Vô Tận Kiếm Trang tập 611

Loading...

Đông Cung

Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Kanzen Kaihi Healer No Kiseki

Getsuyobi No Tawawa Sono

Hiện tại, bọn họ cuối cùng cũng có thể rõ ràng, tại sao Thiên Địa Nhị Ma, ngay cả thời gian chạy tới nơi này cũng không có, Nhân MaTiêu Cuồng Sơn chết oan chết uổng , bởi vì người mới đến tốc độ quá nhanh, thực lực quá mạnh mẻ, căn bản là hắn không kịp phản ứng, liền một kích tất sát.

- Điều này, rốt cuộc có thực lực như thế nào?

Hai người đoán không ra, đối với thân phận người mới đến càng thêm tò mò, ở bên trong Tử Cảnh Cốc, trừ Tông chủ Túc Hàn Sơn còn có mấy người, có thể làm được như thế này sao?

Suy nghĩ mãi cũng không được, thật làm hai người suy đoán có sai lầm, lần này đến đây có thể là một vị Thái thượng Trưởng lão, nếu không thì là tam đại đệ tử, còn những người khác hai người cũng không thể tin được.

Tam đại đệ tử đến lúc nào, xuất hiện một người kinh khủng như vậy, như thế nào bọn họ trước đây, chưa từng có nghe nói qua.

Chỉ sợ người mới đến là người bài danh đệ nhất trong ba đại đệ tử, Công tử Yến Bạch Bào, cùng với người tu luyện vô số bí kỹ kỳ công, Thiếu cốc chủ Túc Khô Tâm, có chạy tới đây, cũng không có khả năng làm được như thế này.

- Tốt lắm, không nên nhìn nữa, chúng ta hãy nhanh chóng chạy đến, mặc kệ người mới đến có thực lực như thế nào, cũng là vì trợ giúp chúng ta, chúng ta không thể ngồi yên không lý đến.

Cuối cùng, Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông trước hết phản chạy tới, phục hồi tinh thần lại vỗ vào bả vai Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương, trầm giọng nói.

Được nghe lời như vậy, Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương cũng hồi phục tinh thần lại, liền nói ngay:

- Hảo.

Sau đó hắn xoay người dựng lên, nhưng trong nháy mắt, lại đột nhiên đá vào thi thể của Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn mấy cái.

- Cho dù chết, cũng không thể buông tha hắn, nếu không, vô phương bồi thường mạng của hơn trăm người Mạnh Dương Trang.

Sau khi đá xong, hắn nhìn Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn hoàn toàn thay đổi, Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương lúc này mới cảm giác được trút giận, nói:

- Đi thôi.

Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông nghe vậy, nhưng cũng không quay người lại, sau khi đá mấy cái, Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương mới hướng hậu viện chạy đi, giờ phút này, bên kia truyền đến thanh âm giao chiến, càng ngày càng kịch liệt, hiển nhiên, đã chiến đến thời khắc đỉnh điểm rồi.

Hai người tự nhiên không muốn bỏ qua tràng đại chiến như thế.

Tuy nhiên, hai người chạy đến, Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương lại bỗng nhiên nghiêng đầu sang chỗ phía sau Trúc Lâm, lãnh thanh quát:

- Bằng hữu nếu đến, xin mời hiện thân đi. Nhìn lâu như vậy, còn chưa có nhìn đủ sao?

Phía sau Trúc Lâm, lúc này có một đạo thân ảnh nhất động, nhưng không ai xuất hiện.

Thấy thế, Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương cười lạnh một tiếng, nói:

- Còn không chạy ra sao, để ta Lý Liệt Dương đến mời một chút đi, nhìn rốt cuộc là thần thánh phương nào, mà ẩn ẩn núp núp như thế.

Lúc này có một thanh Tử sắc trường đao, bỗng nhiên xuất hiện ở phía sau lưng hắn, trên thân đao lửa cháy thiêu đốt, đao phong đỏ bừng, làm cho người ta có một loại áp lực cực kỳ đáng sợ.

Đây là binh khí thành danh của hắn, cũng là một thanh hãn thế thần binh, Tam cấp Đỉnh cấp Huyền binh Cuồng Dương Đao, hắn có danh hiệu Cuồng Lôi Đao cũng là từ thanh Cuồng Dương Đao này.

Cuồng Dương Đao đánh ra, Liệt Diễm mãnh liệt vô cùng mơ hồ đánh tới, mà Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông, giờ phút này cũng từ bên kia đi tới, nắm tay lạnh lùng đánh ra Lôi Quang chớp động.

Bôn Lôi Thủ đã từng danh chấn Lam Nguyệt bởi một bộ quyền pháp, uy thế mạnh vô cùng. Cho nên, Cổ Tam Thông căn bản không cần binh khí, là có thể có được uy thế cực kỳ đáng sợ, Bôn Lôi Thủ của hắn là đệ nhất, căn bản không có thứ hai.

Thấy thế, người ở phía sau Trúc Lâm cũng biết không thể tránh khỏi, thân hình của hắn chợt lóe, một kim y trung niên nhân, từ phía sau nhảy ra, mặt mày cười khổ, nịnh nọt nói:

- Đại ca, Nhị ca.

- Phì... hừ…

Gặp mặt người này, ánh mắt của Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông và Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương đều cháy đỏ rực, nếu như nói Thiên Ma nhân Tam Ma chỉ là hận nhưng vẫn có để thân thể nguyên vẹn, nhưng đối với người này, thì là hận không thể ăn gan uông máu, hành hạ cho đến chết.

Nếu như không phải người này thì bọn họ lại như thế nào có ngày hôm nay, nếu như không phải người này thì hơn một trăm người của Mạnh Dương Trang sao có thể gặp họa như ngày hôm nay.

Nhưng bọn họ đau lòng chính là người này đã từng là chiến hữu cùng bọn họ kề vai chiến đấu, không ngờ huynh đệ như vậy lại dùng một đao, đâm vào sau lưng cũng không ai biết được.

Người này là Thiên Ti Điểu Tề Xà, Đỉnh cấp có thực lực Huyền sư Sơ cấp, nguyên chính là một trong ba đại trang chủ Mạnh Dương Trang, bài danh thứ ba, cùng Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông, Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương, uống máu ăn thề, kết bái kim lan huynh đệ.

Nhưng chính người này đã phản bội Mạnh Dương Trang, hắn cũng là người gián tiếp phản bội Tử Cảnh Cốc. Chính là hắn, cấu kết với Ma Thần Cốc đánh vảo Mạnh Dương Trang, gây cho hơn trăm người họa sát thân.

Với cừu hận như thế này thì sao có thể quên, thống khổ như thế, như thế nào có thể giải?

Hôm nay, hắn gặp mặt lại gọi hai người là Đại ca sao.

- Đại ca?

Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông nghe thấy thanh âm này, giận dữ cười, khóe miệng cắn ra máu:

- Ngươi hiện tại còn kêu ta là đai ca sao. Không biết khi ngươi phản bội Mạnh Dương Trang, ngươi đặt Đại ca ở chỗ nào. Không biết ngươi đem thê nhi, con gái của ta đã từng gọi ngươi là thúc thúc đặt ở chỗ nào.

- Ha ha a. . . Đại ca, phì... hừ, dạng tam đệ này ta thừa nhận không nổi, hôm nay ta sẽ vì hơn một trăm Vong Linh dùng máu ngươi để tế mộ.

Nói xong Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông cũng không nói lời thừa nữa, hắn cùng Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương một tả một hữu, người này bao vây vào trong, hai người cũng bất chấp hậu viện chiến đấu, giờ phút này tại trong mắt của bọn họ chỉ có cừu nhân tồn tại, ngoại giới có sụp đổ cùng bọn họ vô can.

Không giết người này thề không làm người.

Đánh để cho bố mẹ ngươi biết, hối hận sinh ngươi trên đời.

Cho nên, sát ý vô cùng xông lên, giờ khắc này, hai người đã hoàn toàn điên cuồng.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt của Thiên Ti Điểu Tề Xà hiện lên sợ hãi, thực lực của hắn vốn so sánh với hai người này kém hơn một mảng lớn, nếu không cũng không bài danh thứ ba. Hắn theo bọn họ nhiều năm như vậy, tự nhiên rõ ràng Bôn Lôi Thủ cùng Cuồng Dương Đao đáng sợ như thế nào.

Nhưng hai con ngươi của hắn có chút chuyển sau đó, vẻ mặt của hắn nịnh nọt như vậy bỗng trở nên thanh lệ, âm thanh của hắn lạnh lùng nói:

- Hừ, Cổ Tam Thông, Lý Liệt Dương, không biết xấu hổ, các ngươi bị nhốt trong mật thất ngầm dưới đất, cho dù tránh thoát lùng bắt của chúng ta, nhưng khẳng định cũng không tiếp tế tiếp viện. Như vậy nhiều ngày như vậy, thân thể các ngươi như thế nào, coi như hai người các ngươi liên thủ, hiện tại cũng chưa chắc là đối thủ của ta, không bằng ta cho một con đường sống, cũng là cho các ngươi một con đường sống, như thế nào?

- Chúng ta nhất định như vậy sao, dù sao trước đây cũng là huynh đệ với nhau, nếu như ta ngoan cố chống cự, thì cho dù các ngươi hôm nay có thể giết được ta nhưng hai người các ngươi cũng phải bồi mạng theo, các ngươi có nguyện ý bỏ qua tánh mạng để bồi mạng cùng ta như vậy sao?

- Cho nên, còn không rời đi đi, chờ các ngươi ngày sau dưỡng thương cho tốt, thực lực tiến gặp lại ta trả thù, thời cơ như vậy ta cũng không phải là đối thủ của hai ngươi, như thế không hoàn hảo sao.

Được nghe lời ấy, thân thể Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông cùng Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương đều chấn động, lập tức, trên mặt hai người đồng thời tức giận, cũng không nghe Tề Xà nói, trực tiếp đánh tới.

Cuồng Lôi Đao Lý Liệt Dương trực tiếp dùng đao bổ tới, nhất đạo đao sắc tử sắc, trực tiếp đem mặt đất đánh vỡ ra, hắn cười lạnh một tiếng nói:

- Nhìn thấy ngươi thì hận không ăn gan uống huyết ngươi, huynh đệ chúng ta cũng chẳng sợ bồi mạng với ngươi, hôm nay cũng muốn đem ngươi lưu lại, nếu không, mặc dù chúng ta có thể sống thì cũng không có thể đối mặt thân nhân bằng hữu dưới đất, cẩu tặc, nạp mạng đi, ngày hôm nay chính là tử kỳ của ngươi.

TRên mặt của Bôn Lôi Thủ Cổ Tam Thông cũng sắc lạnh, một câu nói cũng không nói, huy quyền đánh tới.

Thân thể hai người mặc dù suy yếu, nhưng dù sao thực lực vẫn còn, hơn nữa liên thủ lại cuồng nộ như vậy thực lực phát huy 200% sức lực, Thiên Ti Điểu Tề Xà sau khi đối địch thì cũng không có khả năng cơ hội gì.

Thấy thế, trên mặt hắn không khỏi lộ ra vẻ ngoan sắc, vung tay bảy tám phi điểu màu xanh, bỗng nhiên bay ra, xoay quanh đỉnh đầu hắn.

Hắn lãnh thanh nói:

- Các ngươi đừng ép ta, không nên ép ta, nếu không, mọi người liền đồng quy vu tận đi.

Lời nói vừa dứt, ngón tay hắn ở giữa không trung điều hiển bảy tám phi điểu, bỗng nhiên tung ra hai cánh, hướng về phía hai người vọt tới.

Tượng gỗ thanh dực, tại giữa không trung, hiện lên thanh quang linh hoạt, còn Nguyệt Dạ thì tựa như u quỷ.

Thiên Ti Chi Điểu, khống khôi thuật, giết người không thấy máu, vạn quỷ không dám gần.

Điều này, đúng là tên Tề Xà Thiên Ti Điểu do đó mà có.

Bên trong Trúc Hải, cửu trọng Noãn các.

Diệp Bạch đơn độc đối phó với hai đại Đỉnh cấp Huyền sư cao thủ, Thiên Địa Nhị Ma Thiên Ma Hàn Dương Tử, Địa Ma Quỷ đạo nhân.

Mặc dù dễ dàng kích sát một trong Tam Ma là Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn, chẳng qua là Nhân Ma Tiêu Cuồng Sơn thực lực xa không bằng Diệp Bạch, thứ hai là hắn có tứ cấp lợi khí, Đạo Tâm Thuần Dương Kiếm lợi hại, xuất kỳ bất ý làm cho đối thủ không kịp phản ứng.

Nhưng thực sự đánh nhau, vị tất có thể đánh nhanh như vậy.

Nhưng, Diệp Bạch biết, hiện tại đánh một trận thì vô luận như thế nào, cũng sẽ không dễ dàng giống như lúc trước như vậy.

Từ khi hắn sinh ra đây là một trận đấu hiểm ác nhất.

Dù sao, thực lực của Diệp Bạch tuy mạnh, nhưng đối diện hai người, nếu bàn về thực lực, lại trên Diệp Bạch.

Địa Ma Quỷ đạo nhân dù sao cũng là cao hơn một bậc, Diệp Bạch dù sao cũng mới tiến vào Đỉnh cấp Huyền sư ít ỏi mấy tháng thời gian, nhưng Địa Ma Quỷ đạo nhân, tiến vào cảnh giới này, ước chừng đã hơn mười năm rồi.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...