Vô Tận Kiếm Trang tập 13

Loading...

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Nữ trinh sát và sát thủ

Overlord

Đám Cưới Tuyệt Nhất

Bất quá, Diệp Bạch cũng không nói cho ai, hắn hiển lộ thực lực trước mặt năm người vẫn bất quá Huyền khí thất tầng đỉnh. Ngoại trừ trên phương diện trụ cột kiếm thuật để lộ ra một ít thiên phú, không cho người ta khinh thị, hắn vẫn che dấu rất tốt thực lực chân chính của mình, cho dù người trời sanh tính nhạy cảm đa nghi là Diệp Bất Phàm cũng đều không có nhìn ra.

Hai tháng thời gian, điểm cống hiến của mọi người cứ dần dần nâng cao lên, đây là điều mà ở trước kia mọi người nghĩ cũng không dám nghĩ. Bất quá, một phần cũng là do thực lực của bọn họ. Toàn bộ ngoại tông, đạt tới Huyền khí bát tầng bất quá mới có 5 người, bọn họ nơi này liền có gần một nửa, còn chưa kể đến Diệp Bạch ẩn tàng thực lực chân thật của chính mình. Ba người khác, cũng đều là Huyền khí thất tầng cao thủ, hai người thất tầng cao cấp, một người thất tầng trung cấp. Có thể nói, cỗ thế lực do sáu người bọn họ tạo thành này, ở toàn bộ ngoại tông cũng không có tổ đội nào có thể sánh bằng. Diệp Bồng Lai thì luôn có thói quen độc lai độc vãng, căn bản sẽ không cùng người khác tạo thành tổ đội. Diệp Huyễn, Diệp Thiên Mị cũng không phải người thích bị người khác sai khiến, luôn làm theo ý mình, vì vậy nên căn bản không có khả năng tổ hợp cùng một chỗ. Chính vì vậy, một tổ này của Diệp Bạch thậm chí có ước chừng hơn ba gã Huyền khí bát tầng cao thủ, ở toàn bộ ngoại tông chính là thành tựu bất khả tư nghị, càng tuyệt đối không thể có chuyện giống nhau.

Chính vì như vậy nên cũng có thể hiểu một phần vì sao mà bọn họ có thể kiếm được điểm cống hiến nhiều như thế, chứ không phải như những ngoại tông đệ tử bình thường khác, luôn khổ sở về việc kiếm điểm cống hiến. Chỉ nhìn vào trước kia, Diệp Bạch mất hơn hai năm mới kiếm được hơn 200 điểm, hiện tại chỉ cần nửa tháng đã có thể kiếm được số điểm cống hiến tương tự là có thể thấy được sự chênh lệch rất lớn trong đó.

Một ngày này, mọi người tiếp tục giết thêm một con Hồng Thứu, sau khi thu thập xong, trở lại sơn động, riêng rẽ ăn vào một hạt Hồi Huyền Đan và nghỉ ngơi. Sau một lát, một đám mở mắt ra, thực lực lại không sai biệt lắm đã khôi phục hơn phân nửa.

Diệp Phá ngẩng đầu liếc mắt nhìn mọi người một cái, hơi có chút nhíu mày, nói: "Các vị, Hồng Thứu này cũng giết đã không sai biệt lắm, toàn bộ Hồng Thứu ở Sư Thứu Lĩnh có chừng hơn 100 con, bị chúng ta giết không sai biệt lắm là khoảng 10%. Sau nữa, Hồng Thứu cũng đã có kinh nghiệm, căn bản không từ nơi này bay qua, đầu tiên là 3, 4 ngày một con, sau là 5,6 ngày, tháng trước không sai biệt lắm là 7,8 ngày mới có một con. Đến bây giờ, mười ngày đều chưa chắc sẽ có một con. Ta xem, chúng ta nên đổi sang địa phương khác. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ không chiếm được điểm cống hiến gì."

Diệp Chân nghe vậy, cũng không khỏi đau khổ, nói: "Đúng vậy, mấy con Hồng Thứu bên kia cũng đã học thông minh, tựa hồ biết nơi này có mai phục nên nếu bay vào cũng là thành quần kết đội, chúng ta căn bản không phải đối thủ, hoặc là mười ngày nửa tháng không thấy một con. Như vậy đi xuống, chúng ta cũng chỉ có ăn không khí. Ta xem, chúng ta thật sự phải đổi sang địa phương khác."

Diệp Tang vừa nghe phải thay đổi địa phương, bật người hưng phấn lên, nói: "Tốt, tốt, đổi địa phương đi, ở địa phương này đợi đã gần mười ngày khiến ta đều cũng muốn phát điên, một chút ý tứ đều không có. Dù sao chúng ta điểm cống hiến đã không ít, một quyển hôi giai trung cấp bí kíp căn bản không phải vấn đề, thậm chí một quyển hôi giai cao cấp bí kíp đều cũng kém không quá xa, cho dù tổ đội chúng ta sau một tháng không kiếm được gì thì cũng sẽ không ảnh hưởng mấy. Nếu chúng ta tiến xa hơn, đi vào sâu bên trong một chút, nói không chừng ngay cả nhị giai cao cấp mãnh thú, chúng ta cũng có thể giết được!"

Lời này vừa nói ra, mọi người ánh mắt cũng không khỏi sáng lên. Cũng là bởi vì bọn họ phối hợp ăn ý, hơn nữa hai tháng nay thực lực mỗi người đều đề cao không ít, nhị giai trung cấp Hồng Thứu đã hoàn toàn không phải đối thủ của bọn họ. Chỉ cần vừa có Hồng Thứu tiến vào bên trong, vài cái chớp mắt là có thể đánh chết, và Huyền khí tiêu hao cũng ít đi rất nhiều. Lúc này, nếu muốn đi liệp sát nhị giai cao cấp mãnh thú thì cũng không phải hoàn toàn là không có khả năng!

Phải biết rằng, nếu ở thời điểm bình thường, đây chính là cao cấp mãnh thú mà chỉ có tiến giai đến Huyền sĩ mới có thể đối phó, căn bản không phải những mao đầu tiểu tử như bọn họ có thể làm được. Nhưng sáu người hợp lực, nếu như có thể đánh chết một con nhị giai cao cấp mãnh thú...

Vậy trong tương lai đi vào nội tông, đó cũng có thể là điều để khoe với các nội tông đệ tử khác. Bởi vì, cho dù là nội tông hạch tâm đệ tử, cũng không có nghe nói ai có thể giết được một con nhị giai cao cấp mãnh thú.

Sau hai tháng, Hồng Thứu lạc đàn, một mình đi kiếm ăn cơ hồ đã bị bọn họ liệp sát đến gần như không còn, không còn có một con nào từ trên khoảng không sơn cốc bay qua, còn địa phương khác tương tự mọi người cũng không tìm được. Hiện tại, thường xuyên cần phải hơn mười ngày mới có thể nhìn thấy một con, mọi người sớm đã không thể bình tĩnh. Bọn họ đều là người trẻ tuổi, lúc trước là vì điểm cống hiến mới không thể không khổ sở đợi như thế. Nhưng là, hiện tại điểm cống hiến cũng đã kiếm được không sai biệt lắm, nắm chắc có thể đi vào nội tông, khác biệt chỉ là đạt được Huyền khí tu luyện bí kíp ở giai nào, nên mấy người mới nguyện ý tiếp tục nán lại sơn cốc này. Bởi vậy, khi Diệp Phá vừa nói ra, mọi người không ngờ liền dồn dập tán thành, một đám nóng lòng muốn thử.

Chính bọn họ đều cũng cảm thấy được không có tính khiêu chiến, chính mình sẽ trở nên “mốc meo”, đợi mãi cũng trở nên mệt mỏi, giết được nhưng lại cảm thấy không có ý nghĩa. Người trẻ tuổi thường luôn hướng tới kích thích, thám hiểm, tự do. Muốn mấy người bọn họ cả ngày ngây ngốc ngồi ở chỗ này chỉ vì đợi một con Hồng Thứu bay qua, thật sự là càng ngày càng khó chịu. Người trẻ tuổi hiếu động, một đám kịch liệt muốn tìm những cảm giác mới, kích thích hơn.

Thấy thế, Diệp Phá ánh mắt chuyển hướng về phía Diệp Bất Phàm ngồi một mình một góc, ôm cánh tay chợp mắt, không hề tham dự thảo luận cùng mọi người, cùng người ở bên kia luôn rớt ra một khoảng cách với mọi người, không lúc nào buông tha dù chỉ một khắc đồng hồ để tu luyện là Diệp Bạch. Hai người này mới là những người mà hắn coi trọng nhất, bởi vậy liền mỉm cười hướng hai người hỏi: "Tất cả mọi người đồng ý đổi địa phương khác, chính là hướng chỗ sâu trong Liên Vân sơn mạch tìm một chút. Dù sao một tháng cuối cùng này chúng ta đi mạo hiểm chút sẽ tốt hơn, không cần quá để ý đến điểm cống hiến, gặp phải nguy hiểm liền lui về. Hai vị huynh đệ, không biết ý các ngươi như thế nào?"

Nghe được lời ấy, Diệp Bất Phàm vẻ mặt vốn đang bất động rốt cục có một chút biểu tình. Hắn mở mắt ra, nhìn mọi người một cái, sau đó liền lập tức nhắm mắt lại, thản nhiên nói: "Ta không có ý kiến." Rồi không nói nữa dù chỉ một chữ.

Mà sau khi thấy Diệp Bất Phàm cũng đã tỏ thái độ, Diệp Phá nhìn về phía Diệp Bạch, nói: "Diệp Bạch huynh, ý kiến của ngươi là như thế nào?"

Diệp Phá chậm rãi thu công, mỉm cười, nói: "Diệp Phá huynh nói không sai, ở trong này dù sao chúng ta cũng không có thu hoạch gì, vào bên trong xông xáo cũng tốt."

Hiển nhiên cũng đã đồng ý đề nghị của Diệp Phá. Thấy thế, sáu người cơ bản nhất trí thông qua, Diệp Phá trên mặt nhịn không được toát ra hồng quang, đối với việc mình đề xuất ý kiến được tất cả mọi người đồng ý liền cảm thấy vô cùng vui sướng. Hắn nhịn không được hăng hái vung cánh tay lên, lớn tiếng nói: "Hảo, một khi đã như vậy, chờ sáu ngưởi chúng ta Huyền khí hoàn toàn khôi phục đến trạng thái đỉnh nhất, ba ngày sau, chúng ta sẽ xuất phát, rời khỏi nơi này, đi vào chỗ sâu trong Liên Vân sơn mạch tìm tòi!"

Mọi người nghe vậy, một đám gật đầu đáp ứng, lập tức liền càng thêm nhanh chóng khôi phục Huyền khí của mình, thạch động trong lúc nhất thời lại lâm vào trầm mặc.

Ba ngày thời gian, thoáng một cái đã qua.

Ba ngày qua đi, sáu người xuất hiện ở cửa thạch động, một đám tinh thần sung mãn, cả người rực rỡ hẳn lên. Hiển nhiên, mỗi người cũng đều đã khôi phục tới trạng thái mạnh nhất của chính mình.

"Chúng ta, xuất phát!"

Diệp Phá vung tay lên, sáu người liền nối đuôi nhau mà ra. Bởi vì hai tháng nay hình thành ăn ý, sáu người vẫn là Diệp Phá ở phía trước, Diệp Bạch ở phía sau, Diệp Bất Phàm ở giữa phối hợp tác chiến, bảo hộ Diệp Lan, Diệp Chân, Diệp Tang ba người, hướng chỗ sâu hơn bên trong Liên Vân sơn mạch tìm kiếm!

...

Năm ngày sau, Liên Vân sơn mạch hậu sơn*, một chỗ trong rừng rậm.

"Phanh." Theo một con mãnh thú lớn như một ngọn núi nhỏ ngã xuống đất, trên mặt đất liền nổi lên một tầng tro bui.

Cách đó không xa, mấy vị thanh thiếu niên trên mặt dính máu, quần áo bị tàn phá rất nhiều, tay cầm vũ khí, không khỏi nhìn nhau cười.

"Nhị giai đê cấp mãnh thú, Bạo Phong Chi Hùng, thật sự là không chịu nổi một kích!"

Diệp Phá lắc đầu, "Phi" một tiếng, nhổ một bãi nước bọt trên mặt đất, khinh thường nói.

Diệp Chân cười nói: "Đây là con nhị giai đê cấp mãnh thú thứ ba mà nhóm ta trong năm ngày nay nhìn thấy được. Mặt khác, chúng ta còn giết được hai con nhị giai trung cấp mãnh thú, một con Thanh Hỏa Hạc, một con Bào Thú. Ta nói rồi mà, nán lại ở trong sơn cốc kia là không đúng. Quả nhiên, thu hoạch mấy ngày nay của chúng ta so với nửa tháng trước đây thì còn nhiều hơn."

Mọi người trên mặt cũng không khỏi lộ ra ý cười. Nhưng lúc này, Diệp Bất Phàm lại cẩn thận nhìn lướt qua bốn phía, lạnh lùng nói: "Các ngươi không cần quá sơ suất, hiện tại chúng ta đã gần như hoàn toàn tiến nhập Liên Vân sơn mạch hậu sơn. Liên Vân sơn mạch này chính là tam giai cấm địa, tam giai cấm địa các ngươi có hiểu không? Chính là nơi có thể có tam giai mãnh thú tồn tại, đây chính là mãnh thú khủng bố mà ngay cả Huyền sĩ bình thường đều cũng tránh không kịp. Hiện tại chúng ta gặp được cũng chỉ là một ít tôm tép mà thôi, chỉ một cái vô ý sẽ có thể toàn quân bị diệt!"

Diệp Phá ngẩn ra, trên mặt lập tức biến sắc, lúc này mới nhớ tới vị trí bây giờ của nhóm mình. Hắn ngay lập tức liền nói: "Mau, nhanh đem đồ vật thu thập xong, rời khỏi nơi này. Một khi đưa tới cao giai mãnh thú, chúng ta liền xong đời. Mau!"

Nói xong, thân hình chợt lóe, đã đến trước thân thể con Bạo Phong Chi Hùng ngã xuống đất, kiếm trong tay chợt lóe, "Hoa lạp lạp..." Hai cái đã đem con Bạo Phong Chi Hùng phân ra xong, những thứ có giá trị là một khối da gấu, một cái mật gấu, 4 cái tay gấu. Sau khi phân phối xong, mấy người lập tức liền bước nhanh rời đi.

Diệp Phá ở phía trước, Diệp Bất Phàm ở giữa, Diệp Lan, Diệp Tang, Diệp Chân ba người ở bên trong, Diệp Bạch cản phía sau. Nhưng ngay lúc này, khi mấy người vừa đi được hơn mười trượng, Diệp Bạch đang muốn nhích người, ánh mắt lại không khỏi vừa động. Lúc trước bởi vì chiến đấu kịch liệt, nhất thời không có chú ý, giờ phút này hắn mới phát giác, ở phía sau Bạo Phong Chi Hùng cách đó không xa, phía sau một gốc cây đại thụ che trời sinh trưởng một gốc hỏa hồng sắc linh thảo phát ra một tầng hồng quang nhàn nhạt, linh khí tỏa ra khắp bốn phía!

Mắt thấy năm người đã đi xa, nguyên bản không ai phát giác phía sau cây đại thú này thậm chí có một gốc linh thảo có thể phát ra linh khí dày đắc như thế, Diệp Bạch lắc mình một cái, liền đem gốc hỏa hồng sắc linh thảo kia thu vào trong lồng ngực. Cẩn thận đánh giá một chút, chỉ thấy gốc linh thảo này có 4 lá, vừa mới vào tay hắn thậm chí cảm giác được có một loại bỏng rát nho nhỏ.

"Thiên niên hỏa thảo! Nhị giai trung cấp linh thảo!"

"Đây dĩ nhiên là một gốc nhị giai trung cấp linh thảo, không hổ là chỗ sâu trong Liên Vân sơn mạch. Ở bên ngoài sao có thể kiếm được thiên tài địa bảo bực này, may mắn ta nhìn thoáng qua nhiều hơn một lần!"

Diệp Bạch sau khi ngẩn ngơ, mặc dù là sung sướng nhưng cũng liền nhanh chóng đem nó thu vào trong bao rồi lại nhìn chung quanh một chút. Sau khi không thấy gốc linh thảo nào nữa, hắn liền lập tức nhanh chóng nhắm phương hướng năm người rời đi mà đuổi theo.

-----------------------------

*hậu sơn: sau núi

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...