Thất Thân Làm Thiếp tập 152

Loading...

Trao lầm tình yêu cho anh

Tơ Đồng Rỏ Máu

Dạy Bảo Ma Vương Lão Công

Thiên Kinh Địa Dịch

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.

Trước mắt không còn rõ ràng, chỉ nhìn thấy một mảnh mơ hồ, cả hai người lăn theo cơn bão tuyết.

Không có dấu hiệu sẽ ngừng.

Đó là cảm giác sợ hãi vì không thể biết trước, không thể biết, kế tiếp, sẽ gặp phải vật gì, không thể biết, một khắc sau, liệu hai người có vùi thây trong tuyết không, có trở thành một khối băng điêu khắc không, qua ngàn vạn năm, hóa thành mưa móc, tưới tắm vạn vật.

Phượng Cô cũng không ngờ Vãn Thanh đơn giản như vậy, hắn lúc này, chỉ muốn dùng hết khả năng, bảo vệ hai người, quyết không thể để cả hai chết trong bão tuyết trước khi tìm thấy Băng Ngọc Tuyết Liên.

Nhưng bão tuyết thật sự quá lớn, sức lực con người không thể chống cự -, toàn bộ núi tuyết đều trơn nhẵn, không thể tìm ra chỗ nào làm điểm tựa, chỉ có thể bất lực lăn đi theo gió.

Bất quá, mặc dù như thế, hắn vẫn dùng toàn thân bao bọc cho Vãn Thanh, tận lực để hai người không bị lăn sâu vào bão tuyết, tránh bị chôn vùi .

Đột nhiên, lại có thêm một cơn cuồng phong kéo tới, Phượng Cô bất chấp tất cả, ôm chặt Vãn Thanh vào trong lồng ngực, miệng quát: “Ôm chặt!”

Vãn Thanh không kịp nghĩ nhiều, dùng sức ôm chặt, rồi sau đó chỉ cảm thấy bản thân và thân thể của Phượng Cô như một khối cầu, bị gió thổi lên rồi lại rơi bịch xuống đất.

Nhất thời đầu chóang mắt hoa, chỉ cảm thấy quay cuồng, toàn thân cũng mất hết sức lực, lại bị thổi bay lên.

Gió càng lúc càng cuồng bạo.

Phượng Cô tập trung để nhìn, kết luận, đây không đơn thuần là một trận bão tuyết thông thường, mà là bão tuyết kèm vòi rồng, nhìn tuyết quay cuồng trong không trung, như một con ma tuyết khổng lồ, trái tim hắn cũng trầm xuống.

Nhìn trận cuồng phong đang thổi về phía bọn họ, Phượng Cô đột nhiên thống hận sự vô lực của bản thân đến cực độ, hắn muốn vận công thử chặn cơn bão tuyết, nhưng lại không dám buông Vãn Thanh, chỉ sợ một khi buông…ra, Vãn Thanh sẽ gặp bất trắc trong cơn bão tuyết này.

Giao chiến với kẻ thù hắn có thể nắm chắc thắng lợi trong tay, nhưng đấu với bão tuyết thì hắn chưa làm bao giờ, hắn biết, thiên nhiên, là thứ khó vượt qua nhất – .

Dùng hết sức ôm Vãn Thanh vào trong lòng, đột nhiên, hắn đưa tay lôi kéo ở bên hông, thắt lưng bằng tơ tằm đen tuột ra, hắn vươn tay, cuốn hai vòng quay người hắn và Vãn Thanh, dùng sức buộc lại thật chặt, lúc này mới an tâm cười một tiếng.

Hắn nhếch môi cười, như vậy, mặc kệ sinh tử, bọn họ cũng sẽ không rời xa.

Thắt lưng tơ tằm này của hắn vốn phục vụ cho mục đích hành động ban đêm -, có thể dùng để leo tường -, không ngờ, ở chỗ này, lại xuất hiện một tác dụng còn lớn hơn, buộc chặt hắn và Vãn Thanh lại cùng một chỗ.

Cuồng phong, cứ cuốn cả hai người, lăn bay cùng khối tuyết.

Một vòng một vòng, không có điểm dừng.

Như một máy xay gió, cứ không ngừng xoay tròn. . . Xoay tròn. . .

Rốt cục, Vãn Thanh chống đỡ không được, hôn mê bất tỉnh.

Mà Phượng Cô, mặc dù mạnh mẽ gắng gượng, nhưng liên tục bị xoay tròn đã khiến hắn mất phương hướng, đầu váng mắt hoa, không lâu sau cũng hôn mê bất tỉnh.

… …

Phượng Cô trằn trọc chậm rãi tỉnh lại từ trong bóng tối.

Mặc kệ mọi chuyện, việc đầu tiên hắn làm là đưa tay, đặt lên nhân nhi đang ở trong lòng, mặc dù mặt nàng lạnh ngắt, bất quá, mùi nàng vẫn còn hít vào thở ra hơi thở ấm áp -, như vậy, hắn an tâm.

Trái tim hắn vốn căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.

Hắn thở phào một hơi.

Nhẹ nhàng , thật nhẹ nhàng, hắn ôm cả người nàng vào trong lòng, như đang cầm trân bảo thế gian, nàng, đích thật là bảo bối của lòng hắn, bảo bối cả đời này.

Dường như chỉ có ôm nàng thế này, mới có thể khiến hắn an tâm, khiến hắn yên tâm, biết nàng, vẫn còn bên cạnh hắn.

Gương mặt cả hai cùng lạnh như băng, hắn nhẹ nhàng áp mặt lên gương mặt mềm mại của nàng, nàng vẫn chưa quá lạnh, hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nhìn phía bên ngoài, một màu đen nhánh. Đưa tay lên, không thấy nổi năm ngón tay.

Bọn họ, thật đã gặp may!

Cư nhiên gặp bão tuyết, vậy mà vẫn bình an sống sót, bão tuyết thổi bọn họ lên, ném tới nơi này, nói không chừng, là giúp bọn họ tiết kiệm đường đi, đỡ phải đi một quãng đường dài.

Trong lòng hắn, có chút cố gắng vui vẻ, nhưng lúc này, hắn chỉ có thể nghĩ vậy, bởi hắn biết, gặp đường cùng, nhất định phải khiến bản thân tự tin, mới có thể tìm được giải pháp.

Trong lòng hắn có động lực, có tín niệm, nhất định phải cứu Vãn Thanh.

Ôm nàng vào trong ngực, thầm vận nội công, tay, nhẹ nhàng đặt lên lưng Vãn Thanh, chậm rãi truyền nội lực cho nàng.

Một lát sau, rốt cục,– thân thể lạnh lẽo của Vãn Thanh, cũng dần dần ấm lên.

Phượng Cô vẫn không nhúc nhích, mặc dù hắn cảm thấy, dường như một chân của hắn có chút khác thường, nhưng hắn không muốn động, không muốn đánh thức Vãn Thanh, hơn nữa xung quanh đen kịt, căn bản là không làm được cái gì. (làm cái gì là làm cái gì cơ?!?)

Nhắm mắt lại, không có cơn đau nào hắn không chịu được -, trời vừa sáng, còn phải đi tiếp. Chưa tìm được Tuyết Liên, hắn không thể, để bản thân gục ngã, cho nên, hắn muốn bảo trì thể lực thật tốt.

Tay, nhẹ nhàng đặt lên khớp gối, dùng sức một cái, chỉ nghe thấy một tiếng ‘ răng rắc ’, rồi sau đó, tất cả bóng tối lại hồi phục yên lặng.

Gió đã ngừng, tuyết đã ngừng.

Hắn, ôm lấy– nhân nhi trong lòng, nhẹ nhàng nhắm mắt.

… …

Khi ánh ban mai đầu tiên rọi xuống, hắn nhẹ nhàng mở mắt, cười, bọn họ quả thật là may mắn, cư nhiên bị ngã trong một động nhỏ, khó trách tối hôm qua không cảm thấy rét buốt, cũng không thấy gió lạnh thổi qua người, thì ra là vì nơi này hẻo lánh, cửa động lại quá nhỏ, chắc được không ít gió rét.

Vãn Thanh đang nằm trong lòng hắn, vẫn chưa tỉnh lại, bất quá, gương mặt bình tĩnh, hắn đưa tay mơn trớn mặt của nàng, mềm mại mịn màng, có sự ấm áp, vì bị hắn ghì vào ngực còn đỏ ửng lên .

Như thánh quả giữa ngàn dặm tuyết trắng, làm cho ai nhìn thấy cũng chỉ muốn cắn một miếng.

Rất đẹp, rất tinh khiết, hắn phát hiện, Vãn Thanh, là người càng nhìn càng đẹp , tại sao trước kia lại cảm thấy dung mạo nàng rất bình thường chứ?

Thật là trước kia bị hỏng mắt.

Một nữ tử thanh lệ như vậy, không nữ tử nào khác có thể so sánh với nàng -.

Nhìn trái, nhìn phải, hắn phát hiện, hắn đúng là như bị mê hoặc, nhìn mãi cũng không chán, chỉ si ngốc nhìn nàng cũng khiến hắn cảm thấy hạnh phúc vô bờ.

Đột nhiên, tai hắn nghe thấy một thanh âm khác thường.

Hắn tập trung tinh thần lắng nghe.

Nghe thấy có người đang hô:

“Vãn Thanh cô nương. . . Vãn Thanh cô nương. . . Cô ở đâu? “

“Vãn Thanh. . . Vãn Thanh. . . Nàng ở đâu, nếu nghe thấy thì trả lời ta.”

Giọng nói đang gọi Vãn Thanh, hắn nhận ra là giọng của ai, là tên lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng bí ẩn Ngân Diện, mặt Phượng Cô lập tức chuyển sang trạng thái trời nhiều mây, không còn chút hạnh phúc ngọt ngào vui vẻ nào. Gương mặt hắn giờ chỉ còn sự tà lệ bạo ngoan (lệ : hung ác; ngoan : tàn nhẫn).

Nhìn nhân nhi trong lòng, nàng sẽ tỉnh trong chốc lát nữa?

Tay của hắn, lơ đãng đưa lên, nhẹ nhàng đặt xuống người nàng, điểm trúng huyệt ngủ của nàng –.

Hắn nhếch đôi môi mỏng cười tà, nhẹ nhàng ôm chặt lấy Vãn Thanh, rồi sau đó chậm rãi đi vào trong động.

Đây đúng là nơi tốt để ẩn náu, hắn đưa mắt nhìn, đây là khoảng giữa hai ngọn núi, tuyết ngưng tụ thành băng, tầng tầng lớp lớp tạo thành động này.

Ở dưới nhìn lên, có thể nhìn rất rõ mặt trên, nhưng ở trên sẽ chỉ cảm thấy đây là một khe núi, sẽ không ngờ còn có một động nhỏ -.

Ngân Diện lo lắng tìm kiếm tung tích của Vãn Thanh và Phượng Cô, nhưng, dù hắn một mạch lên đường, mặc dù đã đẩy nhanh tốc độ, vẫn chậm một bước, hôm qua đi tới chân núi Thiên Sơn, vừa hỏi mới biết hai người bọn họ đã lên núi .

Nhưng đồng thời hắn cũng nghe được một tin tức không hay, hôm qua, Thiên Sơn có bão tuyết, toàn bộ tuyết trên núi đều bị cuốn bay, hắn đi theo dấu vết của cơn lốc, thì đi tới nơi này, nhưng vẫn không thu hoạch được gì, thứ bị bão tuyết cuốn theo không ít, nhưng không hề thấy tung tích của hai người bọn họ.

Mà Bạch Vân Yên, đã lên Thiên Sơn hôm nay.

Trong lòng hắn càng thêm lo lắng, chỉ sợ Vãn Thanh bị Bạch Vân Yên …tìm thấy trước.

Hắn xiết chặt cây kiếm trong tay.

Sau mặt nạ màu bạc, gương mặt trong trẻo trở nên lạnh lùng, hắn banh hàm -, không nói gì.

Rồi lạnh lùng lên tiếng: “Tìm một lần nữa, thật tỉ mỉ cho ta, chỉ cần là đống tuyết, nhất định phải tra xét tỉ mỉ, không thể để cho bọn họ lẫn trong đống tuyết!”

“Tuân lệnh, tướng quân.” Chúng nhân ứng hạ, sau đó lại tỉ mỉ lục soát.

Vài khắc sau, chợt một tướng lĩnh nói: “Tướng quân, đã tìm rất tỉ mỉ, trong cơn gió lốc không có dấu vết của con người, nhưng trong đống tuyết bên kia tìm được một chiếc khuyên tai. Thỉnh tướng quân xem qua!”

Ngân Diện tiếp nhận chiếc khuyên tai, trên mặt chấn động, hắn nhận ra, đó là khuyên tai của Vãn Thanh, hai viên bạch ngọc hình giọt lệ, vô cùng thanh lệ đẹp mắt, rất hợp với nàng, nàng thường xuyên đeo, cũng vô cùng ưa thích.

Nắm chặt khuyên tai trong tay, trong lòng căng thẳng, Ngân Diện hỏi han: ” Đã tìm tỉ mỉ hết đống tuyết đấy chưa?”

“Tướng quân, chúng ta đã lật qua vài lần. Xác nhận không có dấu vết của người nào, nói vậy, Vãn Thanh cô nương nhất định là cát nhân thiên tướng, lúc này đang vội vàng đi tìm Tuyết Liên !” Người nọ nói.

Mắt Ngân Diện trở nên ảm đạm, hắn không tin bốn chữ “cát nhân thiên tướng”, hắn chỉ tin tưởng sự thật, chỉ có thấy Vãn Thanh, hắn mới có thể tin tưởng, nàng vẫn còn hoàn hảo như lúc ban đầu.

“Người của Bạch Vân Yên đâu?” Đi trên đường, hắn và Bạch Vân Yên, kẻ trước người sau, nhưng không đánh nhau, mỗi người chỉ chăm chăm đi đường của mình.

“Hiện tại bọn họ đã đến cực hàn chi địa ở phương Bắc!” tiểu tướng đáp.

Ngân Diện gật đầu, lúc này, cũng chỉ có thể đi về phía Bắc, vừa đi vừa tìm Vãn Thanh, tuyệt đối không thể để Bạch Vân Yên …tìm ra Vãn Thanh trước bọn họ -.

“Chúng ta cũng đi.” Nói xong, hắn lệnh cho các tướng sĩ cũng đi về hướng Bắc. Hắn làm sao biết, lúc này hắn cùng Vãn Thanh, chỉ cách nhau có gang tấc, chỉ tiếc, đã bỏ lỡ rồi.

Những lời này, Phượng Cô đang ở trong động , nghe rất rõ ràng, hắn nhếch môi cười yếu ớt thản nhiên -, còn mang thêm chút tà khí.

Bạch Vân Yên cũng tới!

Lần này đây, ai thắng ai thua, cứ chờ rồi sẽ biết.

Hắn, sẽ dồn hết thù cũ hận mới tính trong một lần này -.

Nói vậy, thuộc hạ của Phượng Cô hắn, hẳn cũng đã tới rồi?

Bạch Vân Yên, Ngân Diện, nhất định không ngờ, bọn họ, đã ra trước mắt hắn, chỉ cần dùng chiêu Hoàng Tước phía sau, có khả năng thành công .

Bá Đao Vô Địch

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 215

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...