Vô Tận Kiếm Trang tập 540

Loading...

Anh Luôn Ở Bên Em

Thiếu Niên Tuyệt Sắc

Có Lẽ Là Ở Tương Lai

Phàm Nhân Kiêu Ngạo

Mặc dù chỉ có Trưởng lão mới có thể hưởng thụ đặc quyền như vậy, những đệ tử khác mặc dù có mất nhiều điểm cống hiến cũng không được như vậy.

Như vậy, Diệp Bạch rốt cục cũng có chỗ ở, sau này chỉ cần hắn không đi thì cũng không có ai có thể buộc hắn rời đi.

Có thể nói ở chỗ này chính là thuộc về hắn, đương nhiên, sau này thực lực của hắn lại lần nữa tăng lên, cũng có thể lựa chọn dời đi chỗ ở khác tốt hơn.

Bởi vậy, phòng ốc chỗ này, tuy nói nội tông phân phát, nhưng đối với Diệp Bạch mà nói cũng có ý nghĩa đặc biệt, hắn hoàn toàn có khả năng tại bốn phía bố trí kiếm trận phòng ngự, mê hoặc, che chắn, làm cho không người khác không thể thấy rõ bên trong.

Hơn nữa, nếu lung tung xông vào chỗ ở Trưởng lão, ở tại Tử Cảnh Cốc từ trước đến giờ chính là tội lớn hạng nhất, dù sao, Trưởng lão nào lại không có một chút bí mật không muốn người khác biết, dám tùy tiện xông loạn vào một khi phát hiện, hậu quả tất cả mọi người không thể chịu được.

Được người khác giới thiệu, Diệp Bạch đã biết, đó là một khuôn viên độc lập, ở Tử Cảnh Cốc Nội Cốc bảo hộ nghiêm mật, bất luận kẻ nào cũng không thể tùy ý xông loạn vào đó.

Đối với Diệp Bạch tương đối hài lòng, hiện tại hắn thu thập một chút đồ, cùng đám người Diệp Khổ cáo biệt, chuẩn bị chuyển nhà.

Diệp Khổ đã tấn cấp nội tông đệ tử, những người khác thực lực cũng có tăng lên, đã không cần hắn bảo hộ nữa rồi, đồng thời, hắn cũng có nhiều hơn chuyện của riêng mình muốn, có một số việc, chỉ có thể để tự nhiên mà thôi.

Điểm này, cũng không vượt ra ngoài dự đoán của Diệp Bạch, chỉ là chính hắn cũng thật không ngờ đến sớm hơn mà thôi.

Diệp Bạch trở về, thực sự muốn thu thập đồ cũng không nhiều, đồ vật trân quý, đã sớm bị hắn toàn bộ ném vào bên trong Tam Mãng Tuyết Giới. Cho nên Diệp Bạch chẳng qua là muốn chia tay với đám Hoàng Linh, Cốc Tâm Lan, La Tiền bọn họ mà thôi.

Diệp Bạch chuẩn bị chuyển nhà xong, sau đó hắn liền muốn rời khỏi Tử Cảnh Cốc một thời gian ngắn, đến Băng Vụ Đại Hạp Cốc bế quan, không có một năm thời gian, hắn không ra được.

Cho nên có một ít chuyện, nên thông báo thì vẫn phải thông báo, không nên thông báo, hắn cũng muốn chuẩn bị một chút, để ngăn ngừa hậu hoạn.

Diệp Bạch rời khỏi Tử Cảnh Cốc, nhưng không có nghĩa là hắn đối với đám người Diệp Khổ một điểm quan tâm không có, có một số việc, vẫn còn phải xử lý một chút, để tránh chính mình đi rồi, ở chỗ này phát sinh ra những chuyện tình không tốt.

Đối với những vấn đề này, Diệp Bạch đã sớm tính trước kỹ càng, cho nên, hắn cũng không có để ý nữa.

Trở lại chỗ ở cũ của mình, Diệp Bạch thu thập qua loa một lần, cái gì có thể mang đi thì mang đi, không thể mang đi hắn cũng lười quản, mấy thứ này, đối với Diệp Bạch mà nói, cũng không có ý nghĩa gì.

Cuối cùng, vật sở hữu đều bị ném vào bên trong Tam Mãng Tuyết Giới, Diệp Bạch nhìn lại nơi này, hắn ở chỗ này đã ba tháng thời gian, trong đó còn có hai tháng là ở bên ngoài, nhưng lúc này hắn muốn rời đi, nhưng không thể tránh được tâm trạng lưu luyến.

Nhưng nhân sinh, có một số việc mặc kệ ngươi ta không nhớ lại, cho nên Diệp Bạch cuối cùng quyết tâm nhìn một lần cuối cùng, sau đó, dứt khoát bước ra, xoay người đóng cửa đi ra.

Hắn biết, từ đó về sau, hắn sẽ không thuộc về nơi này nữa, mà căn nhà gỗ nhỏ, cũng không thuộc về hắn nữa. Có lẽ không lâu sau đó, nơi này sẽ có chủ nhân mới, có lẽ chủ nhân này, có một ngày cũng đạt tới cảnh giới của hắn hiện giờ, cũng rời khỏi nơi đây, chỉ là không biết sau này, hắn ra đi như thế nào?

Mừng rỡ như điên, hay là lưu luyến?

Diệp Bạch không biết, nghĩ tới đây, hắn ra đi khỏi nơi này, coi như là một loại duyên phận, không bằng, chừa lại một chút kỷ niệm.

Nghĩ tới đây, Diệp Bạch ánh mắt có chút sáng ngời, nhịn không được, lại lần nữa đẩy cửa mà vào, suy nghĩ một chút, hắn tung người một cái bay lên xà nhà, cổ tay nhất động, một thanh trường kiếm liền xuất hiện trong lòng bàn tay.

- Xoát nhiễm xoát.

Tại trên xà nhà, trước mắt khắc hơn trăm chữ nhỏ, lập tức, nhẹ nhàng thổi một cái, sau đó vừa lòng cười một tiếng, vui vẻ thu kiếm đi, phiêu nhiên đi ra cửa.

Sau đó hắn quay đầu lại nhìn cánh cửa, Diệp Bạch khẽ cười:

- Không biết sau này chủ nhân mới căn nhà có cơ duyên không, nhưng nói vậy, có thể có được tấm lòng thanh thản, chạy đến phòng này cũng không có mấy người, bất quá, nếu như hắn có thể thấy ở chỗ, đối với tương lai tu luyện của hắn, cũng có thể có tác dụng, tất cả, tùy duyên đi.

Mỉm cười, Diệp Bạch nhẹ nhàng đi ra, hắn cũng không lưu luyến, hướng về phía căn nhà gỗ của đám người Diệp Khổ đi tới.

Sau một lát, Diệp Bạch cùng đám người Diệp Khổ cáo biệt, hắn nói cho mấy người là chính mình có việc xuất môn một chuyến, có thể một thời gian rất dài không thể trở về, hắn mong bọn hắn ở đây tu luyện thật tốt.

Sau đó, hắn mỉm cười nhìn đám người Diệp Khổ nói:

- Hy vọng, lúc ta trở về, các ngươi cũng có thể trở thành nội tông đệ tử, thậm chí là hạch tâm đệ tử.

Đám người Diệp Khổ biết Diệp Bạch nhất định có chuyện trọng yếu cần đi làm, mặc dù hắn cũng không nói gì, nhưng bọn họ cũng sẽ không cản, chỉ là trịnh trọng nói:

- Chúng ta ở đây đều cố gắng, Diệp Bạch ngươi cũng phải bảo trọng.

Diệp Bạch cười nói:

- Yên tâm đi, một năm sau đó, chúng ta gặp nhau ở chỗ này.

- Một năm sau đó tụ tập lại.

Đám người Diệp Khổ gật đầu, Diệp Bạch cười vỗ vỗ bả vai Diệp Khổ:

- Ta không ở đây, bọn họ liền giao cho ngươi, chiếu cố tốt cho bọn họ nhé.

Diệp Khổ gật đầu nói:

- Nếu ta không chết, không ai có thể thương tổn đến bọn họ một cọng tóc.

Diệp Bạch nghe vậy, vui vẻ cười một tiếng:

- Như thế, ta an tâm rồi, nếu như thật sự không được, các ngươi có khả năng cầm thư này, đến nội tông tìm một người.

Nói xong, Diệp Bạch đem một phong thư giao cho Diệp Khổ, dặn dò nói:

- Không được vạn bất đắc dĩ, không nên dùng thư này, ta tin tưởng, có lẽ chờ ta trở lại, lá thư này vẫn đang còn trong tay các ngươi, tốt lắm, ta đi khỏi nơi này, không nên tiễn nữa, cáo từ.

- Cáo từ.

Diệp Khổ gắt gao nắm lấy phong thư, biết hắn sức nặng của nó mà trân trọng đem thu vào trong lòng. Hắn hướng về phía Diệp Bạch lắc đầu, Diệp Bạch vẫy tay tay, cũng không quay đầu lại, bước dài rời đi.

Sau đó, Diệp Bạch lại đi về phía chỗ ở của Hoàng Linh, Cốc Tâm Lan, còn và La Tiền cáo biệt một chút, La Tiền nghe vậy hắn cũng không có gì, ngược lại rất là bình tĩnh. Chỉ có Hoàng Linh cùng Cốc Tâm Lan thì không nỡ, nhưng Diệp Bạch tâm ý đã sớm kiên định, nhẫn tâm rời đi, đối với Hoàng Linh cùng Cốc Tâm Lan, hắn cũng không có biện pháp xử lý.

Trước khi đi, Diệp Bạch đem một phong thư giao cho Cốc Tâm Lan, nàng cần phải chuyển giao một chút cho tỷ tỷ của nàng, trong thư cũng không dài kỳ thật cũng chỉ có một vài chữ mà thôi.

- Nếu như, có một ngày có người cầm tin mời này thì ngươi hết lòng cho, làm ơn viện thủ, một năm sau ta về gặp ngươi cảm ơn.

Hắn tin tưởng, Cốc Tâm Hoa thấy lá thư này, chỉ cần đủ khả năng, nhất định sẽ bang trợ.

Một năm sau, chính mình chỉ sợ đã sớm thăng cấp đỉnh cấp Huyền sư. Một phần nhân tình của đỉnh cấp Huyền sư, chính là một phần lễ trọng không nhẹ, nếu như chỉ là một việc nhỏ, Cốc Tâm Hoa sẽ không mặc kệ.

Nếu như, ngay cả nàng cũng không quản được, Diệp Bạch cũng không có biện pháp xử lý, bất quá Diệp Bạch cũng tin tưởng, cơ bản sẽ không xảy ra chuyện gì, hắn lưu chiêu thức này, toàn bộ là vì để ngừa vạn nhất mà thôi.

Hắn tình nguyện tin này vĩnh viễn không dùng đến.

Diệp Bạch cuối cùng cũng muốn đi đến một chỗ.

Đó chính là ngoại tông Kỳ Dược Hiên, trong Minh tạp của hắn còn một vạn điểm cống hiến, toàn bộ đổi thành các loại tĩnh tâm ngưng thần đan, đan dược phụ trợ tu luyện.

Những viên đan dược này, mỗi một viên ít nhất đều là thượng phẩm đan dược, trân quý vô cùng, một bình hơn một ngàn điểm cống hiến. Diệp Bạch có hơn một vạn điểm cống hiến, cũng bất quá chỉ mua hơn mười bình đan dược mà thôi.

Bất quá, những đan dược này, tin tưởng cũng đủ hắn dùng rồi, hơn nữa vừa mới tấn chức lại được thưởng đan dược. Lúc này trong tay Diệp Bạch có đủ các loại thượng phẩm đan dược, đã vượt qua hai mươi mấy bình rồi.

Trừ mấy ngày trước hắn dùng một bình, hai mươi mấy bình này, cũng đủ cho hắn dùng mấy tháng, nửa năm sau cũng là đủ rồi.

Huống chi, hắn cũng không có khả năng vài ngày liền dùng một bình, đôi khi, trong lúc bế quan, chính vài ngày, thậm chí nửa tháng, một tháng cũng chưa chắc đã dùng. Chân chính dùng đan dược, thời gian cũng dài hơn.

Cho nên với hai mươi mấy bình đan dược, hoàn toàn có khả năng dùng trong một năm thời gian, vậy là đủ rồi, thậm chí, có thể còn dư thừa.

Hắn sở dĩ mua nhiều các loại đan dược như thế, đều chỉ là vì phòng ngừa vạn nhất mà thôi, dù sao điểm cống hiến cũng đã đổi rồi, Diệp Bạch trong một năm trùng quan, cuối cùng có thể đạt tới cảnh giới gì.

Sau đó, hắn sẽ thấy không luyến tiếc, xoay người rời khỏi Tử Cảnh Cốc, trừ đám người Diệp Khổ, cũng không ai biết hắn rời đi, nước nhỏ giọt không sợ hãi, không ai biết hắn đi nơi nào.

- Một năm sau đó, chúng ta tái tương kiến.

Hắn thì thào nói, đứng ở trân tầng băng tuyết thật lớn, mắt nhìn xuống Tử Cảnh Cốc, trong lòng cảm khái vô cùng.

Chính là nhiều tháng thời gian, hắn từ Diệp gia đến Tử Cảnh Cốc, trên đường đi đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, thời gian mặc dù không lâu, đối với hắn mà nói, chính là những kỷ niệm khó quên rồi.

Những, hiện tại đều đã thành là quá khứ, mà Diệp Bạch thì vĩnh viễn cũng sẽ không quên.

Hắn hiện tại muốn chính khép lại tâm tình, hướng đỉnh núi trèo lên, tin tưởng một năm thời gian sau, sau khi hắn xuất quan, làm cho mọi người một phen vui mừng.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...