Thất Thân Làm Thiếp tập 178

Loading...

Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng

Hiền Thê Khó Làm

The Wolf Of The Small Forest

Một Thế Giới Khác Nơi Con Người Mạnh Nhất

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.wordpress

Nghỉ ngơi một ngày, ba người lại bắt đầu lên đường, bọn họ chỉ chọn đường nhỏ, để tránh gặp phiền phức, hơn nữa lúc trước Phượng Cô có dặn tứ tỳ đánh lạc hướng bằng cách đi đường lớn.

Quả nhiên trên đường đi không gặp chuyện gì, trái lại cực kỳ trót lọt -.

Vạn dặm núi non, khiến ba người mở lòng hơn rất nhiều, dù sao cũng không phải kẻ lòng dạ hẹp hòi gì. Cùng là giang hồ nhi nữ, đã hình thành một loại quan hệ dù đạm mạc nhưng vẫn ăn ý.

Vãn Thanh đưa mắt nhìn, cửa thành đã ở xa xa, nàng liền nở một nụ cười thoải mái, vào thành, sẽ tốt hơn nhiều, thời gian ăn gió nằm sương vừa rồi cũng không tệ, nhưng không tắm rửa gì được, chung quy cũng không thoải mái lắm.

Giờ phút này, nàng chỉ mong có một thùng nước nóng để tắm và ngâm mình .

Đúng lúc này, hai bên lao ra một đám người mặc thường phục, Vãn Thanh bị dọa cho hoảng sợ, nhất thời tâm tình trở nên khẩn trương, trong lòng thầm than, không ngờ về đến cửa thành rồi còn gặp chuyện

Đám người kia đồng lọat quỳ xuống, người ở đầu hàng lên tiếng: “Chúng thuộc hạ chờ tướng quân đã lâu !”

Vãn Thanh nhìn kỹ, thì ra là Thái phó tướng đi theo Ngân Diện, thoát được tảng đá đè nặng trong lòng, nàng cười yếu ớt đưa mắt nhìn Ngân Diện.

Ngân Diện gật đầu: “Mọi người đứng lên đi! Tại sao lại ở đây? Người của Phượng Vũ Cửu Thiên đâu rồi?”Lúc trước hắn đã lệnh cho bọn họ giúp người của Phượng Vũ Cửu Thiên.

“Bẩm tướng quân, người của Phượng Vũ Cửu Thiên và Tuyết Liên Phái đã vào thành, chúng ta sợ tướng quân vào thành gặp chuyện không hay, vì vậy canh giữ ở cửa thành chờ tướng quân. Bất quá tướng quân yên tâm, người của Phượng trang đã vào thành trước, đã liên lạc trợ thủ, vì thế bọn thuộc hạ mới không vào thành cùng họ -.”Thái phó tướng trả lời.

Ngân Diện gật đầu: “Tốt, chúng ta đi thôi!”

“Tuân lệnh!”Thái phó tướng lĩnh mệnh.

Ngâm mình trong nước ấm, tẩy hết sự mệt mỏi.

Vãn Thanh hơi nhắm mắt, cảm nhận nước chạm vào da thịt, trong khoảng thời gian này , nàng căn bản là không được tắm rửa một cách tử tế, bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Nước chảy qua da thịt, cho người ta cảm giác mát lành sạch sẽ.

Nàng là người ưa sạch sẽ -, khi chưa lấy chồng, đều tắm rửa mỗi ngày, trời ấm có khi còn tranh thủ tắm ngày hai lần, lần này đã lâu không được tắm . Thế mới biết nỗi khổ của việc bôn ba đường dài.

Vãn Thanh lấy khăn, thấm ướt, nhẹ nhàng lau rửa, đột nhiên, vang lên tiếng đập cửa.

Nàng dừng tay, kéo bộ quần áo đặt quay bên cạnh, để có thể mặc vào bất cứ lúc nào, khoảng thời gian này , đã cho nàng sự nhạy cảm, một tia gió thổi cỏ lay cũng phải chuẩn bị chu toàn.

Vãn Thanh hỏi: “Ai đấy?”

“Là ta, Ngân Diện.”Thanh âm lạnh lẽo của Ngân Diện vang lên

Nàng buông bộ quần áo, cũng buông lỏng sự khẩn trương: “Ngân Diện, có chuyện gì sao? Ta đang tắm.”

Rất lâu sau vẫn không thấy Ngân Diện nói gì, phải thật lâu sau hắn mới nói: “Nàng …cứ tắm đi, tắm xong tới tìm ta, ta có chuyện muốn nói với nàng.”

“Được.”Nghe thanh âm Ngân Diện –, mang theo chút trầm trọng, dường như có chuyện không lành, Vãn Thanh không ngâm mình nữa, tắm xong liền mặc quần áo đi tìm Ngân Diện.

Hắn ngồi trong phòng một mình, trước bàn cạnh cửa sổ, một chén hương trà, đang bốc làn khói mỏng, nhưng hắn không hề nhúc nhích, cũng không mang mặt nạ, vẻ mặt sầu lo đau khổ, một bộ quần áo màu tuyết trắng dưới ánh trăng, không biết vì sao, hắn có vẻ thật tịch mịch, hiu quạnh, dường như trời đất chỉ còn một mình hắn.

Đến cả không khí cũng như bị hắn ảnh hưởng, có chút ủ dột, làm cho người ta không thở nổi.

Tuy ngày thường hắn cũng lạnh lùng -, nhưng chưa bao giờ ủ dột thế này

Vãn Thanh khẽ hỏi: “Làm sao vậy?”

Ngân Diện quay đầu nhìn Vãn Thanh, đôi mắt lóe lên một tia bất thường, nhưng rất nhanh sau đó lại khôi phục sự bình thường, trong vắt như một dòng suối nhỏ: “Không có gì, ngày mai ta muốn đi kinh thành , không thể ở cùng nàng nữa, muốn từ biệt thôi.”

“Tại sao lại nói kiểu thê lương vậy!”Không biết vì sao, nghe hắn nói thế, Vãn Thanh đột nhiên có cảm giác biệt ly, thời gian gần đây, Ngân Diện luôn có dáng vẻ mang nặng tâm sự: “Ta chúc ngươi mã đáo thành công, sau khi hoàn thành mọi chuyện, ngươi còn phải dạy ta xà thuật nữa!”

“Đúng vậy, ta vẫn chưa dạy xà thuật cho nàng!”Ngân Diện thở dài nói.

Vãn Thanh nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện hắn, nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, trong lòng bắt đầu lo lắng: “Lần này đi nguy hiểm lắm sao?”

“Đã chuẩn bị tất cả rồi, nàng yên tâm.”Ngân Diện thản nhiên nói.

“Vậy tại sao ngươi lại có dáng vẻ nhiều tâm sự thế?”Nàng nhìn thế nào cũng thấy hắn không yên lòng

Ngân Diện nhìn nữ tử thanh lệ đối diện mình, da trắng như tuyết, thanh cao như mặt trăng, đôi mắt trong suốt như hồ nước, sâu thẳm như suối. Thở dài một hơi, hắn làm sao có thể nói cho Vãn Thanh biết tâm tư của hắn !

“Không có gì, chẳng qua là trông mong lâu như vậy, rốt cục cũng đến lúc thành công , trong lòng ngược lại có trống trải thôi!” Hắn vỗ nhẹ lên chén trà, trái tim lại bắt đầu trôi bồng bềnh.

Mắt của hắn, dần cúi thấp xuống.

Hắn vốn là người ít tình cảm, vốn dĩ hắn vẫn tưởng rằng, cả đời này sẽ không động tình, nhưng không thể ngờ, trong lúc vô ý lại vướng phải lưới tình.

Nghe xong lời của hắn, Vãn Thanh chỉ mỉm cười, cầm một chén trà khác, có những lúc, không nên nói lời nào.

Nếu thật sự chỉ có thế, chắc đã chẳng khiến Ngân Diện phải bận tâm suy nghĩ.

“Đã lâu chúng ta không hợp tấu, không bằng thừa dịp trăng sáng, hợp tấu một khúc thì thế nào?”Vãn Thanh đề nghị.

Ngân Diện nhìn nàng, gật đầu, vì vậy sai người lấy một cây cổ cầm.

Bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng phủ lên dây đàn, nàng đã lâu không đánh đàn , trước kia, lúc đánh đàn là lúc nàng vui vẻ nhất

Khi nàng chưa lấy chồng, đó là một niềm vui đơn giản mà tốt đẹp -.

Nàng nhìn Ngân Diện, ngón giữa thon dài trắng như tuyết khẽ gẩy một cái, tiếng đàn hùng hậu chậm rãi vang lên, là khúc < Lan lăng vương nhập trận khúc >.

Đây là một khúc nhạc mừng thắng lợi, tiếng đàn hùng hậu, phong cách cổ xưa, du dương, thường ngày nàng không thích khúc nhạc này -, nàng chỉ thích những…khúc nhạc êm ái nhu tình, du dương réo rắt, bất quá hôm nay, chỉ có khúc nhạc này thích hợp cho lúc này.

Trước là để chúc Ngân Diện có thể thành công, cũng là muốn kích khởi lòng hắn sôi nổi lên một chút, không chí tịch trầm như vậy. Khiến lòng người cũng khó chịu.

“Khúc nhạc này, chúc ngươi mã đáo thành công.”Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.

Ngân Diện cười yếu ớt, rút cây tiêu bên hông, cũng bắt đầu thổi.

Tiếng đàn của nàng, du dương có đủ, có sự mềm mại của nữ tử, cũng không thiếu sự hùng hậu, tiếng tiêu của hắn cũng vang dội hùng hậu , khiến khúc nhạc trở nên hoàn hảo.

Bọn họ hợp tấu, không cần tập trước vẫn ăn ý, vĩnh viễn không có tạp âm, từ lần đầu tiên hợp tấu, cho tới bây giờ, mặc dù không tính là nhiều, nhưng lần nào cũng ăn ý như đã luyện tập trăm ngàn lần

Đó là cảm giác tìm được tri âm trong âm nhạc, để âm nhạc dẫn đường -.

Hai người nhìn nhau, mỉm cười, càng thêm ăn ý.

Một khúc < Lan lăng vương nhập trận khúc >. Giai điệu nhiệt huyết sôi trào, tấu lên giữa đêm tối trong khách sạn, khiến rất nhiều người nghe mà tấm tắc.

Bọn họ hợp tấu, chỉ có thể nói là thanh âm của thiên đình.

Nhưng có một người vô phương cảm nhận tâm tình đó, chứng thật là hắn nhiệt huyết sôi trào, nhưng là nhiệt huyết sôi trào của sự ghen tuông.

Phượng Cô đứng ngoài cửa sổ, nhìn hai người đứng đối diện trong cửa sổ xa xa.

Nam tử mặc trường bào trắng như tuyết, cầm ngọc tiêu, dáng đứng như cây ngọc.

Nữ tử mặc áo màu xanh, tay vịn đàn cổ, ngồi thẳng.

Tình cảnh đó, bảo hắn phải cảm thụ khúc nhạc đó như thế nào. Hắn vẫn biết bọn họ hợp tấu ăn ý, nhưng lúc này nghe thấy, hắn chỉ hận không thể tiến lên không cho bọn họ hợp tấu nữa.

Trái tim hắn như bị lăng trì thành từng mảnh nhỏ, đau đến mức hắn không thể động đậy , chỉ có thể hung hăng nhìn hai người, hận đến mức nghiến răng ken két .

Thanh nhi…

Thanh nhi của hắn … .

Rốt cục là phải như thế nào, mới có giành được trái tim nàng?

Có đôi khi, rõ ràng hắn đã cảm nhận được hắn đã đến gần trái tim của nàng, rõ ràng đã cảm giác được nàng đã cảm động, rõ ràng cảm giác nàng bắt đầu tiếp nhận hắn rồi, nhưng lần nào cũng chỉ là cảm giác của riêng hắn, cuối cùng, nàng vẫn chưa lên tiếng nói đón nhận hắn.

Chén trà trong tay hắn từ từ nát tan, trái tim hắn cũng từ từ nát tan.

Chén trà vỡ thành phấn vụn, bay theo gió.

Phượng Cô nhẹ nhàng đóng cửa sổ, quay người, ngồi ở trên ghế.

Hắn rất muốn vì kích động mà lao đến, ngăn cản sự ăn ý của hai người, nhưng hắn biết, nếu hắn thật sự làm vậy, sẽ chỉ đẩy Vãn Thanh xa cách hắn nhiều hơn -.

Một khúc < Lan lăng vương nhập trận khúc >, có người ngủ say, có người trằn trọc…

Phượng Cô lắc đầu cười một tiếng, bọn họ đánh đàn như gió như nước, hắn lại chỉ có thể đóng cửa sổ uống rượu một mình …

Vạn Kiếm Sầu

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 179

Thất Thân Làm Thiếp tập 177

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...