Vô Tận Kiếm Trang tập 563

Loading...

Harry Potter và Chiếc cốc lửa (Quyển 4)

Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy

Tiên Thương

Ngạo Kiều Tổng Tài Sủng Điềm Thê

Được nghe Hoàng Y thiếu nữ nói, tất cả mọi người đều nở nụ cười.

Lúc này, lại không hề có người phản bác, ngược lại đều có vẻ mặt đồng ý gật đầu.

- Đúng vậy, chúng ta cũng chờ mong, bất quá nói vậy, bốn tháng sau, chính là Thiên Tiên đài tỷ thí diễn ra, Diệp Đại trưởng lão khẳng định đến lúc đó có thể tham gia, đến lúc đó, chúng ta nhất định có thể nhìn thấy chân dung của Diệp Đại trưởng lão rồi.

- Cho nên, mọi người cố gắng tu luyện, tranh thủ cướp được danhh ngạch cùng đội đi xem, nếu không, coi như muốn nhìn, đến lúc đó cũng đừng có mơ.

Một lục sắc La sam thiếu nữ, cũng gật đầu nói:

- Đúng vậy đúng vậy, lần này danh ngạch rất ít, bất quá không có khả năng tất cả mọi người đi, Lôi Tông Bắc Phương xa như vậy, không có khả năng tất cả mọi người đều được đi.

- Cho nên, chỉ có chân chánh kiệt xuất đệ tử đại biểu tông môn đi xem cuộc chiến, nếu được đi xem thì thật hâm mộ, ta nhất định phải tu luyện thật tốt, tranh thủ sớm ngày đột phá thành công, chiếm được danh ngạch.

Nghe thấy lục sắc La sam thiếu nữ nói, lúc này, đã có người nói.

- Nếu đã như vầy, tất cả mọi người tản mát đi, đều cố gắng tu luyện, tranh thủ sớm hơn một ngày đột phá cảnh giới, bốn tháng sau, có cơ hội, có thể cùng Yến đại nhân, Diệp đại nhân, Túc đại nhân, còn có Đạm Thai đại nhân đi đến Lôi Tông xem cuộc chiến này, tất cả hãy hảo chờ mong.

Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều có sắc mặt hưng phấn.

Lúc này, bọn họ đã đi tới gần mấy căn nhà gỗ nhỏ, sau đó từng người tạm biệt rời đi, bọn họ đi tu luyện để chiếm được danh ngạch đi xem Thiên Tiên đài tỷ thí 4 tháng sau.

Hiển nhiên, bọn họ đều vì bốn tháng sau, tranh đoạt danh ngạch mà cố gắng, đương nhiên, những thực lực đại biểu tông môn đi như vậy không có thực lực nội tông hạch tâm đệ tử, khó có thể được tham gia.

Khẳng định bọn họ muốn đi vô cùng khó khăn.

Bên kia.

Tại khoảng cách bọn họ không xa, có một người thanh niên sắc mặt vàng như nghệ, tất cả lời nói của những người vừa rồi đều nghe vào trong tai.

Nhìn thấy bọn họ tách ra sau đó, hắn không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười, cước bộ vội vã bước nhanh hơn, cũng hướng về phía chỗ ở của Diệp Khổ đi tới.

Tên mặt sắc vàng như nghệ, Thanh Sam thanh niên chính là Diệp Bạch mới từ Băng Vụ Đại Hạp Cốc trở về không lâu.

Tại nghe được trong đám người nghị luận về mình thì hắn liền cố ý đi chậm lại một chút, ngưng thần lắng nghe, hiển nhiên đối với việc chính mình hắn tương đối quan tâm.

Chỉ là, sau khi nghe được mấy người bắt đầu hô chính mình là Diệp đại nhân, hắn quả thực tý nữa loạng choạng, thiếu chút ngã xuống đất.

Diệp đại nhân. Diệp Bạch không khỏi cười khổ.

Đây cách xưng hô ở Tử Cảnh Cốc thập phần tôn kính, chính một chút phổ thông Trưởng lão, cũng không có đãi ngộ này, không nghĩ tới, chính mình cũng được mọi người gọi là "Đại nhân" như vậy.

Hiển nhiên, Diệp Bạch cũng thật không ngờ, một năm thời gian không thấy chính mình tại Băng Vụ Đại Hạp Cốc bế quan tu luyện, không hỏi thế sự, mà ở Tử Cảnh Cốc ngoại tông đã danh tiếng như vậy.

Trước đây, chính mình tuyệt đối không biết.

Bất quá, đối với lời nói của mọi người nghị luận, Diệp Bạch cũng là lưu ý lắng nghe, vài người trong lời nói đối với chính mình sùng bái làm cho Diệp Bạch có chút hoài nghi chính mình, có phải hay không thật chính mình hay sao.

Bất quá trong chốc lát hắn cũng không thèm nghĩ nữa.

Nếu như lúc này bọn họ biết người mà bọn họ đàm luận vị Diệp đại nhân chính là người thanh niên mặt vàng như nghệ, thoạt nhìn cùng bọn họ cũng không hơn kém bao nhiêu tuổi, không biết lúc này bọn họ có vẻ mặt như thế nào?

Trái lại, mấy người nhắc tới một việc khác, làm cho nhãn tình của Diệp Bạch sáng lên.

- Nguyên lai, một năm rưỡi thời gian, đã trôi nhanh không sai biệt lắm a.

- Hơn bốn tháng sau, chính là ba năm một lần Thiên Tiên đài tỷ thí, thịnh hội như thế này, ta nhất định phải đi.

- Nghe nói mỗi một lần Thiên Tiên đài tỷ thí, trước mười, trước năm, trước ba, được ban cho phần thưởng trân quý, đến trước ba phần thưởng ngay một số Đại tông phái cũng phải đỏ mắt.

- Nếu như vậy thì không phải chuyện đùa, thịnh hội lần này, trái lại ta muốn thử một lần, cũng không biết những người khác, rốt cuộc như thế nào, chính mình mặc dù cường đại cũng không dám khinh thường người trong thiên hạ, nói không chừng không biết anh kiệt ẩn tàng trong đó, chỉ chờ đại hội lần này, mới bộc lộ nổi tiếng mà thôi.

- Còn có, Lôi Hành Không, Phó Tinh Di, Yến Bạch Bào, Phục Hạo, đều là những nhân vật cường đại, cho nên lần thịnh hội lần này cũng tùy duyên, không nên cưỡng cầu, có thể được cố nhiên là tốt nhất.

- Không thể được, cũng không có cái gì.

Lập tức, Diệp Bạch thở dài một hơi.

Nguyên vốn tưởng rằng, chính mình cho dù gia nhập Tử Cảnh Cốc, trong lần Thiên Tiên đài tỷ thịnh hội lần này, chính mình cũng không có khả năng tham gia, ít nhất cũng phải thử một lần, mới miễn cưỡng có cơ hội tham gia.

Lại không tưởng, một năm rưỡi thời gian, thực lực của mình đã xảy ra biến hóa như thế, thật sự làm cho người khác trố mắt đứng nhìn, cũng làm cho chính mình bất ngờ. Cho nên lần Thiên Thai tiên tỷ thí lần này, có thể tham gia cũng dễ dàng

Thậm chí, còn có thể trước tam, thậm chí có cơ hội đứng đầu.

Thế sự vô thường, coi như ai cũng không có thể dự liệu ngày sau được.

Đối với việc này, Diệp Bạch cũng chỉ có bùi ngùi thở dài, tựa như chính mình tuổi nhỏ làm sao có từng nghĩ sau này có ngày trở thành Huyền sư?

Lúc này, Diệp Bạch đã có thực lực Đỉnh cấp Huyền sư, chỉ sợ Thiên Tiên đài tỷ thí cường giả như mây, khẳng định cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay, đứng trước tam cường, hẳn là không có vấn đề lớn, coi như đệ nhất, cũng có thể.

Đương nhiên, tất cả đều có thể ngoài ý muốn, ai cũng nói không chính xác trước được.

Cho nên, đối với điểm này, Diệp Bạch cũng không phải thập phần lo lắng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên xuôi dòng. Việc này, phía sau còn muốn đi, đến lúc đó xuất hiện tình huống mới, thì tự mình giải quyết.

- Hiện tại coi như suy nghĩ nhiều, cũng không có kết quả, sau này tất cả hành sự tùy theo hoàn cảnh, không cần cưỡng cầu.

Một lát sau, Diệp Bạch rốt cục cũng không để ở trong lòng, bất quá hắn lập tức, cũng nghĩ tới đám người lúc trước còn nói một sự kiện.

Nghe nói, một năm trước Lôi Tông Lôi Hành Không, Ma Thần Cốc Phó Tinh Di, cũng đã đạt tới Cao cấp Huyền sư cảnh giới, hiện tại khẳng định càng thêm lợi hại, cho dù không có đột phá Đỉnh cấp Huyền sư, chỉ sợ cũng không sai biệt lắm.

Hai Đại tông môn, có khả năng đều có Huyền Tông cấp cường giả tọa trấn, nội tình so sánh với Tử Cảnh Cốc cường đại hơn không ít, rất khó đối phó.

Mà hai người này, chính là Đại tông môn hạch tâm bồi dưỡng, nhất định là bất phàm, cho nên, Diệp Bạch cũng không dám khinh thường.

Cũng không biết, giờ phút này, hai người này thực lực rốt cuộc đã đạt cảnh giới gì, đã tới Đỉnh cấp Huyền sư hay là còn Cao cấp Huyền sư, thực lực của hai người này, nếu như tới Đỉnh cấp Huyền sư, chính là đại địch của mình.

Dù sao, bọn họ lực có lượng tông môn cường đại, cho nên Đỉnh cấp Huyền sư bình thường không thể sánh bằng, hoàn toàn có khả năng vượt cấp giết địch, cho dù Diệp Bạch tự tin, cũng không dám cuồng vọng nói là tất thắng.

Dù sao trong chiến đấu, thên biến vạn biến, ai cũng không có thể phỏng đoán trước được.

Đối với việc này, Diệp Bạch hốt nhiên nhớ ra, chính mình còn từng trọng thương bởi vì Ma Thần thiên tài đệ tử, Hắc Ma Vương, hơn bốn tháng sau Thiên Tiên đài tỷ thí, không biết Hắc Ma Vương có tham gia không.

Người này là Ma Thần Cốc đệ nhị hạch tâm đệ tử, cơ hồ ván đã đóng thuyền rồi.

Hy vọng hắn không nên gặp chính mình, nếu không…

Diệp Bạch lúc này đã thăng cấp Đỉnh cấp Huyền sư, Diệp Bạch tự nhiên sẽ không coi tên Đỉnh cấp Huyền sĩ Ma Thần Cốc để ở trong mắt, chẳng sợ hắn một năm thời gian, có thể cũng đã đột phá Huyền sư cảnh giới, điều này cũng không ngoại lệ.

Bình thường Huyền sư, tại trong tay Diệp Bạch có thể chống đở một hiệp, coi như Yến Bạch Bào, Túc Khô Tâm mới có thể.

Trừ phi bọn hắn ở trong môn phái bài danh đệ nhất thần bí thanh niên, Phó Tinh Di, còn có thể.

Sau một lát, Diệp Bạch liền đem nhưng suy tư trong đầu xóa đi, không hề ngẫm nghĩ nữa, thuyền đến đầu cầu tự nhiên xuôi dòng, còn có hơn bốn tháng sau, gần nửa năm nũa, hắn cũng không rảnh suy tính nhiều làm gì.

Ngay cả Yến Bạch Bào, vì chuẩn bị lần thịnh hội này cho nên lần nữa bế quan, chính mình ở chỗ này đoán già đón non cái gì, dù sao, tình hình trước mắt có người có thể thắng được mình, thật đúng cũng không có mấy người.

Cho nên, nghĩ tới đây, Diệp Bạch không hề suy nghĩ nữa, cước bộ lại một lần nữa bước nhanh hơn, bất quá chỉ chốc lát, Diệp Bạch đi tới chỗ ở của đám người Diệp Khổ.

Diệp Bạch từng ở chỗ này trong một thời gian ngắn, mặc dù hiện tại đã được nội tông ban tặng nhà mới, nhưng đối với nơi này, khẳng định cũng không xa lạ.

Đảo mắt nhìn một chút bốn phía, tràng cảnh quen thuộc so với lúc mới nhập tông thì vẫn giống như vậy.

Đáng tiếc chính là, trong nháy mắt cảnh vật như trước, nhưng hắn rốt cuộc cũng không có ở đây nữa.

Đối với việc này, Diệp Bạch cũng chỉ cảm khái một chút, liền đi tới trước phòng Diệp Khổ, gõ gõ cửa.

Mặc dù không biết bọn họ vẫn còn không tại, bất quá, hỏi một chút luôn sẽ không sai.

Đối với việc này, Diệp Bạch trái lại rất là thản nhiên.

Cánh cửa hơi chút nặng nề tiếng vang lên, bất quá chỉ chốc lát bên trong liền truyền đến tiếng bước chân, sau đó, một người ra trước cửa.

Một thanh niên có chút tái nhợt, xuất hiện ở trước mặt Diệp Bạch.

Rõ ràng, không phải Diệp Khổ, vậy là ai.

Nhãn tình Diệp Bạch sáng lên, cũng thật không ngờ, một năm không gặp Diệp Khổ lúc này là nội tông đệ tử không còn ở tại nơi này.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...