Vô Tận Kiếm Trang tập 648

Loading...

Thiếu gia lạnh lùng và Tiểu thư dễ thương

Hồi Kí Tội Lỗi

Buddha - Truyền Thuyết Đức Phật

Yugami-Kun Ni Wa Tomodachi Ga Inai Manga

Một loại thì nhất định phải có thực lực, còn một loại không khó khăn gì.

Nói tới thần binh có thể tự Thông linh, thì nó có thể tự chọn chủ, đã có ý thức tự chủ, nếu nó không đồng ý, không thể chiếm hữu được nó.

Muốn nó đồng ý, không phải chỉ thực lực, mà là phù hợp cùng với một loại cơ duyên, ngươi thực lực cao, cũng có thể hàng phục không được nó, ngươi thực lực thấp, cũng có thể được nó chọn.

Cùng thực lực không có quan hệ quá lớn.

Nhưng hung binh bất đồng, hung binh, trừ phi ngươi có tuyệt đại năng lực, đánh bại hàng phục nó, nếu không, nó vĩnh viễn sẽ không vì ngươi, thậm chí, có lúc cắn trả, cũng không phải không có khả năng.

Cho nên, áp chế hung binh, không cần cơ duyên phù hợp. Chỉ cần có thực lực vượt qua nó, tại lực lượng tuyệt đối cường đại, hung binh bị ngươi hàng phục, thu vào trong tay.

Đó cũng là hung binh nhận chủ nhân, một loại rất là cường đại, thậm chí, đều là nhất phương bá chủ, bởi vì chỉ có nhân vật như vậy, mới có phách lực cùng năng lực, đi thu phục cái thế hung kiếm này sử dụng.

Nhưng, mặc dù thu phục nó tương đối khó khăn, thậm chí tất cả binh khí đều gian nan như vậy. Nhưng những thanh hung binh này vẫn có được lực hấp dẫn vô cùng, không người nào nhìn thấy một thanh hung binh trước mặt, mà lại thản nhiên cả.

Diệp Bạch ngửa đầu nhìn lên Thạch Lương, như trước tại bên trong Vân Vụ như ẩn như hiện, mà thanh kiếm Vô Danh, thỉnh thoảng phun ra nuốt vào một đoàn thanh quang, mà lúc trước đã chuẩn xác đánh trúng điểu thú, rơi xuống mặt đất.

Khó trách Diệp Bạch nhìn thấy trước mắt có rất nhiều Bạch Cốt như vậy, chồng chất thành một tiểu Cốt sơn, nhưng phần lớn là những động vật có thể tích không lớn lắm.

Hiện tại, cũng là rõ ràng, những con điểu thú không may bay qua sườn núi, bị cái thanh kiếm này đánh rơi xuống.

- Ở đây trên trời không có chim bay, ở dưới không có dấu chân thú.

Quả nhiên một thanh cái thế kỳ kiếm, rốt cuộc làm như thế nào thu phục được nó đây, Diệp Bạch suy nghĩ hồi lâu, hắn nhất thời không có lần ra đầu mối.

Cuối cùng, hắn bắt đầu sử dụng các loại phương pháp, , đáng tiếc, cuối cùng đều thất bại.

Một canh giờ đã qua, hai canh giờ cũng đã qua…

Ánh mặt trời, dần dần lên cao, trời dần tối cả Cổn Thạch Thiên, trở nên hôn ám, duy trên Thạch lương có một đạo thanh quang, tựa hồ càng phát ra ánh sáng, chiếu sáng bầu trời đêm.

Tại trên đỉnh đầu Diệp Bạch, hình thành một đạo thanh mang, không ngừng co duỗi, phun ra nuốt vào, như con rồng mạnh mẽ, linh hoạt.

Thấy một màn như vậy, Diệp Bạch cũng không khỏi cảm thán:

- Nó là một thanh kì binh hiếm thấy, nếu không thể lấy được, chỉ sợ sẽ tiếc nuối cả đời, chỉ là, rốt cuộc phải dùng biện pháp gì đây?

Chính mình không bay lên được, dốc đá ngàn trượng, thẳng đứng như vậy, mặc dù Diệp Bạch thực lực cao cường, nhưng cũng không thể nào làm được.

Dùng phổ thông Thiết Kiếm cũng không đến gần, liền bị đạo thanh quang này đánh cho phấn vụn, nếu như ùng trên vài đại Huyền binh trên người mình, Diệp Bạch cũng không bỏ ra được.

Thanh kiếm này mặc dù trọng yếu, nhưng Huyền binh trên người mình cũng không nhiều lắm, mỗi một thanh đều là vật trọng yếu, tổn hại một thanh, cũng không phải là mong muốn của Diệp Bạch.

Cuối cùng, Diệp Bạch suy đoán, cho dù chính mình sử dụng Huyền binh, kết quả chỉ sợ cũng như thế, thanh kiếm nầy hung uy quá thịnh, Huyền binh bình thường, căn bản không có khả năng đến gần.

Có lẽ, chỉ có ngũ cấp Huyền binh, mới có khả năng cùng nó so sánh sao?

Diệp Bạch suy đoán như vậy, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc, đối với thanh Vô Danh hung kiếm này khát vọng có được lại tăng thêm một tầng.

Uy lực của ngũ cấp Huyền binh, chỉ sợ rơi vào trong tay cái thế cường giả, càng thêm đáng sợ.

Mà trên người Diệp Bạch hiện tại có được, cường đại nhất là một thanh Huyền binh, cũng chỉ là tứ cấp cấp thấp mà thôi, nhưng đối với một vị Huyền Tông cường giả mà nói, cũng bị đỏ mắt.

Huống chi, ngũ cấp Huyền binh?

Đó là binh khí thuộc về Huyền Vương cường giả sử dụng, phàm thế nhân gian căn bản không có khả năng nhìn thấy, cả Lam Nguyệt công quốc cũng không có một thanh, ngay cả Tử Hoa vương quốc có được ngũ cấp Huyền binh cũng không vượt quá năm thanh.

Có lẽ, Lục phẩm tông môn, Vô Nhai hải, Thất Tinh Đàn, có thể có được một hai thanh, nhưng đều là trấn tông chi bảo, trừ phi sống chết trước mắt, cũng không có khả năng lấy ra đối địch.

Một thanh ngũ cấp Huyền binh vô chủ, giá trị quả thực khó có thể tưởng tượng, chính Huyền Vương cường giả biết dến, cũng điên cuồng cướp đoạt.

Huống chi, một thanh có thể vượt qua ngũ cấp Huyền binh tồn tại.

- Làm sao bây giờ?

Trong khoảng thời gian ngắn, Diệp Bạch lâm vào hoàn cảnh lưỡng nan, cứ rút lui như vậy, tự nhiên là không có khả năng, nếu như đã nhìn thấy hắn không thể buông tha.

Nhưng ở chỗ này mấy canh giờ, mọi thủ đoạn hắn đã sử dụng, Diệp Bạch ngay cả rung chuyển một chút Thạch Lương đều không được, chứ nói gì đến di động thanh kiếm này.

Bỗng nhiên, Diệp Bạch nghĩ tới một người, ánh mắt hắn không khỏi sáng ngời.

Hắn đưa tay vỗ vào đầu, thầm nghĩ:

- Được, như thế nào lại quên đi sư phụ, sư phụ kiến thức rộng rãi, ngũ cấp, lục cấp Huyền binh cũng có được, tình huống như vậy chắc sư phụ có biện pháp xử lý.

Suy nghĩ xong, lúc này, hắn không do dự nữa, xâm nhập vào trong Kiếm Thạch mời Kiếm Lão ra.

Sau khi Kiếm Lão xuất hiện, tập trung nhìn vào, cũng không khỏi hút một ngụm lương khí, thì thào than thở nói:

- Hảo một thanh cái thế hung binh, còn chưa thành hình, đã có khí thế như thế, tương lai, không cần phải nói?

Diệp Bạch nói:

- Sư phụ, hiện tại không phải nói cái này, lúc sau này hãy nói, sư phụ có biện pháp xử lý sao, thanh kiếm này con căn không đến gần a, đừng nói là thu hoạch, lấy xuống cho vào Kiếm Thạch cũng đều không có khả năng làm được.

Kiếm Lão nghe vậy, cũng không khỏi trầm tư một chút, sau một lúc lâu Kiếm lão quay đầu nhìn về phía Diệp Bạch, trầm giọng nói:

- Hung binh xuất thế, tất có một tràng Huyết Quang tai ương, Diệp Bạch, ngươi cần phải rõ ràng sao? Kiếm này mặc dù lợi hại, tương lai có thể vì ngươi mang đến vô số kiếp nạn a.

Diệp Bạch nghe vậy, cũng là ha ha cười một tiếng, nói:

- Nếu không có kiếp nạn, như thế nào đột phá?

Nghe vậy, Kiếm Lão nhịn không được thoải mái cười một tiếng, nói:

- Hảo, hảo, đã như vầy, ta liền vì ngươi đưa ra biện pháp, cuối cùng có được thì tùy vào ngươi mà thôi.

Nói tới đây, Kiếm lão lập tức trầm mặc xuống, ánh mắt lóe ra, hiển nhiên, đối với thanh cái thế hung kiếm như vậy Kiếm lão cũng không khỏi tâm động.

Tại trong mắt Kiếm Lão, kiếm không có phân chia thành Hung và Cát, kiếm chính là hung khí, chế tạo nó ra là để giết người, chỉ nhìn xem người sử dụng như thế nào mà thôi.

Cái gọi là Đại Hung Chi Kiếm, cũng chẳng qua là tác dụng của bảo kiếm phát huy đến cực hạn mà thôi.

Mà phổ thông kiếm, cũng có thể giết người, cùng hung khí so sánh, có cái gì phân biệt?

Cho nên, kiếm như thế nào cũng chẳng qua là một thanh kiếm mà thôi, do người sử dụng có tham dục sân niệm, mới tạo thành hung khí.

Cho nên, bình luận một thanh kiếm cát hung, đúng là không nên. Kiếm Lão sẽ không bởi vì biểu hiện của thanh kiếm này, là có cảm giác được đây là một thanh hung kiếm.

Nếu đánh giá như vậy chính là cổ hủ rồi.

Tại trong mắt Kiếm Giả, bảo kiếm chỉ có phân ra tốt xấu, không có cát hung, đối với một thanh kỳ kiếm hiếm thấy, bất cứ một tên Kiếm Giả nào nhìn thấy được, đều sẽ không bỏ qua, huống chi là là người yêu kiếm như mệnh, môn nhân của Kiếm Môn đây.

Kiếm Lão mới vừa rồi nói ra như vậy, cũng chẳng qua là vì muốn Diệp Bạch kiên định tín niệm mà thôi.

Bởi vậy kỳ kiếm như thế, không có kiên định tín niệm, thì tuyệt đối lấy không được nó, coi như lấy được vào trong tay, cũng khống chế không được.

Nhưng, nhìn một lúc lâu sau, Kiếm Lão, cũng không khỏi lắc đầu nói:

- Không có biện pháp, đây là hung khí, chỉ cần dùng vũ lực hàng phục, trừ cách này cũng không còn cách nào khác.

Nói tới đây, Kiếm lão ngừng lại một chút, lập tức, lại nhìn Diệp Bạch một cái, sau đó chần chờ một chút, nói:

- Nhưng với thực lực của ngươi bây giờ, phỏng đoán có điểm khó khăn. Thanh kiếm này mặc dù ngàn năm không có ai điều khiển, nhưng muốn khống chế nó, cũng không phải dễ dàng, có lẽ, có có một loại biện pháp xử lý.

Nói tới đây, Kiếm lão trầm tư một chút, sau đó có chút ngưng trọng, chậm rãi nói:

- Ý chí, tinh thần lực của ngươi, ta đều đã thấy, bạn cùng lứa tuổi với ngươi không ai bằng được, cái đó, thậm chí còn cao hơn với cảnh giới Huyền khí hiện tại.

- Nhưng nghĩ đến kiếm này, có lẽ, nhưng quá nguy hiểm, tất cả, toàn bộ đều nhìn vào ngươi có thể hay không hạ quyết tâm.

Kiếm Lão nói xong, ánh mắt nhìn vào trên người Diệp Bạch, cũng không thấy hắn dao động, chậm rãi nói:

- Nguy hiểm rất nhiều sao?

Diệp Bạch ngẩn người ra, ánh mắt cũng nhìn về phía Kiếm Lão, chờ đợi Kiếm lão giải thích.

Kiếm Lão thấy thế, giải thích nói:

- Ngươi có khả năng nhớ kỹ, ta đã từng nói với ngươi, Kiếm Môn có Tam đại tế kiếm thuật sao, đây là Kiếm Môn vô thượng tuyệt học, không có cơ duyên tới, ngộ tính xuất chúng, không được truyền thụ.

- Tam đại tế luyện thuật này là, Huyết Luyện, Tâm luyện, Hồn luyện, đó là Tam đại tế kiếm chi pháp, ngươi nếu như muốn thu phục thanh kiếm này, phải sử dụng tam đại tế kiếm thuật kia.

Diệp Bạch ngẩn người ra, lập tức hồi tưởng lại, hắn rốt cục cũng đã rõ ràng, tam luyện chi pháp này, rốt cuộc là gì rồi.

-o0o-

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...