Ánh sáng thành phố tập 34

Loading...

Hợp Đồng Tình Nhân

Cô Dâu 30 Ngày

Origin

Heroine Hajimemashita

Phương Mộc thấy hắn nói đến bất đắc dĩ, tâm trạng cũng có chút không đành lòng, suy nghĩ một chút, chuyển đề tài.

"Vừa rồi nghe anh và y tá Nam trò chuyện ---- Thế nào, muốn ra ngoài?"

"Đúng vậy, nhập một nhóm hàng." Giang Á cũng rất nhanh đã điều chỉnh tốt tâm tình, "Ủy thác y tá Nam giúp tôi chăm sóc Ngụy Nguy. Cũng may là thời gian không lâu, nhiều nhất chỉ một ngày mà thôi."

"Ừ, nếu y tá Nam bận rộn không đến được, Á Phàm cũng có thể đến giúp."

Giang Á cười cười: "Tốt quá, cám ơn."

"Nhưng mà, Nhị Bảo làm sao bây giờ?" Phương Mộc suy nghĩ một chút, "Bằng không, gửi đến nhà tôi trước đi?"

"Không có việc gì. Tôi bảo nhân viên cửa hàng của tôi chăm sóc Nhị Bảo." Giang Á vỗ vỗ vai Phương Mộc, "Anh yên tâm đi, chỉ cần chuẩn bị cho chú nhóc đó đủ thức ăn, nó sẽ rất ngoan."

Phương Mộc nửa buồn cười nửa bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Thằng bé này, tham ăn một cây mà."

Đang nói chuyện, Liêu Á Phàm cực kỳ vui vẻ xông tới. Cô mặc áo lông và giày da cotton mới, đứng trước giường bệnh dạo qua một vòng.

"Thế nào, đẹp mắt không?"

Phương Mộc cao thấp đánh giá một phen, nhìn quần áo còn miễn cưỡng vừa người, lại hỏi: "Giày vừa chân không?"

"Vẫn đi được." Liêu Á Phàm trái lại rất dễ chịu, "Hơi lớn chút, nhưng mà không sao."

"Phương cảnh quan rất cẩn thận." Giang Á cười nói, "Á Phàm thật hạnh phúc."

Liêu Á Phàm toét miệng cười, hai mắt lấp lánh tỏa sáng nhìn chằm chằm Phương Mộc. Phương Mộc cuống quít rũ mắt xuống, nhìn đồng hồ nói: "Tôi đi trước đây, buổi chiều còn phải làm việc."

Dứt lời, anh cùng Giang Á vẫy tay từ biệt, ra khỏi phòng bệnh 219. Mới vừa đi vài bước, chợt nghe thấy phía sau vang lên một tràn tiếng bước chân thanh thúy.

Phương Mộc quay đầu lại, Liêu Á Phàm đang chạy hồng hộc tới, kéo lấy cánh tay anh, cười hì hì nói: "Con tiễn chú ra ngoài, thuận tiện đổi lại quần áo."

"Đổi làm gì?" Phương Mộc thoáng vùng vẫy thân mình, "Cứ mặc như vậy đi."

"Không, khi làm việc mặc cái này rất đáng tiếc." Liêu Á Phàm cúi đầu nhìn nhìn giày da bóng loáng có thể soi cả hình mặt người, "Dù sao trong bệnh viện cũng không lạnh ---- Sau khi tan ca sẽ mặc."

"Được, tùy con." Phương Mộc bất đắc dĩ lắc đầu.

Thẳng đến khi Phương Mộc đã lái xe đi rất xa, vẫn có thể nhìn thấy Liêu Á Phàm hướng mình vẫy tay. Giữa đầy trời gió tuyết, cô rất nhanh liền biến thành một chấm nhỏ màu tím, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Phương Mộc từ trong kính chiếu hậu thu hồi tầm mắt, Liêu Á Phàm mừng rỡ khi nhận được quà khiến anh cảm thấy càng thêm áy náy. Cô bé dưới bề ngoài bốc đồng, nóng nảy, che giấu chính là một khối tâm thấp hèn tới cực điểm.

Từ hôm nay trở đi, phải đối tốt với con bé hơn.

Phương Mộc tự nói với mình.

Ước chừng 15 phút sau, cao ốc của tòa án khu Hòa Bình xuất hiện phía trước. Bởi vì thình lình đổ xuống đợt tuyết lớn này, giao thông có vẻ có chút tắt nghẽn. Đợi ở giao lộ ước chừng 5 phút sau, đèn xanh rốt cuộc sáng lên. Phương Mộc vừa giẫm xuống chân ga, điện thoại di động trong túi quần liền vang lên. Phương Mộc liếc một cái, là một đồng sự của nhóm nhỏ giám hộ, anh cầm lấy tai nghe nhét vào lỗ tai, rồi nhấn xuống nút nghe.

"Alo?"

"Mau trở lại, đã xảy ra chuyện!"

Trong lòng Phương Mộc rùng mình, dưới chân cũng đột ngột tăng lực. Xe jeep trên mặt đường trơn ướt nhoáng một cái, nhanh như điện chớp chạy về hướng tòa án khu Hòa Bình.

Cùng lúc Phương Mộc đem xe chạy đến cửa cao ốc tòa án, nhảy xuống xe, anh nhìn lướt qua hướng bãi đỗ xe, chiếc xe thương vụ màu đen nọ vẫn đứng tại chỗ, cửa xe lại mở rộng ra. Là cái gì khiến bọn họ bối rối đến ngay cả cửa xe cũng chưa kịp đóng?

Trong đầu anh đột nhiên dâng lên một luồng dự cảm xấu, buổi sáng còn nói đùa để cho "Ánh sáng thành phố" làm thịt Nhâm Xuyên, sẽ không tà môn như vậy chứ?

Phương Mộc không kịp nghĩ nhiều, chạy vọt lên lầu. Mới vừa chạy đến lầu hai, liền nhìn thấy một cảnh sát tòa án như con ruồi không đầu loạn chuyên vòng vo trong hành lang. Phương Mộc bắt được một người trong đó, móc ra thẻ cảnh quan nhoáng lên trước mắt gã, lớn tiếng hỏi chuyện gì xảy ra.

Cảnh sát tòa án kia vẻ mặt kinh hoảng, lắp bắp nói: "Tôi cũng không biết. . . . . . Là người của các anh nói. . . . . . .Nhâm Xuyên đã mất tích."

Phương Mộc chửi một tiếng, chỉ thị cảnh sát tòa án lập tức phong tỏa cổng chính tòa án, bất luận kẻ nào cũng không cho phép ra ngoài. Lúc này điện thoại của Dương Học Vũ cũng gọi tới. Điện thoại vừa thông, anh ta liền trực tiếp nói cho Phương Mộc, từ kết quả định vị điện thoại di động đến xem, điện thoại của Nhâm Xuyên còn đang trong pháp viện, vị trí ở sườn đông cao ốc. Điện thoại di động chuyển sang trạng thái trò chuyện, nhưng không ai nói gì, chỉ nghe thấy tiếng nước mơ hồ.

Đại não Phương Mộc chuyển động cực nhanh, xoay người chạy về hướng lầu bốn. Lúc chạy đến khúc ngoặt cầu thang lầu ba, vừa vặn nhìn thấy cảnh sát phụ trách bảo vệ bên cạnh Nhâm Xuyên từ trên lầu chạy xuống. Nhìn ra được tinh thần anh ta khẩn trương cao độ, trong tay mang theo súng ngắn kiểu 92 đầu lớn. Phương Mộc vội vàng chặn anh ta lại hỏi tình huống. Người nọ đã chạy đến nói không ra hơi, ấn ngực thở hổn hển một trận mới đứt quãng đem tình hình nói rõ.

Ước chừng 10 phút trước anh ta thấy Nhâm Xuyên còn đang trong phòng làm việc xem hồ sơ vụ án, hết thảy yên ổn như thường, liền đến giữa cầu thang hút thuốc. Một điếu thuốc còn chưa hút xong, đột nhiên nhận được điện thoại của tổ chuyên án, nói điện thoại di động của Nhâm Xuyên đột nhiên bấm vào đường dây báo động đặc biệt nọ. Anh ta lập tức trở về phòng làm việc của Nhâm Xuyên, phát hiện phòng đã trống không. Anh ta hoảng sợ, vội vàng thông báo đồng sự dưới lầu tiếp ứng lập tức lên lầu tìm Nhâm Xuyên.

"Hai người bọn họ đâu?"

"Hẳn là còn trong tòa nhà."

Phương Mộc bảo anh ta dùng bộ đàm liên lạc với hai đồng sự nọ, lục soát từ lầu ba đến lầu một, trọng điểm đặt ở phòng vệ sinh sườn đông, còn mình thì cấp tốc chạy về hướng phòng vệ sinh sườn đông lầu bốn.

Đây là phòng vệ sinh cách phòng làm việc của Nhâm Xuyên gần nhất. Song, trong phòng vệ sinh trống không. Phương Mộc nhanh chóng xem xét một chút, không có dấu hiệu vật lộn và đánh nhau. Anh hít hít mũi, trong không khí nhàn nhạt mùi hóa chất, tựa hồ cũng không sót lại mùi ête các loại.

Anh không dừng lại lâu, cất bước chạy về hướng tầng năm, trong phòng vệ sinh sườn đông cũng không có một bóng người. Lúc này, Phương Mộc đã chạy đến hai chân như nhũn ra, anh không dám nghỉ ngơi, cắn răng, dọc theo cầu thang chạy thẳng lên lầu sáu.

Mới vừa chạy đến cửa phòng vệ sinh lầu sáu, điện thoại di động của Phương Mộc lại vang lên.

"Tìm được gã rồi, phòng vệ sinh lầu hai sườn đông." Thanh âm của đồng sự như trút được gánh nặng, nhưng lại lộ ra một tia tức giận, "Tên khốn kia không sao cả!"

Phương Mộc ừ một tiếng, cảm thấy lỗ chân lông cả người trong nháy mắt nở ra, mồ hôi thoáng cái liền ướt đẫm áo sơ mi.

Anh tựa trên tường thở hổn hển vài phút, mới nâng hai chân đau nhức, chậm rãi xuống lầu.

Vừa mới chuyển vào hành lang lầu hai, Phương Mộc liền nhìn thấy Dương Học Vũ mang theo mấy người nữa chạy bộ đến. Sắc mặt của anh ta xanh xám, nhìn thấy Phương Mộc cũng chỉ khẽ gật đầu, thấp giọng hỏi: "Người đâu?"

Phương Mộc chỉ chỉ phòng vệ sinh sườn đông. Ba đồng sự khác của nhóm nhỏ đứng ở cửa, sắc mặt hậm hực, thấy Dương Học Vũ sang đây, đều tự giác chừa ra một lối đi.

Dương Học Vũ cũng không thèm nhìn bọn họ, đi thẳng vào phòng vệ sinh. Nhâm Xuyên vẻ mặt khẩn trương đứng dựa vào cửa sổ, trong tay còn cầm cái điện thoại gây họa nọ.

Dương Học Vũ một cước đá bay thùng nước cạnh cửa, phân nửa nước trong thùng rào một tiếng tràn ra ngoài, đảo mắt đã chảy đến bên chân Nhâm Xuyên.

Nhâm Xuyên theo bản năng né tránh, nhưng không tránh thoát khỏi tay của Dương Học Vũ. Anh ta túm lấy áo Nhâm Xuyên, mũi cơ hồ muốn áp sát mặt đối phương.

"Mày làm cái quỷ gì?" Thanh âm Dương Học Vũ tuy thấp, nhưng lại lộ ra hàn ý rét thấu xương, "Đùa bỡn bọn tao, đúng không?"

Mặt Nhâm Xuyên đỏ bừng, cuống quít phủ nhận: "Không cẩn thận ấn trúng. . . . . . Vừa rồi vào phòng vệ sinh. . . . . .Thật sự, tôi không phải cố ý. . . . . ."

Mọi người vội vàng tiến lên kéo Dương Học Vũ ra, sợ anh ta sẽ động thủ đánh người. Dương Học Vũ bỏ tay mọi người ra, đầu tiên là quét nhìn khắp nơi một vòng, cuối cùng nhếch môi phun ra vài chữ.

"Tiếp tục đi." Sau đó, anh ta vươn một tay, hướng Nhâm Xuyên chỉ chỉ, nhưng lại không nói gì, chỉ hung hăng trừng gã một cái, xoay người đi.

Phương Mộc thủy chung khoanh tay ngoảnh mặt làm thinh, nhìn Dương Học Vũ rời đi, cũng gọi ba đồng sự khác của nhóm nhỏ xuống lầu.

Trở lại trong xe, hai gã đồng sự nhịn không được mắng Nhâm Xuyên một trận. Tâm tình của Phương Mộc cũng rất xấu. Nhâm Xuyên rõ ràng đang khảo nghiệm năng lực phản ứng của cảnh sát, bằng không sẽ không từ lầu bốn chạy đến phòng vệ sinh lầu hai. Gã vừa muốn dựa vào sự bảo hộ của cảnh sát, vừa không tín nhiệm cảnh sát. Phỏng chừng uy hiếp chết chóc "ánh sáng thành phố" tuyên bố đã sắp hành hạ tinh thần gã đến phân liệt rồi.

Rốt cuộc đến ca tiếp theo, sau 5h, người trong cao ốc pháp viện lục tục đi ra. Rất nhanh, Phương Mộc liền nhìn thấy Nhâm Xuyên mang theo bao công văn đi về hướng bãi đỗ xe, phía sau là cảnh sát kia vẫn xụ mặt như trước, theo sát Nhâm Xuyên ngồi vào xe Mazda màu lam có rèm che của gã.

Phương Mộc vỗ vỗ đồng sự ngủ gục trên vô lăng. Lập tức, hai chiếc xe một trước một sau lái khỏi pháp viện khu Hòa Bình.

Một đường không lời. Nửa giờ sau, Nhâm Xuyên cùng nhóm nhỏ giám hộ về tới tiểu khu Lam Ngạn Danh Uyển.

Dưới tòa nhà số 17 lô A, một chiếc xe buýt cỡ nhỏ màu trắng sớm đã đậu ở vị trí đỗ xe. Theo chiếc xe thương vụ màu đen lái đến gần, đèn trước xe lóe ra vài cái. Xe thương vụ cũng đáp lại giống vậy.

Sau khi dừng xe, Phương Mộc xuống xe, sau khi Nhâm Xuyên đem xe khóa kỹ, thành thành thật thật đứng trước cửa tòa nhà, chờ người trên xe. Một cảnh sát nhảy xuống, cùng Phương Mộc làm động tác chào hỏi. Ba người cùng lên lầu.

Thang máy dừng ở tầng 18. Ba người nối đuôi nhau đi ra, sau khi Nhâm Xuyên mở cửa nhà Phương Mộc vào cửa đầu tiên, sau khi xem xét bốn phía trong phòng một phen, nói với cảnh sát và Nhâm Xuyên đứng ở cửa không có gì dị thường.

Nhâm Xuyên lúc này mới cởi giày vào nhà, đem áo khoác và bao công văn ném trên bàn trà, lập tức cả người liền lui trên sofa bất động.

Phương Mộc mở ra bản ghi chép, sau khi cùng cảnh sát kia giao ca, giương mắt nhìn Nhâm Xuyên, nói câu đi trước, rồi chuẩn bị ra về.

Thình lình, Nhâm Xuyên từ trên sofa đứng lên, ngữ khí có chút thành khẩn nói: "Phương cảnh quan, có thể cùng cậu trò chuyện vài câu không?"

Loading...

Ánh sáng thành phố tập 35

Ánh sáng thành phố tập 33

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...