! Buổi chiều hôm sau khi cầm tờ kết quả trên tay, anh không biết mình nên cười hay nên khóc. Giám định gien cho biết ADN của anh và Tiểu Ngoan có độ tương tự là 50%, nói cách khác, anh chính là ba của đứa nhỏ.

Hướng Thanh Lam hiển nhiên không bình tĩnh được như anh, cô ôm chặt Tiểu Ngoan vào lòng, hôn nhẹ lên vầng trán bé bỏng của nó, sau đó nghẹn ngào khóc. Đây là con gái của cô, nó còn sống, đứa con cô vất vả mang nặng bảy tháng rồi sinh non, nó còn sống.

"Thanh, là thật phải không? Không phải em đang mơ đấy chứ?"

Arthur gật đầu, ôn nhu mỉm cười nhìn cô. Cảm ơn trời xanh đã trả lại con gái cho bọn họ, cảm ơn vì đã giúp Lam sống lại một lần nữa. Từ nay về sau gia đình của anh sẽ có ba người, như vậy là đủ, thật sự là rất đủ rồi.

"Lam, con gái của chúng mình xinh quá, rất giống em." Arthur cầm lấy bàn tay bé xíu của Tiểu Ngoan, âm thầm hứa với nó rằng, sau này nhất định anh sẽ đối xử với nó như một nàng công chúa. Tuy rằng quãng thời gian bảy tháng trong bụng mẹ, nó chỉ nhận được tình yêu của Lam, nhưng từ nay về sau, nó sẽ được cả anh và Lam, còn cả Ngân Táp và Fred nữa, yêu thương chăm sóc thật nhiều.

Hướng Thanh Lam chớp nhẹ lông mi, nhìn đứa bé đang ngủ say trong lòng, không nhịn được mỉm cười ngọt ngào. Tiểu Ngoan thực sự rất xinh, hoặc là nói, vì nó là con gái của cô, nên dù trông nó có như thế nào thì với cô, nó vẫn luôn là thiên thần xinh đẹp nhất.

"Thanh, anh ôm con một lát đi." Hướng Thanh Lam cẩn thận đặt Tiểu Ngoan vào lòng Arthur, nhìn anh vụng về đón lấy đứa bé, trong lòng vừa lo lắng lại vừa buồn cười. Ba và con gái ở cạnh nhau trông thực sự rất hài hòa, tuy anh tiếp xúc với trẻ con không nhiều, nhưng thời gian còn dài, bọn họ có thể cùng nhau từ từ học.

"Này Ngân Táp, anh vẫn không hiểu, tại sao chú lại tìm thấy Tiểu Ngoan ở ven đường?" Fred nhìn đứa bé trong lòng Hướng Thanh Lam, không nhịn được tò mò hỏi. Không phải Tô Triết Thác trong mắt anh tốt tới mức nào, mà là bỏ mặc một đứa bé sơ sinh ở ven đường, dường như không phải phong cách của hắn.

"Thật ra chúng ta vẫn còn một người để hỏi, bởi vì lúc ấy cô ta cũng vào viện cùng Tô Triết Thác." Ngân Táp hơi hơi mím môi, tự trách mình bây giờ

mới nghĩ đến điều này. Trước kia bọn họ chỉ quan tâm đến kết quả điều tra ở bệnh viện cùng lời nói chủ quan từ phía Tô Triết Thác mà quên mất, thật ra vẫn còn một câu trả lời ngay trước mặt bọn họ, hơn nữa câu trả lời này còn dễ lấy vô cùng.

Hai người hiểu ý nhìn nhau, sau đó đồng thời lui ra ngoài. Gia đình chủ nhân vừa mới được đoàn tụ, không nhất thiết phải để ngài nhúng tay vào việc cỏn con này. Sau khi có được câu trả lời xác thực, bọn họ sẽ thông báo cho chủ nhân một tiếng là đến nơi.

...

Y Nhược ngồi dưới đất, cô đã muốn không biết nên làm gì bây giờ, ánh mắt dại ra nhìn về cánh cổng chính của lâu đài Hoài Thụy.

Hôm trước sau khi nghe thấy Fred dọa nạt, mẹ của cô tuy rằng có đau lòng con gái, nhưng đại khái cảm thấy cái giá phải trả để cứu cô quá lớn, kể từ khi trở về Trung Quốc đến nay sẽ không thấy tin tức gì qua đây.

Cô vẫn nên hy vọng sao? Hy vọng đây chỉ là một sự chậm trễ? Hy vọng gia đình cô, anh họ của cô sẽ sang đây cứu mình?

Cô cũng không biết nữa.

Liếm lấy cánh môi nứt nẻ, cô cảm giác cuộc sống như vậy, không bằng đã chết thì hơn. Những ngày đầu tiên cô còn cố tự động viên mình rằng, không sao cả, rồi cô sẽ sớm thoát khỏi tình cảnh này thôi, nhưng bây giờ... Tôn nghiêm không còn, danh phận không còn, hy vọng không còn, đến ngay cả cái mạng duy nhất này cũng không biết sẽ bị bọn họ tra tấn đến chết vào lúc nào nữa.

Xa xa truyền đến những tiếng bước chân đạp vào nền đá hoa khiến tai của cô có chút đau nhức. Cũng không ngẩng đầu lên, cô chỉ ngồi đó thẫn thờ, bộ dáng nửa sống nửa chết không quan tâm thế sự.

"Y Nhược, đứa nhỏ kia đâu, tiểu chủ nhân của chúng tôi đâu?" Fred ngồi xổm xuống, có chút ghét bỏ nhìn chằm chằm khuôn mặt của Y Nhược. Thật sự là xấu xí muốn chết, so với Uông Tiểu Lam còn kém hơn vạn lần.

Y Nhược giật mình trong mấy giây, rất nhanh, lại quay về với khuôn mặt ngẩn ngơ lúc ban đầu. Muốn hỏi cô về đứa bé kia sao?

"Đã chết rồi." Cô có chút chết lặng trả lời.

"Phải vậy không?" Ngân Táp lạnh lùng cười, "Hay là cô cấu kết với Tô Triết Thác, ném nó ở ven đường rồi?" Cuối cùng thì cậu cũng hiểu được tại sao ngày đó Tiểu Ngoan lại bị tím bầm một bên má. Nhất định là do cô gái ác độc này ra tay. Làm tổn thương một đứa trẻ mới sinh, còn nhẫn tâm đặt nó trong thùng rác giữa mùa đông lạnh lẽo, cô ta có còn là người nữa không vậy?

Sắc mặt Y Nhược trong nháy mắt trở thành trắng bệch, cô ngẩng đầu nhìn hướng Ngân Táp, sợ hãi hỏi, "Cậu...Cậu làm sao mà biết được?" Chuyện này ngay cả anh Thác cô cũng không nói, làm sao cậu ta lại rõ ràng đến vậy?

Ngân Táp hừ lạnh một tiếng, khinh thường không muốn trả lời, cánh tay vừa vung lên, khuôn mặt của Y Nhược đã bị cứa ra một vết thương thật dài.

"A!!!" Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, khiến Y Nhược mất mấy giây mới cảm giác được đau đớn. Đau, đau quá, có ai cứu cô với được không? Bọn họ muốn giết cô, khuôn mặt của cô bị hủy hoại mất rồi!

Fred đứng dậy, hai tay khoanh trước ngực, có chút thản nhiên nói, "Này nhóc, làm thế này cũng vẫn sửa được lại đấy!"

"Không sửa được, tôi đã bôi thuốc lên lưỡi dao rồi." Ngân Táp nhìn bộ dáng quằn quại vì đau đớn của Y Nhược, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên. Thế nào, bây giờ đã hiểu được chân chính đau đớn có nghĩa là gì rồi chứ?

Nói xong, cậu trực tiếp xoay người rời đi. Mà Fred vẫn đứng trầm ngâm nhìn Y Nhược một lúc, còn thật sự suy nghĩ xem bỏ cô ta lại đây thế này có phải là dễ dãi quá không. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, thứ quý giá nhất của cô ta bây giờ là nhan sắc cũng đã bị cướp mất thì có lẽ, cái chết mới thật sự là dễ dãi đâu.

Mấy hôm nữa anh sẽ gửi cô ta về cho Tô Triết Thác, đồng thời tặng thêm cho Y Thị một món quà long trọng, nhất định sẽ khiến bọn họ đời này nhớ mãi không quên!

...

Ban đêm, Ngân Táp xoay người không biết đã là lần thứ mấy. Cậu mở to hai mắt, nhìn chiếc nôi trống rỗng bên cạnh mình, đáy lòng cảm thấy từng đợt trống vắng.

Không thể không thừa nhận, cậu đang mất ngủ. Những ngày tháng có Tiểu Ngoan ở nơi này tuy ngắn ngủi, nhưng một khi thiếu đi, mọi thứ đã không còn như cũ nữa. Cậu nhớ tiếng nhóc của nó, nhớ bộ dáng ngốc nghếch lúc muốn bế của nó.

Ngồi dậy bật chiếc đèn đầu giường lên, cậu cũng không biết bản thân đang muốn làm điều gì nữa.

Thẳng đến khi những tiếng gõ cửa "Cốc, cốc cốc" truyền đến, cậu mới để ý nhìn đồng hồ, lúc này đã là hai giờ sáng. Không biết là ai vậy, đến tìm cậu vào giờ này, chẳng lẽ lại là tên Fred dở chứng?

Cậu bước xuống giường, khuôn mặt vốn không mấy vui vẻ nay càng trở nên u ám. Mở cửa ra, cậu còn chưa kịp nhìn rõ người đến là ai, có thứ gì đó ấm ấm đã bị nhét vào lòng cậu.

Đây là... Tiểu Ngoan sao?

Cậu giật mình một lúc mới có thể phản ứng lại, "Chủ nhân, chuyện này là sao vậy?"

"Nó không muốn ngủ, dỗ dành thế nào cũng không được. Có lẽ là vì ở quen với cậu rồi, vậy nên chúng tôi đưa nó tới đây." Arthur vòng tay ôm lấy thắt lưng Hướng Thanh Lam, vô cùng đương nhiên nói.

Buổi tối vừa uống sữa xong, đứa nhỏ này liền liên tục quấy khóc, một mực dùng đôi tay nhỏ bé níu lấy áo của Lam giận dỗi không chịu buông. Trẻ con có phải luôn phiền toái như vậy không? Buổi tối vốn là lúc tinh lực của anh dồi dào nhất, khoảng thời gian được gần gũi với Lam cũng không nhiều, nay đột nhiên lại bị vật nhỏ phiền toái này chắn giữa. Không thể không nói, anh cũng có điểm nho nhỏ bực mình.

"Ngân Táp, tôi giao con gái tôi cho cậu, nhớ chăm sóc nó cho cẩn thận." Arthur có lệ dặn thêm một câu, sau đó giống như thực vội vàng kéo Hướng Thanh Lam rời đi.

Hướng Thanh Lam ngoái lại nhìn cánh cửa đã đóng lại phía sau, hơi hơi phiền não thở dài một tiếng, "Thanh, người mẹ như em thất bại lắm có phải không?" Con gái không muốn ngủ cùng cô, thậm chí còn không thích cô bằng Ngân Táp, điều này không phải rất đáng buồn hay sao?

"Như vậy chẳng phải là quá tốt rồi?" Arthur cúi đầu thì thầm vào bên tai Hướng Thanh Lam, thậm chí còn mờ ám mỉm cười một chút, khiến cô bỗng chốc không khỏi đỏ ửng hai gò má.

Thanh, anh bắt đầu biến thành xấu!

...

Sáu năm sau, tại Trung Quốc.

"Oa oa oa, Tiểu Ngoan của tôi." Fred tìm đến ngóc ngách cuối cùng của căn phòng vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Ngoan ở đâu, thảm thiết gào lớn, "Ngân Táp, sao chú mày lại nỡ dửng dưng thế kia? Không lo lắng hay sao, không sợ hãi hay sao? Lão đại về thì biết nói thế nào bây giờ? Tiểu Ngoan đã mất tích một giờ ba mươi ba phút rồi đấy có biết không???"

Ngân Táp dùng sức hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế tính tình của mình, liếc trắng mắt nhìn Fred, "Có Vô Công đi theo, làm sao mà mất tích được."

"Cái gì? Chú mày tin tưởng một con chó? Cái con chó vô dụng suốt ngày chỉ biết sàm sỡ Tiểu Ngoan? Đùa hay thật vậy?" Fred giận đến tái mặt rồi, quyết định không quan tâm đến Ngân Táp nữa.

"Vô Công là chó cái!" Ngân Táp thật sự là hết cách với Fred, ngay cả một con chó cũng muốn ghen tị cho bằng được. Vô Công chỉ là thích liếm tay Tiểu Ngoan thôi, ở đâu bị gắn cho hai từ sàm sỡ?

"Nhưng nó vẫn chỉ là chó mà thôi." Vậy nên không thể tin tưởng được.

"Chú mày không lo thì cứ ngồi tiếp ở khách sạn mà đọc báo đi, anh sẽ ra ngoài tìm Tiểu Ngoan một mình!" Nói xong, anh lập tức lấy chìa khóa xe rồi đi ra ngoài. Ngân Táp bất lực nhắm mắt dưỡng thần trong mấy giây, cuối cùng cũng đành phải đứng dậy đi cùng Fred. Cậu không lo Tiểu Ngoan bị lạc, nhưng cũng không nên để cô bé ra ngoài một mình quá lâu, chủ nhân nhất định sẽ trách móc.

Trên đường cái, mọi người đi đường đều chú ý đến một đứa bé chừng năm, sáu tuổi. Nó có đôi mắt rất to, ánh mắt màu xanh lục, khuôn mặt bầu bĩnh trông dễ thương cực kì, dường như là con lai. Xem bộ váy công chúa cùng đôi giày màu hồng phấn đắt tiền kia, không khó để nhận ra ba mẹ cô bé là người thực có tiền. Cũng có người tò mò muốn hỏi xem tại sao cô bé lại đi một mình, nhưng chú chó to lớn giống Labrador Retriever lại khiến bọn họ vô cùng e ngại.

"Vô Công, mình phải đi đâu mới tìm được ba bây giờ?" Cô bé ngồi phịch xuống bậc thềm của một cửa hàng bánh ngọt, hai tay liên tục xoa xoa bắp chân, dường như là vì phải đi bộ quá nhiều.

"Gâu!" Vô Công sủa lớn một tiếng.

Ngồi chống cằm suy nghĩ hồi lâu, chợt liếc mắt vào tủ bánh phía sau, đôi mắt của cô bé không khỏi sáng rực lên một chút, "Oa, bánh nhìn ngon quá! Vô Công có muốn ăn cùng không?"

"Gâu! Gâu!"

"..." Vậy có nghĩa là đồng ý đúng không? "Đứng ngoan ở nơi này, đợi tao đi mua bánh về cho hai đứa mình ăn biết không?" Cô bé đứng dậy, chống nạnh nhìn Vô Công, dùng giọng nói non nớt ra lệnh. Vừa lòng nhìn thấy chú chó to lớn ngoan ngoãn ngồi xuống, cô bé mới chạy vào cửa hàng, cố kiễng chân lên nhìn quầy phục vụ rồi gọi, "Cô ơi, cho con một chiếc bánh với ạ."

Cô chủ quán đã chú ý đến đứa bé dễ thương này ngay từ lúc ngồi ngẩn người ở ngoài cửa. Không nghĩ tới nó lại muốn vào đây mua hàng, cô cúi người xuống, mỉm cười hỏi, "Con muốn mua bánh sao?"

"Đúng vậy ạ." Cô bé gật đầu một cái, sau đó hồn nhiên nhoẻn miệng cười, để lộ ra hai bên lúm đồng tiền trông vô cùng dễ thương, khiến người ta chỉ muốn vươn tay mà nhéo yêu cho vài cái.

"Vậy nói cho cô biết con tên gì, cô sẽ tặng con chiếc bánh này được không?" Cô mở tủ lấy ra một chiếc bánh chocolate nhỏ xinh, ngọt giọng dỗ dành.

"Ba gọi con là Lục Đế, mẹ gọi con là cục cưng, anh Ngân Táp với chú Fred gọi con là Tiểu Ngoan, còn Vô Công thì gọi con là Gâu Gâu ạ!" Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, sau đó một mạch trả lời, có vẻ như không hề sợ người lạ.

"Chà, nhiều như vậy sao?" Cô chủ quán càng nhìn càng cảm thấy đứa bé đáng yêu, chợt suy nghĩ đến, nhất định ba mẹ của nó cũng là người có vẻ ngoài thực xuất sắc.

"Đây, tặng cho con nhé!" Cô đưa bánh ngọt cho Lục Đế, chỉ thấy cô bé lễ phép dùng hai tay nhận lấy chiếc bánh, sau đó mở to đôi mắt màu xanh lục, ngây thơ nhìn cô.

"Sao? Con còn muốn nữa à? Nhưng ăn nhiều đồ ngọt là không tốt đâu, răng của con sẽ bị sâu đấy!" Không phải cô tiếc gì một chiếc bánh, mà là trẻ con ăn đồ ngọt nhiều sẽ rất dễ bị sâu răng.

Lục Đế lắc đầu, ý bảo không phải. Cô bé đặt bánh sang bên cạnh, sau đó sờ sờ chiếc túi nhỏ ở bên hông váy, móc ra thứ gì đó rồi nhét vào tay cô bán hàng, "Con trả cho cô ạ!" Sau đó cầm bánh nhanh chân chạy mất.

Cô bán hàng

mở tay ra xem. Là tiền! Quá nhiều tiền cho một chiéc bánh ngọt, hơn nữa, đó cũng là món quà cô muốn tặng cho cô bé, đâu có ý định lấy tiền.

"Con ơi, quay lại đây..." Cô ngẩng đầu lên muốn gọi Lục Đế trở lại, nhưng cô bé đã biến mất thật nhanh, ngay cả chú chó vừa nãy ngồi ở ngoài cửa cũng không thấy đâu nữa.

Vừa đi trên đường vừa nhấm nháp, chẳng mấy chốc mà chiếc bánh đã nằm gọn trong bụng Lục Đế. Xòe bàn tay đầy kem ra cho Vô Công, cô bé ra vẻ nghiêm túc dặn dò, "Mẹ nói không được lãng phí đồ ăn, thế nên mày phải liếm cho thật sạch đấy nhé!"

"Gâu!" Vô Công một bên vui vẻ vẫy vẫy chiếc đuôi, một bên liếm tay Lục Đế vô cùng thỏa mãn.

Vốn định dắt Vô Công tiếp tục đi tìm ba, nhưng dù sao cũng là trẻ con thôi, chẳng mấy chốc mà sự chú ý của Lục Đế lại bị thu hút bởi một cửa hàng bán búp bê. Nghiêng đầu nhìn con búp bê được đặt chính giữa cửa hàng, Lục Đế không khỏi nghĩ, đây không phải là mình sao? Tuy hơi thấp một chút, nhưng mái tóc đen dài giống nhau, chiếc váy công chúa màu hồng phấn giống nhau, thậm chí ngay cả đôi mắt búp bê cũng là màu xanh lục.

Lục Đế tò mò bước lại gần, vừa vươn tay muốn chạm vào búp bê, nó đã bị một người khác cầm mất.

Chớp chớp hai mắt nhìn bàn tay trống không của mình, ngẩng đầu, Lục Đế thấy búp bê đã nằm trong tay một cô bé khác.

"Mẹ ơi, đẹp quá, mẹ mua cho con nha!" Cô bé nũng nịu ôm chặt lấy búp bê, nhìn thấy vậy, thực sự làm cho Lục Đế cảm thấy rất muốn khóc.

"Cô ơi, là con nhìn thấy nó trước mà!" Lục Đế mở to đôi mắt ngấn lệ, mếu máo nói.

"Ai bảo thế? Rõ ràng là người ta lấy được trước nhá!" Cô bé kia vừa nghe thấy Lục Đế nói liền cảm thấy rất không vừa lòng, một mực hét lớn.

Người mẹ ban đầu cũng không có ý định mua búp bê, dù sao trông nó tinh xảo thế kia, giả cả nhất định sẽ không rẻ đi nơi nào. Nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy khuôn mặt của Lục Đế, cô lại muốn mua búp bê cho con bằng được.

Đơn giản là vì, cô bé này khiến cô liên tưởng đến một người khác, người mà cô vẫn thua trong mọi cuộc tranh giành, người khiến cô phải nuôi con một mình mà không có lấy một danh phận suốt sáu năm qua. Vậy nên giờ đây, dù chỉ là một đứa bé có khuôn mặt giống với người ấy, cô cũng sẽ không tự giác mà cảm thấy thù hận, sau đó, trở nên nhỏ nhen đến vô lý.

"Bán hàng, ra tính tiền cho tôi." Cô rút ví ra, có vẻ thực quyết tâm phải mua con búp bê này. Lục Đế nhìn thấy vậy, rốt cuộc không nhịn được nữa, "Oa" một tiếng khóc lớn lên.

"Ba, ba!" Đúng lúc này, cô bé kia đột nhiên gọi ba, khiến người mẹ giật mình thu ví lại, vội vàng chỉnh sửa mái tóc, hai bàn tay còn liên tục run run. Đã bao lâu rồi không được nhìn thấy anh, không biết dạo này anh thế nào, có tự chăm sóc cho bản thân tốt không? Liệu lúc này trông cô có tiều tụy lắm không? Lúc nãy vì con giục ra ngoài mua đồ chơi, cô vẫn chưa có thời gian để trang điểm, nhất định là bây giờ trông cô khó coi muốn chết!

"Thác." Xoay người, cô cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên, nhưng rất nhanh bị biến thành cứng ngắc. Bởi vì anh không đến đây một mình, mà là đi cùng một cô gái khác.

"Sao cô lại ở chỗ này?" Đáp lại sự nhiệt tình của cô là giọng nói lạnh như băng, không manh theo chút cảm tình nào của Tô Triết Thác.

"Tiểu Lam muốn mua búp bê..." Nói ra tên của con gái, đáy lòng cô lại cảm thấy từng đợt nhói đau. Cảm tình của anh với cô gái kia, sáu năm qua vẫn chưa từng phai nhạt, nếu không muốn nói thậm chí còn sâu đậm hơn trước vài phần. Còn cô thì sao? Nếu không phải có chung một với nhau đứa con, chỉ sợ trong mắt anh, một hạt cát cô cũng không sánh nổi.

"Ai vậy anh?" Cô gái đi cạnh Tô Triết Thác níu lấy tay anh, yêu kiều hỏi. Cung Như Tuyết cảm thấy ánh mắt của mình đau quá, nhưng ngoài việc tiếp tục đứng đó nhìn ra, cô lại chẳng thể làm gì khác. Cô không có quyền chỉ trích anh, cô không phải là vợ anh, cô chỉ là mẹ của con gái anh mà thôi.

Chính là loại cảm giác này sao? Đây là thứ mà người ta vẫn hay gọi là báo ứng? Tất cả những gì cô gây ra cho Hướng Thanh Lam trước đây, bây giờ đến lượt cô phải đi nếm trải?

"Ba ơi." Một tiếng nói non nớt phá vỡ bầu không khí áp lực. Tô Triết Thác đưa mắt nhìn sang cô bé đang đứng phía sau Cung Như Tuyết, khuôn mặt không có phản ứng gì nhiều. Anh biết đứa nhỏ là vô tội, anh cũng biết nó là con của anh, nhưng bởi vì nó cũng là con của cô ta, vậy nên, anh vẫn không thể nào thích nổi.

"Thác, con gái anh đây à?" Cô gái đi cạnh Tô Triết Thác chỉ đơn giản cười nhẹ, đối với việc anh không kết hôn mà đã có con gái lớn chừng này dường như không hề để ý.

"Ừ." Tô Triết Thác thản nhiên gật đầu.

"Tiểu Lam, lại đây với ba." Anh vẫy tay gọi đứa bé lại gần, từ đầu tới cuối không nhìn Cung Như Tuyết lấy một cái.

Tô Lam ôm búp bê chạy về phía anh, nũng nịu nói, "Ba ơi, con búp bê này đẹp quá, ba mua cho con nha?"

Tô Triết Thác mím môi, nghĩ lại thời gian gần đây bản thân không quan tâm nhiều đến con gái, quả thật cũng nên làm chút gì đó để đền bù. Anh gật đầu, cố nặn ra một nụ cười gọi là từ ái, sau đó vuốt vuốt mái tóc dài của Tiểu Lam. Đúng lúc này, anh đột nhiên phát hiện ra có một cô bé đang ủy khuất đứng ở cách đó vài bước.

Nhìn kỹ khuôn mặt cô bé khiến anh sững người trong mấy giây, mà Cung Như Tuyết thấy vậy, chỉ biết cay đắng ngoảnh mặt đi, tự lừa dối bản thân xem như không biết.

"Nói cho chú biết, tên của con là gì vậy?" Tô Triết Thác tiến lại gần Lục Đế, không để ý đến ánh mắt ủy khuất của Tiểu Lam, cúi người xuống ôm lấy cô bé vào lòng.

Lục Đế để mặc Tô Triết Thác ôm, hiển nhiên là không sợ người lạ, hơn nữa trông chú ấy cũng rất dễ nhìn, có lẽ không phải là người xấu đâu, "Ba gọi con là Lục Đế, mẹ gọi con là cục cưng, anh Ngân Táp với chú Fred gọi con là Tiểu Ngoan, còn Vô Công thì gọi con là Gâu Gâu ạ!"

Tô Triết Thác sững sờ nhìn Lục Đế, không tin đôi tai mình vừa nghe thấy điều gì. Ngân Táp? Fred? Không lẽ, dạo gần đây hai cái tên này đã trở nên rất lưu hành?

"Ôi, Thác, trông cô bé giống con búp bê này quá, thật dễ thương!" Cô gái ngạc nhiên nói, lại không biết Tô Triết Thác đang âm thầm sửa đúng trong lòng. Không phải là giống con búp bê này, mà là giống người kia, thực sự vô cùng giống!

"Lục Đế, sao con lại đến đây?" Phía sau vang lên một giọng nam trầm thấp, Tô Triết Thác không cần quay đầu lại cũng có thể biết người tới là ai. Giọng nói này, cả đời anh cũng không quên được. Có vẻ như, những suy đoán vừa rồi của anh là chính xác.

Cúi người thả Lục Đế xuống, chỉ nghe "Ba ơi!" một tiếng, cô bé đã nhanh chóng chạy lại chỗ người kia.

Arthur dò theo máy định vị đặt trên vòng cổ của Vô Công để tới đây, dường như không quá vừa lòng khi thấy Lục Đế ra ngoài một mình. Nếu như chẳng may có chuyện gì xảy ra, nhất định anh sẽ không tha cho Fred cùng Ngân Táp, đương nhiên còn có cả con chó ngốc nghếch kia nữa.

"Ba ơi, con đi tìm ba mãi!" Lục Đế ôm lấy cổ của Arthur, nịnh nọt cười cười, sau đó không quên vấn đề chính, chỉ vào con búp bê trên tay Tô Lam, nhanh nhảu nói "Ba, trông nó giống con quá, cũng giống mẹ nữa." Nếu mua cái này về, nhất định mẹ sẽ khen Lục Đế là cục cưng thông minh.

Arthur nhìn con búp bê trên tay Tô Lam, lúc này mới nhận ra trong số những người đứng đây có cả Cung Như Tuyết, cùng với... Tô Triết Thác?

Sáu năm không gặp, trông hắn ta vẫn có vẻ sắc bén như xưa, dường như sự sụp đổ của Y Thị chẳng phải là một đòn giáng mạnh vào công ty của hắn. Nhưng hiện giờ chỉ cần anh muốn, tất cả những gì thuộc về Tô Triết Thác sẽ phải trở thành tro bụi.

Người quản lý mập mạp thấy Arthur tiến vào sau, dường như có chút không thể tin nổi xoa xoa hai mắt của mình. Đầu tuần trước ông chỉ nghe giám đốc chi nhánh nói, sắp tới sẽ có Arthur tiên sinh từ Anh sang để bàn chuyện hợp tác làm ăn, thật không ngờ hôm nay lại có vinh dự được gặp.

"Arthur tiên sinh, rất vui được gặp ngài, tôi là Hứa quản lý, là người phụ trách của cửa hàng!" Ông vội vàng chạy đến chỗ Arthur, đưa tay ra lịch sự chào hỏi.

Arthur một tay ôm Lục Đế, một tay đưa ra bắt lấy bàn tay mập mạp của ông, đồng thời nhàn nhạt nói, "Hứa quản lí, món hàng tôi đặt thiết kế riêng để tặng con gái tại sao lại ở trên tay của người khác vậy?"

"A?" Hứa quản lí quay đầu, quả nhiên thấy được một cô bé đang cầm con búp bê mà Arthur tiên sinh đã đặt trước. Trời ạ, sao đám nhân viên của ông lại bất cẩn như vậy, đây chính là hàng không bán, là tương lai hợp tác của bọn họ đó có biết không?

Cũng không đợi người khác tới đòi, Tô Triết Thác tự mình ngồi xuống, ôn nhu vuốt tóc Tô Lam, nhẹ giọng an ủi, "Ngoan, đây không phải là của mình! Rồi ba sẽ mua cho con thứ khác." Sau đó anh cầm lấy búp bê, đi tới dặt vào lòng Lục Đế.

Nhìn khuôn mặt non nớt lại có sáu bảy phần tương tự như Hướng Thanh Lam, thực sự anh rất muốn, rất muốn đưa tay ra vuốt má cô bé một lần. Nhưng tiếng khóc nức nở của Tô Lam từ phía sau không ngừng nhắc nhở rằng, anh là một kẻ tồi tệ.

Trước kia là một người chồng tồi tệ, hiện tại, lại là một người cha tồi tệ.

Anh cười khổ xoay người, cầm lấy bàn tay bé nhỏ của Tô Lam rời đi. Có lẽ từ nay về sau, anh sẽ cố gắng dồn tình yêu thương cho Tiểu Lam nhiều một chút, tuy rằng rất khó, nhưng anh sẽ cố gắng làm được.

Cô gái tên là Lam Lam mà anh yêu say đắm kia, cô ấy đã vĩnh viễn rời đi vào một ngày ảm đạm của sáu năm về trước.

Vậy nên, mọi thứ anh gặp được hôm nay chỉ là ảo ảnh.

Cuộc sống phải tiếp tục diễn ra, dù tình yêu có tồn tại hay không, anh cũng phải lạnh lùng mà bước tiếp.

"Thác, đợi em với." Cô gái không hiểu mọi chuyện đang diễn ra là thế nào, chỉ biết chạy vội đuổi theo Tô Triết Thác, bỏ lại Cung Như Tuyết ngẩn ngơ một mình.

"Ba ơi, chú ấy khóc phải không ạ?" Lục Đế một bên ôm chặt lấy búp bê, một bên khó hiểu hỏi Arthur, "Anh Ngân Táp nói chỉ con gái mới được khóc thôi, giống như mẹ, giống như Lục Đế vậy! Anh nói đã là nam nhân thì sẽ không khóc."

"Nhưng rõ ràng vừa nãy con thấy chú ấy khóc, ba ơi, vì sao vậy?"

"Đó là vì..." Arthur trầm ngâm hồi lâu mới nói tiếp, "Chú ấy bị hạt cát bay vào mắt."

Mà hạt cát kia, có lẽ đến từ Anh quốc xa xôi.

-----------------END--------------------

Loading...

Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình tập 95

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...