Vô Tận Kiếm Trang tập 598

Loading...

Đáng tiếc không phải anh

Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Đặc Thù Truyền Thuyết

Phúc Hắc Tổng Tài Đừng Tới Đây

Thần bí áo màu bạc tuổi trẻ, đưa lên một ngón tay, thét lên một trăm vạn.

Cả phòng đấu giá một lần nữa yên tĩnh, ngay cả tiếng tim đập cũng có thể rõ ràng nghe thấy.

Một trăm vạn này làm không ít người hít thở không thông.

- Một trăm vạn.

Hồng y Đấu giá sư có cảm giác đầu óc có điểm không đủ dùng, cái giá tiền này, đã thật xa ngoài mong đợi, Tử Hà Phích Lịch Tử mặc dù trân quý, dù sao chỉ là vật phẩm duy nhất, dùng chỉ được một lần.

Cùng so sánh với Đỉnh cấp bí kíp, cao giai Huyền binh còn có nhất định chênh lệch.

Chính giá tiền 3 miếng ử Hà Phích Lịch Tử, cũng đã hơn rất xa Lục cấp Đỉnh cấp bí kíp, Tam cấp Cao cấp Huyền binh.

Mặc dù hắn cũng biết 3 miếng Tử Hà Phích Lịch Tử quá mức trân quý, cùng thưa thớt, nhưng giá cao như vậy làm người có chút vô phương đón nhận.

Bất quá, đối với hắn mà nói, không sợ giá tiền không cao, chỉ sợ giá tiền thấp nhất mà thôi, cho nên, 3 miếng Tử Hà Phích Lịch Tử cuối cùng đấu giá càng cao, đối với hắn mà nói, chỗ tốt tự nhiên là càng lớn.

Cho nên, Đấu giá sư thở ra hít vào, lập tức dồn dập đứng lên, hắn tiến lên một bước, có chút kích động hô:

- Vị công tử này ra giá một trăm vạn, còn có người nào ra giá cao hơn hay không?

Nói xong, ánh mắt của hắn hướng về phía Diệp Bạch nhìn lại.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều kích động đứng lên, thanh âm trở nên trung khí mười phần, hắn chưa từng có cảm giác như vậy.

Tối nay, mặc kệ như thế nào, thanh danh của hắn nhất định sẽ truyền rất xa, được chia tỉ lệ không nhỏ.

Mới vừa rồi lục y phụ nhân nghe thấy màu bạc thanh niên báo ra một trăm vạn, cũng không khỏi nhíu mày, cuối cùng ngồi xuống, hiển nhiên với giá tiền này đối với nàng mà nói, cũng là quá cao rồi.

Bất quá, nàng hứng thú nhìn về phía Diệp Bạch, hiển nhiên, nàng cũng muốn nhìn Diệp Bạch một chút thử xem hắn ứng đối như thế nào?

Những người khác hơn phân nửa cũng có ý nghĩ như vậy, xem Diệp Bạch có hành động tiếp theo như thế nào.

Diệp Bạch có chút nhíu mày.

Ánh mắt nhìn về phía ngân y người tuổi trẻ đối diện, hắn thật sự là không biết người này vì cái gì mà đối nghịch với mình.

Nhưng hắn cũng biết Tử Hà Phích Lịch Tử trân quý vô cùng, muốn giành mua vào tay cũng hông phải là duy nhất hắn.

Nhưng mặc kệ như thế nào, áo màu bạc người tuổi trẻ này đã ra giá, hãy để cho hắn bức đến tình trạng, bởi vì một trăm vạn đã ra ngoài khả năng của hắn rồi.

Diệp Bạch có ý sờ sờ Minh tạp.

Giờ phút này, tại minh tạp Tử Cảnh Cốc hạch tâm Trưởng lão Đỉnh cấp Minh hiện tại chỉ có hơn 98 vạn Huyền Tinh mà thôi.

Khoảng cách đến một trăm vạn Huyền Tinh, cũng không phải là lớn.

Nhưng chênh lệch chính là chênh lệch, cho dù không lớn nhưng hắn đã không có tư cách ra giá.

Đương nhiên, nếu như hắn nguyện ý xuất bán ra một dạng đồ vật khác thì không nói làm gì.

Đối với điểm này, hắn cũng không chần chờ, chính áo màu bạc thanh niên đột nhiên xuất hiện, lập tức cục diện quấy rối, hắn biết nếu như còn như vậy tiếp tục mạnh mẽ ra giá cả, cho dù chính mình lấy đồ trên người bán đi phân nửa thì cũng chưa chắc đã đủ.

Diệp Bạch không thể nào suy đoán, đối với người này có ý tưởng chơi đùa, nhưng mua 3 miếng Tử Hà Phích Lịch châu đối với hắn cũng không khó khăn.

Nếu như có thể tổn thất một điểmcũng không có cái gì.

Nhưng nếu như không thể, chính mình tối nay liền thật sự là tiền mất tật mang.

Bất quá, Tử Hà Phích Lịch châu, vô luận như thế nào, cũng muốn thu được trong tay mình, ai cũng không có thể từ trong tay mình cướp đi, vô luận là ai, cũng không ngoại lệ.

Nghĩ tới đây, đôi mắt Diệp Bạch dần dần biến lệ đứng lên, một đạo hàn ý lãnh liệt, bỗng nhiên từ thân thể của hắn xuất ra, ánh mắt của hắn nhìn về phía ngân y người tuổi trẻ mọt cái.

Lập tức, liền tại bốn phía có chút hít thở không thông loại, sau đó chuyển hướng về phía Hồng y Đấu giá sư, nhàn nhạt nói:

- Ta muốn tạm dừng một chút đấu giá, được không?

Tuy là hỏi, trong thanh âm lại có một luồng bá đạo khí thế, làm cho người không thể cự tuyệt.

- Có khả năng, có khả năng, đương nhiên có khả năng.

Hồng y Đấu giá sư chẳng những không giận, ngược lại sắc mặt vui mừng, vội vàng gật đầu không ngừng nói.

Nói xong, còn hết lòng vẫy tay một cái, sau đó có một tên thị nữ, dẫn Diệp Bạch đi đến một cái thông đạo. Thị nữ cung cung kính kính đem bố liêm vén lên, sau đó đứng ở một bên, đưa tay mời. Diệp Bạch không chút do dự, bước nhanh đi vào.

Sau khi Diệp Bạch đi vào, sau đó, cả Đấu Giá Hội có chút ngưng trệ đứng lên.

Hồng y Đấu giá sư nhìn về phía 3 miếng Tử Hà Phích Lịch Tử, ý bảo tạm thời dừng lại, chờ một chút.

Tràng hạ thoáng có một chút xôn xao, nhưng không có người nói thêm, mọi người sắc mặt khác nhau.

Hiển nhiên, tất cả mọi người ở đây, không hiểu tạm dừng đấu giá đối với Phách Mại Hành mà nói, ý tứ hàm xúc là cái gì.

Đối với Phách Mại Hành Tạm dừng đấu giá như vậy rất ít phát sinh, bởi vì thường thường,mỗi lần đại hình đấu giá đều trước tiên đem vật phẩm đấu giá lần này đem in ấn, đưa cho mọi người tham khảo trước.

Cấp cho thời gian mọi người chuẩn bị, hơn nữa lúc này, thường thường trì hoãn thật lâu, vô luận là ai, chỉ cần trước đó chiếm được tin tức, đều có thể lúc này ở bên trong, tập hợp đầy đủ khả năng thanh toán lớn nhất.

Nhưng có một chút Đấu Giá Hội cũng không chánh quy lại không làm như vậy. Cho nên ở Đấu Giá Hội như vậy một khi có một chút vật phẩm quý hiếm xuất hiện thì đa số là cũng không biết trước.

Có vài thứ có thể có giá thật lớn, càng cần thời gian dài chuẩn bị tài lực trao đổi. Cho nên lúc này cái gọi là Tạm dừng đấu giá, chẳng qua là người đấu giá không mang theo đủ Huyền Tinh có ý định mang đồ vật của mình ra đổi mà thôi.

Muốn mua Bảo vật thì phải có đủ Huyền Tinh, nếu không đủ thì chỉ có thể tạm thời đem đồ vật quý hiếm trên người bán lại cho Phách Mại Hành mà thôi.

Mà lúc này, Phòng đấu giá có đổi Huyền tinh cũng không thấp, sẽ không tận lực áp giá, càng Phách Mại Hành chánh quy, càng là như thế.

Đương nhiên, cũng sẽ không cao, Phách Mại Hành không có khả năng không có sinh ý, cho nên, sẽ chỉ tính mức trung bình, có thể thấp hơn thị trường nửa giá tiền. Nếu như không phải thực sự bất đắc dĩ, cũng không ai làm như vậy.

Nhưng đến lúc này, cũng đồng thời cho thấy, muốn giành mua đồ, thì không tiếc tất cả vốn liếng.

Rất ít người có thể cạnh tranh được, trừ phi, ngươi cùng hắn quyết tâm, đánh đổi một vài thứ.

Bất quá, trừ phi là vật phẩm thực sự cần thiết, nếu không cũng không có bao nhiêu người làm như vậy.

Lúc này, thường thường là thời khắc Phách Mại Hành mưu cầu lợi nhuận.

Dù sao, đồ cho dù tốt, nếu như không có người cần, cuối cùng cũng chỉ có bán giá rẻ mà thôi.

Nhất là gặp phải tình cảnh "Tạm dừng giành mua" phát sinh, thì lúc này giá tiền cuối cùng là cực cao.

Có người một khi muốn thì giá cả bán ra bao giờ cũng rất cao, Phách Mại Hành mặc dù không thể thu hoạch lớn, nhưng ít ra, cũng có thể được một khoản lớn, cho nên Phách Mại Hành cũng không phát ra đồ vật có giá trị.

Trừ cái đó ra, chỉ cần có người quyết tâm, liều mạng mua lấy thì cuối cùng mặc cả xong, giá tiền cực kỳ cao. Cho nên phải lấy ra dồ vật quý hiếm thì Phách Mại Hành càng có thu hoạch lớn.

Cho nên, đây là lúc Phách Mại Hành rất vui nhìn thấy, cùng hoan nghênh. Cho nên khi có khách hàng có người kêu lên "Tạm dừng giành mua" lúc đó không ai có khả năng cự tuyệt.

Mà tất cả mọi người rõ ràng điểm này, cho nên khi thấy Diệp Bạch đi theo tên thị nữ, thần sắc mọi người mới có thể phức tạp như thế.

Vừa rồi áo màu bạc người tuổi trẻ hăng hái, hô lên Một trăm vạn, giờ phút này, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Diệp Bạch đang khuất sau tấm rèm, thần sắc mọi người đều trở lên ngưng trọng.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...