Thiếu gia lạnh lùng và Tiểu thư dễ thương tập 133

Loading...

Truy Tìm Dracula

Võ Lâm Tuyệt Địa

Tổng Tài Đại Nhân Tang Ngẫu Liễu

Giữa Tình Yêu Và Tình Bạn

Vết thương và những giọt máu ở trên người cô đều do sự ảnh hưởng của những tia lase , có thể là Long không sao vì sức khỏe cường kháng của anh tốt nhưng còn Xuân không hiểu sao sức khỏe đã suy yếu rất nhiều từ 2 năm trước , mặc dù cô cũng đã đi kiểm tra tại bệnh viện nhưng bác sĩ chỉ nói là do tâm lí làm ảnh hưởng đến sức khỏe và cô cũng nghĩ là do mình suy nghĩ quá nhiều nên mới vậy ...

'' Hàn Phong , cô ấy sao rồi ''

'' không sao . Cô ấy giờ đã ổn rồi ''

Đứng bên ngoài nói chuyện với cả Long Hàn Phong tháo kính xuống nói với giọng không mấy tỉnh

'' sao lại như vậy ? ''

'' à ...điều này cũng khó nói ''

'' nói đi ''

'' sức khỏe cô ấy không được tốt nên là mới xảy ra chuyện này ''

'' vậy thì được rồi ''

'' tôi về trước ''

''uk ''

Hàn Phong lui ra , Long đưa tay mở cửa phòng nhìn người con gái đang nằm trên giường nhắm nghiền mắt lại .

Qua bao nhiêu năm trôi qua , anh cũng không muốn mình trở nên tàn khốc như vậy ...anh thật quá vô tâm với cô , 4 năm với anh chẳng nhẽ không nhiều ? thời gian trôi đi như vậy nhưng sao anh vẫn còn thấy không thể quên đi được nỗi đau năm đó , dường như có 1 thần giảo cách cảm nào hoặc là 1 sự trùng hợp đến tình cờ , trong giấc mơ của cô lúc này cũng đang hiện lên kí ức đau khổ của đêm mưa tầm tã vào 4 năm trước ...

'' LONG ... em xin lỗi ...em xin lỗi ....em không cố ý ...đó chỉ là hiểu nhầm thôi ...LONG ''

Đang nhìn cô với khuôn mặt lặng lẽ thì đột nhiên nghe thấy những lời đó thì thật khiến cho lòng anh thấy đau ...Anh ...vẫn còn yêu cô rất nhiều nhưng vì cái lòng tự tôn bây giờ nên anh tự chủ được bản thân rằng mình không thể nói gì nữa ...1 lời tha thứ thôi cũng là 1 việc khó khăn và có lẽ là không thể ...Anh biết chuyện năm đó là do 2 người hiểu nhầm nhau nhưng mà ...giờ thì tất cả đã quá muộn để quay trở lại ...

Trong cơn mê cô vẫn luôn miệng gọi tên anh ...nhưng nhìn ngoài sự thật anh không thể đưa tay ra cầm lấy bàn tay lạnh băng đó nữa , ánh mắt cô nhíu lại trong cảm nhận đau đớn của giấc mơ ...

Ánh mắt lúc này của anh thật sự khiến cho người ta phải hồi hộp , trong ánh mắt đó 1 sự đau khổ lẫn mong mỏi nhưng vì tất cả mọi thứ mà không thể đi tiếp ...không thể nào mà vì điều đó mà quay lại bên cô được ...

Cốc cốc

'' ai ? '' _ Long

'' lão đại , Diệp tiểu thư và Trầ Tổng muốn vào thăm Xuân ạ ''

'' để diệp Hân vào thôi ''

'' vâng ''

'' khoan ''

'' còn gì ạ ? ''

'' nói với Trần Thiên Bảo là tôi muốn nói chuyện với anh ta ''

'' vâng , thưa lão đại ''

__________________________________________Phòng khách

Cộp Cộp

'' Lục Vương , sao rồi , lão đại đồng ý cho chúng tôi vào chứ ''

'' có ...nhưng chỉ cô vào thôi ''

nói đến đây thì đột nhiên sự vui mừng trên gương mặt TTB tắt ngấm

'' còn anh ...lão đại nói là có việc muốn nói với anh ở ngoài ban công bên lầu 2 phòng 5 ''

'' có chuyện gì ? ''

'' đừng hỏi tôi ''

Nói rồi Lục Vương dẫn Diệp Hân lên phòng

Cạch

Lúc Diệp Hân bước vào thì Lục Vương biết ý đi ra đẻ lại mọi thứ cho Diệp Hân lo .

Cộp cộp cộp

'' Xuân , sao cậu vẫn chưa tỉnh lại ? ''

Nhìn người nằm ở trên giường với ánh mắt buồn rầu Diệp Hân thấy 1 sự htuj hẫng khá lớn , đáng nhẽ lúc đó cô không nên để Xuan làm việc đó , có 1 chuyện liên quan đến bệnh tình của xuân mà Diệp Hân vẫn chưa hề cho ai biết , có thể nói đây là 1 căn bệnh do gel di truyền của mẹ cô mà ít ai biết được trong dòng họ , có thể là thắc mắc tại sao diệp Hân biết mà Long không biết thì đó là 1 điều không thể nào chỉ qua sự kiểm tra mới biết được .

Bao giờ đến thời cơ căn bệnh này sẽ tái phát ngày một nặng và cô còn đang lo khi mà biết rồi thì không còn chữa được nữa hoặc là đã quá muộn . Nếu bây giờ nói là cô có bệnh thì chữa không đúng thời điểm thì thật quá sớm vẫy nên dễ dàng dẫn tới cái chết cho cuộc phẫu thuật

________________________________________________Ban công

'' anh có chuyện gì muốn nói với tôi ? '' _TTB

TTB đi đến thì thấy Long đang ngồi đó nhâm nhi ly rượu đỏ

'' ngồi đi ''

'' có chuyện gì anh nói đi ''

'' chuyện về Xuân ''

'' có gì để nói ''

'' đừng ôm hy vọng vô ích nữa ''

'' ý anh là sao ? ''

'' Xuân hiện giờ đã là người của tôi vậy nên đừng bao giờ nghĩ đến chuyện lại gần cô ấy ''

'' nếu chỉ có thế thôi thì thật thừa đằng nào thì dù sao anh nghĩ cô ấy vẫn còn yêu anh ? ''

'' không cần phải nghĩ ''

'' anh thật sự quá là tự hào rồi đấy Trí lão đại ''

'' đó là sự thật ''

'' thì sao ...cô ấy đằng nào cũng không bao giờ quay lại với anh đâu ''

'' làm sao anh biết được ? anh không là người trong cuộc và chứng kiến tất cả những gì của tôi và cô ấy thì hãy im lặng nhìn hành động mà suy đoán ''

'' cái gì ? ''

'' tôi nói anh nghe không hiểu hay sao ? ''

''....''

'' từ khi gặp lại tôi cô ấy đã có 1 sự giao động lẫn sự chấn động không hề rồi . Có thể ngoài mặt cô ấy không lộ ra nhưng sâu trong thâm tâm thì cô ấy cần tôi hơn anh ''

'' anh ...''

'' quên cô ấy đi và hãy chờ cho đến lúc cô ấy thật sự cần anh còn nếu không thì chuyện cô ấy yêu anh thì chỉ là phù du thôi ''

Kêt thúc mọi chuyện chỉ có vậy , TTB đứng đó ánh mắt hết sức tức giận , anh ta có gì mà Xuân không yêu được chứ . Anh ta có gì Xuân không vừa lòng được chứ ? điều này khiến cho anh không cam lòng

Zing Blog

Loading...

Thiếu gia lạnh lùng và Tiểu thư dễ thương tập 134

Thiếu gia lạnh lùng và Tiểu thư dễ thương tập 132

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...