Vô Tận Kiếm Trang tập 69

Loading...

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Thứ Nữ Song Sinh

Tu Chân Tứ Vạn Niên

Maze Age Z

Diệp Bạch còn đang không phản bác được gì, những lời Kiếm lão vừa nói liền trực tiếp làm hắn loạng choạng, thiếu chút nữa ngã xuống.

"Ân! Đương nhiên --" Kiếm lão khẽ mỉm cười nói: "Cho dù là tiểu Ngũ Hành cấm pháp kiếm trận kia thì bất quá cũng chỉ là một cái cặn bã, đồng dạng là để ngươi thử tay nghề. Ta có thể truyền cho ngươi, đều là dùng để ngươi thử tay nghề khi đến cấp. Kiếm trận chân chính thích hợp với ngươi thì còn phải dựa vào chính ngươi lựa chọn, ngoài ra cũng còn phải xem vận khí của ngươi!"

Diệp Bạch mở to hai mắt, nói: "Chính mình lựa chọn, vận khí? Không phải lão sư trực tiếp truyền cho ta sao?"

Kiếm lão nhàn nhạt lắc đầu, đột nhiên hỏi: "Diệp Bạch, ngươi có biết vì sao ở thời điểm đổi đại điển của Diệp gia các ngươi ta không ngăn cản ngươi, hơn nữa cũng không có truyền cho ngươi bậc công pháp, cho đến Huyền kỹ càng cao cấp hơn không?"

Diệp Bạch mờ mịt lắc đầu. Vấn đề này hắn đã nghĩ qua, nhưng vẫn không tìm được đáp án. Nếu Kiếm lão không truyền, tự nhiên là có nguyên nhân, mà hắn cũng vốn không muốn hỏi nhiều.

Kiếm lão nhìn hắn một cái, bỗng nhiên thở dài một tiếng, nói: "Đây không thể không nói đến một cái quy củ của Kiếm Môn ta. Bất kỳ Kiếm Môn đệ tử đều phải tuân thủ một cái quy củ, ngay cả ta cũng không ngoại lệ, ngươi cũng đã đồng dạng như thế."

Diệp Bạch kỳ quái nhìn Kiếm lão, hỏi: "Lão sư, Kiếm Môn ta còn có quy củ gì, vì sao mà ta chưa từng nghe thấy ngài nói."

Kiếm lão nói: "Ngươi không hỏi, ta cũng vốn không muốn nói, bởi vì vẫn chưa tới thời điểm. Hiện tại ngươi đã đã thông qua khảo nghiệm ý chí lực cấp 10, chính thức trở thành Kiếm Môn đệ tử, đạt được tư cách tu luyện kiếm trận, ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi, ngày sau ngươi cũng sẽ nói vậy cho đệ tử ngươi."

Ngừng lại một chút, Kiếm lão lúc này mới tiếp tục nói: "Kiếm Môn ta luôn chú ý một chuyện, đó chình là vạn vật có thù lao, thiên hạ không có chuyện ăn cơm không phải trả tiền, đối với người ngoài như thế, đối với người mình cũng như thế. Ở bên trong Kiếm Thạch này có dấu vô số phi kiếm mà Kiếm Môn ta trải qua ngàn năm tích lũy, cho đến trận pháp không thể phá giải, ngay cả ta đều cũng không rõ ràng lắm cụ thể là có bao nhiêu. Nhưng là, vạn vật có thù lao, nếu một mặt đòi lấy mà không biết hồi báo, Kiếm Thạch này cuối cùng sẽ có một ngày hoàn toàn biến thành trống rỗng, vậy đệ tử sau này phải làm như thế nào? Vì vậy, vị tổ sư của Kiếm Môn ta đã bố trí quy định vạn vật có thù lao này. Nói cách khác, nếu muốn từ bên trong Kiếm Thạch lấy đi bất kỳ đồ vật gì, vậy cũng phải cần bồi thường, không ai có thể vi phạm. Điểm cống hiến của ngươi ở Kiếm Thạch càng cao, ngươi sẽ có thể từ bên trong Kiếm Thạch lấy đi càng nhiều thứ!"

Diệp Bạch mở to hai mắt, lắp bắp nói: "... Lão sư, ta học bất kỳ cái gì, đều phải cần điểm cống hiến. Chỉ là, điểm cống hiến Diệp gia là dựa vào thu thập, vậy còn nếu muốn kiếm điểm cống hiến ở Kiếm Thạch thì nên làm như thế nào?"

Kiếm lão cười nhẹ một tiếng, nói: "Ngươi dù sao cũng là đệ tử Kiếm Môn ta, làm sao có thể hoàn toàn là cần phải đổi. Một ít trụ cột kiếm trận ta tự nhiên sẽ truyền thụ cho ngươi, để ngươi có thể nhập môn. Sau đó, khi tinh thần lực, cấp bậc Huyền khí cùng các phương diện khác của ngươi toàn diện đề cao, đạt tới yêu cầu là hoàn thành việc tu luyện nhất cấp kiếm trận, mỗi lần kiếm trận đều sẽ thưởng cho ngươi hai đến ba cái kiếm trận cùng giai để ngươi tu luyện. Nhưng là, những kiếm trận này có tốt có dở, vị vậy ta nói một nửa là dựa vào thực lực, một nửa thì phải xem vận khí của ngươi, không cưỡng cầu được."

Nhìn thấy Diệp Bạch càng nghe sắc mặt càng sầu khổ, Kiếm lão không khỏi lắc lắc đầu, cười nói: "Bởi vậy, muốn đạt được cơ hội lựa chọn nhiều hơn, vậy cũng chỉ khi đạt được điểm cống hiến càng cao thì mới có thể từ bên trong Kiếm Thạch này đổi lấy kiếm trận càng cường đại hơn. Thậm chí, ngươi có thể trực tiếp ở bên trong này đổi phi kiếm. Thất giai phi kiếm ở bên trong này đều có, nhưng giá trị sẽ chỉ làm ngươi hộc máu, tốt nhất hiện giờ không nên có chủ ý này!"

Diệp Bạch nửa ngày không nói gì, nguyên lai Kiếm Thạch này chính là một con quỷ hút máu, chỉ nuốt không ra. Ngoại trừ vài bộ trụ cột kiếm trận, hết thảy còn phải dựa vào cố gắng của mình. Bất quá, hắn chưa từng có ý nghĩ một bước lên trời, bởi vậy cũng không cảm thấy quá mức thất vọng.

Hắn tiếp tục hỏi: "Lão sư, ngươi còn không có nói ở bên trong Kiếm Thạch này, điểm cống hiến phải làm như thế nào mới có thể đạt được a?"

Kiếm lão cười nói: "Đó tự nhiên là phải cống hiến cho Kiếm Môn ta mới có thể đạt được điểm cống hiến. Đạt được điểm cống hiến có hai con đường, một chính là dùng phi kiếm, ngươi về sau không cần phi kiếm cũng có thể ném vào bên trong Kiếm Thạch này. Dựa theo phẩm cấp, giai vị, phi kiếm càng tốt thì điểm cống hiến kiếm được sẽ càng nhiều. Nhưng là, ai cũng không có nhiều kiếm như vậy để có thể làm loại chuyện này, vì vậy chúng ta đã áp dụng một loại khác, chính là phương pháp thứ hai!"

Diệp Bạch tò mò hỏi: "Phương pháp thứ hai, đó là cái gì?"

Kiếm lão nói: "Kiếm trận. Kiếm Thạch này có thể hấp thu chuyển hóa hết thảy kiếm trận, bởi vì Kiếm Môn ta từng thề phải thu nạp tất cả kiếm trận trong thiên hạ. Nhưng trong thiên hạ, môn phái vô số, mấy cái kiếm trận bên kia đều là bất truyền chi mật của mỗi tông môn, nào có dễ dàng có được như vậy. Bởi vậy cho dù đã tích lũy ngàn năm, kiếm trận mà Kiếm Môn chúng ta thu nạp cũng bất quá chỉ được một phần vạn mà thôi. Mấy cái kiếm trận thất lạc của thượng cổ môn phái, hay mấy cái kiếm trận trấn sơn của môn phái hiện tại, cho đến những kiếm trận vừa được sáng tạo ra đều nhiều đến mức đếm không xuể. Chỉ cần ngươi có thể có được loại kiếm trận chi đồ đó, để vào bên trong Kiếm Thạch, nó sẽ tự động kiểm tra. Một khi thông qua, xác nhận được không, hơn nữa còn là cái mà bên trong Kiếm Thạch không có, như vậy nó sẽ tự động tặng lại cho ngươi đại lượng điểm cống hiến. Một cái cao giai kiếm trận, điểm cống hiến được cấp thậm chí có thể cho ngươi tất cả phi kiếm cần thiết để tạo thành một bộ đê giai kiếm trận!"

Diệp Bạch nghe được hai mắt liền tỏa sáng. Hắn rốt cuộc hiểu rõ, Kiếm Môn yêu cầu đúng là đem kiếm trận khắp thiên hạ tới tay, khó trách phải làm ra quy củ vạn vật đều có thù lao, thiên hạ không có ăn cơm mà không phải trả tiền. Nếu tất cả mọi người chỉ từ bên trong này cầm ra mà không nghĩ đến đi sưu tầm càng nhiều kiếm trận, vậy Kiếm Môn sẽ chỉ càng ngày càng suy sụp. Chỉ có làm như vậy, các môn hạ đệ tử mới có thể hao hết tâm tư, dùng hết các loại biện pháp cũng phải tìm được một ít kiếm trận chi đồ mà Kiếm Thạch không có. Như vậy, kiếm trận bên trong Kiếm Thạch mới có thể càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phong phú, Kiếm Môn mới có thể được xưng là nơi hội tụ của kiếm trận khắp thiên hạ.

Bất quá, hắn lại nhịn không được hỏi: "Cái Kiếm Thạch này làm cách nào để phân biệt kiếm trận đã có hay không. Bằng không, hao hết vất vả, chẳng phải là lãng phí thời giờ?"

Kiếm lão cười nói: "Đây tự nhiên thị chuyện không thể. Đến lúc đó, khi tới gần kiếm trận thì Kiếm Thạch sẽ xuất hiện dị tượng, kiếm trận càng cao giai, dị tượng sẽ càng rõ ràng. Mà mấy cái kiếm trận mà bên trong Kiếm Thạch đã có, vậy sẽ không xuất hiện loại tình huống này. Còn có --"

Lão nhìn Diệp Bạch, nói : "Kiếm Thạch này khẩu vị rất lớn, nhưng lại rất biết chọn. Kiếm trận từ tam giai trở xuống nó sẽ không cần, ngũ giai trở xuống, số điểm cống hiến được cấp đều cũng sẽ thấp đến đáng thương, chỉ có lục giai kiếm trận trở lên mới có thể khiến nó quan tâm. Vì vậy, ngũ giai kiếm trận trở xuống, trước khi ngươi muốn dùng nó để đổi lấy điểm cống hiến thì tốt nhất hãy hỏi ta trước một chút, ta sẽ tra xem bên trong Kiếm Thạch đã có chưa, nếu như có thì không cần phải hao sức, miễn cho rơi vào cảnh dùng sức mà không được gì. Mà lục giai kiếm trận trở lên, Kiếm Thạch sẽ xuất hiện dị tướng mà ta nói, sau đó ngươi liền phát đạt. Cả cuộc đời của ta, cũng chỉ từng gặp qua ba lần mà thôi. Kiếm trận loại này, thật sự là chỉ có thể ngộ mà không có thể cầu a. Hơn nữa..."

Nói tới đây, Kiếm lão vẻ mặt tiếc hận, thở dài nói: "Kiếm trận loại này, đều sẽ được phòng thủ một cách nghiêm mật, không người nào có thể tới gần, muốn lấy được thì đã khó càng thêm khó. Ta gặp gỡ ba lần, mà cũng chỉ thành công được một lần. Lần đó ta ước chừng có được gần một vạn điểm cống hiến, lấy được hai thanh ngũ giai phi kiếm là Sâm Nhiên Địa Khí kiếm, cùng Thiên Tương Diêm La kiếm. Sau đó lấy hai thanh kiếm này làm chủ kiếm, tổ hợp thành ngũ giai kiếm trận đầu tiên của ta, khi đó ta thật sự là kích động đến mức không kềm chế được. Ngày sau, bản thân ngươi sẽ hiểu được loại cảm giác này."

Diệp Bạch gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Kiếm lão lắc đầu trầm ngâm nửa ngày, lúc này mới tiếp tục chủ đề lúc trước, nói: "Sở dĩ ta không thể truyền cho ngươi công pháp cùng Huyền kỹ, kỳ thật cho dù ta có thể, nhưng ngươi cũng học không được. Bởi vì công pháp cùng Huyền kỹ trên người ta, ít nhất đều là Lam giai. Ngươi ngẫm lại, ngươi, một đệ tử ngay cả Huyền sĩ cũng đều chưa đạt tới, nếu ta cho ngươi một quyển Tử cấp kiếm quyết, ngươi làm sao có thể học được? Công pháp, Huyền kỹ từ Lam giai, Tử giai v.v... trở lên thì đều cần Huyền khí tu vi cực cao để duy trì, vì vậy ta mới tùy ý để ngươi ở Diệp gia đổi lấy Huyền quyết và Huyền kỹ. Bởi vì, ta thật sự không có công pháp cấp thấp như vậy để cho ngươi. Đừng nói hôi giai, Hoàng giai, ngay cả lục giai ta đều không có dù chỉ một quyển!"

Diệp Bạch gật gật đầu, rốt cục hiểu được Kiếm lão vì sao không truyền cho mình công pháp. Nhưng lúc này, không ngờ hai mắt hắn đột nhiên sáng lên, ngẩng đầu nhìn Kiếm lão nói: "Lam giai, Tử giai, vậy không phải nói, đợi khi ta có đủ điểm cống hiến, vậy cũng có thể trực tiếp ở nơi này đổi lấy Lam giai thậm chí Tử giai công pháp, Huyền kỹ, kiếm quyết sao?"

Kiếm lão gật gật đầu, mỉm cười nói: "Đúng vậy, chỉ cần ngươi đạt đến điều kiện kia, Lam giai, Tử giai công pháp, chỗ này của ta vẫn là có mấy quyển. Vì vậy, ngươi phải cố gắng. Bằng không, dù ta có thể tặng không cho ngươi, ngươi cũng học không được, đây mới là chuyện thống khổ nhất."

Diệp Bạch trong lòng liền trở nên sôi trào, Lam giai, Tử giai công pháp, Huyền kỹ a. Diệp gia cao nhất chẳng qua chỉ là lục giai đê cấp còn được coi như trấn tông chi bảo, ngoại trừ gia chủ Diệp Thiên Vấn thì ai cũng không có cơ hội nhìn thấy, thậm chí cho dù muốn đạt được một quyển Hoàng giai đê cấp công pháp đều cũng rất gian nan. Nhưng là, ở bên trong Kiếm Thạch này thậm chí có Lam giai, Tử giai công pháp. Loại công pháp này, ở bên ngoài, cho dù ngươi có thế lực lớn, nhiều tiền tài hơn nữa đều cũng mua không được, nhưng ở trong này không ngờ chỉ cần một ít điểm cống hiến là có thể đổi được. Điều này làm cho Diệp Bạch trong nháy mắt đã có phương hướng, biết mình nên hướng nơi nào cố gắng, cũng làm cho hắn giờ phút này trong lòng làm sao có thể không sôi trào, kích động đến mức không thể giữ được bình tĩnh!

Chỉ cần thực lực của mình đủ, điểm cống hiến có thể dùng kiếm trận để đổi lấy, đến lúc đó, chính mình sẽ có thể đi rất xa so với các Diệp gia đệ tử khác. Đừng nói là tam đại hạch tâm đệ tử gì gì đó, cho dù là Diệp gia tông chủ Diệp Thiên Vấn, đến lúc đó cũng không phải đối thủ của mình!

"Tốt lắm, lão sư, tiếp tục dạy ta kiếm trận đi, ta muốn sớm đạt tới điều kiện, học tập kiếm trận chân chính, còn có công quyết!"

Kiếm lão nhìn Diệp Bạch bởi vì nghe thấy sự hấp dẫn của mình mà trong nháy mắt ý chí chiến đấu trở nên sôi sục, trong lòng không khỏi đắc ý cười thầm: "Tiểu từ, còn trị không được ngươi!"

Vì thế, bởi vì những lời nói của Kiếm lão, bởi vì Lam giai công pháp, Tử giai Huyền kỹ kích thích, Diệp Bạch lập tức trở nên dị thường liều mạng, liên tiếp mấy ngày đều theo Kiếm lão học tập Băng Hỏa Lưỡng Nghi kiếm trận. Lúc này, hắn cơm không ăn, không ngủ, ngay cả Huyền khí đều cũng không có tu luyện.

Kiếm lão nhìn hắn như vậy liền cảm thấy hết chỗ nói rồi, chỉ có thể tùy ý hắn học tập đến khi mệt mỏi, đến khi kết thúc thì sẽ trở về bình thường.

Cứ như vậy, ba ngày sau, Diệp Bạch rốt cục đã học xong Băng Hỏa Lưỡng Nghi kiếm trận. Nhưng lúc này, vấn đề đã hiện ra, hắn không có kiếm. Bên trong Kiếm Thạch, hắn có thể huyễn hóa ra hai thanh kiếm, nhưng ở trong hiện thực, hắn phải làm như thế nào?

Rốt cục, hắn quyết định phải tìm được hai thanh phi kiếm để bày trận. Bằng không, không có phi kiếm thì sẽ không thể tạo thành kiếm trận, vậy công sức hắn học bấy lâu nay sẽ đổ sông đổ biển.

Kiếm lão nhìn bộ dáng của hắn, không biết làm sao, cười nói: "Không cần nhìn ta, ta cũng không cách nào phá hư quy củ của Kiếm Thạch. Ta bây giờ còn đang ở trong nhà người ta, làm bất cứ chuyện gì cũng không có cách nào phá bỏ quy củ. Bất quá..."

Nói tới đây, lão ngừng một chút, có chút xấu hổ cười nói: "Làm lão sư, có một lần để tặng quà cho các đệ tử mới nhập môn, đó cũng là một quy củ của Kiếm Môn ta. Hắc hắc, ta vốn nghĩ đến ngày sau, đợi khi thực lực ngươi đạt đến trình độ nhất đinh sẽ đưa cho ngươi một quyển Tử cấp kiếm quyết, kiếm phổ a. Ngươi hiện tại đã muốn, ta sẽ cho ngươi một thanh nhất giai phi kiếm, như thế nào?"

Diệp Bạch nhất thời ngẩn người, sau một lúc lâu liền giận dữ, phất tay áo mà đi: "Tự mình đi tìm, không cần lão sư ngài tặng phi kiếm." Nói xong, trực tiếp rời khỏi Kiếm Thạch, nhíu mày khổ tư.

Nếu muốn tìm được hai thanh Huyền binh phi kiếm để bày trận, như vậy, xem ra mình cũng chỉ có thể tu luyện “Vọng khí”, “Giám vật” nhị quyết. Hiện tại, hắn cuối cùng đã hiểu nguyên nhân vì sao mà lúc trước, lúc mới gặp mặt, Kiếm lão từng nói các đệ tử của Kiếm Môn thường thường đều rất nghèo.

Mẹ nó, trên thế gian này quả thật rất cần tiền mới có thể sống. Không có tiền, đi nơi nào để tìm được hai thanh Huyền binh phi kiếm đây?

Hơn nữa, đây mới chỉ là sơ giai kiếm trận. Đợi khi chính mình có được trung giai, cao giai kiếm trận, thậm chí đỉnh cấp kiếm trận, lúc đó bày bố một kiếm trận đầy đủ cần phải hơn mười thanh, mấy trăm thanh, thậm chí mấy ngàn thanh kiếm, chính mình đi nơi nào để tìm kiếm được nhiều phi kiếm như vậy a!

Diệp Bạch rốt cục phát hiện, nguyên lai tu luyện kiếm trận thật sự là không đơn giản, hắn không khỏi vì cuộc sống thống khổ ngày sau của mình mà cảm thấy bi ai. Nhưng khi nhớ lại uy lực cường đại của kiếm trận kia, lại làm hắn không thể buông tha cho!

Lúc trước, khi mạnh mẽ bị hút vào trong Kiếm Thạch, khí thế của vạn kiếm ngang trời, không thể địch nổi, tung hoành thiên hạ không có địch thủ kia, Diệp Bạch đến bây giờ còn quên không được. Hơn nữa, cả đời này, chỉ sợ vĩnh viễn cũng quên không được. Để có được loại kiếm trận này, vô luận trả giá bất cứ đại giới gì hắn đều cũng cảm thấy đáng giá.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...