Thất Thân Làm Thiếp tập 115

Loading...

Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Vương Gia Đại Thúc Người Thật Xấu

Kokushi No Shima

Bright And Cheery Amnesia

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.

Ban đêm, không ngủ được, vì vậy rời khỏi giường, lẳng lặng ngắm trăng, trong lòng, dĩ nhiên xuất hiện một loại cảm giác đau thương nặng nề, ngay chính bản thân nàng cũng không rõ là vì sao.

Đột nhiên, trong rừng lê ngoài cửa sổ, có một thân ảnh thon dài chậm rãi đi ra, quần áo trắng như tuyết, phản chiếu nguyệt quang, như tuyệt mỹ thiên thần đáp xuống nhân gian, mặt hắn mang một mặt nạ màu bạc, chỉ lộ ra một đôi mắt trong trẻo lạnh lùng như nước, nhưng vẫn quá đủ để khuynh đảo chúng sinh.

Hắn chậm rãi đi về hướng nàng.

Vãn Thanh biết nàng phải la lên mới đúng, bởi vì, canh ba nửa đêm, đột nhiên xuất hiện một người bịt mặt đi về phía nàng, hơn nữa xung quanh lại không có ai khác.

Nhưng nàng không hề la tiếng nào, cũng không nói gì, chỉ nhìn hắn chậm rãi đi tới, thân hình hiu quạnh.

Nàng đối với hắn, có một cảm giác quen thuộc không hiểu được, có sự tín nhiệm không hiểu được, trong lòng nàng nhận định, hắn sẽ không thương tổn nàng. Nàng biết, trước kia nàng nhất định có quen biết hắn-.

Hơn nữa, hắn đối với nàng, nhất định là rất tốt.

Bởi vì, lúc thấy hắn, trong lòng của nàng, có cảm giác an toàn và ấm áp, lúc thấy Phượng Cô, nàng chỉ cảm thấy phức tạp một cách rất không định nghĩa được.

“Ngươi là ai? Trước kia chúng ta biết nhau sao?” Nàng nhẹ nhàng mở miệng hỏi.

Nam tử nghe thấy nàng hỏi, trong mắt xuất hiện sự kinh dị cùng hồ nghi, xem ra, hắn cũng không biết, nàng đã mất trí nhớ.

Vì vậy nàng lại giải thích: “Ta bị thương ở đầu, mất trí nhớ , chuyện lúc trước, toàn bộ không nhớ rõ .”

Chỉ thấy ánh mắt của hắn thay đổi, rồi sau đó lại trầm mặc, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng –nhìn nàng chăm chú, hình như muốn tìm manh mối gì đó từ mặt nàng.

Nàng cũng không nói gì, cho hắn nhìn tùy ý.

Qua rất lâu, rốt cục hắn cũng mở miệng, nhưng thanh âm có chút bất đắc dĩ: “Nàng thật sự không nhớ ta là ai ?”

Vãn Thanh lắc đầu, khẽ cười nói: “Ta cảm giác được chúng ta có quen biết -, bởi vì khi thấy ngươi, ta có cảm giác vô cùng quen thuộc. Nhưng, ta thật sự không nhớ ra chuyện trước kia .”

“Nàng mất trí nhớ ?” Ngân Diện kinh ngạc nói.

Vãn Thanh gật đầu: “Đúng vậy, đầu ta bị thương, kí ức trước kia, ta không nhớ chút gì !” Ngữ khí thản nhiên có chút cô đơn.

Mất trí nhớ, cũng không hơn gì.

Kí ức trước kia không còn gì , những người bên cạnh, hoàn toàn xa lạ -, người tự xưng là phu quân của nàng – Phượng Cô, nàng cũng vô phương bắt bản thân tín nhiệm hắn.

Những người chung quanh, ai nấy đều xa lạ, không chút thân thiết, đối nàng khách khí mà dè dặt.

Đối với chuyện của nàng trước kia, ai nấy đều chỉ lắc đầu nói một câu không biết, rồi sau đó kinh hoàng bỏ chạy.

Dáng vẻ như thế nào, không phải không biết, nhưng nỗi băn khoăn trong lòng vẫn càng lúc càng lớn -.

Trước mắt người này, mặc dù nàng không nhớ rõ, nhưng nàng có cảm giác tín nhiệm hắn mà không thể giải thích tại sao, nàng cho rằng có thể từ hắn mà tìm lại kí ức đã mất.

“Nàng bị thương? Thương ở đâu? Nghiêm trọng không?” Hắn giật mình nói, vẻ mặt – khẩn trương và lo lắng, ai nấy đều nhìn ra điều ấy qua đôi mắt hắn.

Nhìn vẻ mặt lo lắng mà khẩn trương của hắn , Vãn Thanh cảm thấy ấm áp, cảm thấy một sự thân thiết – quan tâm, trong mắt cũng ấm áp , nhẹ nhàng nói: “Kỳ thật cũng không còn vấn đề gì nữa, sau khi tỉnh lại hơi đau đầu, máu tụ đã tan hết, không nhìn thấy vết thương nữa -.”

“Không nhìn thấy vết thương sao?” Ngân Diện mẫn cảm nhận thấy lời kể của nàng có vấn đề, nếu có thể thương đến mất trí nhớ, làm sao có thể không thấy vết thương? Chuyện này thật quá kỳ quái !

Nhìn mặt hắn kinh ngạc và nghi hoặc, Vãn Thanh cũng cười một tiếng: “Đúng vậy, chỉ là một vết thương nhỏ thôi, có thể là đã chạm vào chỗ quan trọng, thế nên mới mất trí nhớ -.”

“A, thì ra là thế.” Ngân Diện nhìn Vãn Thanh, không nói gì nữa.

Tất cả, làm sao có thể đơn giản như thế?

Muốn làm cho một người mất trí nhớ, có rất nhiều phương pháp khác nhau.

Trước mắt Vãn Thanh đã mất trí nhớ, đối với những chuyện đã quên , nàng tất nhiên sẽ tin câu chuyện dối trá bị thương đó.

“Ngươi còn chưa trả lời ta ngươi là ai?” Vãn Thanh lại hỏi.

“Ta gọi là Ngân Diện.” Hắn đáp, thanh âm mát lạnh như nước làm lòng người thoải mái.

“Ngân Diện…” Nàng nhẹ nhàng nhắc lại, trong đầu hình như có cái gì chợt lóe qua, nhưng lại không thể nắm bắt được, vì vậy lại nhìn hắn: “Tên này, rất quen thuộc …”

“Chúng ta có quan hệ gì?” Nàng lại hỏi tiếp, mặc dù có một ít mạo muội, nhưng không hỏi không được.

“Chúng ta? …” Ngân Diện suy nghĩ một chút, đột nhiên không biết phải nói quan hệ của bọn họ như thế nào, cuối cùng chỉ có thể nhẹ nhàng nói: “Chúng ta là hảo bằng hữu.”

“Phượng Cô đối với nàng như thế nào?” Hắn hỏi.

“Phu quân? Hắn đối với ta rất tốt!” Vãn Thanh hơi không hiểu ý tứ của hắn, nhẹ nhàng trả lời, cũng đã mơ hồ cảm giác chuyện của nàng và Phượng Cô trước kia, chỉ sợ không đơn giản như những lời Phượng Cô nói.

“Hắn không phải phu quân của nàng!” Ngân Diện lạnh lùng thốt lên, đôi mắt lạnh như băng tràn ngập tức giận, hắn không biết, Phượng Cô, đang mưu tính trò gì, rốt cuộc Phượng Cô muốn làm gì? Hắn đã sớm ngờ rằng tính cách Phượng Cô không chỉ có âm ngoan vô tình, còn giảo hoạt gian trá, hắn không nên để Vãn Thanh đi đên Phượng Vũ Cửu Thiên cùng Phượng Cô -, lại càng không nên đáp ứng Vãn Thanh báo thù -.

Nếu lúc ấy hắn kiên quyết phủ quyết nàng, cũng không khiến chuyện thành như ngày hôm nay.

“Nàng là Tình Thiên cô nương – hoa khôi của Tuyết Linh Các, không phải bất cứ cái gì của hắn!”

“Thật như vậy sao?” Vãn Thanh nghi hoặc hỏi.

“Không phải!” Đột nhiên, có một thanh âm vang lên, tà vọng mà ngoan độc.

Vãn Thanh quay đầu nhìn lại, thấy Phượng Cô với vẻ mặt âm ngoan đứng trong bóng tối, mặc một bộ hắc y, bộ quần áo hắc ám cộng thêm vẻ mặt tối tăm của hắn, khiến hắn như ma vương đến từ địa ngục.

Làm cho nàng cảm thấy cực kì không thoải mái.

So với ban ngày, hắn không giống chút nào .

Nhưng nàng lại cảm thấy, đây mới là– diện mạo chân chính của hắn.

Chỉ thấy hắn tao nhã đến bên cạnh Vãn Thanh: “Ta đương nhiên là phu quân của nàng, nàng cũng không phải Tình Thiên cô nương gì đó của Tuyết Linh Các –, nàng là Thượng Quan Vãn Thanh.” Nói xong quay sang Ngân Diện nhẹ nhàng gằn ra từng chữ với giọng điệu âm ngoan: “Rốt cuộc ngươi cũng xuất hiện , ta chờ ngươi đã lâu!”

Nhìn bộ dạng hai người, trong đầu nàng hiện ra cái gì đó, muốn nắm bắt, nhưng lại không thể nắm bắt được.

Trái tim chậm rãi trấn định xuống, nhìn hai nam nhân tuỵêt sắc đang giằng co.

“Phượng Cô, ngươi còn dám nói sao, ngươi cứ nói nàng không phải Tình Thiên, vậy ngươi có dám hỏi người khác trong Chiến Thanh không? Trong Chiến Thành có không ít người biết mặt Tình Thiên -. Ta tin tưởng, không ít người có thể nói cho nàng đáp án chân chính -.” Ngân Diện lạnh lùng nói, lãnh y bắn thẳng về phía Phượng Cô như muôn ngàn lưỡi kiếm, dịch dung trên mặt Vãn Thanh nếu không có dược thủy chuyên dụng thì không có cách tẩy đi, ít nhất cũng có thể bảo trì trong một tháng.

Hắn tin tưởng, với sự thông minh của Vãn Thanh, chỉ cần nghe hắn nói thế, mặc kệ Phượng Cô có đưa nàng ra ngoài kiểm chứng hay không, nàng cũng có thể đoán ra chuyện không đơn giản -. Hắn không biết, kỳ thật Vãn Thanh, đã sớm cảm giác được có điều không hợp lý .

“Thê tử của ta, ta cần gì phải để kẻ khác chứng minh! Ngươi nói chuyện thật là lạ !” Phượng Cô cười lạnh nói, vẻ mặt thản nhiên, kỳ thật trong tim của hắn bắt đầu lo lắng -, Ngân Diện nói thế này, chỉ sợ sẽ khiến Vãn Thanh hoài nghi -. Nhưng mà, mặc kệ như thế nào, hắn cũng sẽ không dễ dàng để nàng có cơ hội gặp người ngoài.

“Xem ra ngươi cũng không dám.” Ngân Diện lạnh lùng đáp lại, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng, nhìn Phượng Cô chăm chú, mang theo vài phần khinh bỉ.

“Ta nghĩ ngươi lầm rồi, thê tử của ta, nàng cũng chưa bao giờ yêu cầu người ngoài chứng thực -, chẳng lẽ thê tử của ta mà ta lại không nhận ra sao?” Phượng Cô chậm rãi lạnh lùng đáp lời.

Rồi sau đó nhìn Ngân Diện, khóe miệng xuất hiện một nụ cười nhạt lạnh lùng như băng hà phương bắc: “Ta nghĩ, lúc này người cần phải lo lắng chính là ngươi mới đúng! Sát thủ Ngân Diện!”

Nói xong, Phượng Cô giống giống như đột nhiên nhớ ra cái gì, quay sang Ngân Diện cười nhạt, vô cùng tàn bạo: “Nghe nói sát thủ Ngân Diện chưa bao giờ thất thủ, cũng chưa bao giờ bị ai bắt được, không biết hôm nay, có kỳ tích nào xảy ra không?”

Lời của hắn vừa mới nói xong, đã nghe thấy lá cây rung động sàn sạt, trong bóng đêm, đột nhiên nhảy ra rất nhiều thị vệ, ai nấy đều mặc hắc y, đếm sơ cũng thấy hơn trăm người.

“Xem ra ngươi đã khổ tâm vì ta không ít!” Ngân Diện lạnh lùng cười một tiếng, trong mắt sát khí đột nhiên xuất hiện, nhất thời làm cho người ta muốn đóng băng.

“Muốn bắt được ta, đừng hòng -!” Khi Ngân Diện nói, không chút tiếng động, kiếm khởi như hồng, lóe lên những tia sáng chói mắt.

Vãn Thanh nhắm mặt một cái, đến khi mở mắt ra, hắn đã ở giữa vòng huyết chiến.

Bộ bạch y, hòa tan trong những ám vệ áo đen, rất nổi bật, chỉ ít phút sau , đã loang lổ vết máu.

Vãn Thanh thét một tiếng kinh hãi, giật tay Phượng Cô : “Người bảo bọn họ dừng tay đi …”

“Hắn là một sát thủ, nếu không giết hắn, chỉ có thể bị hắn giết!” Không ngờ nàng dĩ nhiên cầu tình cho Ngân Diện, trong lòng Phượng Cô phẫn nộ, càng quyết tâm muốn giết Ngân Diện.

“Sẽ không -, ta biết hắn không có ác ý -.” Vãn Thanh vội vàng giải thích.

Nàng không biết rằng những lời này của nàng, chẳng qua chỉ khiến Phượng Cô càng thêm bực, sắc mặt hắn càng thêm tăm tối, mặt trăng cũng phải đầu hàng với cái sự tối tăm đó, hắn lạnh lùng thốt lên: “Tại sao nàng biết hắn không có ác ý? Nàng còn nhớ hắn sao?”

“Ta không nhớ rõ lắm…” Vãn Thanh nói một câu, khiến Phượng Cô vui vẻ thêm một chút, nguyên lai nàng cũng không nhớ ra Ngân Diện này, hắn còn tưởng rằng, nàng mất trí nhớ, vẫn nhớ được tên nam nhân này.

Nhưng câu tiếp theo của Vãn Thanh, lại làm cho hắn có cảm giác như bị tạt một chậu nước lạnh, từ đầu đến chân, không chỗ nào là không cụt hứng.

Hắn nghe thấy Vãn Thanh Thanh nhỏ giọng nói: “Mặc dù ta không nhớ rõ hắn là ai, nhưng, ta cảm thấy hắn rất quen thuộc, cũng cảm giác có thể tin tưởng hắn.”

Hắn lạnh lùng nhìn Ngân Diện đang chiến đấu hăng hái, sắc mặt xanh mét: “Ai chém được hắn một đao, ta thưởng ngàn lượng bạc!”

Một câu nói này, làm những… ám vệ, càng thêm dũng mãnh, càng thêm điên cuồng, dốc mười hai trên mười phần khí lực ra chiến đấu.

Một người đối mặt hơn trăm người, dần dần, Ngân Diện cảm thấy sức lực bắt đầu giảm sút, dù sao những … ám vệ này cũng không phải thị vệ tầm thường, võ công ai nấy đều không tệ.

Ngay cả trong trường hợp võ công của hắn hơn rất nhiều, lúc này cũng không chiếm được ưu thế hoàn toàn, đối mặt với chiến pháp của những ám vệ này, công lực tiêu hao quá lớn, nếu có thể đánh gục hết ám vệ, cũng còn Phượng Cô – võ công của hắn không thể khinh thường, còn có tứ đại tỳ nữ cùng Lãnh Sâm.

Xem ra hôm nay, muốn cứu Vãn Thanh là không có khả năng -, trong lòng hắn lạnh lẽo, lửa giận bốc lên.

Vãn Thanh nhìn ám vệ chiến đấu càng lúc càng mãnh liệt, đao quang kiếm ảnh, phi ảnh lạc thân, trái tim nhảy lên tận cổ.

Nàng lôi kéo cánh tay căng thẳng của Phượng Cô, vẻ mặt cầu xin nói: “Phu quân, người hãy bỏ qua cho hắn đi… Thanh nhi cầu người …”

“Tại sao nàng lại cầu tình cho hắn!” Trong lòng Phượng Cô –đau xót, hắn rất hận, rất tức giận, rõ ràng nàng đã mất trí nhớ, nhưng vẫn còn ấn tượng với Ngân Diện, điều này làm cho hắn đố kỵ không thôi.

“Ta… Ta… Ta cũng không biết, nhưng ta biết không thể lạm sát người vô tội -.” Vãn Thanh bị hắn hỏi, không biết nên nói từ đâu, nhưng trong lòng của nàng biết, không thể tổn thương hắn.

Nghe thấy nàng – trả lời, Phượng Cô càng thêm phẫn nộ, nhưng lại không thể xả giận lên nàng, chỉ có thể lạnh lùng nhìn bóng trắng đang giao chiến ngoài sân, hung hăng nói: “Hắn vô tội, một sát thủ tại sao lại có thể vô tội, người bị giết không phải càng vô tội hơn hắn sao!”

“Phu quân… Thanh nhi cầu người …” Vãn Thanh không biết phải nói thế nào, nàng biết, mất đi trí nhớ, lúc này nàng không biết phải thuyết phục Phượng Cô như thế nào, vì vậy chỉ có thể mở miệng cầu xin hắn.

Ngân Diện đang ứng chiến nghe thấy Vãn Thanh cầu xin, quay sang nói với nàng: “Không cần cầu xin kẻ tiểu nhân như hắn! Ta tự ứng phó được.”

Vừa nói vừa nhún người bật lên, bóng trắng như lao thẳng về phía mặt trăng, thân ảnh xoay tròn rất nhanh, vạt áo trắng như tuyết phiêu động, đúng là thiên ngoại phi tiên đáp xuống mặt đất, kiếm như hoa nở, đến khi đáp đất, đứng yên, đám… ám vệ kia, chỉ còn lại không tới mười người, những người khác đều gục xuống vũng máu, không chết thì cũng bị thương.

Một chiêu này, hắn rất ít khi dùng, bởi vì cực kỳ hao tổn công lực, nhưng thấy Vãn Thanh cầu khẩn Phượng Cô, hắn cũng không nhịn được nữa, mặc kệ kẻ địch quá đông, ra chiêu luôn.

Trường bào trắng như tuyết nhiễm máu đỏ, cực kỳ dữ tợn.

Lòng của nàng, vẫn dừng ở chiêu vừa rồi, vô phương hồi phục.

Không phải rung động, mà là nàng có cảm giác rất quen thuộc chiêu thức đấy , dường như đã từng nhìn thấy, nhưng lại nghĩ không ra, chỉ có một hình ảnh mơ mơ hồ hồ hiện lên, nhanh đến mức không thể nắm bắt.

Ngân Diện chỉ kiếm vào Phượng Cô, ánh mắt khiêu chiến không cần nói cũng biết.

Vãn Thanh xiết chặt tay Phượng Cô: “Đừng làm thế.”

Một câu ‘ Đừng làm thế ’, không biết là lo lắng cho Phượng Cô, hay là lo lắng cho Ngân Diện.

Hai người đều quay sang nhìn nàng.

Chỉ thấy nàng nói: “Ta không muốn thấy hai người đánh nhau, Ngân Diện công tử, ngươi đi đi!”

Trong lòng của nàng, dĩ nhiên, lo lắng cho sự an toàn của Ngân Diện .

Sự thật này, nàng không có cách nào nói ra. Bởi vì, nếu như lời Phượng Cô là đúng, hắn là phu quân của nàng, nàng lại lo lắng cho Ngân Diện, chuyện này rất khó hiểu -.

Trong lòng nàng, kỳ thật hiểu rõ, có rất nhiều chuyện, chỉ sợ không đơn giản như những gì Phượng Cô đã nói, nhưng, tình huống lúc này khẩn cấp, nàng không thể cân nhắc nhiều quá, …trước muốn cứ ngăn hai người họ đã.

Ngân Diện mang mặt nạ, nhìn không ra vẻ mật của hắn, nhưng Vãn Thanh nhận ra, – hô hấp của hắn, không còn sự ổn định, đã bắt đầu thở gấp, nếu tiếp tục giao chiến với Phượng Cô, chỉ sợ khó có phần thắng, hơn nữa ngay cả đánh thắng Phượng Cô, vẫn còn rất nhiều ám vệ tiếp tục ra chiến đấu, lúc đó chỉ sợ hắn vô phương ứng phó.

Băn khoăn rất nhiều, lúc này, chỉ có cách ngăn hai người họ là hay nhất.

“Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ cứu nàng ra.” Ngân Diện đã suy nghĩ, cũng xác nhận rất khó thắng,– võ công Phượng Cô, hắn đã lĩnh giáo trong rừng đào, không hề đơn giản, là một kẻ âm ngoan, lúc này nguyên khí của hắn đã bị tổn thương nặng nề, nếu còn đánh nữa, chỉ là dựa vào thể lực, chẳng bằng về nhà nghĩ đối sách.

“Ngươi đi nhanh đi!” Vãn Thanh thấy hắn nói vậy, vội vàng thúc giục, tay cũng dùng hết lực để kéo Phượng Cô.

Mắt Ngân Diện lóe sáng, nhìn Vãn Thanh , định rời đi.

Phượng Cô thấy thế, đâu cho phép Ngân Diện rời đi, tay kia kéo tay Vãn Thanh, ngoan độc nhìn Ngân Diện: “Còn muốn chạy sao! Phượng Vũ Cửu Thiên, chẳng lẽ là nơi ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi -!” Vừa nói vừa rút nhuyễn kiếm bên hông, đâm về phía Ngân Diện.

Vãn Thanh cả kinh, sợ bọn họ đánh thật, vì vậy chẳng kịp nghĩ gì, lao đến ôm lấy Phượng Cô từ phía sau : “Đừng đi!”

Trong tích tắc, gió ngừng thổi , mây ngừng trôi.

Ai nấy đều sững sờ yên lặng.

Phượng Cô, cứng đờ người, kiếm trong tay, chậm rãi buông xuống, trong lòng, đột nhiên trào lên sự vui mừng, đây là, lần đầu tiên, nàng chủ động ôm lấy hắn, mặc dù là bởi vì muốn ngăn cản hắn, nhưng đã chứng minh nàng không bài xích hắn -.

Đây là một dấu hiện tốt -.

Ngân Diện, nhìn Vãn Thanh với vẻ không tin được, vẻ mặt thay đổi đủ mọi cung bậc cảm xúc, trong mắt, lộ ra vẻ thống khổ, hắn không ngờ, Vãn Thanh dĩ nhiên ôm lấy Phượng Cô, – thanh âm trong trẻo lạnh lùng lộ ra sự chua xót mà bản thân hắn cũng không nhận ra: “Nàng có biết nàng đang làm cái gì không? Không phải nàng hận hắn sao? Tại sao lại ôm hắn!”

Vãn Thanh không giải thích được ý tứ của hắn, nàng không suy nghĩ phức tạp như hai người bọn họ, – mục đích của nàng, chẳng qua chỉ muốn ngăn cản Phượng Cô đuổi theo Ngân Diện, nhưng tay nàng không đủ sức kéo hắn, chỉ có ôm thế này mới có thể kéo hắn lại.

Nàng, hoàn toàn không có ý tứ gì khác.

Nghe lời Ngân Diện – nói, mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ chuyện đó, chỉ thúc giục nói: “Lời ngươi nói ta không hiểu, cũng không biết, chuyện quan trọng lúc này là ngươi chạy đi!”

“Ta không cần dựa vào sự thỏa hiệp của nàng để thoát thân! Ngân Diện ta còn chưa đến mức phải chịu uất ức như vậy!” Ngân Diện vừa nói vừa đâm trường kiếm về Phượng Cô.

Phượng Cô cũng không phải kẻ dễ chọc, trường kiếm trong tay lại đưa lên, tay kéo Vãn Thanh ra, rồi sau đó hướng về phía Ngân Diện.

Hai người quyết đấu, kiếm thuật cao siêu, kiếm khởi kiếm lạc, như sao chổi, không thể nhìn rõ chiêu thức, chỉ nhìn thấy hai bóng trắng đen không ngừng di chuyện.

Càng nhìn càng không thấy, trong lòng khẩn cấp, vì vậy Vãn Thanh lớn tiếng quát lên: “Dừng tay! Các ngươi đánh đủ chưa!”

Hai người đang giao chiến , làm sao có thể vì một câu nói của nàng mà ngừng -.

Nàng cảm thấy tức giận, giật một đao trong tay thị vệ đang bị thương, kềngang cổ: “Chuyện này là do ta mà phát sinh, nếu các ngươi còn giao chiến, ta liền tự vận!”

Hai người vừa nghe thấy nàng uy hiếp, lần đầu tiên, ngừng lại một cách vô cùng ăn ý, bốn mắt nhìn Vãn Thanh, hô: “Không cho!”

Vãn Thanh chỉ nhìn Ngân Diện: “Vậy ngươi chạy đi!” Rồi sau đó lại nhìn phía Phượng Cô: “Người không được ngăn hắn, để hắn đi!”

Hai người vừa nghe thế, bốn mắt trừng lớn, như long tranh hổ đấu, không ngừng tóe lửa về phía nhau.

Cuối cùng cũng thỏa hiệp , Ngân Diện nhìn Vãn Thanh một cái, quay người lại, phi thân đi, một thân bạch y biến mất trong trời đêm, còn không quên lưu lại một câu: “Ta sẽ cứu nàng-.”

Tiểu Yêu Tinh

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh

Cuốn BÁO THÙ

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 215

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...