Vô Tận Kiếm Trang tập 607

Loading...

Bảy ngày ân ái

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Reo Và Mabu

Tân Quang Thiên

Nhìn trên mặt đất có ba cỗ thi thể đệ tử.

Lão Đại Thiên Ma Hàn Dương Tử nhìn thấy như vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống ánh mắt âm hàn, quay đầu hướng về phía tam đệ Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn, lạnh lùng nói:

- Lão Tam, ngươi đi ra ngoài nhìn một cái, rốt cuộc là ai dám càn rỡ như thế, cũng dám đến Ma Thần Cốc giết người như vậy.

Thiên Ma Hàn Dương Tử trong thanh âm mang theo một loại cỗ hàn ý lạnh thấu xương, hiển nhiên đối với những tên dám xông vào chỗ bọn họ như vậy, lại còn giết chết môn hạ đệ tử của bọn họ như vậy đã làm cho Hàn Dương Tử thật sự nổi giận.

Sau khi lão Tam nghe vậy, chẳng những không lộ ra sắc mặt bất mãn, ngược lại ô quyền, cười ha ha nói:

- Hảo, hảo, vô cùng tốt. lần trước Tiêu mỗ còn chưa có chơi đùa tận hứng, lần này tự nhiên lại có người không biết sống chết đến đây, vừa lúc cho ta thử tay nghề, xem bọn chúng đã đến chưa.

Nói xong, hai tay hắn vẫy tay hai người khác một cái, liền trực tiếp đi khỏi.

Không biết vì cái gì, khi nhìn thấy Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn tùy ý như thế, làm cho Địa Ma có cảm giác có cái gì không rõ.

Sau đó hắn vội chạy theo ra cửa, hướng về phía sau lưng Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn la lớn:

- Lão Tam, đám người mới đến nếu dám giết vào trong trang thì thực lực cũng không tồi, ngươi lần đi nhất định phải cẩn thận, không thể khinh địch, nếu thấy bất ổn thì lập tức lui về.

Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn nghe vậy, cũng không quay đầu lại, hướng về phía sau khoát tay áo, lập tức liền bước nhanh đi, nháy mắt không thấy bóng dáng đâu nữa.

Thấy vậy, Địa Ma Quỷ cũng không khỏi thở dài một hơi, hắn biết tam đệ từ trước tới giờ đầu óc chỉ rất đơn giản, ở Ma Thần Cốc rất là tự đại, câu nói mới vừa rồi hiển nhiên hắn không có nghe lọt tai.

Thiên Ma Hàn Dương Tử thấy thế, lúc này hắn nhìn Địa Ma, nói:

- Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi cảm giác được có cái gì không ổn sao? Đám người kia, mặc dù có điểm thực lực, cũng tuyệt đối cũng không phải là đối thủ của lão Tam, một mình lão Tam cũng đủ ứng phó, chẳng lẽ ngươi có cảm giác được có thể có cái gì không ổn sao?

Địa Ma Quỷ đạo nhân nghe vậy, lắc đầu, nói:

- Không biết, theo lý thuyết, đám người này có can đảm dám đến Ma Thần Cốc như vậy thì thực lực cũng không yếu đâu, hôm nay ta lại có cảm giác được có có điểm không bình thường, ta cảm thấy tim đập nhanh hơn, lần này, tựa hồ không đơn giản.

Thiên Ma nghe vậy, có chút nhíu mày, nói:

- Thế thì cần phải gọi lão Tam trở về sao?

Địa Ma Quỷ đạo nhân nghe vậy đầu tiên là ngây người một chút, sau đó lập tức khoát tay, nói:

- Không cần, có thể là ta suy nghĩ quá đa nghi rồi, nơi này Bắc địa còn có ai có thể dễ dàng là đối thủ của lão Tam, nếu có được thực lực như vậy thì cũng không đến từ Mạnh Dương Trang .

Ngừng lại một chút, hắn lại lần nữa nói:

- Tuy nói ta có cảm giác như vậy, nhưng thực lực lão Tam có Khai sơn chưởng Chí Dương Chí Cương uy mãnh như thế, cho dù không địch lại ít nhất cũng có thể chống đở một trận, phát ra tin tức cầu cứu trở về, tại ta quá lo lắng đi.

Lão Đại Thiên Ma nghe vậy, nói:

- Như thế tốt nhất, Nhị đệ ngươi cảm giác rất là linh nghiệm, nhưng đã nói như vậy, chúng ta về đến trong Các chờ đợi tin tức đi.

Địa Ma Quỷ đạo nhân nghe vậy, cũng là cười một tiếng, hắn cũng không suy nghĩ nhiều, đám người đến đây chẳng lẽ cả Thiên Địa Nhân Tam Ma, đồng thời xuất động sao, nếu như thế nói ra thì cũng không có người nào có thể nào tin nổi. Nếu như nói ra, cũng làm cho tất cả mọi người cười hết hàm răng.

- Ân, hẳn là ta quá mức mẫn cảm rồi, tạm thời bình tĩnh chờ đợi tin tức này.

Nói xong, hắn liền cùng Thiên Ma Hàn Dương Tử, ngồi xuống cạnh lò sưởi, nhưng trong lòng bọn họ có một tia sầu lo, chẳng những không thấy giảm bớt, ngược lại càng thêm nồng đậm hơn.

Hắn nhướng mày lắc đầu, nhìn về phía phương xa, không hiểu chính mình hôm nay tâm thần tại sao lại có cảm giác bất an như thế.

Đám người đến này, liệu có thể trong thời gian ngắn ngủn trong chốc lát, liền có thể giết hết môn đồ sao, công kích vào đây sao? Đừng nói có lão Tam tiến đến, ngay cả đám môn hạ của hắn cũng không phải có thể dễ dàng đánh bại như vậy.

- Khẳng định là ta quá lo.

Hắn tự giễu cười cười, không nói gì thêm nữa, nhất thời có chút trầm ngâm, không ai nói gì nữa.

Ánh mắt Quỷ đạo nhân chớp động, âm u nhìn về phía phương hướng cửa trang viên, nếu như muốn chém giết thì nhất định ở cửa sơn trang.

Cũng không biết như thế nào?

Diệp Bạch đứng ở Mạnh Dương Trang, tại dưới chân hắn có thi thể hai người mặc áo bào tro, có dấu hiệu Ngoại môn đệ tử Ma Thần Cốc.

Đều là một kích mất mạng, căn bản ngay cả kiếm cũng không có kịp xuất ra, đã bị hắn dùngTê Phong Chỉ, giải quyết.

Đối phó với những người này, Diệp Bạch thậm chí ngay cả Lăng Thiên Huyết Chỉ, cũng không cần sử dụng, tối nay có một tràng đại chiến thì Huyền khí càng tiết kiệm càng tốt.

Diệp Bạch mặc dù trong ngực lửa giận như nước thủy triều, nhưng hắn vẫn giữ được bình tĩnh để sử lý tình huống diễn ra.

Dù sao, từ đoạt tin tức trên nhìn ra, mặc dù bên trong sơn trang có thể có mấy Đỉnh cấp Huyền sư cao thủ, nhưng đối với hắn mà nói, có hay không xuất hiện nửa bước Huyền Tông cấp cường giả thì với thực lực bây giờ, hắn hoàn toàn có khả năng đánh một trận.

- Ma Thần Cốc sao, để tối nay Diệp Bạch xem năng lực của các ngươi như thế nào.

- Dám giết người Tử Cảnh Cốc, giết không tha.

Một tiếng hừ lạnh, Diệp Bạch cũng không do dự, trực tiếp lao vào trong sơn trang.

Bỗng nhiên một đám nhân ảnh chớp động, có bốn tên thanh niên hắc y bỗng nhiên xuất hiện, đứng ở trước mặt Diệp Bạch.

Trong đó cầm đầu một người, nhìn Diệp Bạch, sau đó nhìn nhìn vào Diệp Bạch, sau đó có một tên Ma Thần Cốc Ngoại môn đệ tử, ánh mắt nhất thời phát lạnh, lớn tiếng quát:

- Các hạ là người phương nào, có biết đây là Ma Thần Cốc sao, nếu cố tình xông vào tất giết không tha.

Diệp Bạch nghe vậy, có chút ngảng đầu lên, nhìn đám người đứng ở thềm đá như lâm đại địch, hắn cười lạnh một tiếng nói:

- Tất giết không tha sao, hảo đại khí phái, Ma Thần Cốc sao, để ta Diệp Bạch hôm nay thử xem, các ngươi có thực lực này hay không. Nói xong, thân hình nhất động, kiếm quang khẩn cấp đánh ra bốn đạo Hấp Huyết Đằng thật lớn, bốn tên đệ tử Ma Thần Cốc còn không có phản ứng, trong ánh mắt hoảng sợ nhìn bốn đạo Huyết Đằng, thuấn tức bao bọc đến bọn họ.

Một khắc sau, bốn đạo kiếm quang nổi lên:

- Xích xích xích xích…

Cùng với bốn thanh âm trầm muộn, bốn tên Ma Thần Cốc ngoại môn đệ tử cũng không dám tin vào mắt, trên trán bọn họ đã xuyên thủng một cái lổ máu bằng ngón tay, đồng thời ngã xuống đất.

Bốn người này cũng thật không ngờ, bình thường dựa vào thân phận Ma Thần Cốc tác uy tác quái, bọn chúng cũng căn bản không dám nghĩ, tại danh tiếng Ma Thần Cốc còn có người thật sự dám làm như thế.

Đáng tiếc, bọn họ đã vĩnh viễn không có cơ hội .

Diệp Bạch sắc mặt bình tĩnh, bốn đạo Hấp Huyết Đằng nhất thu mà tán, hắn lại lần nữa giẫm chận tại chỗ, chân trái chậm rãi bước lên một bước.

Tuy nhiên, hắn vừa mới bước lên thềm đá đại môn một bước, bong có những tiếng Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt tay áo vang lên, lúc này đã có Ma Thần Cốc đệ tử nhận được tin tức, nhanh chóng chạy tới.

Lúc này, ánh mắt Diệp Bạch nhìn thẳng, thậm chí đôi chân cũng chưa từng ngừng nghỉ, có 16 thanh trường kiếm bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh người hắn.

Cũng trong nháy mắt, đột nhiên trên tất cả trường kiếm có âm thanh mãnh liệt vang lên, mấy tên Ma Thần Cốc đệ tử chạy đến, nhất thời thần chí cảm thấy mê man.

Diệp Bạch thong dong đi qua, kiếm quang xoay tròn, sau một lát khi hắn bước lên thạch thai thì phía sau mấy người, ánh mắt mới tán loan, bưng yết hầu, không tiếng động ngã xuống.

Tuy nhiên, Ma Thần Cốc đệ tử lúc này sát ý vô cùng, bọn chúng cũng không biết bên trong Mạnh Dương Trang rốt cuộc đến bao nhiêu cao thủ, chỉ lúc này, trước người Diệp Bạch đã xuất hiện rất nhiều cao thủ.

Mà thấy phía sau Diệp Bạch, thềm đá nhiễm huyết, ánh mắt mấy người kia đều phát lạnh, tên thủ lĩnh thấy một màn như vậy, lãnh thanh khoát tay, nói:

- Giết.

Cũng không có ai hỏi lai lịch của Diệp Bạch nữa, sau khi trở thành địch nhân với nhau cũng chỉ có một chữ, sát mà thôi.

Đáng tiếc, hắn lại chọn sai đối tượng, thực lực của Diệp Bạch há bọn hắn có thể đối phó được sao.

Diệp Bạch cước bộ có chút xoay tròn, quanh người lại mười thanh trường kiếm nữa bay ra, đây là mười thanh Hải Đường Ti Âm Kiếm tổ hợp chung một chỗ, xoay tròn, Diệp Bạch cất từng bước đi lên.

Tại phía sau hắn, mười mấy tên Ma Thần Cốc đệ tử đều có ánh mắt sợ hãi, trong cổ họng kêu A a… vài tiếng, cũng rốt cũng không nói ra lời nữa.

Diệp Bạch leo được mười bậc.

Chỉ trong chốc lát, xuất hiện trước mắt một cái cổng hình vòm.

Diệp Bạch không chút do dự, cất bước đi vào.

Tại phía sau hắn, từng bước từng bước lác đác vết máu, mỗi một thềm đá, liền có một thi thể nằm đó, nhìn thấy quả nhiên quá ghê người. Một bậc thềm đá giết một người, không ai, có thể chịu được một chiêu nửa thức của Diệp Bạch.

Thực lực chênh lệch quá lớn, đám này phần lớn chỉ có thực lực Huyền sĩ, hoặc cao nhất là cấp thấp Huyền sư thì làm sao có thể địch nổi với kiếm trận đại thành của Diệp Bạch được, lúc này hắn có thực lực Đỉnh cấp Huyền sư, cũng không khó khăn đánh với người nửa bước cấp Huyền Tông tuyệt thế cường giả.

Thềm đá nhiễm huyết, ánh mắt những tên Ma Thần Cốc đệ tử này không thể tin được, ánh mắt của Diệp Bạch một tia ba động cũng không có, trong lòng bọn chúng có cảm giác vô cùng quỷ dị.

Những người này ngày thường ức hiếp dân lành, trong mắt bọn chúng vốn không có người, tàn sát người Mạnh Dương Trang là tất có bọn chúng, hai tay đã sớm nhiễm vết máu, không đáng đồng tình.

Bước lên thềm đá toàn bộ nhiễm huyết, Diệp Bạch cất bước đi vào.

- Bá bá âm thanh vang lên, ba tên mặc Hoàng Kiếm bào, đều là Ma Thần Cốc tinh anh đệ tử xuất hiện ở trước mặt Diệp Bạch.

- Lãnh Nguyệt Tam Anh.

Bên trong Ma Thần Cốc, Thiên Địa Nhân Tam Ma liên thủ dạy dỗ 16 đệ tử, đây là bài danh trước ba vị chân chánh tinh anh đệ tử.

Mỗi người đều có thực lực Trung cấp Huyền sư.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...