Vô Tận Kiếm Trang tập 633

Loading...

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Thất Thân Làm Thiếp

Hội Pháp Sư và Thánh Thạch Rave

Tôi Sẽ Trở Thành Nữ Hoàng

Vô luận là ai, ở sa mạc rộng lớn vô biên, hành tẩu sáu bảy ngày, ai cũng sẽ mỏi mệt, cho dù là Huyền sư cũng như vậy.

cuối cùng, không phải là cô tịch, mà là nhìn toàn thấy cát chán ghét.

Mà hiện tại, Diệp Bạch rốt cục có cơ hội đi ra ngoài, mặc dù chỉ là rời khỏi Hoàng Dương sa mạc. Lúc này Diệp Bạch ở Xích Mạc còn muốn nghỉ ngơi ít nhất ba bốn tháng nữa.

Nhưng coi như là như thế, trong lòng Diệp Bạch cũng vẫn không kìm chế được hưng phấn, loại cảm giác này đối với hắn mà nói thật lâu cũng không có xuất hiện.

Nếu như không phải tại Xích Mạc này, chỉ sợ thời gian càng lâu rất khó có loại cảm giác này, dù sao không có ai, nguyện ý vĩnh viễn ở nơi này. Dù như thế nào cũng nhìn không thấy bến bờ, cô tịch cùng đơn điệu, sắc thái tầm nhìn không thấy một cây xanh, một bóng người, thậm chí một con chim nhỏ cũng không có.

cuối cùng âm thanh đi trên mặt cát kêu sàn sạt tạo cảm giác rất là khó chịu, hoàn cảnh này nếu ở lâu, sớm muộn cũng bị điên.

Diệp Bạch hiện tại đương nhiên còn chưa tới cái tình trạng kia, nhưng đến Xích Mạc trong hoàn cảnh này, lại thật sự không thể nói là ưa thích, cho nên, nóng lòng đi ra ngoài, tâm tình như vậy cũng là có thể lý giải được.

Đang lúc này, bỗng nhiên Diệp Bạch nghe thấy tiếng đánh nhau truyền đến, xuyên thấu qua tiến vào trong màng nhĩ của Diệp Bạch làm hắn không khỏi nao nao, thanh tỉnh lại.

- Đã lâu không có nghe tiếng người, nơi này làm sao lại còn có âm thanh đánh nhau, trong sa mạc này, còn có người sao?

Trong lòng hắn nhất động, người như kinh phiêu, phảng phất như một chiếc lá, phiêu thượng qua cồn cát, xuống phía dưới nhìn lại.

Ánh mắt của hắn nhìn thấy, không khỏi có chút ngạc nhiên.

Phía trước mấy trăm trượng, trên một cồn cát có Hồng y thiếu nữ đang bị con bò cạpmầu đen vây công, Hồng Y nữ tử này thoạt nhìn thực lực không kém, ít nhất cũng có thực lực Trung cấp Huyền sư.

Nhưng bốn con bò cạp mầu đen lại càng thêm đáng sợ, mỗi một con đều có thực lực Tam cấp Trung cấp mãnh thú, điều này làm cho Hồng y thiếu nữ nhất thời lâm vào nguy cảnh.

- Ân?

Chỉ nhìn thoáng qua, Diệp Bạch liền nhịn không được chau mày lại, nói thật hắn đi lâu như vậy, Diệp Bạch thật đúng chưa từng gặp qua bò cạp, nhưng hiện tại trước mắt chứng kiến, hắn không hề nghi ngờ, tất cả chính là những con bò cạp mà tất cả mọi người đi trên sa mạc Xích Mạc đều sợ hãi nhất, không thể nghi ngờ mấy con bò cạp này giống cái cối xay lớn, mỗi một con có thực lực Tam cấp Trung cấp mãnh thú đúng là Xích Vĩ Hạt rồi.

Mà hiện tại, Diệp Bạch ở nơi này lập tức xuất hiện ra bốn con, khó trách Hồng y thiếu nữ kia thực lực không sai, nhưng lúc này lại gặp phải nguy hiểm, mắt thấy tình hình nàng cũng kiên trì không được bao lâu.

Ở trên cồn cát Hồng Y nữ tử tươi đẹp thoát tục, tuyệt sắc giai nhân, quả thật kỳ mỹ nữ tử hiếm có, một thân màu đỏ được Hoàng Sa tôn lên, thật sự là một màn kỳ cảnh.

Mà nàng đối diện với bốn con Vĩ Sa Hạt, mỗi con đều giống như một cái xe đẩy loại nhỏ, hạt vĩ thật dài trông như chiến đao, sắc bén vô cùng. Bất kể là ai cũng không khỏi không tin tưởng, chỉ sợ đừng nói độc thân, mà bị Xích Vĩ Hạt này chém trúng, cũng bị chém thành hai nửa.

Mà cuối cùng, trong miệng mấy con bò cạp này có thể phun ra hỏa ngọn lửa độc, những ngọn lửa này khi bị đánh trúng, cực kỳ đáng sợ.

Mà Hồng Y nữ tử, có thực lực Trung cấp Huyền sư, nếu như thường nhân đã sớm mất mạng.

Nhưng nàng tựa hồ tu luyện một môn Huyền công cực kỳ kỳ lạ, lại có thể dẫn động tầng cát bốn phía, tại quanh người hình thành một màn Hoàng Sa chướng ngại vật, mặc dù mỗi lần bị mấy con bò cạp cường lực đánh bại, nhưng lại rất nhanh phục hồi lại tầng cát.

Bốn phía Hoàng Sa vô cùng vô tận, cho nên nàng triệu hồi ra Hoàng Sa chướng ngại vật cũng căn bản không sợ thiếu, nàng mặc dù thực lực không đủ, nhưng nhất thời cũng sẽ không có nguy hiểm.

Nhưng Diệp Bạch rõ ràng, thoạt nhìn nàng lúc này miễn cưỡng ngăn chặn, nhưng cũng không thể cam đoan mỗi một lần đều vừa vặn triệu hồi ra tầng cát để ngăn trở Xích Vĩ Hạt. Mấy con bò cạp này công kích lien tục như vậy chỉ sợ Hồng y thiếu nữ thực lực có cao, trong khoảng thời gian ngắn, cũng triệu hoán không kịp, sớm muộn cũng bị bốn con Xích Vĩ Hạt này đánh chết mà thôi.

Coi như một mực bảo trì tình huống như vậy, Hoàng Sa bốn phía đích thật là vô cùng vô tận, nhưng Huyền lực cũng có lúc cạn kiệt, đến lúc nàng không tiếp tục được nữa, thì cũng chính là ngày tận thế của nàng đã tới.

Thấy thế, Diệp Bạch không chút do dự, trực tiếp từ cồn cát xông tới, trong lúc nhất thời đánh ra một chiêu, kiếm trận nhanh nhẹn bay ra, tại giữa không trung nở rộ thành một đóa Bạch Liên thật lớn.

- Quấn quit.

Một tiếng gào to, Lục Dực Ngân Sương kiếm đầu tiên bay ra, tại giữa không trung phóng ra băng lam chi quang, chợt lóe lướt qua, phảng phất một loại nhuyễn mang, dĩ nhiên đem toàn bộ Xích Vĩ Hạt cuốn vào. Trong ánh mắt Diệp Bạch quang mang nhất động, sau lưng một đạo kiếm quang khác bay ra, tạo thành Kim quang đáng sợ.

- Tam cấp Cao cấp Kim Phong Tế Vũ kiếm.

- Trảm.

Ngón tay Diệp Bạch nhất thời tế ra Kim Phong Tế Vũ kiếm biến thành kiếm quang, đột nhiên sáng rực lên, phảng phất như một đạo kim tuyến bay qua, "Phốc" một tiếng, Xích Vĩ Hạt tại giữa không trung, ngay cả phản ứng một chút cũng không có, liền bị kích sát.

Bất quá, lúc này Diệp Bạch lại quản không được nhiều như vậy, thấy thế, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, Xích Vĩ Hạt mặc dù đáng sợ, nếu như có vài chục đầu có lẽ hắn còn có thể chần chờ một chút, nhưng hắn thực lực hôm nay, chính là một con Tam cấp Trung cấp Xích Vĩ Hạt thật sự là không chịu nổi một kích.

"Bạo" lần nữa quét ngang, Thiên Xích Thủy kiếm, Tiên Thiên Hỏa kiếm, tại giữa không trung tạo thành hai đạo Kỳ Quang, phảng phất hai luồng sáng hoa đánh thẳng vào hai đầu Xích Vĩ Hạt. Một tiếng khinh bạo vang lên, hai đầu Xích Vĩ Hạt này bị hai thanh trường kiếm đánh nổ thành huyết hoa, vô số thân xác, vỡ thành vô số bay tán loạn bốn phía.

- Băng.

Thấy thế, ngón tay Diệp Bạch vừa nhấc, lại là đạo một số kiếm quang liên tục bay lên, tại giữa không trung một hóa mười, mười hóa trăm, đem vô số huyết dịch linh tinh các loại, toàn bộ che ở ngoài, bay ra mấy trăm trượng.

Chỉ chớp mắt, bốn đầu Xích Vĩ Hạt liền toàn bộ bị kiếm trận đánh tan xác.

Thấy vậy, Diệp Bạch không khỏi trong lòng cũng có chút tự đắc, đang chuẩn bị xuất kiếm, đem con Xích Vĩ Hạt cuối cùng nhân tiện giết chết.

Trong lúc này, Diệp Bạch chuẩn bị xuất thủ thì có một giọng nói vang lên:

- Vị công tử này, con Xích Vĩ Hạt cuối cùng giao cho Viêm Mị giải quyết đi.

- A?

Diệp Bạch trái lại cảm thấy kỳ lạ, nhìn Hồng Y nữ tử một cái, lại thấy nàng lúc này cũng đang nhìn mình, mặc dù trong lòng mơ hồ không rõ, nhưng hắn cũng không xuất chiêu nữa.

Thấy thế, Hồng Y nữ tử nhìn hắn cảm tạ mỉm cười, tiếng cười đúng là trăm hoa đua nở, làm cho người ta có một loại cảmt giác cực kỳ kinh ngạc, Diệp Bạch cũng không khỏi trong lòng mơ màng.

Hồng Y nữ tử vẻ đẹp mặc dù có lẽ không bằng đám người Trầm Họa Yên, Cốc Tâm Hoa, nhưng có cảm giác mềm mại đáng yêu mà Trầm Họa Yên, Cốc Tâm Hoa thế gia nữ tử, không có được.

Đây là tuyệt thế vưu vật, trời sanh mị cốt, làm người kinh ngạc.

Bất quá Diệp Bạch mặc dù trong lòng rối loạn một chút, nhưng trong nháy mắt đã có phản ứng, cũng không khỏi có chút thất sắc, hắn đối với chính mình tâm tính vô cùng định lực, mặc dù không thể nói là rất cao, nhưng nhất định cũng hơn thường nhân rất nhiều.

Hồng Y nữ tử, nếu ngay cả hắn cũng có thể như thế, nếu như nàng đối mặt với người bình thường, chỉ sợ lực sát thương càng thêm đáng sợ.

Ở trong Xích Mạc, như thế nào lại xuất hiện một nữ tử kỳ lạ như vậy, hơn nữa một thân một mình gặp nạn ở đây, may là chính mình gặp phải?

Diệp Bạch trong khoảng thời gian ngắn, trong ánh mắt hiện lên vô số nghi vấn, bất quá, hắn cũng để tại trong lòng, bề ngoài không có chút nào biểu lộ ra.

Rồi sau đó, hắn liền lui ra phía sau một bước, trong ánh mắt Hồng Y nữ tử cảm tạ, lẳng lặng đánh giá đối phương, nhìn nàng tính toán như thế nào giải quyết con Xích Vĩ Hạt này.

Phải biết rằng, Xích Vĩ Hạt này cũng là Tam cấp Trung cấp mãnh thú, tương đương với Trung cấp Huyền sư loài người, thực lực đại khái cùng Hồng Y nữ tử này tương đương, đều là Trung cấp Huyền sư.

Mặc dù Diệp Bạch nhúng tay vào, nhưng nếu chỉ có một con mà nói, Diệp Bạch tin tưởng nàng có thể chiến thắng. Diệp Bạch cũng có thể tin tưởng, có lẽ cần phải trải qua một phen khổ chiến.

Nhưng nếu nói nàng có thể rất nhanh đem con bò cạp này kích sát, thì cũng phải nhìn nàng bằng con mắt khác.

Có lẽ, tên nữ tử quả nhiên có chỗ Bất Phàm, nếu không nàng tuyệt không mở miệng bảo mình dừng tay.

Bởi vì nếu như muốn kéo dài thời gian thật lâu, chỉ sợ ngay cả Diệp Bach cũng không muốn như vậy.

- Viêm Mị sao? Quả nhiên người cũng như tên a, một thân Hồng y, mị cốt trời sanh, tại Xích Mạc lại cũng có nhân vật như vậy, lần này ta mở rộng nhãn giới a.

Diệp Bạch trong lòng âm thầm nói.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...