Thần Khống Thiên Hạ tập 126

Loading...

Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Youjo Senki

Toàn Cơ Từ

Huyễn Yêu, nhị giai đê cấp linh thú, tính công kích cũng không mạnh, tuy nhiên nó bị nhân loại liệt vào một trong những linh thú nguy hiểm nhất. Bởi vì cặp lục nhãn kia có thể khiến người ta sinh ra đủ loại ảo giác, khiến người trầm mê trong đó không thể thoát ra, cho đến một khắc kia chết đi cũng không biết là chuyện gì xảy ra.

Huyễn Yêu rất hứng thú nhìn bảy cái đại kén bị treo, trong miệng càng không ngừng phát ra tiếng kêu 'Chít chít', tựa hồ vô cùng vui vẻ.

Sau đó, nó từ trên thanh đằng hướng Hỏa Lang đi đến.

Đi tới trước mặt Hỏa Lang đã ngất đi, cặp lục nhãn kia hướng về phía đầu Hỏa Lang bắn ra hai đạo lục mang hư huyễn.

Ngay sau đó liền nghe thấy Hỏa Lang càng không ngừng vùng vẫy, thần sắc trở nên kinh hãi, trong miệng càng không ngừng phát ra thanh âm 'Ngô... Ngô...'.

Bộ dáng của hắn rất thống khổ, hắn rất muốn kêu lên, tuy nhiên hắn bị thanh đằng nhét vào đầy miệng, ngay cả kêu cũng không kêu được.

Hỏa Lang càng giãy dụa, thanh đằng cuốn lấy càng chặt.

Con Huyễn Yêu kia tựa hồ rất cao hứng, ở trên thanh đằng càng không ngừng nhảy nhót.

Không đầy một lát, thân hình của Hỏa Lang ngừng động đậy, tựa hồ bị thanh đằng tươi sống siết chết rồi, vẫn là bị Huyễn Yêu sử dụng huyễn thuật cho giết chết.

Hỏa Lang đã chết cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là con Huyễn Yêu kia kế tiếp lại làm ra chuyện ghê tởm khiến ấy người cả đời khó quên.

Huyễn Yêu vỗ vỗ thanh đằng của đại thụ, những thanh đằng kia tựa như chiếm được chỉ thị nào đó, trong nháy mắt thanh đằng ở trên người Hỏa Lang rút đi hơn phân nửa, chỉ có mấy cây thanh đằng vẫn quấn chặt lấy hắn, để cho hắn không có rơi xuống.

Tất cả mọi người thấy được thảm trạng của Hỏa Lang, vẻ mặt hết sức hoảng sợ, tuyệt vọng trước khi chết kia phảng phất như hắn nhìn thấy chuyện gì rất kinh hãi.

Ngay sau đó, liền xảy ra một màn khiến ọi người cả đời khó quên!

Huyễn Yêu lại há to mồm trực tiếp cắn lấy đầu lâu.

Phốc!

Đầu lâu bị cắn xuyên qua, nó lộ ra vẻ mừng rỡ, miệng rộng gia tăng hấp lực.

Sau một khắc, tất cả mọi người đều biết nó đang làm cái gì rồi!

Nó lại đang hút não tương của Hỏa Lang!

Theo ghi lại, Huyễn Yêu thích ăn não tương của nhân loại, đây nguyên lai là thật.

Mọi người đang bị treo thấy một màn như vậy, nhất thời một trận ghê tởm, dạ dày trong nháy mắt có cảm giác muốn nôn mửa.

Ngô ngô ngô!

Bao gồm Lăng Tiếu ở bên trong, mọi người càng không ngừng muốn ói, đáng tiếc thanh đằng gắt gao trói buộc, mọi người muốn ói cũng phun không ra.

- Mẹ ơi! Tiểu quái vật này thật ghê tởm!

Lăng Tiếu toàn thân đều toát mồ hôi lạnh, hắn không khó tưởng tượng đợi lát nữa thời điểm đến phiên hắn, chỉ sợ kết quả cùng hỏa lang đồng dạng bị chết rất thảm.

- Chủ nhân, ta đói bụng rồi!

Lúc này, Kim sắc Lang Vương truyền ý niệm cho Lăng Tiếu. Kim sắc Lang Vương là linh thú, đối với Huyễn Yêu làm những thú này cũng không cảm giác được cái gì, ngược lại bị cử động của Huyễn Yêu đưa tới con giun ở trong bụng ngọ nguậy, cũng muốn ăn một cái gì đó.

- Ngươi con ăn hàng này lại gọi nữa, lão tử sẽ để cho ngươi ăn kiêng, tươi sống đem ngươi chết đói.

Lăng Tiếu không khỏi mắng. Dạ dày của hắn khổ sở muốn chết, gia hỏa này lại còn muốn ăn cái gì, có mắng đều không hết giận.

Chỉ chốc lát sau, Huyễn Yêu tựa hồ mút thỏa thích rồi, đứng thẳng người dậy lộ ra một cái nụ cười thỏa mãn, hàm răng sắc bén trong cái miệng rộng kia khiến cho người ta hết sức sợ hãi.

Nó nhìn mọi người chung quanh một cái, sau đó lại di động.

Tất cả mọi người kinh hoảng vùng vẫy, người nào cũng đều sợ hãi là người tiếp theo liền đến phiên bọn họ.

Huyễn Yêu lựa chọn cái kén người gần nhất.

Người ở trong kén này không biết là người nào, bởi vì cũng bị thanh đằng bao phủ không thấy rõ rồi.

Dù sao Lăng Tiếu biết người đó không phải là mình, bởi vì hắn vẫn hảo hảo mà ở chỗ này.

Đang ở thời điểm Huyễn Yêu muốn thi triển ảo thuật, Lăng Tiếu không khỏi kêu lên:

- Ngô... Ngô...

Hắn rõ ràng nhận ra người ở trong kén là ai, bởi vì hắn từ trong khe hở của thanh đằng thấy được một tấm vãi, một khối băng gạc màu đỏ, ở trong mấy người này chỉ có Vi Đại Nhi mặc võ phục màu đỏ, Lăng Tiếu trăm phần trăm có thể khẳng định người bị khốn trụ trong kén đó là Vi Đại Nhi.

Tuy nói hắn đối với Vi Đại Nhi được gọi là thân mật, tuy nhiên hắn đối với nàng tình cảm không phải sâu như vyaaj, nhiều nhất chỉ là đối với nàng có chút hứng thú mà thôi, nhưng mà hắn căn bản là một người tiếc hoa, lại thế nào nhẫn tâm nhìn Vi Đại Nhi bị Huyễn Yêu hành hạ đến chết như thế.

Thôi, dù sao ta vốn nên là một người đã chết, có thể để cho ta sống thêm mấy tháng là lời rồi, nói không chừng ta nhân phẩm tốt, sau khi chết đi còn có thể xuyên qua lần nữa.

Lăng Tiếu một bên suy nghĩ ở trong lòng, một bên càng không ngừng vùng vẫy, hi vọng có thể khiến cho Huyễn Yêu chú ý, trước tiên tìm tới hắn.

Dĩ nhiên, hắn cũng không phải là một lòng muốn chết, bởi vì hắn nghĩ tới một cái phương pháp đưa thân vào chỗ chết hoàn sinh.

Lăng Tiếu giãy dụa quả nhiên đưa tới chú ý của Huyễn Yêu, nó do dự một chút, bỏ qua thi triển ảo thuật với Vi Đại Nhi, lại hướng bên phía Lăng Tiếu đi tới.

Huyễn Yêu đi tới phía trước Lăng Tiếu, cặp lục nhãn kia lại chợt lóe, lục mang hư ảo hướng Lăng Tiếu ở trong thanh đằng đánh tới.

Đầu của Lăng Tiếu tựa hồ bị cái gì đó xâm nhập, vẻ mặt thoáng cái cứng lại, tiếp theo hắn lộ ra thần sắc khó có thể tin.

Bởi vì ở trước mắt hắn xuất hiện một người, một lão nhân để cho hắn cả đời đều không thể quên được.

Lão nhân này vóc dáng cũng không cao, một bộ lam sắc trường bào phủ lấy thân thể, một đầu ngân bạch trường phát, hai đạo lông mi dài dài đến dưới cằm, trên khuôn mặt luôn là treo nụ cười hòa nhã giống như là tiên nhân tiên phong đạo cốt, lại giống như gặp lão gia tử nhà mình, khiến cho người ta không nhịn được muốn thân cận.

Đây chính là lão quỷ sư tôn ở kiếp trước của Lăng Tiếu!

- Này lão bất tử, là ngươi sao?

Lăng Tiếu vừa mừng vừa sợ hướng người kia hỏi.

Lão nhân kia vốn là mang theo nụ cười, đột nhiên thu vào, hai tròng mắt trở nên bén nhọn quát lên:

- Đệ tử chẳng ra gì, đối với bổn tôn bất kín, bổn tôn phế đi võ công của ngươi, trục xuất ra khỏi sư môn.

- Này lão bất tử, ngươi mở cái trò đùa gì thế, trục xuất ta thì còn người nào xuống núi mua rượu cho ngươi, thiệt là.

Lăng Tiếu xem thường cười nói.

Lão nhân kia không nói gì thêm, mà là lắc mình hướng Lăng Tiếu lướt tới, vung lên một chưởng hướng trước ngực Lăng Tiếu ấn đi.

- Tới thật?

Lăng Tiếu không thể tin được đáp, song đang lúc hắn muốn tránh ra, lại phát hiện mình vô luận như thế nào đều không nhúc nhích được.

Phốc!

A!

Lão nhân một chưởng ẩn chứa nội lực toàn thân, một chưởng liền đem lồng ngực của Lăng Tiếu đánh cho lõm vào.

Lăng Tiếu nhịn đai không được kinh hãi kêu lên, trong miệng ngòn ngọt, một ngụm máu tươi liền phun ra ngoài.

Loading...

Thần Khống Thiên Hạ tập 2764

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...