Thất Thân Làm Thiếp tập 40

Loading...

Đấu La Đại Lục

Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Table Titans

Rain

Tác giả: Nguyệt Sinh

Dịch: Kún ♥ Nhi

Nguồn: kunnhi.

Qua một hồi biến động, tất cả tựa hồ quay trở lại sự yên bình như ban đầu.

Hơn 10 ngày qua, tất cả song êm gió lặng, không phát sinh thêm bất cứ chuyện gì.

Nàng cùng Vãn Cô từ hôm đó dường như có chung một suy nghĩ nào đó, không hề phát sinh một vấn đề gì thêm, hắn cũng không hề làm khó dễ thêm cho nàng, nàng cũng một mực tận lực tránh né mọi việc phải tiếp xúc với hắn.

Không có Song Nhi bên cạnh nhất thời chưa quen được, mặc dù Hồng thư hết sức tỉ mỉ chăm sóc nhưng thật sự vẫn có cảm giác thiếu một phần thân thiết. Dù sao Song Nhi theo hầu bên nàng cũng đã mười mấy năm, hằng ngày luôn vui cười bên nhau, là điều thật hạnh phúc.

Kéo màn xe lên nàng nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ.

Rất đẹp, vạn vật tỏa sắc, núi non xanh biếc, yên bình thanh tĩnh, không có bất cứ điều gì tư nhiễu, không buồn không lo, trái lại rất hợp cho việc du sơn ngoạn thủy.

Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tầy gang.

Đang lúc nàng ngắm cảnh núi non, vượn hót thì có tiếng cười vọng qua, nàng sợ rằng lại có phiền phức.

Những ngày qua nàng không dám suy nghĩ chuyện này, đã hơn mười ngày, hắn không nên tới, ai biết hắn nghĩ thế nào lại ngang nhiên xuất hiện trước mặt nàng.

Bất quá hắn thật kiêu ngạo, dám thể hiện là mình đang ở phía sườn núi, hoàn toàn không sợ chết.

Nhìn qua hai phía tả hữu, 2 người thị vệ đi bên tựa hồ không hề phát hiện ra điểm gì bất thường.

Nàng tự cười mình, bản thân chắc là nhìn thấy ảo giác.

Nhưng nàng nghĩ lại, rõ ràng không phải là ảo giác.

Nhưng lần này Hồng Thư đang bên nàng, nếu hắn muốn bắt nàng đi thì sẽ không dễ dàng vậy.

Nghĩ đến đây chợt thấy tiếng hô hoán của thị vệ phía trước, có lẽ có chuyện gì xảy ra, xe ngựa cũng chợt ngừng lại.

Lòng nàng, cùng với cú xóc nảy xe nàng một phen chấn động, mí mắt giật liên hồi.

Biết lại có chuyện, nàng hé rèm che, không hiểu giữa đường tại sao lại có một tảng đá lớn ngăn trở lối đi.

Không quá lớn nhưng cũng đủ gây khó dễ cho xe ngựa đi qua.

Nhưng xử lý được cũng không phải là chuyện đơn giản, bởi vì hai bên sườn dốc, về căn bản không biết dời tảng đá đi bằng cách nào.

Chỉ thấy Lãnh Sâm là lẳng lặng đứng ở phía xa, sau đó nói: “Đá vụn.”

Vài tên thị vệ phi thân từ trên ngựa xuống, vận lực trong tay, trong tay bọn họ ngưng tụ lại một vòng diệu quang.

“Hống” lớn một tiếng, bốn người nhất tế hướng tay về phía tảng đá lớn dùng sức đẩy, tảng đá lớn dần di chuyển rồi bay là là đất.

Vãn Thanh vô cùng ngạc nhiên, nàng rất cảm thán trước loại nội công ảo diệu thần kỳ này. Nhìn tảng đá bay lên thập phần quỷ dị.

Tinh thần bừng tỉnh, trong nháy mắt, tảng đá đã vỡ vụn ra.

Giờ cũng đã quá trưa, chỗ này rừng núi sương mù, mà chói mắt phi thường, giống như có độc khiến người ta không thể chịu nổi phải nhắm mắt lại.

Không rõ thế nào, tay nàng bất giác hướng về phía Hồng Thư nắm lấy.

Ngón tay thon dài, hơn nữa lại thập phần cường hữu, thủ chưởng, có một cái bao dày đủ bao trọn bàn tay nhỏ bé của nàng.

Không đúng, nàng kinh hãi hất tay ra.

Đột nhiên bị kéo lại, cả người nàng suy chuyển.

Sương mù dày đặc, nàng vừa cảm thấy thân thể động đậy đã bị người mang xa khỏi đoàn xe.

Nàng cảm thấy mùi hương xa lạ mà quen thuộc - tùng thảo vị.

Nàng bất giác khẽ thở dài, không nghĩ tới một vòng lại bị hắn bắt đi.

Thật không biết nên nói cái gì mới phải?

Nên khen hắn thâu thuật lợi hại hay nên nói rằng Phượng Cô khả năng cảnh giác quá kém đây?

Không biết vì sao, nàng hội suy nghĩ được, hai lần bị Tà Phong bắt đi, đều thập phần kỳ quái. Đội thị vệ không hề hay biết, trong khi thường ngày, họ canh giữ vô cùng nghiêm ngặt.

Nàng có cảm giác như bọn họ để cho nàng bị người ta bắt đi.

Bởi vì vừa xong, cả đội thị vệ không có một người nào đuổi theo.

Cho là họ không hề phát hiện ra đi, nhưng không thể có khả năng như thế, nhưng bản thân nàng nhất thời không đoán ra được nguyên nhân đó.

Nàng mở đôi mắt xinh đẹp mang theo vài phần tức giận, trừng mắt hướng qua Tà Phong: “Ngươi là âm hồn phải không…”

Lời nói nửa chừng bị ngắt bởi nàng bị Tà Phong đột ngột ôm trọn trong ngực hắn.

Tư thế mập mờ… không rõ.

Trên mặt nàng nóng rần, đỏ bừng.

“Sao lại là Âm hồn bất tán đây? Khó nghe quá! Chúng ta đây nên gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ!” Khuôn mặt Tà Phong tươi cười nói, ánh mắt tinh quái nhìn về phía Vãn Thanh.

Trên mặt nàng là một màu hồng phấn, càng lúc càng nóng, thân thể cứng ngắt, trong mắt tỏa ra vẻ kỳ lạ.

Hắn cho rằng thân thể nàng không khỏe liền hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Lời vừa mới dứt, Vãn Thanh liền thét lên: “Buông!” mặt nàng lộ rõ vẻ thẹn thùng. Cả người kiều diễm như xuân hoa, trông cực kỳ mỹ lệ.

Tà phong bất giác nhìn tư thế của hai người bọn họ.

Hắn cũng “Hống” lên một tiếng, mặt đỏ bừng.

Hắn không phải cố ý a!!!

Hắn chưa từng có ôm qua nữ tử, chỉ là mới rồi thuận tay lôi nàng liền kéo vào trong lòng, chưa kịp ngẫm lại liền ôm nàng phi nước đại.

Lúc này đây hắn mới thấy bộ dạng lúc này của hai người thật ám muội.

Trong lòng nghĩ sao phản ứng vậy, nghe nàng thét buông hắn liền buông tay ra, quên mất bản thân lúc này đang khinh công bay giữa không trung.

Vãn Thanh cả thân rơi thẳng tắp xuống đất.

Tà Phong hoảng mình vội hướng theo kéo Vãn Thanh lại nhưng không kịp khinh công, vô phương cứu.

Cả hai người cứ thế rơi thẳng xuống đất.

Vì tránh cho Vãn Thanh ngã bị thương, hắn ôm lấy Vãn Thanh rồi quay người xuống dưới, cuối cùng Vãn Thanh ngã trên thân người của hắn. (haha. Ám muội chết đi nhá nhá. Công nhận anh nè ga lăng.)

Thất Thân Làm Thiếp

Cuốn PHẢN KHÁNG

Loading...

Thất Thân Làm Thiếp tập 215

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...