Vô Tận Kiếm Trang tập 16

Loading...

Quan Khí

Tầm Tần Ký

Mãng Hoang Kỷ

The Matrix

Diệp Bạch đối với ánh mắt của mọi người đương nhiên là hiểu được, bất quá cũng không biết làm sao. Loại tình huống này tất nhiên không thể tránh khỏi, mà vô luận như thế nào hắn cũng sẽ không tham dự vào. Cho dù là tình huống như thế lại xảy ra một lần nữa hắn cũng sẽ giải quyết như vậy, quyết không hối hận.

Sáu người đều có tâm cơ, đồng loạt cẩn thận hướng về phía trước. Mặc dù nói, trận chiến lúc này cũng đã lâu, có thể đã kết thúc nhưng không phải là sẽ không có chuyện ngoài ý muốn. Một khi hai mãnh thú không chết, hoặc chỉ bị vết thương nhẹ thì tất cả mọi người đều sẽ vì hành động điên cuồng này của mình mà gánh lấy hậu quả.

Lợi ích và nguy hiểm luôn song song tồn tại với nhau, lợi ích càng lớn thì nguy hiểm cũng càng lớn. Mà lựa chọn quyền lợi thì là do mỗi người nắm trong tay.

Làm hay không làm, làm như thế nào, tất cả đều dựa vào chính ngươi.

Lúc này, chỉ cần phía sau có bất kỳ một điểm gió thổi cỏ lay nào thì nhất định sáu người sẽ kinh hoảng mà bỏ chạy. Tất cả mọi người đều đem trạng thái của mình đặt lên cao nhất, nhĩ lực, thị lực, toàn bộ đều đặt ở trạnh thái linh mẫn nhất, một khi phát hiện hai con mãnh thú còn tại chỗ hoặc không chết thì lập tức sáu người sẽ chạy trối chết. Lúc đó, cho dù trước mặt có vạn lượng vàng, sáu người cũng không dám tới gần đó thêm bước nào nữa, đồ vật cho dù có tốt đến mấy, có quý giá đến mấy đi nữa thì cũng phải còn mạng mà lấy. Sáu người cứ thế bước đi, mỗi người không dám phát ra một âm thanh nào. Dần dần, 1000 mét, 800 mét, 700 mét, 600 mét, 500 mét...

Mọi người càng lúc càng đến gần, nhưng địa phương đánh nhau giữa hai con mãnh thú vẫn không có một âm thanh nào phát ra.

Cứ như vậy, sáu người cứ càng lúc càng run sợ hơn mà bước tới, vừa bước đi vừa quay đầu lại, để tùy thời mà còn chạy trốn. Rốt cuộc, một lúc sau đã đến khu vực mà hai con mãnh thú chiến đấu. Sau khi liếc mắt một cái, tất cả mọi người đều hoan hô lên, bởi vì bên cạnh những cái cây lớn đổ gãy một cách hoang tàn, tàn phá cả một mảnh rừng, ở địa phương giữa cánh rừng đang hiện ra hai con vật lớn, đúng là hai cỗ thi thể của tam giai đê cấp ma mãnh thú, Tử Giác Cự Mãng và Phi Thiên Tuyết Thứu!

Chỉ thấy trên người của Tử Giác Cự Mãng, ở cái đầu lớn có mấy cái lỗ máu, máu từ mấy chỗ đó không ngừng róc rách chảy ra, nhuộm đen cả thi thể cùng mặt đất bốn phía, hình thành một cái đầm máu khủng bố giống như con mãng xà dài chừng mười trượng. Ở trên cái vảy màu đen tử sắc của nó cũng hiện lên những vết máu loang lổ ở khắp mọi nơi, chỉ còn một số chỗ là hoàn hảo. Mà ở giữa cái đầu của con Tử Giác Cự Mãng này, chỗ bị trúng một kích chí mạng có một cái lỗ lớn to bằng miệng chén, óc văng khắp nơi, hiển nhiên đó là chỗ bị Phi Thiên Tuyết Thứu đánh vào rất nhiều, cuối cùng bị nó tìm đúng cơ hội mà cho một kích trí mạng...

Mà bên kia là một vật thể màu tuyết trắng, dài cỡ chừng 3,4 mét, đúng là Phi Thiên Tuyết Thứu. Trên thi thể của nó hai cánh đã bị bẻ gảy, ở bụng có một lỗ máu chảy ra loang lổ khắp toàn thân, cái đầu đã bị cắn rơi qua một bên, rơi trên mặt đất. Hai cánh trắng như tuyết ngọc của nó giờ chỉ còn có một nửa, dường như là bị vật nặng đánh gãy. Nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân chính giết chết nó, nguyên nhân lớn nhất là ở trên đầu của nó. Mặc dù không có mặt ở hiện trường, nhưng mọi người đều có thể tưởng tượng được, lúc đó hẳn là Phi Thiên Tuyết Thứu tìm cơ hội đáp xuống, muốn mổ thẳng vào tâm não của Tử Giác Cự Mãng. Nhưng Tử Giác Cự Mãng lại dưới sự đau đớn, hung uy thức dậy, dưới bờ vực cái chết không ngờ một phát cắn nát nửa cái đầu của Phi Thiên Tuyết Thứu, làm cho cả hai đồng thời tử vong. Hai con mãnh thú chiến đấu, dĩ nhiên là lưỡng bại câu thương, không một con nào còn sống!

Nhìn thấy loại tình huống này, mọi người đều hết sức vui mừng, hô hấp liền trở nên dồn dập. Nguy hiểm được giải trừ, hai con tam giai mãnh thú đều cũng đã bị chết không thể chết lại, mà ích lợi rất lớn ở ngay trước mắt, mấy người nhanh như chớp liền muốn vọt lên. Nhưng lập tức, ánh mắt từ trên hai cỗ thi thể như hai ngọn núi nhỏ kia chuyển qua năm người đồng bọn của mình, trong ánh mắt nhất thời hiện lên quang mang ngoan độc.

Nháy mắt, Diệp Phá Kiếm khí trảm, Diệp Bất Phàm “Xạ Nhật tiễn”, Diệp Chân “Hỏa cầu vẫn”, Diệp Tang “Liệt Diễm đao” lập tức liền nhắm về phía người bên cạnh. Trong nháy mắt, hiệp nghị của sáu người đã sụp đổ, bỏi vì tham lam, bởi sự hấp dẫn trước mắt. Hai cỗ thi thể của tam giai mãnh thú căn bản đều là vô giá, nếu như có thể có được thì chỉ sợ ngay cả Hoàng giai đê cấp công pháp cũng không phải là không thể. Đây chính là cao giai Huyền quyết Huyền Kỹ công pháp mà chỉ có một số ít ỏi hạch tâm đệ tử ở nội tông mới có thể học được!

Trên Thương Mang đại lục, tất cả công pháp chia làm tám cấp, nhất giai công pháp được gọi là Bạch bản công pháp, đó cũng chính là trụ cột công pháp mà mỗi người đều phải tu luyện. Nó được gọi là trụ cột Huyền khí quyết, hay trụ cột Huyền quyết. Trụ cột Huyền quyết tổng cộng có tất cả mười tầng, là pháp quyết làm nền móng cơ bản cho tất cả Huyền giả, đạt được ba tầng thì là đê giai Huyền Giả, tới được khoảng sáu tầng là trung giai Huyền giả, tới chín tầng thì là cao giai Huyền giả, mười tầng thì gọi là đỉnh cấp Huyền giả. Khi đó, có thể bắt đầu nếm thử Huyền khí hóa dịch, đánh sâu vào cảnh giới Huyền Sĩ.

Vô luận ngươi xuất thân, tư chất bối cảnh như thế nào, khi bước vào con đường tu luyện Huyền sĩ, bước đầu tiên học tập thì đều là trụ cột Huyền quyết này, không có bất cứ ai là ngoại lệ. Bởi vì trên Thương Mang đại lục mấy ngàn năm nay điều này từ lâu đã trở thành nhận thức chung của mọi người. Chỉ có trụ cột Huyền quyết không hề có thuộc tính này, một Huyền sĩ tương lai mới có thể phát triển xa hơn. Có thể nói, trụ cột Huyền quyết là một thứ không thể thiếu đối với Huyền giả trước khi đạt tới cảnh giới Huyền Sĩ. Trải qua hơn ngàn năm, được vô số kinh tài tuyệt thế cao thủ sửa chữa, trụ cột này đã hoàn toàn định hình, được coi là công pháp đặt nền móng tốt nhất cho Huyền giả, không thể sửa đổi.

Nhưng một khi đã đạt tới cảnh giới Huyền sĩ rồi thì cảnh ngộ của mọi người sẽ hoàn toàn thay đổi. Trên Thương Mang đại lục, người có được tư chất tu luyện Huyền khí được gọi là Huyền giả, vô luận là đê giai Huyền giả hay là cao giai Huyền giả thì đều cũng chỉ dừng lại ở giai đoạn “Khí”, căn bản không cách nào có thể học tập được cường đại thuộc tính Huyền quyết hoặc thuộc tính Huyền kỹ. Chỉ sau khi Huyền giả đạt đến Huyền khí thập tầng, bắt đầu nếm thử Huyền khí hóa dịch, đạt tới cảnh giới Huyền lực thì mới có thể tu tập Huyền Quyết cùng thuộc tính Huyền Kỹ chân chính. Thuộc tính Huyền quyết bất đồng, sẽ quyết định hướng đi tương lai của mỗi người. Thuộc tính Huyền kỹ bất đồng, uy lực cũng sẽ chênh lệch một trờ một vực. Huyền giả có thực lực, có tư chất, có thiên phú, có chỗ dựa là có thể có được cao giai thuộc tính Huyền quyết, Huyền Kỹ. Mà Huyền giả nghèo khổ, không có thực lực, không có tư chất, không có chỗ dựa thì cũng chỉ có thể dùng hết mọi biện pháp mà tìm cho được một bộ đê giai thuộc tính Huyền quyết, Huyền kỹ!

Huyền giả, chính là giai đoạn “Khí”, Huyền sĩ, chính là giai đoạn “Lực”. Sau khi Huyền khí hóa dịch, Huyền khí biến thành huyền lực thì một Huyền giả mới chân chính bước lên con đường tu luyện của Huyền sĩ, mới chân chính đi những bước đi đầu tiên trên con đường trở thành một cường giả!

Mà công pháp, là thứ trọng yếu nhất để quyết định một Huyền sĩ có thể đi bao xa, có thể mạnh mẽ được bao nhiêu. Càng là cao giai thuộc tính công pháp, thì ưu đãi đối với mỗi Huyền giả càng lớn. Huyền khí công pháp bắt đầu từ tầng thứ hai sẽ bắt đầu phân chia thuộc tính khác nhau. Nhị giai công pháp, được gọi là hôi giai công pháp. Đệ tử bình thường của Diệp gia học tập phổ biến nhất là đê giai công pháp, cũng là đê giai thuộc tính công pháp. Hôi giai công pháp lại được chia làm đê, trung, cao, đỉnh, bốn cấp và muốn trở thành một gã Huyền sĩ thì yêu cầu thấp nhất là phải có một bộ hôi giai đê cấp công pháp thì mới có thể tiếp tục tu luyện Huyền khí. Nếu không, Huyền sĩ vẫn sẽ mãi mãi là Huyền sĩ, không thể tiến xa hơn!

Mà mọi người đều biết, càng có được thuộc tính công pháp càng tốt, thì càng có thể trở thành Huyền giả mạnh hơn. Chính vì như vậy, vô số người đã không tiếc tính mệnh, liều chết cố gắng thu hoạch càng nhiều điểm cống hiến đều chỉ vì để đạt được thuộc tính công pháp tốt hơn. Phía trên hôi giai công pháp còn có Hoàng giai, Lục giai, Lam giai, Tử giai, Xích giai, Thần giai sáu loại giai đoạn công pháp. Chỉ Hoàng giai công pháp cũng đã là công pháp cao cấp trong Diệp gia, chỉ có những nội tông hạch tâm đệ tử mới có đủ tư cách học tập, chứ đừng nói chi là Lục giai công pháp. Toàn bộ Diệp gia, cũng chỉ có gia chủ Diệp Thiên Vấn mới có Lục giai đê cấp công pháp: Thiên Nguyên Tông. Đó chính là trấn tông chi bảo, không người nào có thể nhìn thấy hoặc tu luyện, chỉ có Diệp gia gia chủ một thế hệ mới có thể tu tập vô thượng công pháp này. Cho dù là Diệp gia trưởng lão, công pháp tu luyện tối đa cũng chỉ là Hoàng giai đỉnh cấp công pháp mà thôi!

Có thể nghĩ được, một bộ Hoàng giai công pháp đối với người sắp trở thành Huyền sĩ trọng yếu đến mức nào. Vô số người liều mạng, cũng chỉ mong có được một bộ Hoàng giai đê cấp công pháp. Mà những ngoại tông đệ tử như Diệp Phá, Diêp Bạch thì căn bản là không có cơ hội để được chạm tay vào Hoàng giai công pháp. Nhưng ở thời điểm này, có hai cỗ thi thể tam giai mãnh thú ở trước mặt thì ánh mắt mọi người đều sáng lên, bởi vì nếu có thể dùng tài liệu trên hai cỗ thi thể tam giai mãnh thú này mà đổi lấy điểm cống hiến thì sẽ là con số thiên văn(rất nhiều). Mấy con số này, đã đủ để cho họ đạt được ít nhất là một bộ thuộc tính Hoàng giai đê cấp công pháp!

Sự hấp dẫn này, không người nào có thể ngăn cản!

Chính vì vậy, trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều là đỏ lên. Lý trí, tình cảm, tất cả đều đã bay cả lên chín tầng mây, lúc này chỉ còn sót lợi ích, dục vọng đang chi phối bọn họ. Làm cho bọn họ không nói một tiếng nào, đều hướng về đồng bạn đã cùng mình đồng hành suốt mấy tháng trời mà chuẩn bị động thủ!

Trong nháy mắt, đã có hai người phải đổ máu ngay tại chỗ! Diệp Tang bị Diệp Bất Phàm một mũi xuyên qua ngực, thẳng tắp mà đóng đinh trên mặt đất. Mà Diệp Chấn, một cánh tay đã bị Kiếm khí quyết của Diệp Phá trong nháy mắt chém rụng, trọng thương mà ngã xuống!

Biến hóa chỉ xảy ra trong nháy mắt, Diệp Lan ngơ ngẩn, nhìn ca ca cụt tay ngã xuống ở giữa sân mà không thể tin được, ánh mắt mở thật to, hiển nhiên trong nhất thời còn không kịp phản ứng với thảm biến này. Mà ở trước mắt lợi ích lớn lao này, không bị ý nghĩ tham lam chi phối, không gia nhập vào loạn chiến, cũng chỉ có một mình Diệp Bạch. Lúc này, hắn đang nhìn vào hai cỗ thi thể mãnh thú như hai núi nhỏ kia. Vào lúc mọi người cùng xông lên phía trước, cũng chỉ có mình hắn còn đứng tại chỗ, không có bất cứ hành động nào, từng bước chậm rãi, trong ánh mắt chợt hiện một tia quang mang phức tạp, nhưng cũng không tham dự chiến đấu của năm người.

Bất quá vào lúc này cũng đã không còn người nào chú ý tới hắn, tất cả mọi người đều lâm vào trạng thái điên cuồng, ngay cả Diệp Bất Phàm luôn tỉnh táo cũng không ngoại lệ!

Diệp Chấn chộp lấy cánh tay, nhanh chóng lui về sau, kinh sợ nhảy ra nhìn về phía muội muội Diệp Lan của mình, giận dữ nói: "Muội muội, còn chưa động thủ, thì đợi đến bao giờ?"

Diệp Lan lúc này mới giật mình tỉnh lại, do dự một chút liền đứng ở phía sau ca ca của mình, khẽ vươn tay, triệu hồi vô số Băng đạn bắn ra, ầm ầm đánh tới mọi người trong sân. Mà Diệp Chân bất quá chỉ đơn giản băng bó một chút, cũng căn bản bất chấp sự đau đớn của cụt tay, tiếp tục gia nhập vào trong chiến đấu. Diệp Phá, Diệp Bất Phàm, Diệp Chân, Diệp Lan huynh muội chia làm ba cổ thế lực, riêng rẽ giao chiến, chỉ có Diệp Tang đang rơi vào trạng thái hôn mê không biết đang ở trên bờ vực sinh tử, cùng với Diệp Bạch vẫn đứng yên tại chỗ, chưa hề tham gia chiến đấu.

--------------------

*Phân liệt: ý đại khái là mỗi người một ngả.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...