Thất Thân Làm Thiếp tập 151

Loading...

Đế Tôn

Tiên Mãn Cung Đường

Tu La Thiên Đế

Tân Nương Của Ác Vương Điện Hạ

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.

Thiên Sơn – sáng sớm, trắng xoá một mảnh.

Mê hoặc cả thế gian.

Phượng Cô chậm rãi đi ra khỏi phòng nhỏ, tang thương như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt thật dài, mặt mày mỏi mệt. Những cơn độc phát của Vãn Thanh, càng ngày càng lợi hại , tối ngày hôm qua, nhìn nàng xé chăn vì bị cơn đau hành hạ, trái tim hắn đau không lời nào diễn tả được.

Phượng Cô kiên quyến lập ra lời thề, nhất định phải tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên, chữa bệnh của Vãn Thanh.

Hắn không thể chịu đựng cảnh chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng đau đến chết đi sống lại như thế thêm lần nữa , nếu còn phải chứng kiến thêm lần nữa, hắn sợ, nàng chưa chết thì hắn đã tự tử trước rồi.

Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy, bản thân thật quá yếu ớt, yếu ớt đến mức không thể chịu đựng cảnh Vãn Thanh bị những cơn đau hành hạ.

“Phượng đại ca, đang suy nghĩ gì vậy?” Mộc Cáp Nhĩ đi tới bên cạnh Phượng Cô, cười híp mắt hỏi han, hai má đỏ bừng, rất là khả ái, như một quả táo chín đỏ.

“Không có gì, chỉ đang nghĩ, Thiên Sơn – Băng Ngọc Tuyết Liên, rốt cuộc là giấu ở nơi nào.” Phượng Cô biết muốn tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên, nhất định người của Tuyết Thôn có đầu mối.

Chỉ có điều, không biết bọn họ có nguyện ý nói ra không.

Mặc dù cả nhà Mộc Cáp Nhĩ thoạt nhìn vô cùng nhiệt tình, đối với bọn hắn, chiếu cố cực kỳ chu đáo, nhưng hắn vẫn có thể cảm thấy, cả nhà bọn họ vô cùng quái dị, trừ… Mộc Cáp Nhĩ, những người khác đối với bọn họ đều có một khoảng cách không ít.

Phượng Cô xoay người, môi nở nụ cười, hắc y nổi bật giữa ngàn dặm tuyết trắng, mê hoặc chúng sinh, khẽ hỏi: “Mộc Cáp Nhĩ, cô biết Băng Ngọc Tuyết Liên đến tột cùng ở nơi nào không?”

“Băng. . . Băng Ngọc Tuyết Liên, là thứ gì? Ta không biết a.” Mộc Cáp Nhĩ cười hỏi.

Mặc dù cô ta trả lời rất nhanh, nhưng Phượng Cô vẫn nhìn thấy một cách rất rõ ràng, mắt cô ta đã lóe lên một tia dị sắc. Chứng minh, tuy có thể cô ta không biết vị trí chính xác, nhưng chắc chắn cô ta biết Băng Ngọc Tuyết Liên là thứ gì, hơn nữa tất là có điều kiêng kỵ -.

Thế nên cô ta mới nói láo.

Nhưng hắn không vạch trần cô ta: “Băng Ngọc Tuyết Liên, là một thứ rất kỳ dị, sinh trưởng ở nơi lạnh nhất của Thiên Sơn , hiếm hoi lắm mới có lúc nở hoa, nhưng kỳ hoa đó có công hiệu hết sức nổi bật, hơn hẳn linh đan, có thể giải vạn độc trong thiên hạ, hơn nữa có thể vĩnh bảo dung nhan, còn có thể tăng cường công lực.

” Có thể có công hiệu thần kỳ như vậy sao!”Mộc Cáp Nhĩ cười cười hỏi han, bộ dạng như thể không biết gì thật.

Phượng Cô chỉ cười một tiếng, lúc này, nghe thấy trong phòng có tiếng vang nhỏ, biết là Vãn Thanh tỉnh lại, liền mặc kệ Mộc Cáp Nhĩ , lao vào phòng trong.

“Vãn Thanh!” Tận lực đè thấp thanh âm, vẫn không giấu được sự kích động và khẩn trương.

Vãn Thanh nhìn bộ dạng của hắn –, khẽ cười một tiếng, suy yếu nhưng mỹ lệ.

“Nàng tỉnh rồi.”

“Ừm.”

“Tỉnh là tốt rồi.” Hắn vọt tới bên cạnh nàng –, kích động cầm lấy tay nàng, tay hắn vẫn đang run rẩy vì kích động-.

“Ta không sao . . .” Không ngờ tối ngày hôm qua thật sự đã dọa hắn, đối với chuyện tối hôm qua, nàng thật sự rất mông lung, nhưng nàng biết, lần độc phát tối hôm qua nhất định ghê ghớm hơn những lần độc phát của quá khứ rất nhiều. Cho tới tận giờ khắc này, nàng vẫn cảm nhận được di chứng của nó, toàn thân suy nhược mà vô lực.

“Yên tâm, ta sẽ không để nàng bị đau đớn thế thêm một lần nữa-, nhất định!” Phượng Cô kiên định nói: “Chờ đến ngày mai thân thể nàng ổn định, chúng ta liền lên Thiên Sơn, nhất định phải tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên -.”

“Được.” Vãn Thanh cười khanh khách gật đầu.

“Đói bụng chưa? Nàng muốn ăn chút gì không?” Phượng Cô ôn nhu hỏi han.

Vãn Thanh xoay đầu, trầm tư suy nghĩ, nhớ đến mùi thịt nướng ngày nào cũng được ngửi, còn có canh nóng ăn với bánh, đột nhiên nhận ra, ăn mãi thành nghiện rồi : “Một bát canh ăn với bánh nướng và hai xiên thịt, dường như không tệ cho một bữa sáng!”

Giọng nói mềm mại, có chút tinh nghịch, nhưng rất động lòng người (chỉ động lòng Phượng Cô thôi thì có á).

“Được, ta đi làm ngay!” Phượng Cô cười một tiếng, rồi sau đó xoay người.

Nhìn Mộc Cáp Nhĩ đang dựa vào cửa, Phượng Cô hơi đổi sắc mặt, cười một cách sủng nịnh: “Cô có muốn ăn không?”

Mộc Cáp Nhĩ nhìn Phượng Cô, thần sắc biến đổi một hồi, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu: “Không được, ta vừa mới ăn xong . Ở nhà có canh thịt hươu, ta mang một chén cho vị cô nương này ăn, rất tốt cho thân thể.”

Nói xong xoay người, nhưng tại lúc xoay người, mặt cô ta nồng nặc sự ghen tỵ, tràn ngập cả gương mặt, khiến mặt cô ta trở nên biến dạng và vặn vẹo.

… …

Sáng sớm hôm sau, sắc trời còn lờ mờ, Phượng Cô cùng Vãn Thanh đã chuẩn bị xuất phát .

Phượng Cô quay đầu ngắm nhìn Vãn Thanh, khẽ hỏi: “Có thể kiên trì sao?”

“Có thể -, giải độc, mới là chuyện trọng yếu, mặc dù thân thể còn có chút suy yếu, nhưng đã tốt hơn rất nhiều rồi.” Vãn Thanh tặng hắn một nụ cười an ủi. Mỗi lần độc phát, nàng đều phải nghỉ ngơi ít nhất hai ngày mới đỡ được, nhưng lần này khác trước, đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, mới là chuyện trọng yếu, một giây một phút cũng không được chậm trễ, nếu lại bị độc phát trên Thiên Sơn, mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế nữa .

Bất quá có lẽ là bởi vì trong lòng có tín niệm , hôm nay tỉnh dậy, đích xác là nàng cảm thấy tinh thần cực kỳ hăng hái, toàn thân cũng như được tiếp thêm sức mạnh.

“Đi thôi!”

“Ừm.” Phượng Cô gật đầu.

“Phượng đại ca!” Đột nhiên, sau lưng vang lên thanh âm của Mộc Cáp Nhĩ –.

Phượng Cô quay đầu: “Mộc Cáp Nhĩ, làm sao vậy?” Hôm qua, hắn đã thử thăm dò mấy người khác trong thôn về chuyện Băng Ngọc Tuyết Liên, nhưng ai nấy đều tỏ vẻ tránh né, chỉ là do thời gian quá gấp, không thể ở lâu, hơn nữa theo Phượng Cô quan sát được, Băng Ngọc Tuyết Liên là kỳ vật, trăm năm khó gặp, chưa từng nghe nói có ai tận mắt nhìn thấy nó, người dân Tuyêt Thôn cũng chưa chắc đã biết nó ở chỗ nào -.

“Phượng đại ca, ngươi phải cẩn thận.” Mộc Cáp Nhĩ lộ vẻ mặt không đành lòng dứt bỏ, ấp úng, dường như muốn nói gì đó lại thôi.

Phượng Cô gật đầu: “Ừm. Ta sẽ -, yên tâm, sau khi tìm được Tuyết Liên, trước khi về nhà sẽ lại đây thăm cô -.”

“Thật sao? !” Mộc Cáp Nhĩ vừa nghe thấy thế, mắt liền sáng lên, chờ đợi hỏi han.

“Thật. Bất quá, điều trọng yếu là phải tìm được Tuyết Liên, nếu không tìm được thì không biết.” Phượng Cô nhẹ nhàng nói, hắn nhìn ra được Mộc Cáp Nhĩ thích hắn, những lời này là để ép cô ta nói ra chuyện về Tuyết Liên.

Mặc dù hành động như thế không được quang minh chính đại, dù sao lợi dụng tình cảm của người khác là không đúng, nhưng vì Vãn Thanh, có làm ma hắn cũng cảm thấy không sao cả.

“Tốt lắm, không nói nhiều nữa , ta đi.” Nói xong quay người lại, vô cùng quả quyết bước chân ra bậc cửa.

Lúc này, Mộc Cáp Nhĩ đột nhiên kêu: “Phượng đại ca!”

” Lại làm sao vậy?” Hắn nói, nhưng trong lòng thật ra rất rõ ràng.

“Phượng đại ca, kỳ thật. . . Kỳ thật ta biết chuyện về Băng Ngọc Tuyết Liên-. . .” Mộc Cáp Nhĩ nhẹ nhàng nói, ánh mắt, hiện lên một chút sợ hãi. nhưng cuối cùng vẫn quyến luyến nói: “Băng Ngọc Tuyết Liên sinh trưởng tại một địa phương vô cùng thần bí của Thiên Sơn, ta cũng chưa từng đến đó, nơi đó có một đám người như tiên nữ, gọi là Tuyết Liên Phái, nhưng các nàng không cho phép người ngoài quấy rầy cuộc sống của các nàng, ai đến gần đó đều không thể trở về-, vài thập niên trước, trong thôn có người đi săn bén mảng đến gần đó, sau đó. . . không thấy người đó trở về.”

“Là ở chỗ nào?” Phượng Cô vừa nghe, liền cảm thấy nóng lòng, không uổng hắn trắc trở vất vả dụng tâm, có tin tức là tốt rồi , Tuyết Liên Phái thì sao, không có chỗ nào mà Phượng Cô hắn không dám đến.

“ Phía Bắc Thiên Sơn , ở nơi cực hàn, có rừng cây khô, chính là nơi đó.” Mộc Cáp Nhĩ nhẹ nhàng nói, rồi sau đó lại có chút sợ hãi: “Phượng đại ca, chỗ đó quá nguy hiểm . . . Ngươi. . .”

“Yên tâm, nhất định ta sẽ tìm được Tuyết Liên trở về -, cám ơn cô, Mộc Cáp Nhĩ!” Phượng Cô cười một tiếng rồi nói: “Được rồi, lần này ta phải đi thật rồi .”

Nói xong xoay người nhìn Vãn Thanh cười một tiếng, lại thấy vẻ mặt Vãn Thanh– vui vẻ, nhưng đôi mắt không chút ý cười, chỉ nhẹ nhàng quay đầu, sau đó đi về phía trước.

Phượng Cô vội vàng đuổi theo.

Hai người đi một lúc lâu vẫn một mực không nói tiếng nào.

Nhưng Phượng Cô không chịu được sự lạnh lùng của nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Vãn Thanh, nàng làm sao vậy?”

“Không có việc gì.” Trong giọng nói của nàng có chút bực tức, mang theo một tia buồn bực, mà chính bản thân nàng cũng không biết, không biết rốt cuộc mình đang bị sao .

Con người Phượng Cô, nàng biết rất rõ, chuyện lợi dụng người khác, hắn ngại ngần gì mà không làm?

Việc gì nàng phải bực tức hắn cơ chút?

Chính là bởi vì…sự dịu dàng trong thời gian gần đây, khiến nàng buông lỏng tâm lý với hắn sao?

“Còn nói không có việc gì. Theo ta thấy, bộ dạng của nàng, rất giống một tiểu tức phụ (con dâu ) đang ghen!” Phượng Cô cố ý bóp méo, kỳ thật hắn cũng nhìn ra, nàng giận vì hắn lợi dụng Mộc Cáp Nhĩ, nhưng hắn làm thế là vì nàng thôi mà!

Nghe xong lời của hắn, Vãn Thanh càng không mở miệng nữa, buồn bực bước đi, vì hậm hực nên rất mất sức.

“Lần sau ta sẽ không tự tiện lợi dụng người khác nữa, được không?” Rốt cục, Phượng Cô đành mở miệng.

Vãn Thanh thở dài, nàng cũng không rõ vì sao bản thân lại bực tức, nhưng hắn đã đáp ứng nàng -, cố gắng không thương tổn người vô tội!

“Trái tim phái nữ là yếu đuối nhất -, người không nên lợi dụng tình cảm cô ta dành cho người -, như vậy thật tồi tệ.” Nàng nhẹ nhàng nói.

Phượng Cô gật đầu: “Ta biết, lần sau sẽ không .” Hắn không giải thích lời nào, nhưng trong lòng hắn hiểu, vì Vãn Thanh, dù có lựa chọn lại lần nữa, hắn vẫn sẽ làm thế -.

Đi thẳng về hướng Bắc, cứ đi hết đỉnh núi này lại thấy đỉnh núi khác , nhìn về phía trước, trùng trùng điệp điệp, cực hàn chi địa, chỉ sợ còn rất xa.

Đột nhiên phía trước cuồng phong ào ào, từng cơn từng cơn, trên núi tuyết một khắc trước còn sóng yên gió lặng, lúc này lại dữ dội như thủy triều.

Cả kinh, nhớ ra hai chữ “Bão tuyết”.

Hoảng sợ vạn phần, còn chưa kịp suy nghĩ gì, bão tuyết đã cuốn tới, nhanh mạnh dữ dội, làm cho không người nào có thể né tránh, Phượng Cô ôm lấy Vãn Thanh, hai người cùng lăn theo bão tuyết.

Bá Đao Vô Địch

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 215

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...