Thất Thân Làm Thiếp tập 35

Loading...

Bong Bóng mùa hè

Yêu Đúng Lúc, Gặp Đúng Người | Đúng Thời Điểm, Đúng Người

Thiết Quyền

Cấm Hôn

Tác giả: Nguyệt Sinh

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.

“Trúc diệp thanh là tên loại rượu thượng hạng nhưng cũng là tên xà độc.” Hắn di chuyển chén rượu, hướng về phía Vãn Thanh hỏi: “Ngươi cũng biết Trúc diệp thanh này là một loại độc xà chứ?” (rắn độc)

Vãn Thanh suy tư, đại khái cũng biết, mặc dù chưa từng gặp qua xà độc trúc diệp thanh nhưng cũng có thấy qua sách.

Là một loại độc xà cực độc (rắn), toàn thân xanh thẫm, từ mắt đến dọc thân bụng hai bên và đuôi đều có sắc điều văn hoàng bạch, đuôi màu hồng nâu, vô cùng đẻm mặt, nó thích tính nhiệt, thông thường hay thấy ở nơi nóng bức.

“Xem ra ngươi cũng biết rõ.” Hắn không đợi Vãn Thanh trả lời lại nói tiếp. Hắn là người thông minh, chỉ nhìn phản ứng trên mặt Vãn Thanh hắn hiểu nàng tất nhiên là biết.

“Từng xem trong sách ở thư phong, cũng chưa từng gặp qua.” Vãn Thanh gật đầu nói. Trong lòng có điểm không rõ hắn vì sao đột nhiên nhắc tới loại độc xà trúc diệp thanh này.

Chắc do chuyện trùng tên nên hắn mới nhiều lời như thế.

Nhưng nàng tin một điều, hắn không phải là loại người nói bừa, hắn là loại người mà mặt luôn lạnh lùng, một lời nói đáng giá ngàn vàng (nhất tự thiên kim * ), tại sao lại đối với nàng đột nhiên nhiều lời đến vậy.

Lúc này trong lòng nàng mơ hồ đã có điểm bất an.

Mơ hồ, phảng phất đoán xem hắn định làm gì, thần sắc trên mặt hắn không bộc lộ điều gì, trên mặt nhất nhất tà khí, phượng nhãn chăm chú nhìn chén rượu trúc diệp thanh.

Vãn Thanh vịn tay lên bàn, có điểm không an tâm, nắm chặt tay lại.

“Vãn Thanh có muốn nhìn thấy tận mắt trúc diệp thanh không? Vẻ đẹp thật sự là mỹ lệ a?”. Hắn đột nhiên mãnh liệt ngẩng đầu lên nhìn Vãn Thanh, bạc môi khinh động, ôn nhu nhẹ nhàng phun ra lời nói.

Khước lần này đến lần khác là đòn chí mạng.

Vãn Thanh trong tâm không khỏi run sợ, hắn đúng là lãnh khốc.

Nàng cố gắng cho bản thân không được sợ hãi, bởi nàng biết chỉ cần thấy biểu hiện sợ hãi của nàng, hắn sẽ thực sự lấy xà độc ra dọa nàng.

Vì vậy chỉ nhẹ nhàng nói: “Vãn Thanh không muốn nhìn Trúc diệp thanh.” Chỉ là hi vọng hắn không quá mức tàn nhẫn.

Nhưng do nàng cực lực khắc chế bản thân nên môi trắng bệch, ánh mắt không né tránh lại càng tiết lộ nàng đang sợ hãi. Nàng rất sợ, nàng rất sợ rắn, không hiểu vì sao hắn lại biết điều này.

“Nhưng mà ta lại muốn nhìn một chút, uống rượu Trúc diệp thanh, nhìn rắn Trúc diệp thanh, nhất định là môt chuyện thú vị.” Hắn vừa nói vừa cười khẽ, ung dung hưởng thụ bộ dạng hoảng sợ của Vãn Thanh. (thích thì anh đi mà ngắm 1 mình í. Đồ dã man.)

Ánh mắt Vãn Thanh chấn động, trên mặt tái đi, bàn tay bám chặt cạnh bàn đã trắng bêch, đôi mắt hiện rõ sự sợ hãi, hết lần này đến lần khác ánh mắt quật cường ấy nhìn vào mắt hắn không hề chớp mắt.

Phượng Cô cười một tiếng, thủ một chưởng sau đó duỗi tay ra, trong tay là một con rắn nhỏ toàn thân xanh thẫm, khoảng hai ngón tay, thân hình đó trong tay hắn khẽ nhúc nhích động đậy.

Con mắt thao láo của nó nhìn chăm chú vào Vãn Thanh, đưa cái lưỡi dài ra hướng về phía trước.

Nàng cắn chặt răng là bờ môi đã trắng bệch, khẽ run lên trong cổ họng. Nhưng ánh mắt vẫn yên lặng chăm chú nhìn vào mắt xà, cứ giằng co, nhìn không chớp mắt, thoáng một cái, con rắn liền nhắm phía nàng mà bổ tới.

Trên mặt hiện rõ lên một thân rắn, chân cũng nhũn ra, nếu không có một tay đỡ bàn, chỉ sợ nàng sớm đã ngã khuỵu.

Nàng rất sợ rắn, từ nhỏ đã sợ, tuy chưa gặp bao giờ nhưng nghe người ta nới, một khi bị rắn cắn sẽ bất tỉnh mười năm. Bản thân nàng chưa từng bị rắn cắn, nàng từ nho đến lớn chỉ gặp qua rắn có một lần, là một con rắn nước, sau đó sợ đến hết hồn, mẫu thân liền ra lệnh cho hạ nhân treo ở nơi nàng ở lưu hoàng để rắn sợ mùi không dám đến.

Có lẽ đây là nỗi sợ trời sinh.

Một tay nàng lục lọi bên hông, rốt cục mò ra một cái bao nhỏ, nàng luống cuống mở bao ra, trong đựng lưu hoàng dùng để phòng trừ rắn.

Nàng dùng sức hất chỗ bột ra, hướng về phía con rắn.

Nàng thấy rõ tay Phượng Cô không hề động đậy, không hiểu tại sao bao lưu hoàng lại rơi trọn vào tay hắn.

“Đưa ta!” Món đồ hộ thân duy nhất bị cướp đi, nàng tức thì cả thân kinh hoảng, tay duỗi ra, hướng theo tay hắn để tìm bao lưu hoàng.

Chi thấy hằn cười khẽ một cái, trong tay khẽ di chuyển, Vãn Thanh không thể lấy được bao lưu hoàng: “Bao này thật là hữu dụng. Được rồi, hãy đưa cho ta!”

Hắn vừa nói vừa thu bao vải vào trong ống tay áo.

Kỳ thật nàng biết, Phượng Cô sở dĩ biết nàng sợ rắn nên nhất định chuẩn bị bao này, Phượng Cô là hạng thông minh, hôm đó lại xa ngựa, trong lúc vô tình phát hiện nàng có mang theo bao lưu hoàng, hắn liền đoán nàng nhất định là người cực sợ rắn, bởi vì lưu hoàng này là loại dược mà có đặc tính để phòng rắn, chỉ cần rắn ngửi thầy mùi này lập tức sẽ tránh xa.

Vãn Thanh sắc mặt xanh mét, toàn thân run rất, vừa rồi muốn lấy lại bao lưu hoàng trong tay hắn nhưng vừa chạm vào là một thứ mềm mềm dính dính.

Không hiểu sao, Phượng Cô trong nháy mắt đã hướng tay phải đưa lên cho nàng.

Nhìn con vật xanh thẫm kia, mặt Vãn Thanh mất đi toàn bộ huyết sắc, trắng bệch.

“A” nàng hét lên một tiếng, đem con vật trong tay hắn quăng đi, cả người té ngã trên mặt đất.

Đột nhiên, cửa bị một người dùng lực phá ra, phúc bá cùng mấy người theo vào.

Phượng Cô trên mặt lạnh lùng: “Các ngươi làm gì ở đây?”

“Làm gì? Nhìn là biết chuyện gì?” Phúc bá nhìn thấy Vãn Thanh té ngã trên mặt đất, vẻ mặt tái nhợt, bộ dáng thất thần liền hướng về phía Phượng Cô lớn tiếng quát.

Hồng thư từ phía sau theo tới, vội vàng đỡ Vãn Thanh dậy : « Nhị phu nhân, người làm sao vậy ? »

Hồng thư nhìn qua liền hiểu rõ sự việc, tối hom nay nàng có nghe Gia sai người đi bắt một con rắn Trúc diệp thanh. Nàng lúc ấy nghe được đoán là Gia muốn đối phó với Nhị phu nhân, chính là nàng thường ngày thấy Nhị phu nhân luôn giữ vẻ mặt tỉnh táo kiên kịnh, không giống như loại người sợ rắn.

Không nghĩ tới Nhị phu nhân sợ rắn như vậy, tình trạng thảm thê tới mức này.

Nàng nhẹ nhàng giúp Vãn Thanh : « Nhị phu nhân đừng sợ. »

Phúc bá nhìn Phượng Cô, ánh mắt lạnh nhạt : « Ngươi có thể làm như thế với nữ tử sao ? Ta xem ngươi rồi sẽ đến một ngày phải hối hận. »

Lão bá nói xong, quay sang Hồng Thư nói : « Đỡ Nhị phu nhân, đưa người nghỉ ở hậu viện, xem ai dám khi dễ nữa,. » Lời nói phảng phát khiêu khích, cùng nổi giận.

Hồng Thư nhìn về phía Phượng Cô, người vừa ra lệnh, trừ lão phúc ra… không ai dám ngược lại mệnh lệnh của hắn.

Lại thấy Phượng Cô không nói gì, lão phúc cũng không có ý nói thêm gì, nàng theo hầu Gia lâu tất nhiên rõ ý của hắn, lúc này mới dám giúp Vãn Thanh theo lão phúc đi.

Đương nhiên, Phượng Cô không dự định cho Vãn Thanh ngủ tại nơi này, hắn biết rõ lão phúc đang đứng chờ sẵn ngoài cửa, chẳng qua cố tình dọa nàng một phen, hôm nay dọa thế cũng đủ rồi, tất nhiên thả nàng đi. ( Đồ khốn Phượng Cô, Kún giết chết anh.)

________________

* nhất tự thiên kim: thừa tướng Lã Bất Vi nước Tần thời Chiến Quốc tập hợp môn khách viết cuốn Lã Thị Xuân Thu, viết xong treo ngoài cửa thành Hàm Dương, nếu ai có thể sửa hoặc thêm bớt dù chỉ một chữ (nhất tự ) cũng thưởng nghìn vàng (thiên kim )

Thất Thân Làm Thiếp

Cuốn ẨN NHẪN

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 215

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...