Vô Tận Kiếm Trang tập 28

Loading...

Tiểu Thư Siêu Quậy Và Công Tử Sát Gái

Harry Potter và Hoàng tử lai (Quyển 6)

Bài Hát Tình Yêu

In Which A Witch Casts The Curse Of Death

Diệp Bạch sau khi đi vào, ánh mắt không khỏi bừng sáng.

Chỉ thấy vô số thạch nhũ đặc sắc tinh xảo, hoặc to, hoặc mảnh, hoặc rủ xuống. Những thạch nhũ hình thái khác nhau, vô cùng quái lạ này hiện ra trong Băng động, phát ra quang mang màu lam, vô cùng huyền ảo.

Nhưng là, sau lưng cái vẻ tuyệt đẹp kia lại là hàn khí lạnh vô cùng làm cho Diệp Bạch mới vừa vào Băng động thiếu chút nữa liền hóa thành băng. Hắn vội vàng vận khí hóa giải hàn khí, cuối cùng đem Huyền khí che kín quanh thân mới giải quyết được một chút rét lạnh, nhưng vẫn như cũ lạnh đến run run. Chỉ chốc lát sau, phía trên lông mi, quần áo, mũi chân Diệp Bạch liền có một tầng băng mỏng manh.

Chỉ là, hắn một chút động đậy tay chân cũng không dám, bởi vì chỗ này quá lạnh, lạnh đến nỗi làm lòng người run rẩy. Bách xích hàn động lạnh đến mức nào, Diệp Bạch hiện tại xem như đã hiểu, chỉ là, hắn tình nguyện vĩnh viễn cũng không muốn hiểu.

Hàn khí thấm vào tận xương làm cho Diệp Bạch không khỏi thở mạnh thêm ra, khi thở ra sương mù có thể thấy rõ ràng được, nhưng chỉ lơ lửng không xa được một thước thì lại đóng thành một khối băng thật nhỏ, rơi xuống đất. Thấy một màn như vây, từ đáy lòng Diệp Bạch không khỏi hít một ngụm lưỡng khí.

Đây vẫn chỉ là ở ngoài thạch động, nếu ở bên trong kia thì sẽ như thế nào?

Đúng lúc nàu, thanh âm của Kiếm lão cách không truyền đến, truyền vào trong óc của Diệp Bạch: “Thiên hạ ảo cảnh, mỗi cái đều không giống nhau, vô số có thể huyễn hóa thành thực vật hoa cỏ, đồng dạng cũng được chia làm chín cấp. Tựa như nhất giai đê cấp huyễn thảo “Huyễn Tâm Thảo”, nhị giai trung cấp huyền đằng “Thứ Huyễn Đằng”, tam giai đê cấp huyễn hoa ‘Nhập Ma huyễn hoa”... Đều cũng là như vậy. Mà không gian của Kiếm Thạch này của Kiếm Môn ta cũng lớn nhất thiên hạ, cũng là không gian ảo cảnh chân thật nhất. Nhưng vô luận là Huyễn Tâm Thảo, hay “Thứ Huyễn Đằng”, hoặc là “Nhập Ma huyễn hoa” hay Kiếm Thạch không gian này kỳ thật cũng giống nhau. Những thứ như Băng Sơn, Tuyết Động, Liệt Hỏa, Đao Hải*... Những nơi đó đều là địa phương khảo nghiệm ý chí lực của con người, cũng là phương pháp tốt nhất làm cho con người phát triển. Điểm bất đồng duy nhất chính là...”

Nói tới đây, thanh âm lão giả dừng lại, một lúc sau mới tiếp tục vang lên: “Những huyễn vật như Huyễn Tâm Thảo, Thứ Huyễn Đằng, Nhập Ma huyễn hoa tối đa cũng chỉ là tạo ra một ít đê giai ảo cảnh mà thôi. Nhưng khối Kiếm Thạch này thì chính là một khối cửu giai huyễn thạch hàng thật giá thật, là một trong những ảo cảnh cường đại nhất trong thiên hạ. Những thứ ảo cảnh khác đều là giả, một khi bị người quấy nhiễu, hay là tự mình phong bế thì sẽ tự rời khỏi. Chỉ là, nơi này bất đồng, nơi này có thể mô phỏng mọi ảo cảnh của thiên hạ. Đồng dạng, ảo cảnh của nơi này cũng là chân thật nhất, ngoại trừ không thể mang ra ngoài, tất cả hết thảy mọi vật cùng thế giới bên ngoài cũng không có gì khác nhau. Giá lạnh thì thật sự rất giá lanh, nóng rực thì thật sự rất nóng rực, một khi ngươi tử vong ở trong này thì cũng giống như ở bên ngoài, cho nên ngàn vạn lần cũng không nên dễ dàng cho rằng đây không phải là điều quan trọng!”

“Lúc trước, khi Kiếm Môn tổ sư chúng ta phát hiện ra khối huyễn thạch này liền coi nó như trân bảo, bỏi vì nó là không gian cường đại nhất để luyện tập võ nghệ, cũng là bảo địa cường đại nhất để luyện tập, ngoài ra còn có vô số công dụng kỳ quái khác. Vì thế liền mời thợ giỏi mài, trở thành tín vật của Kiếm Môn chưởng môn, là tiêu ký của Kiếm Môn, là vật truyền thừa của Kiếm Môn, là nơi cất giữ bảo tàng ngàn năm của Kiếm Môn ta. Vô số kiếm trận đều ở trong đó, chỉ cần ngươi đạt đến điều kiện nhất định là có thể nhìn thấy.”

“Vì vậy, trong lòng đừng cho rằng mình may mắn, hãy dùng tâm của mình đi cảm thụ nó, dùng biện pháp của mình đi bắt nó, bắt nó trở thành một thế giới chân thật của riêng ngươi. Như vậy, ngươi mới có 1% cơ hội thông qua khảo nghiệm ý chí lực thập cấp. Hỏa quật hay Bách xích hàn động cũng chỉ là mới bắt đầu mà thôi, ngươi phải nhìn thẳng vào tâm mình, dùng đầu óc của mình để suy nghĩ, để thăm dò. Nhưng là, một khi ngươi lựa chọn rời khỏi, hoặc là ngất mê trong đó thì khảo nghiệm này sẽ ngưng hẳn, không có cơ hội lần thứ hai để Kiếm Thạch chấp nhận ngươi, lão sư cũng không có biện pháp nào. Vì vậy, hết thảy mọi việc chỉ có thể dựa vào ngươi. Hài tử, bảo trọng, hi vọng ba ngày sau còn có thể nhìn thấy... ngươi!”

Lời nói của Kiếm lão đến đây liền biến mất, Diệp Bạch không khỏi im lặng, thiếu chút nữa đã bị đông lạnh mà trở thành trụ băng. Mặc dù biêt đây chỉ là một màn không gian ảo cảnh do Kiếm Thạch huyễn hóa ra mà thôi, nhưng hắn lại không có cách nào cho rằng nó chỉ là ảo cảnh. Bởi vì những thứ kia thật sự là quá chân thật, còn thật hơn cả chân thật. Hơn nữa, Kiếm lão cũng đã nhắc nhở hắn, ở trong này không phải là vui đùa mà thật sự là chết người, đây là sự khác nhau giữa cửu giai ảo cảnh và nhất giai ảo cảnh, thực là giả, mà giả cũng là thực, mọi sự vạn vật cũng có thể tự do hoán chuyển. Nơi này, thật sự là địa phương có thể nung nấu ý chí con người. Những người có ý chí không kiên cường một chút, chỉ sợ không thể ở trong này dù chỉ là một lát, mà kiên trì không được thì mặc kệ là lùi bước hay là ngất mê thì khảo nghiệm đều kết thúc. Điều đó nói lên ý chỉ của ngươi không đủ lớn mạnh, ngươi sẽ không thể tu luyện kiếm trận.

"Vù vù..." Đao phong mang theo băng hoa màu lam từ trán của hắn thổi qua, mở ra một đạo vết máu.

Một đạo, hai đạo, ba đạo, bốn đạo... Mười đạo... Một trăm đạo... Rất nhanh, toàn thân từ trên xuống dưới của hắn không có một chỗ da thịt nào là hoàn hảo. Nhưng, hắn vẫn như vậy, lẳng lặng đứng ở nơi đó, mặc cho đao phong quét qua mà vẫn không nhúc nhích, trên mặt cũng lộ ra một tia mỉm cười quỷ dị.

Trên bầu trời, nhàn nhạt linh khí đang bay múa xung quanh. Đó đều là những nguyên khí tinh thuần nhất trong thiên địa, một khi hút vào trong cơ thể, trải qua trụ cột Huyền quyết chuyển hóa là có thể hóa thành Huyền khí. Sau khi trở thành Huyền sĩ, thì có thể ngưng kết thành huyền lực...

Lời nói của Kiếm lão vẫn còn vang vọng bên tai: “Trong lòng đừng cho rằng mình may mắn, hãy dùng tâm của mình đi cảm thụ nó, dùng biện pháp của mình đi bắt nó, bắt nó trở thành một thế giới chân thật của riêng ngươi. Như vậy, ngươi mới có 1% cơ hội thông qua khảo nghiệm ý chí lực thập cấp...”

Nghĩ đến đây, Diệp Bạch liền nở nụ cười.

Nơi này có thể đánh tráo thật giả với nhau, tử vong ở nơi đây có lẽ là tử vong chân chính. Nhưng bất kể như thế nào, có một điều Diệp Bạch chắn chắn, nơi này dù sao cũng chỉ là một cái ảo cảnh.

Chỉ cần là ảo cảnh, thì có thể có địa phương phá vỡ. Mà một chút đao phong này hiện tại mặc dù đang trên người mình cắt ra vô số vết máu, nhưng khi ra ngoài thì thân thể của mình lại không có thương tổn nào cả. Nếu sợ hãi những đao phong đó, tránh né nó, lùi bước trước nó, tất nhiên chí khí sẽ bị suy yếu, sẽ lưu lại sự sơ hở ở trong lòng. Kỳ thật, những thứ này hoàn toàn không cần để ý tới, những gì phải trải qua cũng chỉ là một ít nỗi khổ cắt xương mà thôi, đây mới chân chính là khảo nghiệm ý chí của Băng động!

Nếu ý chí bị hủy thì tâm thần bên ngoài cơ thể cũng tự tán, muốn sống cũng khó. Nhưng chỉ cần ý chí bất diệt, tất cả những gì xảy ra trong này sẽ chỉ là hời hợt mà thôi. Vô luận ở trong này thế nào thì ngoại giới cũng sẽ không có chút biến hóa, đây chính là chỗ cường đại chân chính của khối huyễn thạch này.

Vì vậy, Băng động này không phải khảo nghiệm rét lạnh, mà là sức thừa nhận sự thống khổ của mỗi người. Ở nơi này, cho dù có tránh né như thế nào thì cũng không thể tránh được nhưng đao phong bay loạn, rậm rạp không có chút quy luật kia đánh trúng. Người nào một khi cảm thấy sợ hãi, muốn trốn tránh nó, muốn dùng thân pháp né tránh nó thì kết quả cuối cùng là hắn tuyệt đối không thể ở trong băng động này sống một cuộc sống quá ba ngày. Tồn tại trong không khí lạnh này, hàn khí đã bất tri bất giác xâm nhập vào người đến xương cốt, tâm phế(phổi(, tạng phủ, mọi chỗ cao thấp toàn thân. Đợi đến khi Huyền khí hao hết, ngoại trừ việc rời khỏi thì cũng chỉ có thể tử vong...

Mà phương pháp duy nhất sinh tồn ba ngày ở đây chính là luôn bảo toàn trạng thái Huyền khí tràn đầy toàn thân, kháng cự lại giá lạnh, nhẫn nại chống lại nỗi đau cắt xương, dùng tâm của mình đi cảm thụ nó. Nơi này cũng có thiên địa linh khí, hơn nữa lại là loại linh khí thuần túy nhất, sung túc nhất trong thiên địa!

Diệp Bạch mỉm cười, chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt, che tai, tâm trở về trạng thái đập bình thường, không quan tâm đến ngoại giới. Mặc cho đao phong cắt trên người của mình, mở ra một tia rồi một tia vết máu thì trên mặt hắn lại thủy chung luôn cười, không thấy một tia buồn bực mà nhắm mắt tu luyện.

Dưới cái giá rét, tốc độ vận hành Huyền khí trong cơ thể tựa hồ so với ngoại giới thì nhanh hơn đến hai đến ba lần, phát hiện này làm cho Diệp Bạch cảm thấy rất vui mừng. Nếu quả thật có thể ở trong hoàn cảnh này tu luyện, việc tu luyện Huyền khí cũng sẽ nhanh hơn người khác hai đến ba lần. Điều này khiến cho Diệp Bạch tạm thời quên đây là Băng động, toàn tâm toàn ý, một lòng tu luyện Huyền khí!

Thiên địa linh khí, vô cùng vô tận, tựa hồ không có điểm cuối!

Tu luyện Huyền khí, không ngày nào không làm, suốt cả đêm cùng với một giây đồng hồ tựa hồ cũng không khác gì nhau. Chỉ là, Huyền khí trong cơ thể lại tựa hồ càng lúc càng lớn mạnh, càng lúc càng tinh khiết, mà thương thế bên ngoài, mỗi khi xuất hiện vô số đạo vết máu thì lại nhanh chóng tự động khép lại, khôi phục về trạng thái lúc ban đầu. Cái loại thống khổ này Diệp Bạch mặc dù có thể cảm giác vô cùng đau đớn, nhưng như thế nào cũng không đem nó để ở trong lòng.

Cứ như vậy, ba ngày thời gian thoáng một cái đã qua đi. "Ầm..." một tiếng, ba ngày đã đi qua, thời điểm Diệp Bạch tinh thần rạng rỡ tiêu sái ra khỏi Bách xích hàn động, Huyền khí tu vị trong cơ thể của hắn không ngờ lại tăng lên một tầng, chính thức bước chân vào cảnh giới Huyền khí đệ cửu tầng. Huyền khí bình cảnh phức tạp làm hắn đau đầu mấy tháng nay đã không cánh mà bay, tự nhiên liền tiến giai!

Đạt tới Huyền khí đệ cửu tầng, Guyền khí trong cơ thể hắn rõ ràng lại tăng lên vài phần. Nếu luôn luôn ở hoàn cảnh như vậy mà tu luyện, tin tưởng không được bao lâu, Diệp Bạch liền có thể cảm giác được cơ hội đột phá huyền khí đệ thập tầng.

Hắn giờ mới hiểu được lời nói của Kiếm lão, nơi này chẳng những là một không gian luyện tập võ nghệ mà đồng dạng cũng là một thánh địa tốt nhất để tu luyện là ý gì.

Nhìn hắn đi ra, Kiếm lão cười vui mừng. Hai người liếc nhau, tuy không nói gì nhưng lại đều hiểu được.

-----------------------

*Bách xích hàn động: động băng trăm thước.

*Băng Sơn, Tuyết Động, Liệt Hỏa, Đao Hải: núi băng, động tuyết, lửa cháy, biển đao.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...