Vô Tận Kiếm Trang tập 641

Loading...

Harry Potter và Tên tù nhân ngục Azkaban (Quyển 3)

Tổ Chuyên Án Và Những Vụ Án Bí Hiểm

Bầy Thú Mặt Người

Ma Vương Sáng Tạo

Hai người Diệp Bạch, Viêm Mị sau khi nhìn thấy thế, mỉm cười. Bọn họ cũng không để ý, bước nhanh đi xuống dưới lầu.

Rất nhanh, hai người liền xuất hiện ở trước cửa đại môn, cùng đối diện mấy trăm người Liễu gia, Diệp Bạch mỉm cười nói:

- Đả thương người chính là chúng ta, như thế nào, các hạ có cái gì chỉ giáo sao?

- Ách…

Thấy một màn như vậy, tất cả mọi người trên lầu đều ngây dại cả người, lúc này còn không đào tẩu sao, bọn họ chẳng lẽ không sợ chết sao, hai người này đối với hơn trăm người, hơn nữa hơn trăm người này trong tay đều có trường côn, binh khí đầy đủ, đây không phải là đi chịu chết sao?

Đáng tiếc. Diệp Bạch cùng Viêm Mị lại có vẻ rất là dễ dàng, cũng không có để nhiều người như vậy ở trong mắt.

Đang đứng đối diện là lam kim đoàn bào trung niên thấy thế ánh mắt cũng không khỏi co rụt lại, Diệp Bạch cùng Viêm Mị làm như vậy" chẳng những vượt ra ngoài dự liệu của mọi người, đồng dạng cũng ra ngoài dự liệu của hắn.

- Điều này…

Trong khoảng thời gian ngắn, trong lòng hắn ngược lại có một chút do dự, chỉ là nhìn thấy hai đầu gối nhi tử bị đánh nát, làm cho ngọn lửa giận vô biên lại lần nữa bốc cháy lên.

- Hừ.

Một tiếng lãnh Hừ lạnh vang lên, ánh mắt của hắn lạnh lùng nhìn về phía Diệp Bạch cùng Viêm Mị, lạnh lùng nói:

- Chính là hai người các ngươi, cắt đứt đầu gối Nhạc nhi sao?

Diệp Bạch mỉm cười, Viêm Mị lại hừ lạnh một tiếng nói:

- Phì… hừ, súc sinh cặn bã, cũng gọi là người sao, ta bất quá là thay ngươi, giáo huấn một chút mà thôi, lần này chỉ là cắt đứt hai đầu gối, không có lấy đi tính mệnh hắn. Đã xem như thiện tâm rồi.

- Hảo, hảo, hảo…

Sau khi nghe như vậy, Liễu Thiên Sơn tức giận mà cười, ánh mắt lạnh lẻo nhìn Viêm Mị một cái, cười lạnh nói:

- Bộ dáng không sai, khó trách hài nhi coi trọng ngươi mà gặp này đại họa, bất quá ngươi yên tâm. Cũng không lo, ta sẽ thế hắn hoàn thành, nếu là các ngươi đả thương con của ta, như vậy…

Thanh âm của hắn bỗng nhiên như Hàn Băng lạnh thấu xương, làm cho mọi người vừa nghe không tự chủ được rùng mình một cái:

- Nam thì ta bằm cho cẩu ăn, nữ thì tốt, ta sẽ làm cho ngươi cảm nhận được, cái gì là sống không bằng chết, ngươi làm cho con ta đau khổ như vậy, ta muốn trăm ngàn lần trả lại cho ngươi.

Sau đó hắn vẫy tay, nhất thời cả đám người đều bay vọt tới.

Tuy nhiên…

Lúc này cũng không cần Diệp Bạch xuất thủ, chỉ thấy hai tay Viêm Mị giương lên, đột nhiên văng ra một chùm hồng sắc vụ quang.

- Phốc, phốc, phốc, phốc…

Liên tiếp thanh âm vang lên, tiếp theo là những tiếng kêu thảm thiết, mấy trăm người căn bản không có chạy thoát, tất cả trên người đều máu tươi chảy ra ròng ròng.

Nữ tử này xuất thủ làm cho mọi người sợ hãi.

- A.

Một màn như vậy, Liễu Thiên Sơn không khỏi ngây dại cả người, tất cả mọi người ở đây cũng không tự chủ được kinh hô lên một tiếng, mọi người đều không thể tin được hai mắt của mình.

- Điều này sao có thể.

Nguyên lai mấy trăm người xông lên trong nháy mắt bị phá hủy, thật không ngờ kết cục lại ngoài dự đoán như vậy.

Mà nam kia còn không có xuất thủ, còn nữ tử thoạt nhìn dung mạo đẹp như hoa, đánh ra một đòn mà mấy trăm người đều bị thương, máu chảy ròng ròng.

Rõ ràng, tất cả mọi người đều bị phế đi, cả đời này cũng đừng nghĩ nhìn thấy bất cứ cái gì nữa.

Cũng là Viêm Mị xuất khẩu ác độc. Những người này bình thường trợ Trụ vi ngược, chết cũng không đáng tiếc. Chỉ bắn mù hai mắt bọn họ, cũng đủ nhân từ rồi.

Chỉ nghe đối phương chủ động giết người, ác sự đã không biết làm cho bao nhiêu người tai họa rồi.

Diệp Bạch cùng Viêm Mị nhìn nhau một cái, trong nháy mắt đã có quyết đoạn.

Bọn họ vốn là còn tưởng rằng Liễu Nhạc bất quá là kiêu ngạo, cắt đứt chân hắn khiển trách, nhưng hiện tại thấy một màn như vậy, lại cảm giác được bọn họ ra đòn quá nhẹ.

Trong lòng rốt cuộc đã có tâm tư trừ ác, chỉ nhìn đức hạnh phụ thân của hắn hôm nay, liền biết hắn rốt cuộc là người như thế nào rồi.

Người như thế này, giết chết ngay cũng không quá đáng.

Diệp Bạch cùng Viêm Mị trong ánh mắt, hàn quang chợt lóe.

- Lao đến, tiếp tục lên cho ta. Các ngươi tại sao dừng lại.

Bỗng nhiên thanh âm Liễu Thiên Sơn vang lên:

- Một đám phế vật, nhiều người như vậy ngay cả hai người bắt cũng không được, nuôi các ngươi chỉ để tốn cơm thôi.

Lập tức, hắn xoay người hướng về phía âm lãnh xích y thanh niên, khom lưng cúi đầu nói:

- Thiên Xà công tử, hai người kia thoạt nhìn rất mạnh, phiền toái Thiên Xà công tử hỗ trợ Liễu mỗ, sau tất có trọng thưởng, tối nay sẽ cấp cho công tử hơn hai mươi xử nữ, công tử tùy ý hưởng dụng, như thế nào?

Tuy nhiên, hắn tưởng tượng gặp bât cứ tình huống nào chỉ cần Thiên Xà công tử ra mặt, chỉ cần hắn bỏ ra vốn liếng một chút là có thể giải quyết được ngay. Liễu gia có thể có địa vị thế lực hiện tại, ít nhiều nhờ Thiên Xà công tử mấy lần âm thầm xuất thủ, thay thế Liễu Thiên Sơn giải quyết không ít đại địch.

Bởi vậy, mặc dù yêu cầu cao một chút, nhưng hắn đã có thể chịu được, bởi vậy, lần này mắt thấy hai người gai góc, hắn lập tức sẽ đem chủ ý mời Thiên Xà công tử ra tay.

Bởi vì hắn biết, đối phương cũng không phải người mà phàm nhân có thể đối kháng, mà là người tu tập Huyền khí. Hơn nữa còn rất là cường đại. Hắn đã từng thấy tận mắt qua người này vung tay lên, đem rừng cây đều xóa đi. Một chưởng trong lúc đó, đem vài tên đối địch Liễu gia phách thành thịt nát.

Cho nên hắn cho rằng, chỉ cần Thiên Xà công tử xuất thủ, liền không thể không xử lý được, coi như hai người này mạnh hơn một chút cũng đủ để đối phó.

Tuy nhiên, lần này hắn dự liệu thỉnh cầu thì Thiên Xà công tử lại bỗng nhiên sắc mặt biến đổi, lớn tiếng nói:

- Câm mồm, ngươi là ai, ta lúc nào giuso ngươi, Hừ, ta Thiên Xà công tử chưa bao giờ nhận, việc lần này cùng ta không có quan hệ.

Nói xong, hắn xoay người liền đi.

- A.

Một màn đột nhiên biến chuyển, chẳng những vượt ra ngoài ngoài dự liệu của tất cả mọi người, ngay cả những người trên lầu cũng chấn kinh, không hề nghi ngờ lúc này đã ngoài tầm của Liễu Thiên Sơn rồi.

Thấy âm lãnh xích y thanh niên xoay người liền đi, tựa hồ thật sự không muốn nhúng tay vào việc ngày hôm nay. Liễu Thiên Sơn đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo là vô cùng kinh sợ.

- Không. Hắn không phải là người như thế, hai người này Thiên Xà công tử không phải nhấc tay liền có thể giải quyết sao, tại sao hắn lại có thái độ như vậy? Chẳng lẽ…

- Hai người kia thân phận cùng lai lịch ra sao, so với hắn còn mạnh hơn sao?

Chính điều này sao có thể, Huyền sĩ không phải từ trước có thể hô phong hoán vũ, không ai bằng sao, đừng nói mấy cao giai Vũ giả, chỉ sợ đỉnh cấp Vũ giả, Thần cấp võ giả cũng bị hắn dễ dàng kích sát.

Ngay cả Thiên Xà công tử cũng phải tránh lui. Chẳng lẽ…

Vào giờ khắc này, trong lòng Liễu Thiên Sơn rốt cục suy đoán bất hảo, trong nháy mắt tim của hắn mãnh liệt quấn quít đứng lên, lúc này hắn chỉ cảm thấy vô cùng hối hận, biết lần này đụng vào thiết bản rồi.

Nếu như Thiên Xà công tử không quản chết sống bọn họ, sau khi đi ở đây không có ai có thể áp chế được một đôi thanh niên nam nữ này. Nghĩ đến hậu quả đáng sợ này, trong lòng Liễu Thiên Sơn nhất thời vô cùng hoảng sợ.

Hắn vội vàng xông về phía trước một bước, ôm lấy xích y thanh niên đang muốn rời khỏi, lớn tiếng nói:

- Thiên Xà công tử, Ngài không thể a, ngài quên nửa năm qua ta chiêu đãi ngươi như thế nào sao, vì ngài chế thuốc, ngay cả cháu của ta đều đưa cho ngươi thí dược, ngài không thể nói đi là đi a. Ngài đã nói, bảo vệ Liễu gia ta cả đời bình an.

- Ba.

Thấy thế, xích y thanh niên đầu tiên là sắc mặt xanh mét, nhìn thoáng qua Diệp Bạch cùng Viêm Mị, tiếp theo, hét lớn một tiếng nói:

- Câm mồm.

Sau đó hắn vẫy tay một chưởng, hung hăng tát vào mặt Liễu Thiên Sơn, trực tiếp đem hắn đánh bay, sau đó xoay người bước nhanh rời khỏi, âm thanh lạnh lùng nói:

- Ngươi là người điên, ta lúc nào đến chỗ Liễu gia ngươi, ta đường đường là một vị Huyền sĩ, căn bản khinh thường phàm nhân các ngươi, lần này ở Diêm Hà trấn, cũng chẳng qua là nghỉ chân một chút mà thôi, với các Liễu gia ngươi, không có bất cứ quan hệ gì.

Lúc này tất cả người của Liễu gia ngây dại, hai mắt của Liễu Thiên Sơn ngốc trệ, cả người hoàn toàn đứng yên tại chỗ, gương mặt mập mạp đỏ bừng, rõ ràng có thể thấy được một cái tát này rất mạnh.

Nếu như bình thường, có người dám động bạt tai hắn, hắn đã sớm phân phó gia nhân chém thành thịt vụn rồi. Nhưng người trước mặt này, hắn cũng không dám, đừng nói là một bạt tai, chính là chém hắn một tay hắn cũng không kêu lên một tiếng.

Chỉ là…

Chỉ là, tại sao như thế? Tại sao hắn vừa nhìn thấy hai người thanh niên nam nữ, liền như thấy Quỷ vậy, từ trước đến giờ hắn giết người như ngóe, thậm chí giết người tìm niềm vui sao, ban đầu tàn sát Vương gia là hắn tự động yêu cầu, muốn cho những người này sống không bằng chết, saohoom nay hắn biến thành dạng này, tại sao?

Hai người thanh niên nam nữ này rốt cuộc là ai, tại sao có thể như vậy.

Liễu Thiên Sơn tê liệt cả người, hắn mặc dù liều lĩnh nhưng cũng không phải một cái bổn nhân, nếu như lúc này còn nghĩ không ra tại sao, hắn cũng không vị trí ngày hôm nay.

Nhưng nguyên làm cho hắn càng nghĩ càng sợ, hắn biết, bởi vì nhi tử mình gây họa, đem cho Liễu gia ngập trời đại họa.

Vốn lần này nhi tử bị thương, trong lòng hắn vạn phần đau lòng, hắn lúc này nếu có thể, hắn thậm chí nguyện ý tự sát cũng tình nguyện không làm chuyện này phát sinh.

- Liễu gia, xong rồi.

Hắn thì thào nói, song mục đã hoàn toàn vô thần. Ngồi yên trên mặt đất, như một kẻ ngu.

-o0o-

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...