Thất Thân Làm Thiếp tập 114

Loading...

Leo Cao

Hôn nhân đã qua

Mãi Là Của Em

Sủng Phi Của Diêm Ma

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.

Trong Đông Phượng Viên.

Đại sảnh đẹp đẽ quý giá.

Nam tử cao lớn ngồi trên ghế của chủ ở chính giữa, vẻ mặt nhàn nhã tự do tự tại, khóe miệng khẽ cười, phượng nhãn ẩn chứa sự vui vẻ, làm cho người khác nhìn vào thấy được sự ngạo nghễ của hắn.

Hạ Thanh duy trì sự trấn tĩnh và nụ cười lễ độ, đi thẳng vào vấn đề: “Phượng gia, lần này Hạ Thanh đến đây vì muốn đón Tình Thiên cô nương trở về -.”

“Tình Thiên cô nương? Ta không giữ nữ nhân nào tên Tình Thiên hết!” Phượng Cô nói không thèm chớp mắt.

“Phượng gia nói lời này thật lạ! Mấy ngày trước, chính Phượng gia đã mang Tình Thiên cô nương về, giờ lại nói không giữ Thiên cô nương, chẳng lẽ coi trọng cô nương nhà ta, muốn chiếm làm của riêng? Thế cũng được thôi! Tình Thiên cô nương nhà chúng ta tuy nói là phong trần, nhưng bán nghệ không bán thân -, nếu Phượng gia thích, có thể cưới nàng về nhà, nhưng không thể giam cầm như thế!” Hạ Thanh vẫn duy trì nét mặt như trước, nhưng trong lòng thì cảnh giác hơn rất nhiều, Phượng Cô này, không phải kẻ dễ đối phó, nếu hắn cố tình muốn giam cầm Vãn Thanh, Hạ Thanh cũng không chắc chắn có thể cứu Vãn Thanh ra.

Bởi vì…mấy ngày qua Hạ Thanh đã phái đi không ít kẻ thăm dò nhưng đều vô ích, Phượng Vũ Cửu Thiên, không chỉ đồ sộ hoa lệ như vẻ ngoài, bên trong ấn xuống toàn kỳ môn bát quái, chỗ nào cũng có bẫy rập, hơn nữa ám vệ nhiều như kiến, muốn đi vào đã khó, nếu muốn dẫn một người trốn ra, hoàn toàn là chuyện không thể -, cho nên, Hạ Thanh chỉ có thể tự mình tới cửa đòi người.

“A? Hạ Thanh cô nương, ta đây đích thực là không giữ Tình Thiên, Tình Thiên cô nương, đã không thấy từ lâu!” Phượng Cô nhìn Hạ Thanh chăm chú, môi cong lên thành một nụ cười tà vọng, nói từng chữ từng chữ.

Sau đó nhẹ nhàng cầm một chén trà trên bàn, đôi môi mỏng nhấp một ngụm, lộ ra thần thái thoải mái –.

Hạ Thanh tức đến nghiến răng nghiến lợi, mắt muốn bốc hỏa, nhìn bộ dạng thảnh thơi của hắn , chỉ muốn đâm cho hắn một kiếm ngay lập tức, nhưng vẫn cố nhịn: “Phượng gia thật biết nói đùa! Tình Thiên cô nương vẫn chưa trở về! Không phải từ ngày đó đến giờ nàng vẫn làm khách ở Phượng Vũ Cửu Thiên sao?”

“Hạ quản sự, ta đã nói rồi, Tình Thiên cô nương không có ở đây, nếu muốn tìm người thì ngươi phải thất vọng rồi!” Phượng Cô tuy vẫn cười, nhưng giọng điệu đã lạnh nhạt đi rất nhiều, hạ lệnh trục khách: “Nếu không còn chuyện gì khác, ngươi trở về đi!”

“Phượng gia, người đừng làm chuyện quá tuyệt tình thế !” Nghe thấy hắn nói một cách lạnh lùng, Hạ Thanh vỗ bàn đứng lên, một mình Hạ Thanh lo liệu cả Tuyết Linh Các, không phải chỉ bắng sự khéo léo-, khí thế của Hạ Thanh không nhỏ, Hạ Thanh vừa đứng lên đã nhìn thẳng vào Phượng Cô nói: “Tình Thiên cô nương là người của Tuyết Linh Các chúng ta, chúng ta muốn đón nàng về!”

Phượng Cô cũng nhìn Hạ Thanh chăm chú, không nói một câu,– Hoàng Kỳ đừng một bên đi lên trước một bước, quát to: “Lớn mật, Gia là người để cho ngươi uy hiếp ah!”

Phượng Cô đưa tay ngăn lại, ý bảo Hoàng Kỳ không cần lên tiếng, Hoàng Kỳ trợn mắt nhìn Hạ Thanh , rồi mới lui ra.

Hắn chậm rãi nói: “Đích thực là Tình Thiên cô nương không ở trong Phượng Vũ Cửu Thiên.” Lời hắn nói không sai, trong sơn trang này, chỉ có một Thượng Quan Vãn Thanh, là thê của hắn.

Hạ Thanh biết lần này cũng vô ích rồi, Phượng Cô không phải kẻ vớ vẩn, nhưng không tránh được hắn, hắn căn bản không thừa nhận Vãn Thanh ở trong sơn trang, Hạ Thanh cũng chẳng có cách nào. Xông vào là không được -.

Chỉ có thể về rồi bàn bạc kỹ hơn .

Nhìn Hạ Thanh chậm rãi rời đi, Phượng Cô đổi sắc mặt một cách đột ngột, trở nên âm ngoan mà xảo trá, quay sang Lãnh Sâm nói: “Đi theo.” Đối với câu hỏi vô lễ của Hạ Thanh –, sở dĩ hắn không truy cứu đến cùng, không phải vì hắn sợ Tuyết Linh Các, chẳng qua là vì hắn muốn bắt nam nhân đứng đằng sau Tuyết Linh Các thôi.

Nếu không tra ra nam nhân kia là ai, thì cứ để hắn tự đi đến cửa.

“Vâng” Lãnh Sâm gật đầu, nháy mắt một cái đã biến mất.

Phượng Cô lại cười nhạt, rồi sau đó đi về Nam Phượng Viên.

Vãn Thanh đang ngồi trong vườn luyện chữ, tóc dài chỉ búi rất đơn giản rồi cài một trâm ngọc, dường như nàng đã quen làm thế, dù có mất trí nhớ, vẫn không mất đi khí chất thanh nhiên -.

Có rất ít nữ tử không thường xuyên đeo vàng bạc châu báu, son phấn quần áo hoa lệ, nhưng nàng là ngoại lệ, vĩnh viễn thanh tân, càng động lòng người.

Nàng chỉ mặc một trường bào màu mặt trăng, dài vừa chấm đất, hông buộc một thắt lưng màu nhạt, một bên còn thắt thành một nút thắt vô cùng đẹp mắt, do hắn dạy nàng -.

Hắn nói với nàng, từ trước đến giờ bọn họ đều buộc thắt lưng giống nhau, kết nhân kết tâm, vì vậy nàng cũng thắt giống hắn.

Nút thắt này, chỉ hắn và nàng mới có -.

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn tràn đầy ấm áp.

Chậm rãi đi qua , thấy nàng đang viết bài từ《 nhất hộc châu 》.

Chữ của nàng, quyên hảo tĩnh tú, nhỏ nhắn mà quy củ, nhìn thì có vẻ tùy ý, nhưng rất đẹp mắt, giống như con người nàng.

Hắn nhẹ nhàng ngâm một câu nhiều tình ý nhất: “Tú sàng tà bằng kiều vô na, lạn tước hồng nhung, tiếu hướng đàn lang thóa. Thanh nhi nhớ ta sao?” Giọng nói mập mờ ái muội, mang theo ba phần khiêu khích.

Mặt Vãn Thanh đỏ bừng, đang tập trung luyện chữ, không ngờ hắn đột nhiên đi tới phía sau, trong lòng có chút xấu hổ, bài từ này, lời lẽ có chút mập mờ, nữ tử chưa xuất giá ít ai dám đọc, nhưng nàng lại rất thích, cảm thấy lời văn rất ôn nhu.

Lúc này bị Phượng Cô đọc ra sự mập mờ đó, làm cả mặt lẫn tai nàng đều đỏ bừng.

Quay đầu lại nhưng không dám nhìn vào mắt hắn.

Phượng Cô nhẹ nhàng vòng tay ôm nàng.

Mặt Vãn Thanh biến sắc, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy phải cự tuyệt, nàng vẫn luôn nghi vấn, nếu nói bọn họ từng vô cùng ân ái, tại sao trong lòng nàng không có chút tình ý nào với hắn?

Trí nhớ có thế mất đi, nhưng còn tình, làm sao có thể nói mất là mất?

Không rõ, rất nan giải.

Thân thể nhẹ nhàng di chuyển một chút, muốn cách xa hắn thêm một tấc, chỉ cười nói: “Sao hôm nay phu quân qua đây sớm vậy?”

“Nhớ nàng …” Hắn nói nhẹ nhàng, không cho nàng lui ra, chính vào lúc nàng muốn rời ra, hắn chỉ cảm thấy sợ hãi không hiểu được, vì vậy mà căng thẳng, càng ôm nàng chặt hơn, tựa đầu lên vai nàng, ôn nhuyễn nói.

Lúc này đúng là hắn đối với nàng vô cùng tốt, thâm tình dịu dàng thể thiếp, nhưng, không biết vì sao, nàng không thể đón nhận những thứ đó, trong lòng luôn bị khúc mắt quấy phá.

Nàng không phải người dễ quên, không tra ra nguyên nhân, trong lòng của nàng, không thể thản nhiên nhận sự chăm sóc của hắn. Nhưng muốn tra ra từ hắn hay hỏi hắn thì là chuyện không có khả năng-.

Mặc dù hắn đối với nàng muốn gì được nấy, nhưng nàng biết, cái gì cũng có giới hạn của nó -. Vì vậy nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể điều tra từ người khác.

Vì vậy quay đầu cười cười: “Phu quân, ta muốn gặp Đại phu nhân, từ lúc ta tỉnh đến giờ vẫn chưa đi bái phỏng nàng, thế không đúng lễ nghĩa lắm -.”

“Không cần , thân thể cô ta không khỏe, không nên gặp khách -.” Phượng Cô nghe xong mặc dù vẫn cười, nhưng ngữ khí rất lạnh lùng hờ hững.

“Đại phu nhân bị bệnh sao?” Nàng hỏi, thấy hắn gật đầu, nàng lại nói: “Ta càng nên đi thăm nàng ấy, thỉnh phu quân an bài cho Thanh nhi?” Đôi mắt trong veo như nước nhìn hắn kỳ vọng.

Đôi mắt nàng, quan sát mắt hắn một cách chăm chú.

Nàng thấy trong mắt hắn có sự không vui và mơ hồ một tia tránh né.

Tại sao chứ?

Chẳng lẽ? Nàng và Đại phu nhân không ưa nhau? Có lẽ có chuyện đó, nhưng trực giác nói cho nàng, chuyện không đơn giản như vậy -, nhưng rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

“Tại sao lại đột nhiên muốn gặp cô ta, trước kia nàng rất chán ghét cô ta -, hận không thể cả đời này cũng không thấy cô ta mà?” Hắn đột nhiên mở miệng nói.

“Thật như vậy sao?” Nàng nghi hoặc hỏi han.

Phượng Cô gật đầu, kéo tay nàng đặt lên ngực hắn, thân mật nói: “Chắc chắn là thế! Chẳng lẽ ta lại gạt nàng!”

Vãn Thanh nhìn hắn, trên gương mặt tuyệt mỹ là nụ cười sủng ái vô hạn, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, cực kỳ đẹp mắt, gật đầu, xác thật, nhìn hắn cũng không giống đang gạt người.

“Thế mới được !” Hắn cười ôm nàng vào lòng, nhẹ tay vuốt ve mặt nàng, đáng tiếc, trên mặt của nàng, không biết dùng cái gì để dịch dung, tẩy kiểu gì cũng không trôi.

Mặc dù khuôn mặt này nghiêng nước nghiêng thành, nhưng hắn không thích , gương mặt thanh tú, làn da trắng mịn như tuyết, khi xoa lên mềm mại êm ái, mới khiến người ta lưu luyến.

“Người đang nghĩ cái gì?” Thấy hắn một hồi lâu không nói gì, Vãn Thanh ngẩng đầu hỏi.

“Không có gì, ta chỉ đang nghĩ thuật dịch dung tốt nhất thế gian này là thế nào?” Phượng Cô nhẹ nhàng nói, kỳ thật, hắn chỉ hy vọng, có thể gợi cho nàng nói ra phương pháp dịch dung, có như vậy, hắn mới có thể tẩy lớp da khiến hắn chướng mắt này đi.

Hắn vừa nói, trong đầu nàng chợt lóe lên cái gì đó, hình như nàng biết một thuật dịch dung vô cùng cao siêu, nếu đã dịch dung, không có dược thủy chuyên dụng, sẽ không thể tẩy đi được, hơn nữa nhìn qua giống hệt da thật.

Tập trung suy nghĩ, nàng nhẹ nhàng nói: “Ta nhớ có một thuật dịch dung vô cùng giống thật…” Nhưng chẳng thể nhớ thêm cái gì nữa.

“Là thuật dịch dung gì?” Phượng Cô mừng như điên, hắn cũng biết, mất trí nhớ chỉ là một chuyện, những chuyện đã học không hẳn sẽ quên hết -, quả nhiên.

“Ta có biết, nhưng nghĩ không ra…” Vãn Thanh nhắm mắt lại, tập trung suy nghĩ, đột nhiên, trong đầu hiện lên một hình ảnh, dường như, có một bạch y nam tử, đẹp như thần tiên … tỏa sáng như mặt trăng, hắn đang nói với nàng cái gì đó … Nhưng nàng không thể nhớ tiếp là hắn nói cái gì, hơn nữa, khi nàng cố gắng nhớ ra dung mạo hắn, thì chỉ mơ mơ hồ hồ, không chút rõ ràng .

Càng nghĩ không ra, nàng càng tập trung suy nghĩ, đột nhiên đầu đau như muốn vỡ ra, trí nhớ đã mất, điên cuồng chớp động, như muốn đầu nàng nổ tung.

Nàng dùng hai tay ôm đầu, đau đớn làm nàng nhắm chặt hai mắt.

Phượng Cô nhìn thấy nàng đột nhiên ôm đầu nhăn mặt, kinh hách không nhỏ, sắc mặt khẩn trương hỏi han: “Thanh nhi, làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?”

Vãn Thanh lắc đầu, thanh âm cũng run rẩy: “Ta không nhớ được… Có làm thế nào cũng không nhớ được… Càng tập trung để nhớ ra thì đầu càng đau!”

Nghe đến đấy, Phượng Cô đột nhiên luốn cuống ôm nàng vào trong ngực: “Nghĩ không ra thì không cần nghĩ nữa , không có gì hay để nghĩ hết -, chuyện lúc trước đã là quá khứ , quan trọng là chúng ta phải sống thật tốt cho hiện tại.”

Hắn sợ nàng nhớ ra chuyện lúc trước, hắn sợ nàng cự tuyệt hắn thêm một lần nữa.

Hắn hiện tại, căn bản vẫn chưa chắc chắn có thể khiến nàng yêu hắn -.

Từ lúc hắn sinh ra tới giờ, đây là chuyện khiến hắn chật vật nhất .

Hắn, hoàn toàn không biết phải làm như thế nào, mới có thể bảo vệ được tình yêu này. (=(( rụng tim ròi)

“Ân.” Vãn Thanh bị hắn ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng gật đầu nói, không phải không nghĩ, mà là nàng nghĩ không ra, hơn nữa vừa rồi, đầu nàng rất đau.

“Ta đỡ nàng đi nghỉ.” Phượng Cô nói, trong lòng dâng lên một cảm giác sợ bị mất, càng lúc càng nghiêm trọng.

Nàng ưng thuận để hắn dẫn vào một đình nhỏ ngồi nghỉ, lúc này mới hết đau.

Hắn lấy từ trong người ra một lọ thuốc, đổ ra một viên, đưa đến miệng nàng, nói nhỏ: “Thuốc này ăn vào sẽ đỡ đau đầu, nàng ăn đi.”

Viên thuốc xanh biếc mà lóng lánh, vô cùng đẹp mắt, còn có một mùi thơm nhàn nhạt, cũng chính vì mùi thơm đó mà nàng không thể nhận ra thành phần của nó có gì. Nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao nếu hắn muốn giết nàng, căn bản là không cần hạ độc -, chỉ cần dùng một ngón tay là xong.

Vì vậy đưa viên thuốc vào mồm, liền được hắn thể thiếp đưa một chén trà, nhẹ nhàng nuốt xuống. Vãn Thanh quay sang cười với hắn một nụ cười dịu dàng.

“Cám ơn phu quân.” Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.

“Nếu muốn cám ơn ta thì làm gì thực tế chút! Nói xuông thì có tác dụng gì?” Hắn đột nhiên mở miệng nói, vẻ mặt – hài hước mà tính toán.

Làm cho người ta liếc mắt cũng thấy hắn không có hảo ý gì tốt đẹp.

Vãn Thanh cố ý không nói gì, chỉ nhìn hắn.

Phượng Cô cười thầm nàng quả thật là thông minh, nhưng hắn đang rất hưng phấn, không muốn buông tha nàng, vì vậy lại nói tiếp: “Tại sao nàng không nói gì?”

“Bởi vì Thanh nhi không có gì để báo đáp phu quân! Thế nên không dám mở miệng , để tránh dọa người.” Vãn Thanh cười tươi nói, thản nhiên nhìn sân vườn, nàng không biết những nơi khác của sơn trang thế nào-, nhưng Nam Phượng Viên này, nàng cực kỳ thích -, tiểu kiều lưu thủy, đình đài lầu các, hơn nữa không phiền phức như những khu vườn khác, đủ loại hoa các kiểu các màu, ở đây chỉ có cây lê mà nàng thích, còn có rất nhiều quế hoa, một ít hoa lan, chút cỏ thơm, vô cùng thanh nhã, rất phù hợp với sở thích của nàng-.

Nàng không thích quá nhiều hoa rực rỡ, cảm giác có chút tục .

“Ai nói nàng không có gì để báo đáp ta? Vấn đề chỉ ở chỗ không biết nàng có chịu làm hay không thôi!” Hắn cười cười nói.

Vãn Thanh quay đầu nhìn hắn, nhìn đôi mắt nóng bỏng của hắn, nàng nghĩ là không nên trả lời -, nhưng nhìn đến bộ dạng quyết truy cứu đến cùng của hắn, nàng biết nếu không trả lời hắn sẽ bám riết không buông tha -, vì vậy cười một tiếng: “Phu quân muốn Thanh nhi báo đáp người như thế nào?”

“Muốn …………… không nhiều lắm, chỉ cần Thanh nhi hôn một cái thôi!” Hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng không ai biết, trong tim của hắn, hắn còn khẩn trương hơn Vãn Thanh, cặp… phượng nhãn, có sự khẩn trương chưa bao giờ có từ trước tới nay, nhìn Vãn Thanh, vừa khát vọng lại sợ thất vọng.

Nếu là dĩ vãng, với tính cách bá đạo của hắn, cần gì phải phí sức như thế, chỉ cần cường hôn là xong, nhưng hiện tại, hắn chỉ cần một cái hôn chân tâm thật ý của nàng, không phải một nụ hôn do ép buộc.

Đến lúc này hắn mới biết, có những thứ, không phải do cưỡng bức, mới là thứ tốt nhất -.

Nhìn ánh mắt chờ mong của hắn, Vãn Thanh đỏ mặt, Phượng Cô này, hình như luôn mập mờ như thế, nhưng ánh mắt của hắn rất khẩn trương.

Không đành lòng để hắn thất vọng, dù sao, hắn cũng rất tôn trọng nàng -, không dùng bạo lực cưỡng ép nàng điều gì-, chỉ thỉnh cầu một cách ôn hòa.

Vì vậy suy nghĩ một chút, nàng nhẹ nhàng tiến sát đến hắn, nhẹ nhàng đặt lên mặt hắn một nụ hôn.

Phượng Cô đột nhiên cảm thấy mình như một thiếu niên mới 15-16 , đối mặt với cô gái mình yêu, tâm lý luôn bất an, đôi mắt lóe sáng, hai tay, dĩ nhiên có cảm giác thừa thãi không biết phải đặt đâu.

Rất nhiều năm sau này, khi nhớ lại dáng vẻ ngu xuẩn của mình khi đó , hắn cảm thấy rất tức cười, hận cho một đời anh minh lại sụp đổ hình tượng trong giây phút đó.

Nhưng cũng vào giờ phút đó, hắn mới biết thế nào là yêu, hắn mới biết, hóa ra, mình chưa từng yêu chân chính.

Thứ mà hắn từng tưởng là yêu, chẳng qua chỉ là một loại ảo giác sai lầm.

May là, hắn chưa sai quá nhiều, nếu không, chỉ có thể một đời cô độc .

******

“Hắn lại còn nói Tình Thiên không có ở trong Phượng Vũ Cửu Thiên?” Một thanh âm trong trẻo vang lên trong rừng dạ lai hương. Nam tử quay lưng về phía ánh sáng, trường bào trắng như tuyết, thân thể cao lớn, nhưng giọng nói thì cực kỳ phẫn nộ.

“Vâng, ta hỏi hắn mấy lần, như thế nào hắn cũng không chịu nói gì, chỉ nói Tình Thiên không ở đó nữa , nhưng vừa nghe đã biết hắn cố tình giam cầm nàng ở đó. Mặc kệ ta nói thế nào, hắn cũng không mở miệng nói dù chỉ là nửa chữ.” Hạ Thanh lẳng lặng nói.

Gió thổi qua– tóc mai của nàng, làm cho người ta thấy rõ ràng , cặp mắt kiên trì, tràn đầy thương cảm.

“Hơn nữa…” Hạ Thanh lại nói tiếp.

Ngân Diện lạnh lùng hỏi: “Hơn nữa cái gì?”

“Ta phát hiện, Phượng Cô, hình như đã biết Tình Thiên là Vãn Thanh.” Hạ Thanh nói tiếp.

“A…” Ngân Diện a một tiếng, lại nói tiếp: “Hắn biết thì như thế nào? Vãn Thanh, đã chết một lần từ lâu ,– Vãn Thanh lúc này, không phải hắn muốn giam cầm là có thể giam cầm -!”

“Ngươi chuẩn bị làm gì tiếp theo?” Hạ Thanh hỏi.

“Tối nay, ta tự mình vào Phượng Vũ Cửu Thiên thăm dò tình huống.” Ngân Diện thản nói.

Hạ Thanh giật mình một cái: “Chỉ sợ không được, hôm nay Phượng Vũ Cửu Thiên đề phòng rất nghiêm ngặt, không tầm thường chút nào, chẳng những khắp nơi đều là ám vệ, hơn nữa còn thiết kỳ môn bát quái, nhìn thì đơn giản, nhưng nếu như đi vào, chính là tự đặt mình trong lòng bàn tay của kẻ khác.”

“Ngươi cho rằng ta cũng không có cách nào để đi vào?” Thanh âm của hắn trước sau như một – trong trẻo lạnh lùng như nước, còn thêm vài phần bất mãn.

Hạ Thanh giống như đã quá quen, nhưng trong mắt càng nhiều ưu thương : ” Không phải thế, đương kim thiên hạ, có nơi nào người không vào được? Ý của ta là, chẳng bằng chúng ta bàn bạc kỹ hơn, nghĩ một thượng sách thuận lợi cứu Vãn Thanh.”

“Đã nhiều ngày như vậy , không thể chờ đợi thêm nữa , con người Phượng Cô ác độc, không thể nói trước hắn sẽ giở những trò bỉ ổi độc ác gì với Vãn Thanh! Tối nay ta phải đi một chuyến đã.” Ngân Diện thản nhiên nói, trong mắt xuất hiện những tia bất an

Nhìn hắn như thế, Hạ Thanh cũng không nói gì nữa, chỉ nói nhỏ: “Thế cũng được.”

Tiểu Yêu Tinh

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh

Cuốn BÁO THÙ

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 215

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...