Vô Tận Kiếm Trang tập 307

Loading...

Giang Hồ Bất Ai Đao

Chuyện Tình Hoàng Gia

Hoa anh đào tinh nghịch

Ao no Flag

Lão nhân cười nhìn tám người mà nói:

- Đi theo ta.

Nói xong câu này hắn vẫy vẫy tay chờ đợi bọn họ. Diệp Bạch và Diệp Khổ liếc nhìn nhau một cái, sau đó bọn họ cũng đi vào theo.

Sau khi đi vào cảnh sắc thay đổi rất lớn, không gian vốn tràn ngập ánh sáng trở nên mờ mịt hơn nhiều. Căn phòng này là một phòng tối chỉ khoảng mấy trượng vuông.

Ở trong phòng tối có một cái bình phong, đằng sau tấm bình phong có ba bộ đàn cổ, đặt ỏ bên trong, bọn họ nhìn thì đều biết đó không phải là phàm vật.

Ba bộ đàn này một thanh dài khoảng bảy tấc, rộng năm tấc hoa mỹ xán lạn, vô cùng quý báu. Hộp cầm chưa mở ra đã có thể nghe được thanh âm thanh thoát từ trong hộp truyền tới, tựa như là tiếng vượn hót, dễ nghe vô cùng.

Đám người Diệp Bạch nhìn nhau cuối cùng bọn họ cũng đã biết mình đến nơi nào. Danh cầm cỡ này chỉ sợ trên thế gian cũng chỉ có vài cái mà thôi. Ba bộ đàn cổ này chỉ nghe thanh âm thôi là biết nó có giá trị cao không biết bao nhiêu so với hai mươi cây đàn cổ ngoài kia.

Đám người Diệp Bạch liền cảm thấy xấu hổ, ở bên ngoài mấy cây đàn kia, mỗi cây cũng đã phải tốn mấy nghìn điểm cống hiến, vậy ba cây đàn này thì không biết giá sẽ thế nào? Đem cả thân thể tám người bọn họ đi bán chỉ sợ cũng không mua nổi.

Tuy nhiên lúc này lão giả đã gọi tám người tới:

- Nào các người tới đây xem xem có ưng ý cây đàn nào không.

Cho tới bây giờ Diệp Bạch chính là người đi đầu, những người khác cố gắng lùi về sau một bước, như vậy bất kể cục diện xấu hổ thế nào xảy ra thì Diệp Bạch cũng là người đứng trước, ai bảo hắn đòi đi mua cầm.

Diệp Bạch trông thấy Diệp Khổ vốn đứng sóng vai với mình hiện tại đã lùi về sau một bước thì cũng chỉ dở khóc dở cười, tuy nhiên hắn cũng kiên định mà dứt khoát đi tới.

Những người khác thấy vậy thì cũng đi theo.

Lão giả nhìn thấy tám người tiến tới thì lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa mở ba cây đàn ra.

Păng một tiếng vang lên, ba chiếc hộp cầm đã được mở, thanh quang ở bên trong mãnh liệt bay ra, thoáng chốc đã biến thành một màn thanh sắc. Đồng thời thanh âm réo rắt vang lên, tựa hồ như là tiếng chim nhạn, trong nháy mắt bay múa ở trên không trung.

Bọn người Diệp Bạch đều há hốc mồm. Chiếc đàn này dài sáu thước, rộng bốn tấc, ở trên mặt cầm có những đường vân hình chim nhạn, bao trùm cả cây đàn cổ.

Lão giả chỉ về cây đàn cổ, giới thiệu cho bọn người Diệp Bạch:

- Không biết các ngươi đã nghe nói qua đàn có bảy đại cảnh giới, cảnh giới thứ nhất chính là Cầm Minh Chi Trung, trong thanh âm ngẫu nhiên có tiếng nhạn truyền ra.

Đám người Diệp Bạch Diệp Khuyết liền lắc lắc đầu, Diệp Bạch thì bừng sáng hai mắt, nhớ tới bản cầm phổ lúc nãy hắn mới mua có giới thiệu bảy đại dị tướng thì gật gật đầu nói:

- Không sai, chỉ là nghe nói có thể chế tạo ra đàn phát ra kỳ âm thì trăm năm cũng không xuất hiện một tông sư cầm kỹ. Cần phải có cầm kỹ lô hỏa thuần thanh thì mới làm được như vậy.

Lão giả tán thưởng nhìn Diệp Bạch mà gật nhẹ đầu nói:

- Không sai, đó chính là trình độ của nhạc công, có thể chế tạo ra đàn phát ra thanh âm. Chỉ có điều những cây đàn khác phát ra thanh âm chim nhạn thì thường là đục ngầu không thể trong trẻo, mà cây đàn này, thanh âm chim nhạn do nó phát ra vô cùng dễ nghe, truyền đi rất xa, đó mới chính là đàn mà Cầm Vương trăm năm mới có chế tạo ra.

Hắn duỗi ngón tay, hướng về phía bọn người Diệp Bạch mà nói:

- Một vạn cây Nhạn Minh Cầm chỉ có một cây mới đạt được cảnh giới này, chuyện này chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Cho nên Cầm Vương trăm năm này có giá rất lớn.

Bọn người Diệp Bạch không hiểu cầm, cũng không biết Cầm Vương trăm năm là thứ gì. Đồng thời sắc mặt của bọn họ cũng thay đổi.

Nhạn Minh cầm này so với một quyển bí kíp lục giai trung cấp xem ra còn trân quý hơn.

Ánh mắt của Diệp Bạch lưu luyến nhìn qua cây cầm này, chỉ là sau đó hắn cũng lắc lắc đầu, giết hắn hắn cũng không mua nổi với số điểm cống hiến này.

Vị lão giả kia tương rằng Diệp Bạch không hài lòng thì đóng chiếc hộp màu xanh này, mang hai chiếc hộp đàn màu trắng ra.

Ởr trong chiếc hộp này có một cây cầm màu trắng, toàn thân đàn giống như là một khối đá trắng tinh. Bảy dây đàn màu đen không biết chế tạo từ thứ gì, thoạt nhìn vô cùng xưa cũ tự nhiên.

Thạch cầm? Cho tới bây giờ chỉ có kim cầm, thiết cầm mộc cầm, ngọc cầm. tượng nha cầm. Thạch cầm vô cùng hiếm thấy. Lão nhân chỉ vào cây đàn cổ mà giới thiệu với đám người Diệp Bạch:

- Đây chính là Thạch U Lan cầm, được chế tạo từ một cối thiên thạch, không mề mài đúc. Ở Thương Mang đại lục này độc nhất chỉ có một cây đàn này được xưng là Thiên Niên cầm tông. Trong truyền thuyết cổ có người đã dùng nó để gảy nên khúc Bách Điểu Triều Phương lừng danh, nó có giá bán ba vạn điểm cống hiến.

Ba vạn điểm cống hiến đã có giá trị tương đương với một quyển bí kíp lục giai cao cấp, cây đàn này được đúc từ một khối đá tự nhiên khiến cho bọn họ kinh ngạc thầm không thôi. Diệp Bạch đành lắc lắc đầu, số điểm cống hiến này làm sao hắn có thể mua được.

Lão giả thấy hắn lắc lắc đầu thì liền bỏ cây đàn thứ hai qua một bên mà mở cây đàn thứ ba ra.

Đây là cây đán cuối cùng, cũng chính là cây đàn cổ trân quý nhất.

Cây đàn cổ này chất phác hơn rất nhiều, toàn thân toát ra một màu tím, nó dài ước chừng sáu tấc, bề rộng chừng bốn tấc.

Dây thứ sáu của cây đàn có màu thanh sắc, mà dây thứ bảy tựa hồ như có dính vết máu trên đó, không nhìn ra dùng vật gì chế tạo mà thành.

Lão nhân chỉ vào cây đàn cổ cuối cùng mà nói:

- Nếu như hai cây cổ cầm phía trước một cây là Bách Niên Cầm vương một cây là Thiên Niên Cầm Tông thì cây này xứng đáng là Vạn Niên Cầm Tôn.

- Cửu ngũ vi tôn, thiên hạ dưới mặt đất này không có dụng cụ nào có thể sánh kịp. Cây đàn này cso tên là Thái Hạo Bá Lôi Cầm, là tên của một vị đại đế thời Thái Hạo, đại biểu cho đế vương. Cây đàn này chỉ cần đánh lên là khiến cho thiên hạ đều biến sắc,dẫn động hiện tượng thiên văn, cho nên nó còn gọi là Cửu Thiên Đế Vương cầm. Nó có giá bán là 33 vạn điểm cống hiến.

Tám người Diệp Bạch đều im lặng hồi lâu không phát ra tiếng động. Cửu Thiên Đế Vương Cầm, Thái Hạo Bá Lôi, dẫn động hiện tượng thiên văn sao?

Bọn họ đều cảm thấy không thể nào mà tưởng tượng nổi, tuy nhiên lại không thể không tin, bởi vì cây đàn này một khi đánh ra sẽ khiến cho thiên địa biến sắc, thay đổi bất ngờ.

Trong lòng Diệp Bạch liền động đậy, ba cây đàn cổ này mỗi cây đều có thể giúp hắn thi triển Tam Điệp Cầm Âm kiếm trận, bất kể là Nhạn Minh Cầm, Mã Thạch U Lan cầm hay là Cửu Thiên Đế Vương cầm, chỉ cần một thứ là có thể thi triển đến trình độ Tam Điệp Cầm Âm kiếm trận.

Tuy nhiên hữu tâm vô lục, hữu tâm cũng chỉ vô lực mà thôi, 33 vạn điểm cống hiên, chỉ sợ cả ngoại tông cũng không có ai mua được.

Ai có thể tốn nhiều điểm cống hiến như vậy để mua một cây đàn cổ chứ? Có số điểm cống hiến đó không bằng đi đổi lấy bí kíp công pháp, đan dược, tăng thực lực lên.

Tuy nhiên Diệp Bạch biết rõ đối với hắn cây đàn này có giá trị rất lớn. Cây đàn này có thể dẫn dụ hiện tượng thiên văn, sát phạt, uy lực lớn vô cùng. Nếu rơi vào tay huyền sư hiểu âm luật và huyền kỹ thì cây cầm này không thua gì một đỉnh cấp huyền binh, giá trị vô cùng.

Đáng tiếc, nếu như lúc này Diệp Bạch có 33 vạn điểm cống hiên thì hắn chắc chắn không hề do dự mà mua cây đàn cổ này. Tuy nhiên hắn không có, thập đại đệ tử ngoại tông sợ cũng không có ai có tài lực này.

Có lẽ trong Tử Cảnh Cốc có thể mua được cây đàn cổ này chỉ có đệ tử hạch tâm. Mẫn Nhu Nhiên hành tung phiêu hốt chỉ sợ cũng không biết ở ngoại tông Tử Cảnh Cốc lại còn cất giấu một món bảo vật như vậy.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...