Thất Thân Làm Thiếp tập 177

Loading...

Mãi Mãi Là Bao Xa

Anh Luôn Ở Bên Em

My Lovely Cinderella

25-Sai No Joshikousei

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.wordpress

Gió lạnh thổi qua, từng cơn ớn lạnh.

Nhưng bước chân bọn họ không chút ngừng nghỉ, không phải ba người lo người dân Tuyết Thôn đuổi theo, mà là lo lắng người dân Tuyết Thôn sẽ tố cáo hành tung của ba người với người của Tuyết Liên Phái, nếu Tuyết Thôn liên kết với Tuyết Liên Phái, hoàn toàn không dễ đối phó,

Chỉ có điều phải dùng khinh công suốt một thời gian dài, hơn nữa còn chạy trốn ngày đêm không ngừng, tuy nàng có nội công của Phượng Cô –, nhưng vẫn không thể phát huy hoàn toàn, hơn nữa thể chất nàng quá yếu, khiến khí lực và thân thể không thể tương xứng.

Mới được mấy ngày, đã dần cảm thấy không khỏe .

Nàng cảm thấy trong cơ thể như có một cỗ khí muốn phá tan lồng ngực để ra, nhưng nàng vẫn một mực đè nén, cố gắng lên đường, chỉ nghĩ không thể chậm trễ thời gian.

Bất quá nàng rất bội phục Phượng Cô, mặc dù hắn chỉ còn lại có hai thành công lực, nhưng không thấy hắn vất vả chống đỡ chút nào.

Phượng Cô nhìn Vãn Thanh, thấy thần sắc nàng có chỗ không ổn.

Gương mặt vốn trắng trẻo giờ chuyển sang tái nhợt không còn chút máu , trong suốt như thể có thể nhìn xuyên thấu, mắt còn có quầng thâm.

Thân thể đơn bạc đi trong cơn gió, như muốn bị gió thổi bay.

“Thanh nhi, thân thể nàng không khỏe sao?” Hắn lo lắng hỏi han.

Vãn Thanh khẽ cười yếu ớt: “Ta không sao.” Thanh âm lộ ra vẻ khí lực không đủ, suy yếu không thôi.

“Mặt của nàng tái nhợt thế này rồi còn nói!” Phượng Cô cả giận nói.

Vốn dĩ Ngân Diện luôn lạnh lùng với Phượng Cô, hơn nữa mấy ngày nay, vì tránh cho ba người mất tự nhiên, ba người bọn họ, đều cắm cúi chạy trốn, đã chủ quan về thân thể của Vãn Thanh.

Ngân Diện quay người lại, vừa nhìn đã thấy sắc mặt Vãn Thanh tái nhợt như tơ, khiến hắn đau lòng không thôi, hắn ngừng lại, rồi sau đó kéo Vãn Thanh: “Nàng hẳn là phải nghỉ ngơi một chút.”

Thanh âm ôn ôn nhuận nhuận, chân thành tha thiết, ngữ khí kiên quyết cho thấy hắn đang vô cùng đau lòng.

Là hắn không chú ý, cứ cho là Vãn Thanh đã có nội lực bất phàm, không nghĩ tới chuyện nội lực đó có phối hợp được với thân thể nàng hay không.

Đi liên tục mấy ngày như vậy, làm gì có người bình thường nào chịu được!

“Ta không sao, thật đấy!” Vãn Thanh cười một tiếng, giữa trời tuyết rơi, nụ cười đó quả thật rất đẹp.

“Còn nói không có việc gì, đã thành thế này rồi !” Ngân Diện chẩn mạch cho Vãn Thanh, chỉ trong tích tắc, hắn đã nhận ra, khí huyết của nàng rối loạn, hơn nữa nàng còn bị nội thương, sợ là đã cố gắng chống đỡ suốt mấy ngày nay -.

Vãn Thanh giật tay ra, định rụt lại, nhưng lại bị Phượng Cô kéo qua, Phượng Cô vừa sờ vào mạch tượng của nàng thì nổi giận, tính tình hắn không hiền hòa như Ngân Diện , gương mặt hắn vừa tối tăm vừa tái đi, há mồm liền đe dọa: “Còn nói không có việc gì, chuyện không đáng để cố, nàng vẫn cố chống đỡ, không phải là tự hại bản thân sao! Nội thương gây ảnh hưởng rất nặng lên thân thể nữ tử -, vất vả lắm mới giải hết hỏa hàn độc trên người nàng, tại sao lại không biết quí trọng thân thể của mình như thế!”

“Ta…” Vãn Thanh muốn mở miệng, Phượng Cô đã bắt đầu một tràng, vừa vội vừa lo vừa giận, không đợi nàng nói hết câu, đã nói tiếp: “Nàng không cần phải nói gì hết, lần này lên Thiên Sơn, chỉ vì thân thể của nàng, chuyện gì cũng không quan trọng bằng thân thể của nàng -, tại sao nàng cứ không nghĩ cho thân thể mình như thế! Thật khiến người khác phải giận dữ !”

“Ta…” Vãn Thanh muốn nói gì đó, một mạch chạy trốn thì không thấy khó chịu lắm, lần này dừng lại, lại cảm thấy thân thể rất không ổn, đột nhiên, một luồng khó chịu xông lên cổ họng, chỉ cảm thấy cổ họng có vị tanh ngọt, liền nôn ra.

Một đóa huyết sắc liên hoa nở trên mặt tuyết.

Nhìn mà ghê người.

Khiến hai nam tử bên cạnh nàng kinh hoàng!

Phượng Cô cả kinh, ôm lấy thân thể lung lay sắp đổ của Vãn Thanh: “Thanh nhi, nàng đừng xảy ra chuyện gì!”

Ngân Diện cũng tính là còn chút trấn tĩnh, kéo áo choàng trên người, trải trên mặt tuyết, rồi sau đó quay sang nói với Phượng Cô: “Mau đỡ nàng ngồi xuống! Ta vận công điều tức cho nàng.”

Phượng Cô nhìn Ngân Diện một chút, nhưng không mở miệng, nhẹ nhàng đỡ Vãn Thanh ngồi lên áo.

Hắn biết, lúc này, ở chỗ này, chỉ có Ngân Diện mới có thể giúp Vãn Thanh, thế nên hắn không thể nói gì, nhưng trong lòng không tránh được cảm giác uất ức.

Hắn hi vọng, khi Vãn Thanh yếu ớt, khi nàng bị thương, là hắn trị thương cho nàng, chứ không phải mượn tay người khác.

Ngân Diện ngồi xếp bằng, vận nội công, bắt đầu chữa thương cho Vãn Thanh.

Nhìn Vãn Thanh bị thương, lại chỉ thể để Ngân Diện trị liệu, trong lòng Phượng Cô, không thể chịu đựng được, hắn ngẩng đầu nhìn nơi khác, nhưng trong lòng âm thầm lập lời thề, hắn phải mạnh mẽ, hắn phải mau chóng bổ sung lại phần nội lực đã mất, như vậy, mới có thể đủ để bảo vệ nữ nhân của hắn, mới có thể đủ để cứu được nữ nhân của hắn.

Vãn Thanh của hắn, không thể để người khác cứu -, nhất là khi kẻ đó lại là Ngân Diện.

Vừa nghĩ tới chuyện Vãn Thanh và Ngân Diện phối hợp ăn ý, hắn liền nổi cơn ghen, hắn phát hiện, Vãn Thanh và Ngân Diện rất hợp nhau, hai người đều có cá tính trầm tĩnh, nhưng lại có thể ở chung.

Đây là điều hắn cảm nhận được trong mấy ngày nay, cũng là nguồn cơn của nỗi bất an trong lòng hắn.

Phượng Cô cúi đầu nhìn Ngân Diện.

Gương mặt mà Ngân Diện giấu sau mặt nạ màu bạc kia, Phượng Cô biết là của một mĩ nam, tuyệt đối không kém bản thân hắn -, một nam tử tài mạo song toàn như vậy, có nữ tử nào lại không khuynh tâm? Mà chính hắn, lại đã từng tổn thương Vãn Thanh nhiều như thế.

Đôi phượng nhãn xẹt lên một tia sầu não.

Bàn tay giấu sau ống tay áo lặng lẽ nắm thành quyền.

Mặc dù lỗi lầm sai sót nhiều như vậy, nhưng hắn là Phượng Cô, Phượng Cô luôn kiêu ngạo trước kẻ khác, há lại có thể dễ dàng nhận thua như thế -.

Ít nhất, hắn là nam nhân duy nhất của Vãn Thanh.

Trải qua quá trình vận công trị liệu của Ngân Diện, Vãn Thanh yếu ớt chuyển tỉnh, vừa mở mắt, đã thấy cặp mắt sắc bén của Phượng Cô lóe lên từng tia tuyên thệ mà báo đạo, còn nhìn thẳng vào nàng chăm chú

Ánh mắt nóng rực mà thâm tình.

Nàng khẽ hạ hàng mi, không nhìn hắn nữa.

Phượng Cô thấy nàng tỉnh lại, vội vàng quỳ xuống, cầm tay nàng: “Thanh nhi, nàng đã ổn chưa? Đừng tỏ ra quật cường vào lúc này!”

“Ổn rồi.” Vãn Thanh gật đầu, rút tay lại, có chút vô phương thừa nhận tình cảm nóng bỏng của hắn, hơn nữa Ngân Diện đang ở bên cạnh, nàng không muốn hắn mất tự nhiên.

Đây là điều duy nhất nàng có thể làm-, cũng phải làm -.

“Vậy là tốt rồi, ta an tâm.” Phượng Cô nói.

“Thân thể của nàng quá hư nhược rồi, hơn nữa mặc dù nàng nhận được rất nhiều nội công , nhưng lại không điều khiển được, thân thể nàng căn bản là vô phương gánh được số nội công đó, mới dẫn đến nội thương, vừa rồi ta đã điều chỉnh nội lực trong người nàng một phen, nhưng lúc này nàng cần nghỉ ngơi, không được đi nữa, nàng nghỉ ngơi trước đi, ta đi tìm xem gần đây có sơn động nào để nghỉ chân không – .” Ngữ khí của Ngân Diện, vẫn lạnh lùng như trước, bộ dạng thản nhiên yên lặng.

Nhưng vết thương lòng vì tình yêu mà hắn giấu tận sâu trong đáy lòng, ai có thể hiểu được chứ?

Ngân Diện buồn bã phi thân đi.

Hắn chưa bao giờ giỏi trong việc biểu hiện cảm xúc ra ngoài, suốt một thời gian dài, cũng chỉ có Vãn Thanh, mới có thể khiến hắn nói ra tâm sự trong lòng, trên người nàng, có một loại cảm giác an tĩnh thanh thản –, khiến hắn có thể không đề phòng mà tâm sự hết nỗi lòng.

Nhưng sau này, sợ là không còn cơ hội nữa .

Bởi vì hắn hôm nay không có năng lực đuổi theo nàng, hắn không còn tự do như trước, trở lại triều đình, còn một trận chiến dài và khốc liệt cần hắn chiến đấu, muốn đánh đổ gia tộc Hoàng hậu, không phải chuyện dễ, chỉ sợ, sẽ phải nỗ lực không ít.

Cho nên, hắn chỉ có thể buông… Vãn Thanh ra, lần này buông tay, sẽ là vĩnh viễn , hắn nhìn ra được, trái tim Vãn Thanh, đã ngả về phía Phượng Cô.

Ít nhất, Phượng Cô cũng có gan biểu đạt tâm ý bản thân –.

Mặc dù hắn chán ghét những lời chất vấn của Phượng Cô, bất quá, Phượng Cô có tinh thần dám yêu dám hận –, chứng thật là khiến hắn cảm thấy mình không thể so sánh -. Ngân Diện hơi hơi thở dài.

Chỉ cần Vãn Thanh có thể hạnh phúc, như vậy hắn cũng vui vẻ , nàng không nhất định phải ở bên hắn -.

Chốn cung đình, không thích hợp với Vãn Thanh -, lần này hắn bước vào hoàng cung, chỉ sợ muốn thoát thân không dễ -.

… …

“Nàng lạnh không?” Phượng Cô hỏi, thanh âm ôn nhu mà ẩn tình, ánh mắt đau lòng và lo lắng, Vãn Thanh như thế này, khiến hắn muốn an tâm cũng không được.

“Không lạnh.” Vãn Thanh lắc đầu, không muốn hắn phải lo lắng, vì vậy khẽ nói: “Người yên tâm, ta không sao -, nhận của người nhiều công lực như vậy , ta còn phải bảo vệ người. Làm sao có thể dễ dàng ngã xuống như thế!”

“Đúng vậy, nàng đã nói sẽ bảo vệ ta -, vậy thì nàng không thể nuốt lời! Nếu không, trong chốn giang hồ ta có rất nhiều kẻ địch, nếu nàng không giúp ta, ta sẽ không dám về Vân Quốc !” Phượng Cô nghe ra được nàng không muốn hắn lo lắng, mặc dù vẫn ưu tư, nhưng cũng nói đùa với nàng.

“Người cũng biết bản thân nhiều kẻ địch sao! Vậy sao trước đây không kết giao thêm mấy bằng hữu tốt?” Vãn Thanh nói.

Phượng Cô không đỏ mặt không nóng nảy, chỉ nói như thể đang thuyết giảng chân lý: “Trước kia không có nương tử hướng dẫn, không có nương tử nhu tình ôn tâm, thế nên công tác có chút thô bạo, hôm nay đã khác xưa , ta là dã thú được thuần hóa rồi !”

Nhìn hắn hoàn toàn không e lệ, Vãn Thanh thật sự vô phương liên kết Phượng Cô thô bạo trước kia với hắn bây giờ, nhưng trải qua một thời gian ở bên hắn khiến nàng biết, không phải hắn thay đổi tính cách, chỉ có thái độ hắn đối với nàng là thay đổi thôi, hắn vẫn bá đạo như trước -, nhưng có thế mới nhìn ra, hắn quan tâm nàng nhiều đến thế nào -.

“Người thật biết ví von!” Vãn Thanh cười nói.

“Thanh nhi, ta biết, giờ phút này nàng vẫn chưa hoàn toàn đón nhận ta, nhưng ta không vội, ai bảo ta trước kia đối xử với nàng tệ như thế, bất quá, ta có thời gian cả đời –, ta nhất định sẽ khiến nàng quay đầu lại, sau đó, cùng ta hưởng hạnh phúc cả đời, sẽ không làm ra…bất kỳ chuyện gì…tổn thương nàng nữa.” Hắn lôi kéo tay nàng, nhẹ nhàng nói, những lời này, hắn đã muốn nói từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa có dũng khí để nói ra, sợ nói ra sẽ bị nàng cự tuyệt thẳng thừng, nhưng lúc này lại đột nhiên nói ra .

Vãn Thanh nhìn hắn, nhìn ánh mắt sợ hãi của hắn, đột nhiên đáy lòng có chút chua xót, có chút không đành lòng, tâm tình rối như tơ vò, lẫn lộn không thể phân biệt, cũng không thể nhận ra.

Nàng không cự tuyệt, không nói lời khó nghe, nhưng mà, nàng cũng không nói đồng ý.

Tất cả, cứ để thuận theo tự nhiên đi!

Sau khi về Vân Quốc, sẽ thành tình cảnh gì, ai có thể dự liệu chứ?

Vật như trước, người đã đổi thay, nhưng những sự vật cũ, có thể gợi nhớ về những ngày trước kia!

Tiểu Yêu Tinh

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh

Cuốn TÌNH QUY

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 178

Thất Thân Làm Thiếp tập 176

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...