Vô Tận Kiếm Trang tập 24

Loading...

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Hoàng Phi Sở Đặc Công số 11 - Sở Kiều Truyện FULL

Bạn Gái Tôi Là Con Trai

Tôi Sẽ Trở Thành Nữ Hoàng

"Ta..." Thật lâu sau, Diệp Bạch mới há to miệng, không dám tin nhìn lão giả, có chút lắp bắp nói.

"Không sai, chính là ngươi!" Lão giả xoay đầu lại, dừng ở trên người Diệp Bạch, trong ánh mắt có một cỗ lực lượng nhìn thấu lòng người, cơ hồ khiến Diệp Bạch không thể cự tuyệt. Lão giả thản nhiên nói: "Gia nhập Kiếm Môn ta, ngươi sẽ trở thành đệ tử đầu tiên, cũng là duy nhất của Thiên Kiếm lão nhân ta. Thượng cổ kiếm trận sớm đã thất truyền, chỉ cần ngươi bái ta làm thầy, kiếm trận quang mang sẽ có thể tái hiện nhân gian, ngươi cũng có thể dùng nó để tung hoành thiên hạ!"

Diệp Bạch nuốt nước miếng một cái, chớp ánh mắt hai cái, cực kỳ tâm động. Nhưng hắn cũng không lập tức đáp ứng, ngược lại hỏi: "Vì cái gì chọn ta?"

Lão giả cười, đối với việc hắn dưới sự hấp dẫn như vậy mà vẫn còn có thể bảo trì một phần lý trí và bình tĩnh, từ đáy lòng liền hiện lên một tia tán thưởng, nói: "Hảo, đột nhiên thấy được hấp dẫn mà không mất đi lý trí, ta thật không nhìn lầm ngươi. Không sai, kiếm trận tu luyện khó khăn như vậy tự nhiên là cần vô số điều kiện!"

"Đầu tiên, ý chí lực của ngươi phải đủ điều kiện. Ngươi còn nhớ rõ, thời điểm khi ngươi tiến nhập Kiếm Cảnh, ta đã nói với ngươi điều gì chứ? Ta nói ngươi thiên phú dị bẩm, chưa tu luyện đã có thể đạt tới lực ý chí nhất cấp!"

Diệp Bạch nhất thời nghĩ nghĩ, nói: "Vừa rồi, vạn kiếm chi trận kia cũng là vì thử ý chí lực của ta?"

Lão giả gật đầu, mỉm cười nói: "Không sai, đây là một cửa mà mỗi đệ tử Kiếm Môn ở thời điểm nhập môn đều phải đi qua. Nếu ý chí lực khảo hạch thất bại, cho dù thiên phú, căn cơ có tốt hơn thì cũng không thể trở thành một gã Kiếm Môn đệ tử."

Diệp Bạch hỏi: "Ngài nói ta đạt tới lực ý chí nhất cấp, vậy phải đạt tới cấp mấy mới có thể tu luyện kiếm trận? Còn có, ý chí lực này cũng có thể phân cấp sao? Chia như thế nào?"

Lão giả nói: "Hài tử, ngươi có biết kiếm trận trước kia là cái dạng gì hay không?"

Diệp Bạch lắc lắc đầu, nói: "Không biết!"

Lão giả lộ ra thần sắc nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn về phương xa, nói: "Ở thượng cổ, kiếm trận kỳ thật chính là một phương pháp tu luyện kiếm đạo... Nếu đem nó nghiên cứu hoàn thành, lấy sức một người, sử dụng các loại kiếm trận sẽ có thể tung hoành thiên hạ, uy lực phô thiên cái địa, không ai bằng. Nhưng là, kiếm trận uy lực rất lớn, lại tu luyện rất khó, người bình thường rất khó có thể chịu được nhẫn nại cùng các loại thống khổ. Hơn nữa, tùy thời đều có thể gặp phải các loại nguy hiểm như đi lạc theo hướng khác, thậm chí là nổ tan xác. Vì vậy, theo thời gian chậm rãi trôi qua, càng ngày càng có ít người tu luyện kiếm trận. Dần dần, phương pháp tu luyện kiếm trận dần thất truyền, hơn nữa càng ngày càng khó tu luyện đến đỉnh. Đến cuối cùng, có một người có ý nghĩ kỳ lạ, đem kiếm trận phân cắt ra, phân biệt làm cho mười người, 20 người, 50 người, 100 người, thậm chí 1000 người, một vạn người tu luyện, mỗi người chỉ luyện một phương hướng, một thủ đoạn công kích, một thủ đoạn phòng ngự. Như vậy, hơn mười người, mấy trăm người, mấy nghìn người, mấy vạn người hợp cùng một chỗ là có thể hình thành một cái đại hình kiếm trận có được uy lực vô cùng lớn."

"Như Tam Tài kiếm trận, chính là do ít nhất ba người mới có thể luyện thành. Tứ Tượng kiếm trận, chính là có bốn người hợp cùng một chỗ tu luyện. Ngũ Hành kiếm trận là năm người, Lục Hợp kiếm trận sáu người, Thất Tinh kiếm trận bảy người. Từ những cái này mà suy nghĩ, càng lên cao, số người càng nhiều, hợp thành trận cũng càng khó hơn... Nhưng vô luận là loại nào, kỳ thật đều cũng bởi vì lấy sức một người khó có thể một mình tu hành kiếm trận nhưng lại không muốn nó thất truyền, vì vậy đem kiếm trận nguyên bản chỉ cần một người là có thể sử dụng phân cắt ra thành mấy người, hơn mười người hợp lực. Như vậy, mặc dù bảo tồn nó không đến mức bị mất đi, nhưng đồng thời, cũng mất đi uy lực chân chính của kiếm trận, rất khó tái hiện uy danh thượng cổ kiếm trận ngày xưa!"

Diệp Bạch nghe đến đó, không khỏi hoa mắt thần mê, nhịn không được hỏi: "Vì sao? Đem kiếm trận cắt nhỏ, dùng nhiều người tu luyện thì không phải là đem kiếm trận truyền từ đời này sang đời khác sao?"

Kiếm lão cười "Hắc hắc", nói: "Không sai, phân ra cho mỗi người, hợp nhất lại mà sử dụng, như vậy kiếm trận sẽ truyền từ đời này sang đời khác. Nhưng là, chín người, 24 người, 36 người, 72 người, 62 người, một trăm người, một ngàn người, thậm chí một vạn người... Người càng nhiều, càng khó phối hợp đến mức hoàn mỹ, thậm chí rất dễ dàng bởi vì phối hợp không chuẩn xác làm cho vị trí lệch đi, uy lực không bằng một phần trăm so với trước kia. Chỉ có chút ít tiểu trận, tùy theo ba người, năm người hợp luyện, ở cùng một chỗ thời gian lâu dài, hình thành ăn ý, tâm ý giống nhau, hoặc có thể là song sinh, sinh ba, sinh bốn, sinh năm tu luyện, như vậy thì uy lực sẽ lớn hơn, ít nhất có thể phát huy một hai phần mười, nhiều thì có thể phát huy 3, 4 thành. Nhưng là... Cho dù như vậy, như trước không thể đạt tới cảnh giới tâm ý như một. Vô luận bọn họ tâm ý tương thông như thế nào, tóm lại không phải một mình, hoàn toàn không cách nào đạt tới cái loại cảm giác dễ sai khiến, hoàn mỹ không có khuyết điểm như khi một mình sử dụng kiếm trận. Có thể nói, nếu là một người, loại tình huống này hoàn toàn sẽ không phát sinh, khi phát huy ra kiếm trận, uy lực căn bản không phải mấy cái gọi là kiếm trận kia có thể sánh bằng..."

"Cho nên nói, hiện tại kiếm trận mà những thế gia, những tông môn di truyền xuống đều không trọn vẹn, thấp kém, căn bản không phải kiếm trận chân chính. Uy lực của bọn họ cũng chỉ bằng một phần mười, một phần trăm, một phần ngàn, thậm chí một phần vạn so với kiếm trận chân chính mà thôi!"

"Kiếm trận do một người sử dụng ra đó mới là kiếm trận chân chính, uy lực cũng là cao nhất!"

"Kiếm Môn ta chính là như vậy, chúng ta là môn phái duy nhất kiên trì một người sử dụng kiếm trận, tuyệt không làm loại chuyện phân cắt ra. Muốn học, đi học tốt nhất, tuyệt đối sẽ không chia làm bảy người, mười người, đem một cái kiếm trận biến thành thất linh bát lạc, loạn thất bát tao(lộn xộn), cuối cùng học thành một thứ không đâu vào đâu. Mặc dù điều này khiến cho chúng ta ở thời điểm chọn lựa đệ tử sẽ rất gian nan, bởi vì người nguyện ý ăn khổ như thế đã ít lại càng ít. Nhưng là, chắc chắn sẽ có người thành công. Đại đa số người không thể làm được, không có nghĩa là không ai có thể làm được. Mà Kiếm Môn ta, chính là dựa theo số ít người có thể làm được để lựa chọn, đem kiếm trận chân chính di truyền xuống!"

Diệp Bạch nghe đến đó, không khỏi hiện lên sự ngưỡng mộ. Loại hành vi này của Kiếm Môn, có lẽ ở trong mắt một số người là rất ngu ngốc. Tình nguyện truyền thừa biến mất, cũng tuyệt không lui mà sửa đổi, loại kiên trì này, đôi khi bản thân con người cũng sẽ không thể giải thích. Trăm ngàn năm qua đi, Kiếm Môn có lẽ có lúc điêu linh, nhưng loại kiên trì cùng ý niệm này của họ lại như trước cũng vẫn truyền thừa tới hiện tại, không bị đoạn tuyệt.

Loại hành vi này rất đáng kính trong, đồng thời, Diệp Bạch cũng không khỏi có chút ngẩn người. Nguyên lai, những kiếm trận, hộ sơn đại trận uy lực vô cùng lớn bên trong các điển tịch, ở trong mắt Kiếm Môn đệ tử dĩ nhiên là không đáng giá để nhắc tới. Mấy cái kiếm trận bên kia đều đã được chỉnh sửa, không còn là kiếm trận trọn vẹn nữa. Mà kiếm trận chân chính, uy lực hoàn toàn không phải cái dạng này.

Chỉ là, Diệp Bạch cũng không khỏi có chút nghi hoặc. Cho dù đem một cái đại hình kiếm trận hoàn toàn mở ra, tùy theo hơn mười người, mấy trăm người, mấy nghìn người, thậm chí trên vạn người phân ra mà học, muốn luyện thành đều cũng là cực kỳ gian nan, huống chi là một người. Muốn đem những kiếm trận đó hoàn toàn học được, điều này thật sự có thể sao? Ai có cái loại bản lĩnh này? Nếu một khi luyện thành, vậy sẽ là một loại quang cảnh gì?

Suy nghĩ một chút, Diệp Bạch cũng không khỏi một trận nhiệt huyết sôi trào.

Lão giả lại tiếp tục nói: "Chính vì vậy, Kiếm Môn ta chỉ lấy người có nghị lực lớn, kiên trì lớn, có thể chịu được cực khổ, đối với thiên phú trái ngược lại không quá để ý. Người có thiên phú càng kiệt xuất, ngược lại càng khó tu luyện thành kiếm trận uy lực lớn. Đó là vì nếu tâm trí không thể như một, sẽ không thể đi trên một con đường cho đến cuối cùng, mà con đường đó tràn ngập đầy rẫy những nguy hiểm như hoa độc, bụi gai, bụi cỏ, bụi cây, đất đai, bẫy rập... Người có thể một đường đi đến cuối cùng, mới có thể nhìn thấy phong cảnh chân chính. Nhưng là, người như vậy cũng rất ít thấy, vì một cái kiếm trận chia làm hơn mười người đều cũng đã rất khó học được, chứ đừng nói chi là một người. Đây còn không phải trọng điểm, trọng điểm chính là, hơn mười người này đồng dạng cũng chia ra thừa nhận tất cả áp lực của kiếm trận. Kiếm trận càng cường đại, áp lực phải thừa nhận càng nhiều, vì vậy cần người cũng càng nhiều, càng khó luyện thành. Suy nghĩ một chút, nếu đem tất cả áp lực này đều tập trung trên thân thể một người, vậy sẽ tạo thành hậu quả gì?"

"Chính vì vậy, Kiếm Môn đệ tử nếu ý chí lực không qua cửa, cho dù như thế nào cũng không thể tu luyện kiếm trận. Cũng bởi vì ý chí người thường không cách nào thừa nhận cái loại áp lực của kiếm trận này, nhẹ thì trọng thương tàn phế, nặng thì nổ tan xác mà chết, hoặc bị kiếm nguyên phản phệ, biến thành si ngốc. Kiếm trận uy lực càng cường đại, áp lực càng lớn, vì vậy càng đi về phía sau sẽ càng khó luyện thành. Đại bộ phận người đều chỉ có thể đạt tới trình độ mấy chục kiếm, rất ít người có thể đạt tới hơn trăm kiếm, đến ngàn kiếm càng ít ỏi hơn. Vạn kiếm thì hoàn toàn chưa có ai, bởi vì cần dạng thân thể cùng ý chí gì mới có thể thừa nhận vạn kiếm chi áp, mới có thể đạt tới cảnh giới vạn kiếm đại trận a!"

Nói xong, lão nhân quay đầu nhìn về phía Diệp Bạch: "Ngươi vừa rồi hỏi ta, ý chí lực đạt đến mức nào có thể tu luyện kiếm trận? Ta hiện tại có thể nói cho ngươi biết, là khi ý chí lực đạt tới thập cấp. Chỉ cần ý chí lực của ngươi có thể đạt tới thập cấp, ngươi sẽ có thể bắt đầu học tập kiếm trận. Nếu không, ngươi vĩnh viễn không thể bước qua cánh cửa của kiếm trận!"

Nói tới đây, lão giả không khỏi mỉm cười, nói: "Vừa rồi, uy áp của vạn kiếm kia ngươi có phải cảm giác rất cường đại?" Thấy Diệp Bạch gật đầu, lão lại kinh thường cười nói: "Đó cũng chỉ là ảo ảnh của vạn kiếm mà thôi. Nếu như là Vạn Kiếm Quy Tông kiếm trận chân chính, đừng nói là ngươi, cho dù là ta, trong chớp mắt cũng đã bị diệt sát thành tro bụi. Càng đừng nói là một Huyền giả nho nhỏ như ngươi, làm sao có thể ở phía dưới nó kiên trì thời gian lâu như vậy!"

"Vạn Kiếm Quy Tông kiếm trận chân chính, uy lực của nó có thể cải thiên hoán địa, di sơn đảo hải*, căn bản không phải ta và ngươi nói suông là có thể tưởng tượng. Không thấy tận mắt, dù ai cũng không cách nào đoán trước uy lực chân chính của Vạn Kiếm Quy Tông kiếm trận!"

Diệp Bạch không nói gì, chỉ cảm thấy đả kích mà hôm nay lão giả này đem lại cho hắn, so với hơn mười năm trước kia thì còn lớn hơn. Nhưng là, không ngờ hắn ngay cả một chút dũng khí phản bác cũng đều không có.

Bởi vì hắn biết, lão giả kia nói là thật. Nếu vừa rồi, treo trên đỉnh đầu của hắn không phải ảo ảnh, mà là một vạn thanh kiếm thật thì phỏng chừng hắn đã sớm hóa thành tro bụi, nơi nào còn có thể đứng đến bây giờ.

Bất quá, hắn cũng không phải là một người cam chịu khốn cảnh, rất nhanh liền đem một chút ý niệm này dứt bỏ, sau đó quay đầu hướng lão giả nói: "Ý chí lực cũng có thể tu luyện, vậy tu luyện như thế nào?"

Lão giả thấy thế, biết Diệp Bạch đã tâm động, không khỏi lộ ra một cái mỉm cười như hồ ly, nói: "Hừ, kiếm trận của Kiếm Môn ta chỉ hạng người có ý chí cứng cỏi mới có thể học tập, tự nhiên sẽ có biện pháp chuyên môn rèn luyện ý chí lực, đó cũng là đệ nhất trọng khảo nghiệm nhập môn. Không đạt được, cho dù căn cơ, thiên phú tốt đến mấy thì cũng không thể gia nhập Kiếm Môn ta... Ta chỉ sợ, đến lúc đó ngươi ăn không tiêu thôi, bởi vì tu luyện ý chí lực là một việc rất thống khổ. Hắc hắc, đến lúc đó ngươi sẽ biết, cái gì là sống dở chết dở. Ngươi xác định, ngươi thật sự muốn thử?"

Diệp Bạch suy nghĩ, nghĩ đến cái loại cảm giác không thể địch nổi dưới Vạn Kiếm hoành không vừa rồi, trong tâm của hắn bỗng nhiên sinh ra một cỗ hào khí, lớn tiếng nói: "Ta muốn thử!"

Lão giả "Ha ha" cười, nói: "Vậy ngươi phải hảo hảo chuẩn bị nga?"

Diệp Bạch còn chưa kịp hỏi chuẩn bị cái gì, ngay sau đó, một cái hang động bao phủ một tầng lửa đỏ vô cùng lớn xuất hiện ở phía dưới chân hắn. Ngọn lửa đỏ hồng dài chừng mười trượng đột nhiên toát ra khỏi mặt đất, đột nhiên đem Diệp Bạch nuốt vào, mơ hồ có thể thấy ở cái hang động sâu không thấy đáy phía dưới có vô số con hỏa xà đang bò xung quanh. Ngọn hỏa diễm bùng lên không trung vài trăm thước cũng không thấy tiêu tán, nóng bức đến kinh người. Một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa truyền đến, Diệp Bạch cả người đã bị vô số ngọn hỏa diễm đỏ như máu kia nuốt xuống, hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa.

Lão giả phiêu du trên khoảng không cao vài chục trượng, nhìn hỏa hồng sắc địa quật phía dưới, mỉm cười, thì thào nói: "Hài tử, có thể thông qua đệ nhất trọng khảo nghiệm này hay không thì phải xem chính ngươi. Hy vọng ngươi có thể kiên trì được!"

"Muốn thành tựu ý chí lực cường đại, tự nhiên phải thừa nhận thống khổ rất lớn. Những thống khổ này, là thứ mà trong cuộc đời này ngươi đều không thể tránh khỏi. Có thể thừa nhận hay không, vậy phải xem chính ngươi!"

Âm thanh của hắn hơi có một tia than thở, giống như là cảm khái. Nhiều năm trước kia, hắn cũng từng trải qua trường hợp như vậy, may mắn lúc ấy hắn đã chịu đựng được, mặc dù kết cục là vô cùng chật vật.

Hy vọng, đứa bé này sẽ không để cho chính mình thất vọng đi!

Lão nhân cũng chỉ có thể thầm nghĩ như thế.

------------------------------

*cải thiên hoán địa, di sơn đảo hải: thay trời đổi đất, dời non lấp biển, ý nói uy lực lớn đến mức khiến thiên địa phải biến sắc.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...