Vô Tận Kiếm Trang tập 798

Loading...

Vũ Động Càn Khôn

Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

HELVETICA

Chàng Băng Giá Và Nàng Lạnh Lùng

Diệp Bạch nao nao.

Hắn căn bản chưa bao giờ gặp Tiêu Vô Huyết, theo lý thuyết lần này tới Lạc Nhật Thành cũng là tiện đường, hai người có thể nói là chưa từng thấy mặt nhau.

Vì sao thời điểm khi Tiêu Vô Huyết nghe tên của hắn lại kích động, hưng phấn như thế?

Diệp Bạch mặc dù ở Lam Nguyệt đã hơi có chút thanh danh, nhưng đó cũng chỉ là ở Lam Nguyệt. Diệp Bạch cũng không có tự đại đến mức tự tin danh tiếng của mình đã truyền bá đến tận một một tòa thành nhỏ xa xôi vắng vẻ ở biên cảnh Tử Hoa Vương Quốc này.

Tiêu Vô Huyết vẻ mặt trở nên cực độ hưng phấn, dữ tợn, chỉ chỉ Diệp Bạch: "Ngươi chính là kẻ đã sát hại ngoại môn đệ tử Xích Vô Tà ở Lam Nguyệt Quốc Diêm Hà Trấn, Kiếm Tông Diệp Bạch. Hảo, chúng ta chưa tìm được ngươi ngược lại ngươi đã tự mình đưa tới cửa... Rất tốt, đây chính là một cái công lớn, Thất Tinh Đàn chúng ta tìm ngươi cũng đã rất lâu rồi!"

"Xích Vô Tà? Thất Tinh Đàn?"

Diệp Bạch lại một lần nữa sửng sốt, cái tên này cảm giác hơi lạ lẫm, lại tựa hồ ở nơi nào nghe qua. Hắn không khỏi nhíu mày, đau khổ suy tư.

Tiêu Vô Huyết cuồng tiếu, nhìn Diệp Bạch: "Có phải hay không rất lạ lẫm? Cái tên này ngươi chỉ sợ đã quên a, ha ha ha... Xích Vô Tà mặc dù chỉ là ngoại môn đệ tử bình thường của Thất Tinh Đàn chúng ta, nhưng bất kể là ai, chỉ cần dám giết người của Thất Tinh Đàn, đều nhất định sẽ bị Thất Tinh Đàn ta đuổi giết đến cùng trời cuối đất, đến chết mới thôi. Diệp Bạch, ngươi chết chắc rồi, ha ha ha!"

Nói xong, Tiêu Vô Huyết càng không ngừng cuồng tiếu, phảng phất như đã thấy Diệp Bạch bị Thất Tinh Đàn đuổi giết đến cùng đường mạt lộ, cuối cùng nhận hết tra tấn, thống khổ mà chết.

Nhìn bộ dạng của Tiêu Vô Huyết, Diệp Bạch giật mình, rốt cục nhớ lại Xích Vô Tà là ai.

Lúc trước ——

Diệp Bạch vì tìm loại chủ dược thứ ba để luyện chế "Tích Huyết Tử Kim Đan", Giao Phục Hoàng Tuyền Chi đã ngàn dặm xa xôi từ Lam Nguyệt chạy tới Xích Mạc.

Dọc đường Hoàng Dương sa mạc, ở Diêm Hà Trấn phụ cận Diêm Hà đã từng đánh chết một tên Liễu gia cung phụng tên là "Thiên Xà công tử". Mà tên Liễu gia cung phụng này, tên thực sự là "Xích Vô Tà"*.

*xem lại Q3-C206: Thượng thiên hạ địa Thất Tinh Đàn.

Lúc ấy hắn đã từng nói qua, nếu như Diệp Bạch dám đánh chết hắn, tông môn sau lưng hắn tự nhiên sẽ đến tìm Diệp Bạch tính sổ, bất quá Diệp Bạch lúc đó cũng không để ý đến. Thẳng đến về sau, dù nghe được Viêm Mị nhắc nhở nhưng Diệp Bạch cũng không có quá để ở trong lòng.

Giờ phút này, vừa nghe Tiêu Vô Huyết nói xong, Diệp Bạch rốt cục liền nhớ lại. Đồng thời, lời nói lúc trước của Viêm Mị cũng dần dần hiện ra trong tâm trí Diệp Bạch.

"Thượng thiên hạ địa Thất Tinh Đàn, chưởng sinh phán tử Vô Nhai Hải*!"

*trên trời dưới đất Thất Tinh Đàn, chưởng quản sinh tử Vô Nhai Hải, chỉ 2 trong 4 Lục phẩm tông môn của Tử Hoa Vương Quốc.

Tử Hoa Vương Quốc có tứ đại Lục phẩm tông môn, có địa vị bá chủ không thể thay thế.

Mặc kệ là ở trong mắt người nào, bốn Lục phẩm tông môn này đều thuộc loại quái vật khổng lồ, người thường căn bản không dám đụng vào.

Vừa rồi ở Thanh Điểu Hồng Trần Các đấu giá hội, Linh Âm công chúa chính là đệ tử của một trong tứ đại Lục phẩm tông môn, Thiện Kiến Thành.

Mà Liễu gia cung phụng "Thiên Xà công tử" Xích Vô Tà bị Diệp Bạch đánh chết ở Hoàng Dương sa mạc Diêm Hà Trấn thì xuất thân ở một trong Lục phẩm tông môn khác, Thất Tinh Đàn.

Về phần hai tông môn còn lại thì một là Trường Sinh Điện, một là Vô Nhai Hải. Ở Tử Hoa Vương Quốc có một câu vè chính là: Đông Thất Tinh, nam Vô Nhai, tây Thiện Kiến, bắc Trường Sinh.

Đối với mọi người, Thất Tinh Đàn và Thiện Kiến Thành so với Trường Sinh Điện và Vô Nhai Hải thì không thể nghi ngờ có kém hơn về thực lực và sự thần bí.

Nhưng điều đó cũng không nói Thất Tinh Đàn và Thiện Kiến Thành yếu. Nghe đồn, Thất Tinh Đàn đàn chủ một thân tu vi công tham tạo hóa, là một siêu cấp đại cao thủ đã tiến vào Huyền Vương cảnh giới không biết bao nhiêu năm.

Ai cũng không biết tu vi của hắn đến cùng cao bao nhiêu, chỉ nghe đồn hắn rất có khả năng đã tiến vào bán Tôn chi cảnh.

Diệp Bạch hiện tại bất quá chỉ là một Trung vị Huyền Tông, khoảng cách bán Tôn chi cảnh còn kém không biết bao nhiêu lần.

Đừng nói bán Tôn chi cảnh, cho dù chỉ là một Vương cảnh sơ cấp cường giả đến cũng có thể đơn giản đem Diệp Bạch đánh chết.

Cho nên Tiêu Vô Huyết mới dám càn rỡ như thế, trực tiếp phán định Diệp Bạch tử hình. Hiển nhiên, một Trung vị Huyền Tông có lẽ ở trong mắt rất nhiều người là một tuyệt đỉnh cao thủ, nhưng ở trong mắt con quái vật khổng lồ như Thất Tinh Đàn thì không khác gì một con kiến hôi, muốn giết lúc nào cũng được.

Khổ hải Vô Nhai, Thất Tinh loạn thế, hai câu tục ngữ này cũng không chỉ là một truyền thuyết.

Nếu như không phải Tiêu Vô Huyết nhắc tới, Diệp Bạch có thể cũng đã đã quên việc từng giết một người như vậy.

Một chuyện tưởng như bé nhỏ không đáng kể, cũng ở hôm nay bạo phát rồi.

Hắn hơi nheo mắt lại, nhìn Tiêu Vô Huyết phía đối diện, trong đầu lại nhớ tới cuộc nói chuyện với Viêm Mị.

"Vô luận là ai, chỉ cần dám động đến người của Thất Tinh Đàn, mặc kệ thân phận, địa vị của người này ở Thất Tinh Đàn thấp đến mức nào thì đều sẽ bị Thất Tinh Đàn vĩnh viễn đuổi giết, cho đến khi vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này."

"Mà chấp hành các cuộc đuổi giết cũng là một trong những lực lượng mạnh nhất của Thất Tinh Đàn, “Thất Tinh Truy Hồn Tổ”. Thất Tinh Truy Hồn Tổ nhân số cũng không nhiều, chỉ vẹn vẹn có mười hai người, nhưng mỗi người đều là cao thủ, thấp nhất cũng là Huyền Tông cường giả."

"Mười hai Huyền Tông cường giả, trong đó không ít Thượng vị Huyền Tông, đỉnh cấp Huyền Tông, thậm chí phó tổ trưởng của bọn họ đã đạt tới bán Vương cảnh. Có bọn họ ra tay, từ trước đến nay còn chưa từng xảy ra một lần thất thủ nào."

"Ngoại giới khó gặp Tông Cấp cường giả, ở Thất Tinh Đàn thì lại tùy ý có thể thấy được. Mà mười hai người của Thất Tinh Truy Hồn Tổ, mỗi người đều là tinh anh trong đó, thực lực thấp nhất cũng là Hạ vị Huyền Tông, cao hơn một chút thì là Trung vị Huyền Tông."

"Mà bất cứ ai đi ra từ trong đó cũng không phải là kẻ lương thiện."

"Mười hai người đều tới, cho dù là Vương cảnh cường giả cũng phải tránh lui."

Nếu là lúc trước, dù gặp phải bất cứ một người nào của Thập Nhị Truy Hồn Tổ thì Diệp Bạch cũng chỉ có thể chờ bị giết.

Nhưng là, hiện tại... Dù cho đánh không lại mấy người thực lực cao cường, nhưng đối với một trong những kẻ bài danh thấp nhất ở Thập Nhị Truy Hồn Tổ như Tiêu Vô Huyết, Diệp Bạch quả thật chưa từng để vào mắt.

Hắn nhìn Tiêu Vô Huyết, càng thấy thương cảm.

Nếu nói là trước kia, Diệp Bạch còn có thể buông tha hắn. Nhưng hiện tại, khi hắn nói ra danh tự Xích Vô Tà, kết quả của hắn liền đã được xác định.

Diệp Bạch sẽ không ngu đến mức lưu lại kẻ có cừu hận thâm sâu đối với chính mình như thế sống ở trên đời. Đã giết một tên Xích Vô Tà, giết thêm một Tiêu Vô Huyết nữa cũng bất quá chỉ là nhấc tay mà thôi.

Chẳng lẽ lưu hắn lại để hắn gọi thêm nhiều đồng bọn đến đuổi giết chính mình sao?

Cho nên, trong nháy mắt, ánh mắt Diệp Bạch liền trở nên băng hàn.

Sau lưng, Kiếm Trận có chút mở rộng, kiếm khí sâm nghiêm, phô thiên cái địa đồng loạt hướng phía Tiêu Vô Huyết mà bao phủ.

Lạc diệp phiêu linh*.

*lạc diệp phiêu linh: lá bay đầy trời.

Bốn phía thoáng chốc như tiến vào cơn lốc lạnh lẽo.

Thiên địa trong nháy mắt liền an tĩnh lại, tĩnh mịch đến mức đáng sợ.

Tiêu Vô Huyết vốn vẫn đang cuồng tiếu, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Diệp Bạch hiện lên sát ý, kiếm ý đầy trời, sâm nghiêm như núi, lạnh như băng hàn.

Hắn rốt cục thanh tỉnh lại, khuôn mặt đột nhiên cứng đờ.

Lúc này mới nhìn rõ thế cục hiện tại.

Mồ hôi lạnh trong nháy mắt thấm ướt sau lưng, trên mặt hắn lần đầu lộ ra vẻ hoảng sợ.

"Không nên giết ta, không nên giết ta, không nên giết ta. Ta là người của Thất Tinh Đàn, giết ta, ngươi cũng sẽ bị Thất Tinh Đàn chúng ta truy sát đấy."

Diệp Bạch vẻ mặt bất vi sở động, thản nhiên nói: "Không giết ngươi? Ngươi hôm nay đã biết ta chính là người đã giết ngoại tông đệ tử Xích Vô Tà của tông môn các ngươi, các ngươi chẳng lẽ còn có thể buông tha ta sao?"

Tiêu Vô Huyết lúc này đã có chút nói năng lộn xộn. Hắn xuất thân tôn quý, địa vị cao thượng, chưa từng gặp phải uy hiếp đến tính mạng. Nhưng lúc này, khi tử vong đang đến gần, thần sắc hắn liền trở nên vô cùng tái nhợt, căn bản mặc kệ cái gì, trực tiếp điên cuồng gật đầu nói: "Đúng đúng đúng, ta là người của Thất Tinh Truy Hồn Tổ, số 7 Lãnh Thất. Ta có thể bẩm báo tông môn không đuổi giết ngươi nữa, ngươi giết Xích Vô Tà, chúng ta coi như chưa từng có phát sinh."

Diệp Bạch cười lạnh: "Một tên Truy Hồn số 7 nho nhỏ, không phải là phó tổ trưởng, cũng không phải Thất Tinh Đàn cao tầng, ngươi, có thể có tác dụng gì? Chỉ sợ đến lúc đó sẽ đưa tới càng nhiều người nữa đến truy sát ta a!"

Chứng kiến Diệp Bạch sát ý như trước không có giảm đi, Tiêu Vô Huyết sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, lo sợ bất an nói: "Không, không, không, có ta biện hộ cho, nhất định có thể. Ngươi phải tin tưởng ta."

Thoáng dừng một phát, hắn tựa hồ nhớ ra cái gì đó, sắc mặt trở nên vui mừng, nói: "Đợi một chút, chỉ cần ngươi không giết ta, ta có rất nhiều thứ tốt cho ngươi. Thanh giai trung cấp bí kíp “Lạc Sương Băng Huyền Kình”, cùng Huyết Thủ Kiếm Pháp của ta đều cho ngươi. Còn có, còn có hơn 5000 vạn Huyền tinh, còn có... Còn một quả “Tiên Thiên Huyết Tinh”, đây chính là tài liệu tuyệt hảo để luyện chế Lục phẩm kiếm khí, là vật mà ta từ Xích Nguyệt Vương Quốc Vô Cực Tông thiếu tông chủ đánh bạc thắng được, giá trị mấy ngàn vạn cũng đều đưa cho ngươi!"

Uy hiếp không được, liền muốn dùng lợi.

Vô Cực Tông, Diệp Bạch cũng đã từng nghe nói qua tông môn này. Đó là một trong lục tông ở Xích Nguyệt, là Lục phẩm tông môn còn cường đại hơn Thất Tinh Đàn.

Vô Cực Tông tông chủ là một vị Hạ vị Huyền Tôn chân chính, ở toàn bộ Xích Nguyệt công quốc có địa vị đệ nhất nhân, không người nào có thể dao động được.

Cũng chỉ có tông môn bực này mới có Lục phẩm chí bảo như Tiên Thiên Huyết Tinh, không ngờ lại bị Tiêu Vô Huyết thắng được. Đây chính là đồ vật mà có tiền cũng mua không được, so với"Thiên Huyền Hỏa Quyển" bí kíp mà Diệp Bạch vừa mới đấu giá được thì còn trân quý hơn rất nhiều.

Có tiền mà mua không được.

Không thể tưởng tượng được, Tiêu Vô Huyết trên người thậm chí có loại đồ vật bực này.

Diệp Bạch nhãn tình có chút sáng lên.

Tiêu Vô Huyết thấy một màn như vậy liền nhất thời vui vẻ, cho rằng bản thân đã có hi vọng.

Nhưng lúc này, Diệp Bạch lại nhếch miệng mỉm cười, thản nhiên nói: "Giết ngươi, những đồ vật này còn cần ngươi cho sao, ta tự lấy là được rồi."

"Ngươi —— đã biết quá nhiều!"

Nói xong, không chút do dự, tay vừa nhấc, mười tám thanh cự kiếm liền hóa thành mười tám đạo lưu quang, lập tức xuyên qua thân thể Tiêu Vô Huyết.

"Phốc phốc phốc phốc..." Tiên huyết đầy trời, Tiêu Vô Huyết thân thể trong nháy mắt liền có thêm mười tám cái lỗ lớn.

Đôi mắt của hắn trợn to, trong ánh mắt cực độ hoảng sợ xen lẫn vẻ không thể tin, tựa hồ không tin Diệp Bạch thật sự dám giết mình. Hắn vươn tay, chỉ về phía Diệp Bạch, trong cổ họng vang lên những tiếng "Ôi Ôi", lại lời gì cũng nói không ra.

Rồi sau đó, hắn vươn tay, sử dụng lực lượng cuối cùng, run rẩy từ trong ngực móc ra một cái ống đồng màu đỏ, ở đỉnh nhấn một cái, nhất thời liền có một đạo hỏa quang phóng lên trời. Ở trên bầu trời, Thất Tinh tách ra, ở bên cạnh nhiều hơn một đóa huyết sắc liên hoa yêu diễm.

Trông rất sống động, dù cho cách xa vạn dặm cũng có thể rõ ràng thấy được.

Loading...

Vô Tận Kiếm Trang tập 890

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...