Vô Tận Kiếm Trang tập 632

Loading...

Thượng Ẩn - Phần 2

Con Dâu Nhà Giàu

Mẫu Phi Đuôi Của Người Lộ Ra Rồi Kìa

Minamoto-Kun Monogatari

Hắn còn thị thói quen một mình hành tẩu, mọi người nóng bỏng nhìn hắn làm hắn có chút đau đầu, lần này đi theo mọi người, cũng bất quá là bởi vì hắn sợ lạc đường mà thôi, nhưng hiện tại, đã đến cuối Hoàng Dương sa mạc, vô luận như thế nào hắn cũng sẽ không đi nhầm đường nữa rồi.

Cuối cùng, hắn hướng lão giả đưa ra lời cáo biệt, lão giả mặc dù kiệt lực giữ hắn lại, nhưng cuối cùng Diệp Bạch quyết tâm rời đi.

Cuối cùng, lão giả còn không có cách nào giữ lại Diệp Bạch, Diệp Bạch hướng lão nhân cáo từ, một mình nhằm hướng Tây mà đi.

Bất quá, lão giả mặc dù thấy Diệp Bạch rời đi, nhưng cũng chỉ cho Diệp Bạch cách phân biệt phương hướng, để cho hắn không đến mức bị lạc đường.

Đồng thời, lúc này Diệp Bạch muốn đến Tinh Trại hải, hắn mặc dù không biết Diệp Bạch muốn đến Hoảng Vụ Hải làm gì, nhưng lão cũng biết ở Xích Mạc nơi đó nổi danh như thế nào rồi.

Nhưng Tinh Vụ hải cũng là có người không biết , bởi vì cũng có người cũng chưa từng gặp qua.

Người đi qua đó ai cũng kêu nơi đó là Tiên Cảnh, Sa hải màu bạc như trời cao đầy sao, tại nơi đó, không cảm thụ được sa mạc nóng bỏng, mặc dù nơi đó không lớn, nhưng đích thật là một nơi danh lam thắng cảnh.

Đối với bọn họ hàng năm hành tẩu tại Xích Mạc, thì Địa phương kia không người không biết, bởi vậy, hắn giới thiệu cũng khá tường tận.

Đối với việc này, Diệp Bạch tự nhiên sẽ không cự tuyệt, hắn vui vẻ tiếp nhận, nhưng hiện tại bọn họ còn muốn tặng cho Diệp Bạch lương thực và nước uống thì hắn kiên quyết cự tuyệt. Bởi vì nơi này cách biên giới của Hoàng Dương sa mạc, mặc dù không xa" nhưng dù sao còn có hai ngày lộ trình, mà lương thực nước uống của mọi người cũng không còn nhiều.

Nhưng bọn họ muốn phân cho Diệp Bạch một bộ phận, chỉ sợ bọn họ cũng không còn, hơn nữa Diệp Bạch có Tam Mãng Tuyết Giới chứa đựng rất nhiều lương thực, hắn căn bản không cần như vậy.

Linh Bảo đúng là chí bảo, hắn không muốn để cho bất luận kẻ nào biết, chẳng sợ người bình thường khi biết được thì chắc vô cùng kinh ngạc.

Dù sao, cho dù khổ một chút, lương thực và nước uống bọn họ tiết kiệm một chút, miễn cưỡng có thể chống đỡ được hai ngày, điều kiện tiên quyết là không thể phát sinh ra chuyện gì nữa.

Đương nhiên, càng đến gần tính nguy hiểm càng nhỏ, đây là tất cả mọi người hành tẩu tại sa mạc đều biết. Phía trước chính là dòng song Xích Mạc, Diêm hà, cũng là dòng song duy nhất của Xích Mạc, cho nên hắn cũng không có bất cứ vấn đề gì.

Hơn nữa, coi như Diệp Bạch không có Tam Mãng Tuyết Giới thì với thể chất của hắn, cũng không phải những phàm nhân có thể sánh bằng, hắn có thể chịu đựng được. Diệp Bạch coi như ba ngày không ăn uống, cũng sẽ không sao.

Nhưng những người bình thường này, tự nhiên không có bổn sự này, cho nên, Diệp Bạch kiên quyết cự tuyệt. Sau đó không đợi bọn họ có phản ứng, liền trực tiếp ly khai, rất nhanh, cả người trở thành một điểm nhỏ.

Bất quá chỉ trong chốc lát, thân ảnh của hắn, liền biến mất tại chân trời, dần dần không thấy bóng dáng.

Thấy một màn như vậy, tất cả mọi người phía sau đều thán phục thủ đoạn của Huyền sư đại nhân, thật sự là bí hiểm. Lúc này, bọn họ mới rốt cục có cơ hội, kiến thức tốc độ đáng sợ của Diệp Bạch.

Vũ giả càng tự thẹn và xấu hổ vô cùng, hiện tại hắn mới biết ở nhân gia có người có được tốc độ nhanh như thế nào rồi, mới vừa rồi gặp phải bão cát, chính mình thấy Diệp Bạch tốc độ ngang với mình mà mình còn cảm thấy không bằng thì lúc này hắn cảm thấy hổ thẹn đập đầu vào khối đậu hũ mà chết đi.

Cùng một tên Huyền sư cấp cường giả so sánh tốc độkhông phải là giống nhau.

Khuôn mặt của tên Vũ giả đỏ rần.

Mà những người khác, cũng không có liên quan đến tên Vũ giả, giờ phút này trong lòng nhớ lại, mọi người không ngừng thở dài:

- Người tốt a, nếu như không phải Diệp đại nhân, chúng ta lần này chỉ sợ đã không còn tính mệnh rồi. Đúng vậy, đúng vậy, đáng tiếc hắn lại có chuyện quan trọng không thể đi cùng chúng ta, nếu không, có thể cùng Diệp đại nhân ở chung một ngày cũng là tốt rồi.

Những người khác, cũng không khỏi cảm thấy tiếc nuối không thôi, nghĩ đến Diệp Bạch ở trong đội ngũ hai ngày, mọi người lại mất một lần cơ hội như thế, thật sự là dậm chân, hối hận không thôi.

Đáng tiếc, Diệp Bạch đã rời xa, cũng không nghe được, lúc này hối hận, cũng không thể được rồi.

Huống chi ban đầu, bọn họ còn không biết Diệp Bạch là một tên Huyền sư.

Còn Lý lão giả, sau khi nhìn thấy Diệp Bạch rời đi quỳ xuống lạy vài cái, lập tức phục hồi tinh thần lại, nhìn tất cả mọi người.

Lý lão giả mặc dù mới vừa rồi muốn đưa tặng Diệp Bạch lương thực cùng nước uống, nhưng Diệp Bạch không nhận vì hắn biết mọi người không còn nhiều lắm, sau bão cát càng thiếu đi.

Tất cả mọi người, chỉ sợ đều không có khả năng ăn no, thậm chí nửa bụng mà thôi, cho nên hắn làm như vậy, có lẽ không muốn mọi người chịu đói, nếu ở sa mạc này chịu đói dẫn đến thể lực suy yếu, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

Nhưng hắn dứt khoát làm như vậy chính bởi vì, Diệp Bạch muốn bảo vệ tánh mạng mọi người.

Nhưng Diệp Bạch lại trực tiếp cự tuyệt , thậm chí không cho hắn cơ hội, cho nên, trong lòng hắn đối với Diệp Bạch cảm kích vô cùng, chính vì vậy lão mới quỳ xuống vai Diệp Bạch ba vái. Lúc này Lý lão mới mở miệng, chỉ huy mọi người đem thi thể người chết, cuốn lại.

Những thi thể này, không thể chon ở chỗ này, phải tại mang về cho thân nhân, bởi vì cho dù người chết tại đây cũng muốn lá rụng về cội, không đến mức vứt bỏ tại sa mạc này.

Lúc bọn họ đi lên con đường này, tất cả đã đều hình thành nhận thức chung, hôm nay, có thể là người khác, ngày mai có thể là chính mình cũng không ai biết được.

Thương đội nhất thời trầm xuống, nhìn những thi thể này, tất cả mọi người cũng từ trong kích động phục hồi tinh thần lại, tất cả yên lặng không nói gì, chỉ cúi đầu mặc niệm.

- Xem ra, lần này đi Phổ Tôn dưỡng lão , lúc này có tuổi tội gì vẫn còn bôn ba sao?

Nhìn những thi thể này, Lý lão lúc này nhớ lại, nếu như nói trước kia, hắn bán dạo là vì nuôi gia đình sống tạm, những mấy năm này cũng dần dần có được một chút tích súc, chỉ bất quá một mực không bỏ được, cho nên vẫn mạo hiểm như vậy.

Hiện tại, trải qua một màn này, lại làm cho trong lòng hắn có quyết định khác đi.

Lúc này ở gần biên giới Hoàng Dương sa mạc có một nhân ảnh với tốc độ cực nhanh lướt đi.

Hắn, chính là người được Lý lão giả chỉ điểm đường đi, cáo biệt mọi người thẳng đường hướng Tây, một mình đi trước tìm kiếm Tinh Vụ hải, đó chính là Diệp Bạch.

Bóng dáng của hắn tại sa mạc được kéo được thật dài, không ngừng chớp động.

Bản thân Diệp Bạch là một tên Huyền sư, cô độc cùng tịch mịch hắn chịu được.

Nếu tham luyến nhất thời vui vẻ, có lẽ bỏ qua, cả đời phải tiếc nuối.

Diệp Bạch nói thầm với chính mình như vậy, cước bộ cũng dần chậm lại.

Lúc này hắn đã sớm thành thói quen , hắn nói cho chính mình, không buông lỏng phiền muộn.

Con đường này, thật sự làm đúng cho dù tương lai tung hoành thiên hạ, không tiếp tục cố thủ thf có gì đáng nói?

Diệp Bạch không biết, hắn không muốn ngẫm lại, ít nhất, liền tạm thời hắn cũng không dùng nghĩ nữa.

Có lẽ, đợi cho thực lực của mình đủ cường đại, sau đóngay cả chính hắn cũng không biết, thực lực đủ cường đại, rốt cuộc hắn muốn thế nào.

Huyền Tông? Huyền Vương? Huyền Tôn? Huyền Đế? Còn Huyền Thánh cường giả sao?

Có lẽ, vĩnh viễn cũng không có điểm cuối?

Diệp Bạch lắc đầu, không hề nghĩ nữa, nhưng lúc này điều cần thiết nhất là tìm được Giao Phục Hoàng Tuyền Chi rồi nói sau, mặt khác, ngày sau cơ hội giống như vừa đến, tự nhiên có thể ngộ.

Trừ trận bão cát, một ngày kia sau khi Diệp Bạch thoát ly khỏi Thương đội, thì hắn cũng chứng kiến thêm một thương đội khác gặp phải trận bão cát nữa.

Bất quá, bọn họ so sánh với thương đội của Lý lão còn thê thảm hơn nhiều, nhưng lúc này Diệp Bạch cũng không có can thiệp vào.

Còn thừa lại vài người, cô đơn chiếc bóng, thê lương vô cùng, thấy thế, Diệp Bạch cũng không khỏi cảm thấy mủi lòng.

Lực lượng tự nhiên, quả nhiên đáng sợ, nhân lực đôi khi quá nhỏ bé, cho nên, chỉ có thể tận lực mạnh hơn, có lẽ, cũng cuối mới có thể chống lại được.

Cho đến lúc có khả năng không sợ Thiên Địa, có lẽ chính là lúc đại thành.

Nhưng đối với những người này, Diệp Bạch mặc dù đồng tình cũng không có cách nào hỗ trợ ì, rất nhanh rời đi, mắt thấy có một ngày nữa có thể ra khỏi Hoàng Dương sa mạc, trong ánh mắt Diệp Bạch, cũng không khỏi toát ra một tia lửa nóng.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...