Vô Tận Kiếm Trang tập 356

Loading...

Tầm Tần Ký

Cẩm Y Vệ

Ngạo Thị Thiên Địa

MOBUKO NO KOI

- Hừ!

Nghe câu hỏi, tên trẻ tuổi áo vàng âm lãnh kia hừ lạnh, thu hồi ánh mắt đang tham lam nhìn chiếc bao sau lưng của Diệp Bạch, cười quỷ dị:

- Huynh đệ mới từ trong cốc trở về, chuyến này thu hoạch không tệ, chúc mừng chúc mừng!

Diệp Bạch nhìn ánh mắt của tên trẻ tuổi áo vàng cầm đầu, trong lòng thầm xác định chắc chắn nhóm người này là tu sĩ đoạt bảo, chuyên ở ngoài cốc giết người đoạt bảo mà sống.

Khó trách tại sao mình lại nghi ngờ một Huyền sĩ cao cấp tại sao lại xuất hiện ở đây. Vùng này tuy hẻo lánh, người đi lại thưa thớt nhưng không phải không có, rất thích hợp để làm chuyện này. Thực lực tên này khá cao, đồng bọn dưới tay cũng không tệ, nếu gặp một huyền sĩ thực lực không cao lại bị đánh bất ngờ thì tỷ lệ đắc thủ là khá lớn mà lại không lộ ra sơ hở gì.

- Đáng tiếc là gặp phải ta!

Diệp Bạch cười lạnh, bọn chúng chắc tưởng rằng mình là một đệ tử ngoại tông bình thường đi một mình nên nổi lòng xấu xa, nhưng không ngờ lại gặp phải mình.

Đệ tử nội tông thì sao chứ, đã làm ra chuyện đi cướp bóc đồng môn thì thực lực cao tới đâu cũng cần phải loại bỏ. Những kẻ như vậy có giết đi cũng không chút băn khoăn, hơn nữa còn là vì đồng môn mà trừ hại, có trở về cũng không sợ người khác truy hỏi

Đồng thời bọn chúng chắc ở đây đã lâu, đồ vật đoạt được chắc không ít, Diệp Bạch đang cần điểm cống hiến, vừa may lại có người dâng đến cửa.

Nếu như là đoạt của người khác thì dù có lợi bao nhiêu chăng nữa, Diệp Bạch cũng quyết không thể làm, nhưng nếu là bọn này thì lại khác rồi.

Nghĩ tới đây, Diệp Bạch không còn nói nhảm, ngoài mặt vẫn thản nhiên nhưng bên trong huyền khí đã chuyển vận, toàn thân giới bị, tùy thời chuẩn bị công kích.

Đồng thời, sáu thanh cổ kiếm huyền binh và hơn sáu mươi thanh Hỏa vân trọng kiếm còn sót lại cũng từ từ bay lên trong Kiếm thạch, chỉ chờ Diệp Bạch ra lệnh một tiếng, sẽ nhất tề công tới kẻ địch.

Tên áo vàng trẻ tuổi tên là Cao Lăng Huyết liếc nhìn đối phương trước mặt, trong lòng không khỏi chần chừ.

Đúng như suy nghĩ của Diệp Bạch, bọn chúng chính là một đám tu sĩ đoạt bảo. Sở dĩ tụ tập ở chỗ hẻo lánh này là để chặn đường một số đệ tử bình thường đi theo đường tắt trở về tông môn cướp đoạt những vật liệu và linh thảo họ tìm được.

Trải qua vài lần cướp đoạt thành công, bọn chúng đã nếm mùi lợi ích nên không quay đầu lại được vì không trải qua khổ cực gì mà chỉ cần nấp một chỗ đánh lén là có thể có được mấy ngàn điểm cống hiến, linh đơn, bí kíp thậm chí đến cả huyền binh cao cấp trong tay.

Vừa rồi bọn chúng lại chiêu mộ được một thành viên mới, đó là kẻ được mệnh danh là người cô độc nhất, lạnh lùng nhất trong nội tông, “Quỷ tài” Lam Vũ Phong.

“Quỷ tài” Lam Vũ Phong là đệ tử nội tông duy nhất có thực lực Huyền sĩ hạ cấp, sở dĩ y được đặc biệt tiến cử vào trong tông là vì có kỹ thuật chỉ huy quần chiến siêu việt, dưới sự chỉ huy của y thì một nhóm người có thể không chịu thương tổn gì mà vẫn đánh bại đối thủ có thực lực gấp ba trở lên.

Sau khi Lam Vũ Phong thì lá gan bọn chúng càng lớn, đã hai lần vây giết thành công hai Huyền sĩ cao cấp, từ đó về sau nếu gặp Huyền sĩ cao cấp nào đơn độc bọn chúng cũng dám ra tay, tất nhiên cũng không phải thứ nào cũng chọc.

Lần này là do bọn chúng biết được trong Quần xà cốc có một gốc “Phong Linh thảo” là linh thảo bậc ba hạ cấp nên mới tới đây để hái, không ngờ gặp phải một bầy Đằng xà quấn lấy. Lũ Đằng xà này mặc dù tính công kích không cao nhưng có lực phòng ngự kinh người, cả người giống như một cây mây khổng lồ không sợ đao kiếm, chỉ có thể dùng huyền kĩ công kích từng chút tiêu hao sinh lực.

Tuy nhiên có sự chỉ huy của Lam Vũ Phong nên bọn chúng chỉ trong một thời gian ngắn đã đánh cho lũ Đằng xà này bị thương lẫn chết hơn phân nửa. Sau đó Cao Lăng Huyết dứt khoát chắp tay đứng bên cạnh, đem lũ Đằng xà còn lại làm đối tượng huấn luyện cho ba gã Huyền sĩ trung cấp.

Vào lúc Diệp Bạch lướt qua bên cạnh, nhất thời đã bị gã phát hiện. Vốn Cao Lăng Huyết có tu luyện một môn huyền kỹ lục giai cao cấp cực kỳ trân quý gọi là “Thiên thị địa thính” nên cảm giác cực kỳ nhạy bén, từ trước đến giờ vẫn dùng để nghe ngóng rồi tìm lành tránh dữ, chọn yếu bỏ khỏe, thấy Diệp Bạch chỉ đi lẻ loi một mình thì trong lòng rất vui vẻ.

Cho nên y bất kể là Diệp Bạch nói chỉ đi ngang qua, lướt đến chặn đường đánh giá, cố ý nói nhăng cuội một hồi để dò xét lai lịch đối phương.

Chính vì gã cẩn thận như vậy nên mới nhiều lần cướp đoạt thành công, tỷ lệ thất bại cực nhỏ, khiến cho bọn chúng vẫn còn tồn tại đến giờ.

Nhưng điều làm gã không ngờ tới là đối phương chỉ mới liếc mắt một cái đã biết bọn chúng là ai nhưng không hề tỏ ra sợ hãi, thậm chí khi gã cố ý lộ ra sát khí để dụ đối phương xuất thủ trước thì hắn vẫn thản nhiên, dường như không biết gã nói cái gì.

Nhưng nguyên nhân chủ yếu nhất làm gã chần chừ chính là vì nhìn không thấu thực lực người này. Đối phương chỉ mặc một bộ y phục đệ tử ngoại tông có ba ngôi sao, loại đệ tử bình thường này gã một kiếm có thể giết chết một hơi ba mươi người nhưng hiện giờ lại không dám vọng động.

Y phục như vậy, lẽ ra thực lực của đối phương chỉ từ Huyền sĩ trung cấp trở xuống, chỉ cần gã liếc mắt một cái là có thể nhận ra. Bây giờ gã nhìn không thấu, rõ ràng đối phương chẳng những là một Huyền sĩ cao cấp mà thực lực còn cao hơn mình, còn như là Huyền sĩ đỉnh cấp thì gã chưa bao giờ nghĩ tới.

Nếu đối phương quả thực là một Huyền sĩ đỉnh cấp vậy thì không cần phải đánh rồi, nhân vật như vậy trong tông đều có danh tiếng vang dội. Cả năm trăm đệ tử nội tông chỉ có bảy đại đệ tử hạch tâm, trong đó có ba người là Huyền sĩ đỉnh cấp là Yến Bạch Bào, Túc Khô Tâm, Tả Đạo Lăng, Cao Lăng Huyết có thể chắc chắn không phải người này.

Yến Bạch Bào đi đâu không cần nhìn cũng có thể nhận ra, nhất là hiện giờ theo sau y còn có Túc Khô Tâm, quyết không thể xuất hiện chỉ một người.

Người thứ ba là Tả Đạo Lăng nhưng người này có ngoại hiệu là “Lam y”, y đi đâu cũng vận áo lam chưa từng đổi qua, còn người trước mặt lại vận áo trắng.

Trừ ba người này thì hết thảy đều chỉ là Huyền sĩ cao cấp, nhưng Cao Lăng Huyết vốn là đệ tử của nội tông, mặc dù thực lực không cao nhưng trong tông cũng bỏ ba người này, cũng chỉ có cao cấp huyền sĩ, nhưng cao lăng vốn gốc thân chính là nội tông người, cho dù thực lực không cao nhưng trong tông cũng biết không ít người, gã tuyệt đối có thể khẳng định người trước mặt không phải thuộc về những người có chút danh khí trong đó.

Đã như vậy thì chỉ có thể giải thích là người trẻ tuổi mặc áo trắng này là một đệ tử mới tiến nhập nội tông hoặc là một kẻ không nổi danh, cho dù thế nào cũng không phải là đối tượng mà Cao Lăng Huyết phải e sợ.

Nhưng trong lòng gã vẫn cảm giác được một cái gì đó bất an, có lẽ bởi vì vẻ mặt quá bình tĩnh của đối phương. Chẳng lẽ hắn còn ẩn giấu thủ đoạn gì như đòn sát thủ hay đồng bọn phía sau. Bằng không đã nhìn rõ đối phương là Huyền sĩ cao cấp, bên cạnh còn có bốn người mà vẫn giữ được nét mặt thản nhiên như vậy, ánh mắt thậm chí còn có một tia thương hại.

Không sai, chính là thương hại, vừa nghĩ đến đây thì Cao Lăng Huyết cảm thấy giận sôi lên:”Hắn một mình dám xông vào tử địa mà trong mắt không hề sợ hãi mà là thương hại, hắn thương hại chúng ta!”.

Đã gặp qua rất nhiều cao thủ nhưng lần đầu tiên Cao Lăng Huyết mới gặp loại ánh mắt này, nhất thời lửa giận bốc lên làm mờ cả lý trí, trong nháy mắt đã tìm ra được một lý do để hạ thủ: “ Đúng vậy, nhất định là hắn giả bộ, rõ ràng hắn đang sợ nên ra vẻ trấn định để dọa lui chúng ta. ”

Hơn nữa so ra một bên một, một bên năm, cho dù thực lực của đối phương cao hơn gã một chút thì lấy năm địch một cũng chiếm đến tám phần thắng, liếc lại chiếc bao căng phồng, Cao Lăng Huyết quyết định đánh cuộc.

Gã vung tay lên một cái, mấy người khác lập tức hiểu ý tứ gia tăng công kích giết sạch đám Đằng xà còn sót lại rồi cười hắc hắc hình thành một vòng vây xung quanh Diệp Bạch.

Tên áo lam trẻ tuổi Lam Vũ Phong vẫn đứng sau Cao Lăng Huyết khẽ liếc nhìn về phía Diệp Bạch, theo bản năng đột nhiên y cảm thấy có chút bất an ghé tai vào Cao Lăng Huyết nói gì đó nhưng bị gã thô bạo gạt đi.

Lam Vũ Phong bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn lại Diệp Bạch, người trẻ tuổi áo trắng này gây cho y một cảm giác nguy hiểm không nói thành lời.

Có lẽ chỉ là ảo giác của mình, Cao Lăng Huyết nói không sai, lấy một địch năm không nghi ngờ là muốn chết.

Con mắt của Lam Vũ Phong cũng chậm rãi đỏ lên.

Diệp Bạch vẫn giữ nguyên nụ cười, lúc đối phương hình thành vòng vây cũng không tỏ vẻ gì lo lắng, cũng không ra tay, để mặc bản thân bị vây bên trong.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...